-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-…
Chương 3: Tên đáng ghét
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… -Tại biệt thự ROSE-Về đến nhà, hai hang người hầu cúi đầu cung kính chào tụi nó-Mừng cô chủ trở về- Bác quản gia Kim hớn hở chạy ra-Ôi! Cháu nhớ bác lắm luôn ý – Nó ôm chầm lấy bác-Bộ bác không nhớ cháu hả?- Vy vờ dỗi-Con bé này ta sao mà quên được cháu cơ chứ- bác xoa đầu VyBước chân vào ngôi nhà than yêu của mình, Vy ngồi xuống sopha chưa được ấm chỗ thì nó giục-Ê bà đi mua sắm không?- Nó hào hứng- Oh my god! Bộ bà không mệt hay sao? Cho tui nghỉ chút đi – Vy nhăn nhó-GIỜ CÓ ĐI KHÔNG ?- Nó gằn từng chữ-Dạ em đi ngay – Vy vội vã lấy túi xách rồi bước theo nó , chứ không mà để con này bực thì nó cho tan xác-Tại khu mua sắm SWEET--Giờ đi mua trang sức ha? – Nó nói- Không! Đi mua sắm cơ – Vy phản bác-Không! Trang sức cơ- Nó mắng-Mua sắm cơ – Vy cãi-Thôi vậy 2 người 2 lối đi ha – Nó cười-OK- vy- Tại chỗ nó--Chị ơi gói lại cái này giùm e nha chị- Nó vừa nói vừa chỉ vào sợi dây chuyền-Gói lại cho tôi cái đó- Hắn nói nhưng không them nhìn nó-Nè anh kia tui mua trước mà – Nó nóiHắn bây giờ mới để ý nó, nó rất xinh đẹp như tiên giáng trần á. Hắn nhìn nó mà đơ mất mấy giây nhưng vẫn giữu lại phong độ của mình-Cô nói gì? Tôi mua trước mới đúng – Hắn cãi-Nè anh ăn nói cẩn thận nha, tui mua trước chứ- Nó bựcHắn không thèm cãi lại mà quay sang nhìn thẳng vào mắt cô nhân viên nói-Bán lại cho tôi nhé – Kèm theo là 1 nụ cười tỏa nắng-à vâng của cậu đâyy – Cô nhân viên đơ người- Này chị em mua trước mà , bộ chị mê trai thế hả? – Nó gắt-Tất nhiên , tui ẹp trai quá mà – Hắn vuốt tóc-ọe, đẹp trai lai con ó í – Nó lẩm bẩm-Nè cô lẩm bẩm j` đó – Hắn tức- Đâu có gì – Nó làm ngơ-Dạ thưa quý khách cửa hàng chúng tôi vẫn còn 1 sơi dây như này nữa ạ - Nhân viên nói-Thôi khỏi cần , phiền phức – Nói rồi nó bỏ đi luôn-Cô ta rất thú vị - Hắn cười ma mị-Chỗ VY-Cô dang tung tăng hạy thì vấp phải 1 người , làm đổ ly cà phê của mình vào áo người đó-Ơ cho tôi xin lỗi nha, anh có sao không ?- Vy vội nói-Này cô…..- Huy định nói nhưng nhìn thấy Vy xinh quá lên phê luông- À tôi k sao, tôi có thể mời em 1 ly cà phê không ?- Huy cười-Tôi không có thói quen đi chung với người lạ - Nhận được ánh mắt đểu đểu từ Huy cô bỏ đi luôn- Thú vị thật – Huy cười
-Tại biệt thự ROSE-
Về đến nhà, hai hang người hầu cúi đầu cung kính chào tụi nó
-Mừng cô chủ trở về- Bác quản gia Kim hớn hở chạy ra
-Ôi! Cháu nhớ bác lắm luôn ý – Nó ôm chầm lấy bác
-Bộ bác không nhớ cháu hả?- Vy vờ dỗi
-Con bé này ta sao mà quên được cháu cơ chứ- bác xoa đầu Vy
Bước chân vào ngôi nhà than yêu của mình, Vy ngồi xuống sopha chưa được ấm chỗ thì nó giục
-Ê bà đi mua sắm không?- Nó hào hứng
- Oh my god! Bộ bà không mệt hay sao? Cho tui nghỉ chút đi – Vy nhăn nhó
-GIỜ CÓ ĐI KHÔNG ?- Nó gằn từng chữ
-Dạ em đi ngay – Vy vội vã lấy túi xách rồi bước theo nó , chứ không mà để con này bực thì nó cho tan xác
-Tại khu mua sắm SWEET-
-Giờ đi mua trang sức ha? – Nó nói
- Không! Đi mua sắm cơ – Vy phản bác
-Không! Trang sức cơ- Nó mắng
-Mua sắm cơ – Vy cãi
-Thôi vậy 2 người 2 lối đi ha – Nó cười
-OK- vy
- Tại chỗ nó-
-Chị ơi gói lại cái này giùm e nha chị- Nó vừa nói vừa chỉ vào sợi dây chuyền
-Gói lại cho tôi cái đó- Hắn nói nhưng không them nhìn nó
-Nè anh kia tui mua trước mà – Nó nói
Hắn bây giờ mới để ý nó, nó rất xinh đẹp như tiên giáng trần á. Hắn nhìn nó mà đơ mất mấy giây nhưng vẫn giữu lại phong độ của mình
-Cô nói gì? Tôi mua trước mới đúng – Hắn cãi
-Nè anh ăn nói cẩn thận nha, tui mua trước chứ- Nó bực
Hắn không thèm cãi lại mà quay sang nhìn thẳng vào mắt cô nhân viên nói
-Bán lại cho tôi nhé – Kèm theo là 1 nụ cười tỏa nắng
-à vâng của cậu đâyy – Cô nhân viên đơ người
- Này chị em mua trước mà , bộ chị mê trai thế hả? – Nó gắt
-Tất nhiên , tui ẹp trai quá mà – Hắn vuốt tóc
-ọe, đẹp trai lai con ó í – Nó lẩm bẩm
-Nè cô lẩm bẩm j` đó – Hắn tức
- Đâu có gì – Nó làm ngơ
-Dạ thưa quý khách cửa hàng chúng tôi vẫn còn 1 sơi dây như này nữa ạ - Nhân viên nói
-Thôi khỏi cần , phiền phức – Nói rồi nó bỏ đi luôn
-Cô ta rất thú vị - Hắn cười ma mị
-Chỗ VY-
Cô dang tung tăng hạy thì vấp phải 1 người , làm đổ ly cà phê của mình vào áo người đó
-Ơ cho tôi xin lỗi nha, anh có sao không ?- Vy vội nói
-Này cô…..- Huy định nói nhưng nhìn thấy Vy xinh quá lên phê luông
- À tôi k sao, tôi có thể mời em 1 ly cà phê không ?- Huy cười
-Tôi không có thói quen đi chung với người lạ - Nhận được ánh mắt đểu đểu từ Huy cô bỏ đi luôn
- Thú vị thật – Huy cười
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… -Tại biệt thự ROSE-Về đến nhà, hai hang người hầu cúi đầu cung kính chào tụi nó-Mừng cô chủ trở về- Bác quản gia Kim hớn hở chạy ra-Ôi! Cháu nhớ bác lắm luôn ý – Nó ôm chầm lấy bác-Bộ bác không nhớ cháu hả?- Vy vờ dỗi-Con bé này ta sao mà quên được cháu cơ chứ- bác xoa đầu VyBước chân vào ngôi nhà than yêu của mình, Vy ngồi xuống sopha chưa được ấm chỗ thì nó giục-Ê bà đi mua sắm không?- Nó hào hứng- Oh my god! Bộ bà không mệt hay sao? Cho tui nghỉ chút đi – Vy nhăn nhó-GIỜ CÓ ĐI KHÔNG ?- Nó gằn từng chữ-Dạ em đi ngay – Vy vội vã lấy túi xách rồi bước theo nó , chứ không mà để con này bực thì nó cho tan xác-Tại khu mua sắm SWEET--Giờ đi mua trang sức ha? – Nó nói- Không! Đi mua sắm cơ – Vy phản bác-Không! Trang sức cơ- Nó mắng-Mua sắm cơ – Vy cãi-Thôi vậy 2 người 2 lối đi ha – Nó cười-OK- vy- Tại chỗ nó--Chị ơi gói lại cái này giùm e nha chị- Nó vừa nói vừa chỉ vào sợi dây chuyền-Gói lại cho tôi cái đó- Hắn nói nhưng không them nhìn nó-Nè anh kia tui mua trước mà – Nó nóiHắn bây giờ mới để ý nó, nó rất xinh đẹp như tiên giáng trần á. Hắn nhìn nó mà đơ mất mấy giây nhưng vẫn giữu lại phong độ của mình-Cô nói gì? Tôi mua trước mới đúng – Hắn cãi-Nè anh ăn nói cẩn thận nha, tui mua trước chứ- Nó bựcHắn không thèm cãi lại mà quay sang nhìn thẳng vào mắt cô nhân viên nói-Bán lại cho tôi nhé – Kèm theo là 1 nụ cười tỏa nắng-à vâng của cậu đâyy – Cô nhân viên đơ người- Này chị em mua trước mà , bộ chị mê trai thế hả? – Nó gắt-Tất nhiên , tui ẹp trai quá mà – Hắn vuốt tóc-ọe, đẹp trai lai con ó í – Nó lẩm bẩm-Nè cô lẩm bẩm j` đó – Hắn tức- Đâu có gì – Nó làm ngơ-Dạ thưa quý khách cửa hàng chúng tôi vẫn còn 1 sơi dây như này nữa ạ - Nhân viên nói-Thôi khỏi cần , phiền phức – Nói rồi nó bỏ đi luôn-Cô ta rất thú vị - Hắn cười ma mị-Chỗ VY-Cô dang tung tăng hạy thì vấp phải 1 người , làm đổ ly cà phê của mình vào áo người đó-Ơ cho tôi xin lỗi nha, anh có sao không ?- Vy vội nói-Này cô…..- Huy định nói nhưng nhìn thấy Vy xinh quá lên phê luông- À tôi k sao, tôi có thể mời em 1 ly cà phê không ?- Huy cười-Tôi không có thói quen đi chung với người lạ - Nhận được ánh mắt đểu đểu từ Huy cô bỏ đi luôn- Thú vị thật – Huy cười