-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-…
Chương 10: Thăm ngoại
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… 7h sáng , hôm qua ngủ muộn vì tâm sự về tềnh yêu của Vy nên là sáng ra tụi nó ngủ nướng chả biết trời đất là gì .-Áaaaaaa – Vy hét-Trời động đất hả, hay song thần , thôi chết chắc sập nhà rồi – Nó hét to nhưng chả thèm mở mắt-Con điên này mày biết giờ là mấy giờ không mà còn díp mắt vào nữa – Vy cốc đầu nó-Mày hâm ý, giờ mới có 7h mà , Hả 7h aaaaaaa –Nó giờ mới với được cái đồng hồ để nhìn-Hét gì nữa cô 2 vào chuẩn bị đồ đi học – Vy quát30’ trôi qua nhanh chóng , cuối cùng hai con heo lười cũng chuẩn bị xong mọi thứ . Chạy đến lớp rồi ‘Rầm’ –cánh cửa hiền hòa bị đá bay không thương tiếc-Này 2 em kia , đã đi học muộn rồi lại còn phá hoại của công, có muốn tôi bảo hiệu trưởng đuổi học không hả - Bà cô quátKhông thèm để ý gì, tụi nó nghênh ngang bước vào mặc cho bà cô đang bốc khói nghi ngút-2 cô kiaaaaaaa – Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh đầu-Cô ơi, bộ cô hét nãy giờ mà cô không biết thế nào là mỏi mồm ạ - Nó ngoái đầu lại cười đểu-Cô ơi, cô nên cẩn thận đấy không chừng người bị đuổi ra khỏi trường này chính là cô đấy , không tin thì cứ thử - Vy nhếch môiBà cô ớn lạnh chỉ biết ngậm mồm , mồ hôi thì tuôn ra như suối chảy rì ràoVẫn cái điệu ấy, về tới lớp là nó lại quăng cặp sách lên mặt bàn rồi lăn ra ngủ luôn ( sang ngủ chưa đủ ) . Hắn thì chả hiểu cái mô tê gì cứ nhíu mày nhìn nó . Thế là 45’ trôi qua yên bình , cả bọn lại kéo nhau xuống căng tin yêu dấu .-Tại căng tin –-Vy bé bỏng ơi, em ăn bánh ngọt với sữa nhé, tốt cho da lắm đấy – Huy cười-Ok anh – Vy cười lại-Thôi đi 2 bồ , tôi là tôi ngứa mắt lắm rồi đó – Nó nhăn mặt-Kệ tụi tui, KLQ – đồng thanh-hứ thì thôi . À mà chị Trâm ơi hôm qua ở bar anh Thiên anh ấy ……- Nó cưa kịp nói hết câu thì Thiên anh tay bịt miệng nó lại –À đâu có gì đâu, con bé này cứ xuyên tạc lung tung không à – Thiên cười trừ-Không có chuyện gì sao anh phải ấp úng , Nhi em cứ nói chị nghe xem – Trâm ngờ vực-À thật ra cũng không có gì to tát , chỉ là hôm qua ở bar anh Thiên nhớ chị quá cứ gọi tên chị suốt – Nhận được ánh mắt sắc lạnh của Thiên nó chỉ biết nuốt nước bọt nói dối-Thật không vậy ? –Trâm nghi ngờ-Thật mà vợ, anh yêu vợ nhất hành tinh hì hì – Thiên ôm Trâm vào lòng-À mà hôm nay em nói có việc nói với bọn anh là chuyện gì vậy ?- Thiên được dịp đánh trống lảng luôn-Mình về thăm ngoại đi 2, em nhớ ngoại lắm luôn – Nó cười-Ok em gái, lâu anh cũng chưa thăm ngoại – Thiên cười-Ê tao đi nữa nha – Huy giơ tay phát biểu-Tất cả đi luôn – Thiên cười-OK – đồng thanh trừ hắn-Phong , ông sao vậy? không muốn đi hả - Vy hỏi-Tùy mọi người thôi, tôi theo số đông – Hắn nói lạnh-Xí , lại còn bày đặt sĩ diện rởm – Nó bĩu môi-Cô….- Hắn cứng họng luônNó biết hắn chuẩn bị xử lí nó nên nhanh chân , bỏ của chạy lấy người rồi vụt lên lớp , không quên lè lưỡi chêu chọc hắn .
7h sáng , hôm qua ngủ muộn vì tâm sự về tềnh yêu của Vy nên là sáng ra tụi nó ngủ nướng chả biết trời đất là gì .
-Áaaaaaa – Vy hét
-Trời động đất hả, hay song thần , thôi chết chắc sập nhà rồi – Nó hét to nhưng chả thèm mở mắt
-Con điên này mày biết giờ là mấy giờ không mà còn díp mắt vào nữa – Vy cốc đầu nó
-Mày hâm ý, giờ mới có 7h mà , Hả 7h aaaaaaa –Nó giờ mới với được cái đồng hồ để nhìn
-Hét gì nữa cô 2 vào chuẩn bị đồ đi học – Vy quát
30’ trôi qua nhanh chóng , cuối cùng hai con heo lười cũng chuẩn bị xong mọi thứ . Chạy đến lớp rồi ‘Rầm’ –cánh cửa hiền hòa bị đá bay không thương tiếc
-Này 2 em kia , đã đi học muộn rồi lại còn phá hoại của công, có muốn tôi bảo hiệu trưởng đuổi học không hả - Bà cô quát
Không thèm để ý gì, tụi nó nghênh ngang bước vào mặc cho bà cô đang bốc khói nghi ngút
-2 cô kiaaaaaaa – Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh đầu
-Cô ơi, bộ cô hét nãy giờ mà cô không biết thế nào là mỏi mồm ạ - Nó ngoái đầu lại cười đểu
-Cô ơi, cô nên cẩn thận đấy không chừng người bị đuổi ra khỏi trường này chính là cô đấy , không tin thì cứ thử - Vy nhếch môi
Bà cô ớn lạnh chỉ biết ngậm mồm , mồ hôi thì tuôn ra như suối chảy rì rào
Vẫn cái điệu ấy, về tới lớp là nó lại quăng cặp sách lên mặt bàn rồi lăn ra ngủ luôn ( sang ngủ chưa đủ ) . Hắn thì chả hiểu cái mô tê gì cứ nhíu mày nhìn nó . Thế là 45’ trôi qua yên bình , cả bọn lại kéo nhau xuống căng tin yêu dấu .
-Tại căng tin –
-Vy bé bỏng ơi, em ăn bánh ngọt với sữa nhé, tốt cho da lắm đấy – Huy cười
-Ok anh – Vy cười lại
-Thôi đi 2 bồ , tôi là tôi ngứa mắt lắm rồi đó – Nó nhăn mặt
-Kệ tụi tui, KLQ – đồng thanh
-hứ thì thôi . À mà chị Trâm ơi hôm qua ở bar anh Thiên anh ấy ……- Nó cưa kịp nói hết câu thì Thiên anh tay bịt miệng nó lại –À đâu có gì đâu, con bé này cứ xuyên tạc lung tung không à – Thiên cười trừ
-Không có chuyện gì sao anh phải ấp úng , Nhi em cứ nói chị nghe xem – Trâm ngờ vực
-À thật ra cũng không có gì to tát , chỉ là hôm qua ở bar anh Thiên nhớ chị quá cứ gọi tên chị suốt – Nhận được ánh mắt sắc lạnh của Thiên nó chỉ biết nuốt nước bọt nói dối
-Thật không vậy ? –Trâm nghi ngờ
-Thật mà vợ, anh yêu vợ nhất hành tinh hì hì – Thiên ôm Trâm vào lòng
-À mà hôm nay em nói có việc nói với bọn anh là chuyện gì vậy ?- Thiên được dịp đánh trống lảng luôn
-Mình về thăm ngoại đi 2, em nhớ ngoại lắm luôn – Nó cười
-Ok em gái, lâu anh cũng chưa thăm ngoại – Thiên cười
-Ê tao đi nữa nha – Huy giơ tay phát biểu
-Tất cả đi luôn – Thiên cười
-OK – đồng thanh trừ hắn
-Phong , ông sao vậy? không muốn đi hả - Vy hỏi
-Tùy mọi người thôi, tôi theo số đông – Hắn nói lạnh
-Xí , lại còn bày đặt sĩ diện rởm – Nó bĩu môi
-Cô….- Hắn cứng họng luôn
Nó biết hắn chuẩn bị xử lí nó nên nhanh chân , bỏ của chạy lấy người rồi vụt lên lớp , không quên lè lưỡi chêu chọc hắn .
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… 7h sáng , hôm qua ngủ muộn vì tâm sự về tềnh yêu của Vy nên là sáng ra tụi nó ngủ nướng chả biết trời đất là gì .-Áaaaaaa – Vy hét-Trời động đất hả, hay song thần , thôi chết chắc sập nhà rồi – Nó hét to nhưng chả thèm mở mắt-Con điên này mày biết giờ là mấy giờ không mà còn díp mắt vào nữa – Vy cốc đầu nó-Mày hâm ý, giờ mới có 7h mà , Hả 7h aaaaaaa –Nó giờ mới với được cái đồng hồ để nhìn-Hét gì nữa cô 2 vào chuẩn bị đồ đi học – Vy quát30’ trôi qua nhanh chóng , cuối cùng hai con heo lười cũng chuẩn bị xong mọi thứ . Chạy đến lớp rồi ‘Rầm’ –cánh cửa hiền hòa bị đá bay không thương tiếc-Này 2 em kia , đã đi học muộn rồi lại còn phá hoại của công, có muốn tôi bảo hiệu trưởng đuổi học không hả - Bà cô quátKhông thèm để ý gì, tụi nó nghênh ngang bước vào mặc cho bà cô đang bốc khói nghi ngút-2 cô kiaaaaaaa – Sức chịu đựng đã lên đến đỉnh đầu-Cô ơi, bộ cô hét nãy giờ mà cô không biết thế nào là mỏi mồm ạ - Nó ngoái đầu lại cười đểu-Cô ơi, cô nên cẩn thận đấy không chừng người bị đuổi ra khỏi trường này chính là cô đấy , không tin thì cứ thử - Vy nhếch môiBà cô ớn lạnh chỉ biết ngậm mồm , mồ hôi thì tuôn ra như suối chảy rì ràoVẫn cái điệu ấy, về tới lớp là nó lại quăng cặp sách lên mặt bàn rồi lăn ra ngủ luôn ( sang ngủ chưa đủ ) . Hắn thì chả hiểu cái mô tê gì cứ nhíu mày nhìn nó . Thế là 45’ trôi qua yên bình , cả bọn lại kéo nhau xuống căng tin yêu dấu .-Tại căng tin –-Vy bé bỏng ơi, em ăn bánh ngọt với sữa nhé, tốt cho da lắm đấy – Huy cười-Ok anh – Vy cười lại-Thôi đi 2 bồ , tôi là tôi ngứa mắt lắm rồi đó – Nó nhăn mặt-Kệ tụi tui, KLQ – đồng thanh-hứ thì thôi . À mà chị Trâm ơi hôm qua ở bar anh Thiên anh ấy ……- Nó cưa kịp nói hết câu thì Thiên anh tay bịt miệng nó lại –À đâu có gì đâu, con bé này cứ xuyên tạc lung tung không à – Thiên cười trừ-Không có chuyện gì sao anh phải ấp úng , Nhi em cứ nói chị nghe xem – Trâm ngờ vực-À thật ra cũng không có gì to tát , chỉ là hôm qua ở bar anh Thiên nhớ chị quá cứ gọi tên chị suốt – Nhận được ánh mắt sắc lạnh của Thiên nó chỉ biết nuốt nước bọt nói dối-Thật không vậy ? –Trâm nghi ngờ-Thật mà vợ, anh yêu vợ nhất hành tinh hì hì – Thiên ôm Trâm vào lòng-À mà hôm nay em nói có việc nói với bọn anh là chuyện gì vậy ?- Thiên được dịp đánh trống lảng luôn-Mình về thăm ngoại đi 2, em nhớ ngoại lắm luôn – Nó cười-Ok em gái, lâu anh cũng chưa thăm ngoại – Thiên cười-Ê tao đi nữa nha – Huy giơ tay phát biểu-Tất cả đi luôn – Thiên cười-OK – đồng thanh trừ hắn-Phong , ông sao vậy? không muốn đi hả - Vy hỏi-Tùy mọi người thôi, tôi theo số đông – Hắn nói lạnh-Xí , lại còn bày đặt sĩ diện rởm – Nó bĩu môi-Cô….- Hắn cứng họng luônNó biết hắn chuẩn bị xử lí nó nên nhanh chân , bỏ của chạy lấy người rồi vụt lên lớp , không quên lè lưỡi chêu chọc hắn .