-" Phù...mệt chết đi được. Đi từ sáng tới giờ mà chưa thấy công việc nào phù hợp cả...AAa thật bực mình nha..." Vĩ Nha đưa tay lên vỗ vỗ cái trán trắng noãn than vãn. Cô đi theo lịch trình trên báo chú tâm vào những nơi mình đã khoanh vùng nhưng chẳng có nơi nào vừa ý cả. Có nơi thì làm nhiều nhưng lương thấp, có nơi thì quá xa...vv. Cô thì thích công việc nhẹ nhàng, lương hơi "cao" chút đỉnh mà lại trong thành phố. Nhưng tiếc là ông trời dường như không thương cô thì phải. Cuối cùng là cô đành vào ghế đá công viên nghĩ trưa sẵn tiện ăn bánh mì chống đói. Chợt từ trên cao một cục giấy không biết từ đâu ra rớt cái BỤP>>.. và đích đến cuối cùng là cái trán thân thương của cô: -"ui da...Cái quái gì vậy??? aisss" Cô bực mình cầm cục giấy chuẩn bị vứt đi, thì đập vào mắt cô là: "TUYỂN BẢO MẪU .... Tiêu chuẩn: Trẻ, đẹp ngoại hình cân đối, yêu trẻ nhỏ, biết nấu ăn và chăm sóc trẻ. Nếu ai có nhu cầu xin liên hệ: 0********, gặp ông chủ để biết thêm thông tin chi tiết." Cô đọc xong mắt cô…
Chương 12
Nàng Bảo Mẫu... Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ?Tác giả: AZ130-" Phù...mệt chết đi được. Đi từ sáng tới giờ mà chưa thấy công việc nào phù hợp cả...AAa thật bực mình nha..." Vĩ Nha đưa tay lên vỗ vỗ cái trán trắng noãn than vãn. Cô đi theo lịch trình trên báo chú tâm vào những nơi mình đã khoanh vùng nhưng chẳng có nơi nào vừa ý cả. Có nơi thì làm nhiều nhưng lương thấp, có nơi thì quá xa...vv. Cô thì thích công việc nhẹ nhàng, lương hơi "cao" chút đỉnh mà lại trong thành phố. Nhưng tiếc là ông trời dường như không thương cô thì phải. Cuối cùng là cô đành vào ghế đá công viên nghĩ trưa sẵn tiện ăn bánh mì chống đói. Chợt từ trên cao một cục giấy không biết từ đâu ra rớt cái BỤP>>.. và đích đến cuối cùng là cái trán thân thương của cô: -"ui da...Cái quái gì vậy??? aisss" Cô bực mình cầm cục giấy chuẩn bị vứt đi, thì đập vào mắt cô là: "TUYỂN BẢO MẪU .... Tiêu chuẩn: Trẻ, đẹp ngoại hình cân đối, yêu trẻ nhỏ, biết nấu ăn và chăm sóc trẻ. Nếu ai có nhu cầu xin liên hệ: 0********, gặp ông chủ để biết thêm thông tin chi tiết." Cô đọc xong mắt cô… 3Đêm hôm qua là một đêm rất dài đối với cô. Câu nói lúc say của anh làm cô phải suy nghĩ. Phải hay không anh còn yêu Lệ Á, anh không nhớ rằng cô ấy đã bỏ anh đi sau. À..à thật ra anh không biết chuyện đó đâu nhỉ, anh không biết rằng cô ấy đi theo Trần Toàn, một trong những đối thủ đáng sợ của VAM. Hư,, đời thật đáng cười tại sao cô lại có thể yêu anh ngay lúc này kia chứ. Nhưng cô sẻ không bỏ qua anh đâu, có yêu là phải có đuổi , một khi đuổi không được nữa rồi cô sẽ từ bỏ. Cô cười buồn rồi thay đồ xuống lầu nấu đồ ăn sáng. Đi ngang cầu thang cô lại nhớ về nụ hôn hôm tối, tuy đau nhưng cũng ngọt ngào, nó sẽ còn ngọt hơn nữa nếu anh không gọi tên cô ấy, lắc đầu cho qua cô một mạch hướng đến phòng bếp.Nấu xong bữa sáng cô định lên gọi hai đứa nhóc dậy nhưng chuông điện thoại bàn reo. Cởi tạp dề nhanh đi bắt máy đầu dây bên kia vang lên tiếng nam nhân:-Cô nhíu mài nhìn đồng hồ bây giờ là 7h kém 5 phút. Thường thì không phải giờ này anh đi rồi hay sau-"Không phải anh ta đi rồi sau, thường thì giờ này anh ta đi rồi. Để tôi tìm rồi kêu anh ta gọi lại cho anh". Cô nhàn nhạt nói-
3
Đêm hôm qua là một đêm rất dài đối với cô. Câu nói lúc say của anh làm cô phải suy nghĩ. Phải hay không anh còn yêu Lệ Á, anh không nhớ rằng cô ấy đã bỏ anh đi sau. À..à thật ra anh không biết chuyện đó đâu nhỉ, anh không biết rằng cô ấy đi theo Trần Toàn, một trong những đối thủ đáng sợ của VAM. Hư,, đời thật đáng cười tại sao cô lại có thể yêu anh ngay lúc này kia chứ. Nhưng cô sẻ không bỏ qua anh đâu, có yêu là phải có đuổi , một khi đuổi không được nữa rồi cô sẽ từ bỏ. Cô cười buồn rồi thay đồ xuống lầu nấu đồ ăn sáng. Đi ngang cầu thang cô lại nhớ về nụ hôn hôm tối, tuy đau nhưng cũng ngọt ngào, nó sẽ còn ngọt hơn nữa nếu anh không gọi tên cô ấy, lắc đầu cho qua cô một mạch hướng đến phòng bếp.
Nấu xong bữa sáng cô định lên gọi hai đứa nhóc dậy nhưng chuông điện thoại bàn reo. Cởi tạp dề nhanh đi bắt máy đầu dây bên kia vang lên tiếng nam nhân:
-
Cô nhíu mài nhìn đồng hồ bây giờ là 7h kém 5 phút. Thường thì không phải giờ này anh đi rồi hay sau
-"Không phải anh ta đi rồi sau, thường thì giờ này anh ta đi rồi. Để tôi tìm rồi kêu anh ta gọi lại cho anh". Cô nhàn nhạt nói
-
Nàng Bảo Mẫu... Đồng Ý Làm Mẹ Của Con Tôi Chứ?Tác giả: AZ130-" Phù...mệt chết đi được. Đi từ sáng tới giờ mà chưa thấy công việc nào phù hợp cả...AAa thật bực mình nha..." Vĩ Nha đưa tay lên vỗ vỗ cái trán trắng noãn than vãn. Cô đi theo lịch trình trên báo chú tâm vào những nơi mình đã khoanh vùng nhưng chẳng có nơi nào vừa ý cả. Có nơi thì làm nhiều nhưng lương thấp, có nơi thì quá xa...vv. Cô thì thích công việc nhẹ nhàng, lương hơi "cao" chút đỉnh mà lại trong thành phố. Nhưng tiếc là ông trời dường như không thương cô thì phải. Cuối cùng là cô đành vào ghế đá công viên nghĩ trưa sẵn tiện ăn bánh mì chống đói. Chợt từ trên cao một cục giấy không biết từ đâu ra rớt cái BỤP>>.. và đích đến cuối cùng là cái trán thân thương của cô: -"ui da...Cái quái gì vậy??? aisss" Cô bực mình cầm cục giấy chuẩn bị vứt đi, thì đập vào mắt cô là: "TUYỂN BẢO MẪU .... Tiêu chuẩn: Trẻ, đẹp ngoại hình cân đối, yêu trẻ nhỏ, biết nấu ăn và chăm sóc trẻ. Nếu ai có nhu cầu xin liên hệ: 0********, gặp ông chủ để biết thêm thông tin chi tiết." Cô đọc xong mắt cô… 3Đêm hôm qua là một đêm rất dài đối với cô. Câu nói lúc say của anh làm cô phải suy nghĩ. Phải hay không anh còn yêu Lệ Á, anh không nhớ rằng cô ấy đã bỏ anh đi sau. À..à thật ra anh không biết chuyện đó đâu nhỉ, anh không biết rằng cô ấy đi theo Trần Toàn, một trong những đối thủ đáng sợ của VAM. Hư,, đời thật đáng cười tại sao cô lại có thể yêu anh ngay lúc này kia chứ. Nhưng cô sẻ không bỏ qua anh đâu, có yêu là phải có đuổi , một khi đuổi không được nữa rồi cô sẽ từ bỏ. Cô cười buồn rồi thay đồ xuống lầu nấu đồ ăn sáng. Đi ngang cầu thang cô lại nhớ về nụ hôn hôm tối, tuy đau nhưng cũng ngọt ngào, nó sẽ còn ngọt hơn nữa nếu anh không gọi tên cô ấy, lắc đầu cho qua cô một mạch hướng đến phòng bếp.Nấu xong bữa sáng cô định lên gọi hai đứa nhóc dậy nhưng chuông điện thoại bàn reo. Cởi tạp dề nhanh đi bắt máy đầu dây bên kia vang lên tiếng nam nhân:-Cô nhíu mài nhìn đồng hồ bây giờ là 7h kém 5 phút. Thường thì không phải giờ này anh đi rồi hay sau-"Không phải anh ta đi rồi sau, thường thì giờ này anh ta đi rồi. Để tôi tìm rồi kêu anh ta gọi lại cho anh". Cô nhàn nhạt nói-