-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-…
Chương 37: Em gái cưới không mời anh - end
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Kết thúc nghi thức , bây giờ là khoảnh khắc đặc biệt của ngày cưới , khoảnh khắc những bó hoa rực rỡ được tung lên , đem lại hạnh phúc cho mọi người . Đầu tiên là Trâm , cô nhẹ nhàng nhắm mắt và tung hoa về phía sau , nhưng đáng tiếc là không ai tóm được ( Sún : tiếc quá) Đến lượt Vy , cô hăng hái tung hoa , nhắm mắt lại , nhẹ nhàng tung bó hoa lên .'Ồ' một tiếng ồ lớn vang lên , Vy xoay nhẹ người lại , có người đã nhận được bó hoa ấy nhưng tiếc thay rằng người đó lại là mẹ của Vy .-Con gái , con lỡ lòng nào lại đối xử vậy với ba hả? Vợ , em không được đi kiếm hạnh phúc khác đâu đấy - Ông Lê nói khổTất cả mọi người cười ầm lên với cặp đôi này .Cuối cùng là nó , cũng xoay người nhẹ về phía sau , nhắm mắt lại , hít thật sâu rồi tung bó hoa lên không trung , mọi người tò mò nhìn theo hướng bó hoa bay tới và nó đã hạ cánh hoàn hảo trên tay một chàng trai tuấn tú , không ai khác là người mà nó luôn nhớ đến - Kỳ Nam.-Em gái cưới không mời anh - Nam cười cười bước đến phía nó-Em nhớ anh lắm đấy , anh biết không - Nó ôm chầm lấy Nam , mắt rưng rưng-Bé con , hôm nay là ngày vui của em đấy , khóc là xấu lắm biết chưa - Nam cười nhẹ-Dạ , vậy em không khóc nữa hì - Nó cười tinh ranh-Mà dạo này cậu đi đâu vậy , tụi tôi tìm mãi - Hắn nói-À , có chút chuyện ý mà - Nam cười - Cậu phải chăm sóc cô bé này tốt đấy , không là cậu không xong với tôi đâu - Quay sang hắn giọng vờ đe dọa-Đương nhiên , cô ấy sẽ hạnh phúc - Hắn nhìn nó cười-À , nhận tiện tôi cũng xin giới thiệu với mọi người luôn , đây là Mỹ Linh , vợ sắp cưới của tôi người Việt Kiều , mong mọi người sẽ sớm dự lễ cưới của chúng tôi - Nam nắm tay Linh cười hiền-Chào mọi người tôi là Phạm Mỹ Linh , chúc mọi người hạnh phúc bên nhau nhé - Linh cười nhìn tụi nó- Cảm ơn và chúc hai người hạnh phúc - Cả đám đồng thanhLễ cưới kết thúc , sáu người nắm tay nhau , hạnh phúc chạy vụt ra khỏi lễ đường với nụ cười tươi tắn trên môi .- Tại khu mộ của Tuấn Kiệt -Hắn cùng nó nắm tay nhau cùng bó hoa oải hương lớn bước vào . Trên người vẫn mặc y nguyên bộ đồ cưới trang trọng . Hai người từ từ bước đến ngôi mộ , đặt bó hoa xuống và thắp một nén nhang theo đúng nghĩa .-Tuấn Kiệt , em đến thăm anh rồi đây , anh dạo này khỏe không ? Em thì vẫn tốt , à mà anh có biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là ngày em và Phong cưới nhau đấy . Em đã nghe lời anh rồi đấy , nghe lời anh phải sống vui vẻ, hạnh phúc . Cảm ơn vì đã đem đến bên đời em một người có thể che chở và ủ ấm trái tim em . Cảm ơn anh.. hức ,,hức - Những tiếng nấc của nó vang lên , tạo lên một cảm xúc khó tả- Cậu cứ yên tâm yên nghỉ đi nhé , tôi sẽ thay cậu chăm sóc cô ấy thật tốt và cũng cảm ơn cậu đã đem cô ấy đến bên đời tôi - Hắn đứng ôm nó nóiKhông thể nhìn thấy nhưng nó và hắn cũng có thể cảm nhận được , không khí quanh ngôi mộ đang ấm dần lên , không còn lạnh lẽo , trống vắng như lúc bước vào nữa . Chắc có lẽ Kiệt đã nghe thấy những gì họ nói và thầm chúc hai người hạnh phúc bên nhau .Nó và hắn cứ thế ôm nhau đứng trước ngôi mộ , đôi môi nở nụ cười tươi tắn nhất , đôi mắt hướng về một khoảng không vô tận phía chân trời xa xăm -Nơi đó có ẩn chứa tình yêu mãnh liệt và cao cả .Nếu có ai đó hỏi rằng điều gì giúp chúng ta đến bên nhau thì anh sẽ trả lời đó là cảm nhận từ nhịp đập của trái tim . Còn nếu ai đó hỏi rằng để xây dựng lên một tình yêu bất diệt , vĩ đại , thiêng liêng và cao cả như đôi ta thì chỉ một câu thôi , anh sẽ nói rằng đó là nhờ :' Hạnh phúc anh và em ' .
Kết thúc nghi thức , bây giờ là khoảnh khắc đặc biệt của ngày cưới ,
khoảnh khắc những bó hoa rực rỡ được tung lên , đem lại hạnh phúc cho
mọi người . Đầu tiên là Trâm , cô nhẹ nhàng nhắm mắt và tung hoa về phía sau , nhưng đáng tiếc là không ai tóm được ( Sún : tiếc quá) Đến lượt Vy , cô hăng hái tung hoa , nhắm mắt lại , nhẹ nhàng tung bó hoa lên .
'Ồ' một tiếng ồ lớn vang lên , Vy xoay nhẹ người lại , có người đã nhận
được bó hoa ấy nhưng tiếc thay rằng người đó lại là mẹ của Vy .
-Con gái , con lỡ lòng nào lại đối xử vậy với ba hả? Vợ , em không được đi kiếm hạnh phúc khác đâu đấy - Ông Lê nói khổ
Tất cả mọi người cười ầm lên với cặp đôi này .
Cuối cùng là nó , cũng xoay người nhẹ về phía sau , nhắm mắt lại , hít thật
sâu rồi tung bó hoa lên không trung , mọi người tò mò nhìn theo hướng bó hoa bay tới và nó đã hạ cánh hoàn hảo trên tay một chàng trai tuấn tú , không ai khác là người mà nó luôn nhớ đến - Kỳ Nam.
-Em gái cưới không mời anh - Nam cười cười bước đến phía nó
-Em nhớ anh lắm đấy , anh biết không - Nó ôm chầm lấy Nam , mắt rưng rưng
-Bé con , hôm nay là ngày vui của em đấy , khóc là xấu lắm biết chưa - Nam cười nhẹ
-Dạ , vậy em không khóc nữa hì - Nó cười tinh ranh
-Mà dạo này cậu đi đâu vậy , tụi tôi tìm mãi - Hắn nói
-À , có chút chuyện ý mà - Nam cười - Cậu phải chăm sóc cô bé này tốt đấy , không là cậu không xong với tôi đâu - Quay sang hắn giọng vờ đe dọa
-Đương nhiên , cô ấy sẽ hạnh phúc - Hắn nhìn nó cười
-À , nhận tiện tôi cũng xin giới thiệu với mọi người luôn , đây là Mỹ Linh , vợ sắp cưới của tôi người Việt Kiều , mong mọi người sẽ sớm dự lễ
cưới của chúng tôi - Nam nắm tay Linh cười hiền
-Chào mọi người tôi là Phạm Mỹ Linh , chúc mọi người hạnh phúc bên nhau nhé - Linh cười nhìn tụi nó
- Cảm ơn và chúc hai người hạnh phúc - Cả đám đồng thanh
Lễ cưới kết thúc , sáu người nắm tay nhau , hạnh phúc chạy vụt ra khỏi lễ đường với nụ cười tươi tắn trên môi .
- Tại khu mộ của Tuấn Kiệt -
Hắn cùng nó nắm tay nhau cùng bó hoa oải hương lớn bước vào . Trên người
vẫn mặc y nguyên bộ đồ cưới trang trọng . Hai người từ từ bước đến ngôi
mộ , đặt bó hoa xuống và thắp một nén nhang theo đúng nghĩa .
-Tuấn Kiệt , em đến thăm anh rồi đây , anh dạo này khỏe không ? Em thì vẫn
tốt , à mà anh có biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là ngày em và
Phong cưới nhau đấy . Em đã nghe lời anh rồi đấy , nghe lời anh phải
sống vui vẻ, hạnh phúc . Cảm ơn vì đã đem đến bên đời em một người có
thể che chở và ủ ấm trái tim em . Cảm ơn anh.. hức ,,hức - Những tiếng
nấc của nó vang lên , tạo lên một cảm xúc khó tả
- Cậu cứ
yên tâm yên nghỉ đi nhé , tôi sẽ thay cậu chăm sóc cô ấy thật tốt và
cũng cảm ơn cậu đã đem cô ấy đến bên đời tôi - Hắn đứng ôm nó nói
Không thể nhìn thấy nhưng nó và hắn cũng có thể cảm nhận được , không khí
quanh ngôi mộ đang ấm dần lên , không còn lạnh lẽo , trống vắng như lúc
bước vào nữa . Chắc có lẽ Kiệt đã nghe thấy những gì họ nói và thầm chúc hai người hạnh phúc bên nhau .
Nó và hắn cứ thế ôm nhau
đứng trước ngôi mộ , đôi môi nở nụ cười tươi tắn nhất , đôi mắt hướng về một khoảng không vô tận phía chân trời xa xăm -Nơi đó có ẩn chứa tình
yêu mãnh liệt và cao cả .
Nếu có ai đó hỏi rằng điều gì
giúp chúng ta đến bên nhau thì anh sẽ trả lời đó là cảm nhận từ nhịp đập của trái tim . Còn nếu ai đó hỏi rằng để xây dựng lên một tình yêu bất
diệt , vĩ đại , thiêng liêng và cao cả như đôi ta thì chỉ một câu thôi , anh sẽ nói rằng đó là nhờ :' Hạnh phúc anh và em ' .
Hạnh Phúc Anh Và EmTác giả: Hồng Sún-Tại 1 bệnh viện – 1 cô gái xinh đẹp ngồi cạnh 1 chàng trai đang nằm trên giường bệnh trắng xóa , mặt mũi nhợt nhạt. Cuộc nói chuyện giữa 2 người họ đều là nước mắt -Anh à! Chả lẽ anh muốn e phải đau khổ suốt cuộc đời này sao?-nó nói trong tiếng nấc -E không được khóc, chả phải chúng ta đã có 2 năm hạnh phúc bên nhau sao? E phải vui chứ - Tuấn Kiệt cố gượng cười -Anh đừng nói nữa, e không cho phép a rời bỏ e, anh phải sống tốt – Tiếng nấc của nó càng to hơn -Bảo Nhi à! E đừng lo cho anh, dù a k ở bên cạnh e được nữa nhưng sẽ có 1 người con trai khác thay thế anh bên e – Tuấn Kiệt nói rồi cười nhẹ trong long thỳ đau nhói -anh à- Nó khóc to Cuối cùng điều gì đến thì cũng phải đến, cơn co giật của chàng trai diễn ra lien hồi -Em phải cố gắng sống thật tốt nhé ! A…Yêu…E – và hơi thở của a đã tắt - Không,…..Không – Nó đau đớn gào thét Từ lúc Tuấn Kiệt ra đi nó như người mất hồn. Nhưng thời gian cũng trôi đi nên nó cũng bớt dần đau đớn. Nó cố gượng cười và sống tốt theo lời của Tuấn Kiệt-… Kết thúc nghi thức , bây giờ là khoảnh khắc đặc biệt của ngày cưới , khoảnh khắc những bó hoa rực rỡ được tung lên , đem lại hạnh phúc cho mọi người . Đầu tiên là Trâm , cô nhẹ nhàng nhắm mắt và tung hoa về phía sau , nhưng đáng tiếc là không ai tóm được ( Sún : tiếc quá) Đến lượt Vy , cô hăng hái tung hoa , nhắm mắt lại , nhẹ nhàng tung bó hoa lên .'Ồ' một tiếng ồ lớn vang lên , Vy xoay nhẹ người lại , có người đã nhận được bó hoa ấy nhưng tiếc thay rằng người đó lại là mẹ của Vy .-Con gái , con lỡ lòng nào lại đối xử vậy với ba hả? Vợ , em không được đi kiếm hạnh phúc khác đâu đấy - Ông Lê nói khổTất cả mọi người cười ầm lên với cặp đôi này .Cuối cùng là nó , cũng xoay người nhẹ về phía sau , nhắm mắt lại , hít thật sâu rồi tung bó hoa lên không trung , mọi người tò mò nhìn theo hướng bó hoa bay tới và nó đã hạ cánh hoàn hảo trên tay một chàng trai tuấn tú , không ai khác là người mà nó luôn nhớ đến - Kỳ Nam.-Em gái cưới không mời anh - Nam cười cười bước đến phía nó-Em nhớ anh lắm đấy , anh biết không - Nó ôm chầm lấy Nam , mắt rưng rưng-Bé con , hôm nay là ngày vui của em đấy , khóc là xấu lắm biết chưa - Nam cười nhẹ-Dạ , vậy em không khóc nữa hì - Nó cười tinh ranh-Mà dạo này cậu đi đâu vậy , tụi tôi tìm mãi - Hắn nói-À , có chút chuyện ý mà - Nam cười - Cậu phải chăm sóc cô bé này tốt đấy , không là cậu không xong với tôi đâu - Quay sang hắn giọng vờ đe dọa-Đương nhiên , cô ấy sẽ hạnh phúc - Hắn nhìn nó cười-À , nhận tiện tôi cũng xin giới thiệu với mọi người luôn , đây là Mỹ Linh , vợ sắp cưới của tôi người Việt Kiều , mong mọi người sẽ sớm dự lễ cưới của chúng tôi - Nam nắm tay Linh cười hiền-Chào mọi người tôi là Phạm Mỹ Linh , chúc mọi người hạnh phúc bên nhau nhé - Linh cười nhìn tụi nó- Cảm ơn và chúc hai người hạnh phúc - Cả đám đồng thanhLễ cưới kết thúc , sáu người nắm tay nhau , hạnh phúc chạy vụt ra khỏi lễ đường với nụ cười tươi tắn trên môi .- Tại khu mộ của Tuấn Kiệt -Hắn cùng nó nắm tay nhau cùng bó hoa oải hương lớn bước vào . Trên người vẫn mặc y nguyên bộ đồ cưới trang trọng . Hai người từ từ bước đến ngôi mộ , đặt bó hoa xuống và thắp một nén nhang theo đúng nghĩa .-Tuấn Kiệt , em đến thăm anh rồi đây , anh dạo này khỏe không ? Em thì vẫn tốt , à mà anh có biết hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là ngày em và Phong cưới nhau đấy . Em đã nghe lời anh rồi đấy , nghe lời anh phải sống vui vẻ, hạnh phúc . Cảm ơn vì đã đem đến bên đời em một người có thể che chở và ủ ấm trái tim em . Cảm ơn anh.. hức ,,hức - Những tiếng nấc của nó vang lên , tạo lên một cảm xúc khó tả- Cậu cứ yên tâm yên nghỉ đi nhé , tôi sẽ thay cậu chăm sóc cô ấy thật tốt và cũng cảm ơn cậu đã đem cô ấy đến bên đời tôi - Hắn đứng ôm nó nóiKhông thể nhìn thấy nhưng nó và hắn cũng có thể cảm nhận được , không khí quanh ngôi mộ đang ấm dần lên , không còn lạnh lẽo , trống vắng như lúc bước vào nữa . Chắc có lẽ Kiệt đã nghe thấy những gì họ nói và thầm chúc hai người hạnh phúc bên nhau .Nó và hắn cứ thế ôm nhau đứng trước ngôi mộ , đôi môi nở nụ cười tươi tắn nhất , đôi mắt hướng về một khoảng không vô tận phía chân trời xa xăm -Nơi đó có ẩn chứa tình yêu mãnh liệt và cao cả .Nếu có ai đó hỏi rằng điều gì giúp chúng ta đến bên nhau thì anh sẽ trả lời đó là cảm nhận từ nhịp đập của trái tim . Còn nếu ai đó hỏi rằng để xây dựng lên một tình yêu bất diệt , vĩ đại , thiêng liêng và cao cả như đôi ta thì chỉ một câu thôi , anh sẽ nói rằng đó là nhờ :' Hạnh phúc anh và em ' .