-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-…
Chương 14: Quá khứ đau lòng (2)
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Đi đến ngôi mộ nó đặt bó hoa xuống , rố thắp 1 nén nhang1 giọt, 2 giọt, 3 giọt , phải là nó đang khóc-Anh à , em về rồi đây, em xin lỗi vì giờ mới có thể thăm anh được . E vô tâm quá phải không anh ? Nhưng cho dù là vậy thì cũng không thể bằng anh được , anh xấu xa lắm , anh đi mà bỏ lại em 1 mình vậy hả ? Anh có biết em đau lòng lắm không ? Không hôm nào là em yên giấc được , tâm trí luôn nghĩ về anh vậy mà anh làm gì, anh bỏ rơi em , em lạc long lắm anh biết không ? –Nó vừa nói vừa khócĐược 1 lúc thì tụi hắn cũng đến , trên ta mỗi người là 1 bó oải hương , từng người 1 đặt bó hoa xuống và thắp 1 nén nhang-Nhi à! Đừng buồn nữa , mạnh mẽ lên em làm được mà – Thiên ôm nó vào lòng-Tụi tao luôn bên mày – Vy ôm nó-Đúng đó tụi chị luôn bên em mà Nhi – Trâm vỗ lưng nó an ủi-Phải cố gắng vượt qua nỗi đau nhé – Huy xoa đầu nó-Thôi , cô nín giùm tôi cái đi , mặt mũi tèm lem nước mắt rồi kìa, anh ấy mà có nhìn thấy thì có cười được không hả ? – Hắn lấy giấy lau cho nó-Cảm ơn mọi người nhiều lắm – Nó nhìn mọi người cảm động , nước mắt lại rơi-Đã bảo là không được khóc rồi mà con heo này – Hắn chêu nó-Phì – Cả bọn phì cười vì câu nói của hắnNhìn ngôi mộ lần cuối, nó cùng mọi người ra về .Lúc đi đến mộ nó đi bộ nên giờ phải đi chung xe với hắn (Thiên –Trâm) (Huy- Vy)Trong xe nó và hắn-Cô không sao chứ? – Hắn lo lắng nhìn nó-Tôi không sao , dù sao thì cũng cảm ơn anh nhé vì đã giúp tôi đỡ buồn hơn- Nó cười-Không có gì, à mà cô có muốn đi đâu không ?- Hắn nói-Trại trẻ mồ côi DN – Nó nói-Cô tới đó làm gì ? – Hắn thắc mắc-Anh cứ đến đó đi – Nó nói- uk - hắn trả lời
Đi đến ngôi mộ nó đặt bó hoa xuống , rố thắp 1 nén nhang
1 giọt, 2 giọt, 3 giọt , phải là nó đang khóc
-Anh à , em về rồi đây, em xin lỗi vì giờ mới có thể thăm anh được . E vô tâm quá phải không anh ? Nhưng cho dù là vậy thì cũng không thể bằng anh được , anh xấu xa lắm , anh đi mà bỏ lại em 1 mình vậy hả ? Anh có biết em đau lòng lắm không ? Không hôm nào là em yên giấc được , tâm trí luôn nghĩ về anh vậy mà anh làm gì, anh bỏ rơi em , em lạc long lắm anh biết không ? –Nó vừa nói vừa khóc
Được 1 lúc thì tụi hắn cũng đến , trên ta mỗi người là 1 bó oải hương , từng người 1 đặt bó hoa xuống và thắp 1 nén nhang
-Nhi à! Đừng buồn nữa , mạnh mẽ lên em làm được mà – Thiên ôm nó vào lòng
-Tụi tao luôn bên mày – Vy ôm nó
-Đúng đó tụi chị luôn bên em mà Nhi – Trâm vỗ lưng nó an ủi
-Phải cố gắng vượt qua nỗi đau nhé – Huy xoa đầu nó
-Thôi , cô nín giùm tôi cái đi , mặt mũi tèm lem nước mắt rồi kìa, anh ấy mà có nhìn thấy thì có cười được không hả ? – Hắn lấy giấy lau cho nó
-Cảm ơn mọi người nhiều lắm – Nó nhìn mọi người cảm động , nước mắt lại rơi
-Đã bảo là không được khóc rồi mà con heo này – Hắn chêu nó
-Phì – Cả bọn phì cười vì câu nói của hắn
Nhìn ngôi mộ lần cuối, nó cùng mọi người ra về .
Lúc đi đến mộ nó đi bộ nên giờ phải đi chung xe với hắn (Thiên –Trâm) (Huy- Vy)
Trong xe nó và hắn
-Cô không sao chứ? – Hắn lo lắng nhìn nó
-Tôi không sao , dù sao thì cũng cảm ơn anh nhé vì đã giúp tôi đỡ buồn hơn- Nó cười
-Không có gì, à mà cô có muốn đi đâu không ?- Hắn nói
-Trại trẻ mồ côi DN – Nó nói
-Cô tới đó làm gì ? – Hắn thắc mắc
-Anh cứ đến đó đi – Nó nói
- uk - hắn trả lời
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Đi đến ngôi mộ nó đặt bó hoa xuống , rố thắp 1 nén nhang1 giọt, 2 giọt, 3 giọt , phải là nó đang khóc-Anh à , em về rồi đây, em xin lỗi vì giờ mới có thể thăm anh được . E vô tâm quá phải không anh ? Nhưng cho dù là vậy thì cũng không thể bằng anh được , anh xấu xa lắm , anh đi mà bỏ lại em 1 mình vậy hả ? Anh có biết em đau lòng lắm không ? Không hôm nào là em yên giấc được , tâm trí luôn nghĩ về anh vậy mà anh làm gì, anh bỏ rơi em , em lạc long lắm anh biết không ? –Nó vừa nói vừa khócĐược 1 lúc thì tụi hắn cũng đến , trên ta mỗi người là 1 bó oải hương , từng người 1 đặt bó hoa xuống và thắp 1 nén nhang-Nhi à! Đừng buồn nữa , mạnh mẽ lên em làm được mà – Thiên ôm nó vào lòng-Tụi tao luôn bên mày – Vy ôm nó-Đúng đó tụi chị luôn bên em mà Nhi – Trâm vỗ lưng nó an ủi-Phải cố gắng vượt qua nỗi đau nhé – Huy xoa đầu nó-Thôi , cô nín giùm tôi cái đi , mặt mũi tèm lem nước mắt rồi kìa, anh ấy mà có nhìn thấy thì có cười được không hả ? – Hắn lấy giấy lau cho nó-Cảm ơn mọi người nhiều lắm – Nó nhìn mọi người cảm động , nước mắt lại rơi-Đã bảo là không được khóc rồi mà con heo này – Hắn chêu nó-Phì – Cả bọn phì cười vì câu nói của hắnNhìn ngôi mộ lần cuối, nó cùng mọi người ra về .Lúc đi đến mộ nó đi bộ nên giờ phải đi chung xe với hắn (Thiên –Trâm) (Huy- Vy)Trong xe nó và hắn-Cô không sao chứ? – Hắn lo lắng nhìn nó-Tôi không sao , dù sao thì cũng cảm ơn anh nhé vì đã giúp tôi đỡ buồn hơn- Nó cười-Không có gì, à mà cô có muốn đi đâu không ?- Hắn nói-Trại trẻ mồ côi DN – Nó nói-Cô tới đó làm gì ? – Hắn thắc mắc-Anh cứ đến đó đi – Nó nói- uk - hắn trả lời