"Cái gì? Anh không thể tới sao Băng Diệp? Sao lại thế được???" Phương Nghi bỗng thét lên với điện thoại. "Ừm...cho anh xin lỗi. Tại bây giờ anh đang bận tiếp khách nên không thể tới được. Cho anh xin lỗi nhé!" Phương Nghi cố nuốt hết ngụm rượu trái cây đang ở trong miệng mà lòng thì vô cùng ấm ức. Cô cứ tưởng rằng, đêm nay trong bữa tiệc này, cô sẽ được công bố chính thức là người yêu chính thức với Băng Diệp. Thật làm cô thất vọng.............. "Thôi thì cũng được, dịp khác nhất định anh phải tới đó nhé! Bye anh yêu" "Bye em" Đầu bên kia điện thoại cúp xuống, Phương Nghi thở dài, cô nào đâu biết được...ở phía bên kia đầu dây của Băng Diệp....đang có kẻ thứ 3. "Haizzz.... thật là..." Phương Nghi thật sự đã rất buồn, buồn lắm khi anh ấy không tới. Bỗng có tiếng nói ở phía sau vọng lại: "Hừ, tên Băng Diệp đó đúng là một chân đạp hai thuyền mà....' *Cái gì, tên nào dám nói xấu Băng Diệp của mình chứ!* " Nè, anh kia! Anh đứng lại cho tôi!!! Anh là ai mà dám nói bạn trai tôi như vậy chứ hả…

Chương 4

Anh Yêu Em Rồi, Quỷ NhỏTác giả: Trần Phương Nghi"Cái gì? Anh không thể tới sao Băng Diệp? Sao lại thế được???" Phương Nghi bỗng thét lên với điện thoại. "Ừm...cho anh xin lỗi. Tại bây giờ anh đang bận tiếp khách nên không thể tới được. Cho anh xin lỗi nhé!" Phương Nghi cố nuốt hết ngụm rượu trái cây đang ở trong miệng mà lòng thì vô cùng ấm ức. Cô cứ tưởng rằng, đêm nay trong bữa tiệc này, cô sẽ được công bố chính thức là người yêu chính thức với Băng Diệp. Thật làm cô thất vọng.............. "Thôi thì cũng được, dịp khác nhất định anh phải tới đó nhé! Bye anh yêu" "Bye em" Đầu bên kia điện thoại cúp xuống, Phương Nghi thở dài, cô nào đâu biết được...ở phía bên kia đầu dây của Băng Diệp....đang có kẻ thứ 3. "Haizzz.... thật là..." Phương Nghi thật sự đã rất buồn, buồn lắm khi anh ấy không tới. Bỗng có tiếng nói ở phía sau vọng lại: "Hừ, tên Băng Diệp đó đúng là một chân đạp hai thuyền mà....' *Cái gì, tên nào dám nói xấu Băng Diệp của mình chứ!* " Nè, anh kia! Anh đứng lại cho tôi!!! Anh là ai mà dám nói bạn trai tôi như vậy chứ hả… Phương Nghi chạy,chạy đi trong mưa. Bây giờ cô mới có thể ngộ nhận được lời nói của gã tóc vàng kia.*Hắn đã đúng! Hắn đã cảnh báo cho mình nhưng mình lại bỏ ngoài tai những lời đó*Cô ức chế, ngồi bệt xuống vệ đường mà nghĩ lại những ngày tháng lúc mới lập nhóm. Cô và Phi Tuyết như chị em ruột thịt, còn có những ước mơ cao và xa hơn nữa. Nhưng giờ thì.......mọi thứ đổ vỡ hết chỉ sau một hình ảnh của sự thật.*Ông trời ơi! Sao ông cứ mưa hoài vậy chứ! Tốt nhất là ông hãy khiến cho tôi bệnh đi. Để cho ngày mai khi tôi thức dậy, mọi thứ chỉ là một giấc mơ....một cơn ác mộng mà thôi.*Phương Nghi đang dần dần gục ngã, mất đi ý thức thì....có ai đó bế cô lên. Phương Nghi hốt hoảng nói:"Ai vậy!!!" Ngước mắt nhìn lên....thì ra là hắn..."Này! Anh tính làm gì tôi vậy hả? Thả tôi ra ngay...đi" Chưa kịp nói hết câu, hắn lại thả tay ra. Khiến cho Phương Nghi ngã dúi dụi, người ướt sũng như chuột lột. Cô tức giận mắng hắn:"Này. Sao anh lại thả tay ra hả?""Vì bộ mặt cô làm tôi khó chịu"-hắn lạnh lùng đápPhương Nghi chợt nhận ra, sờ lên mặt. Ôi...thật thảm bại mà!!! Mặt như mèo thế này...thì.Phương Nghi bèn quay mặt đi chỗ khác

Phương Nghi chạy,chạy đi trong mưa. Bây giờ cô mới có thể ngộ nhận được lời nói của gã tóc vàng kia.

*Hắn đã đúng! Hắn đã cảnh báo cho mình nhưng mình lại bỏ ngoài tai những lời đó*

Cô ức chế, ngồi bệt xuống vệ đường mà nghĩ lại những ngày tháng lúc mới lập nhóm. Cô và Phi Tuyết như chị em ruột thịt, còn có những ước mơ cao và xa hơn nữa. Nhưng giờ thì.......mọi thứ đổ vỡ hết chỉ sau một hình ảnh của sự thật.

*Ông trời ơi! Sao ông cứ mưa hoài vậy chứ! Tốt nhất là ông hãy khiến cho tôi bệnh đi. Để cho ngày mai khi tôi thức dậy, mọi thứ chỉ là một giấc mơ....một cơn ác mộng mà thôi.*

Phương Nghi đang dần dần gục ngã, mất đi ý thức thì....có ai đó bế cô lên. Phương Nghi hốt hoảng nói:

"Ai vậy!!!" Ngước mắt nhìn lên....thì ra là hắn...

"Này! Anh tính làm gì tôi vậy hả? Thả tôi ra ngay...đi" Chưa kịp nói hết câu, hắn lại thả tay ra. Khiến cho Phương Nghi ngã dúi dụi, người ướt sũng như chuột lột. Cô tức giận mắng hắn:

"Này. Sao anh lại thả tay ra hả?"

"Vì bộ mặt cô làm tôi khó chịu"-hắn lạnh lùng đáp

Phương Nghi chợt nhận ra, sờ lên mặt. Ôi...thật thảm bại mà!!! Mặt như mèo thế này...thì.Phương Nghi bèn quay mặt đi chỗ khác

Anh Yêu Em Rồi, Quỷ NhỏTác giả: Trần Phương Nghi"Cái gì? Anh không thể tới sao Băng Diệp? Sao lại thế được???" Phương Nghi bỗng thét lên với điện thoại. "Ừm...cho anh xin lỗi. Tại bây giờ anh đang bận tiếp khách nên không thể tới được. Cho anh xin lỗi nhé!" Phương Nghi cố nuốt hết ngụm rượu trái cây đang ở trong miệng mà lòng thì vô cùng ấm ức. Cô cứ tưởng rằng, đêm nay trong bữa tiệc này, cô sẽ được công bố chính thức là người yêu chính thức với Băng Diệp. Thật làm cô thất vọng.............. "Thôi thì cũng được, dịp khác nhất định anh phải tới đó nhé! Bye anh yêu" "Bye em" Đầu bên kia điện thoại cúp xuống, Phương Nghi thở dài, cô nào đâu biết được...ở phía bên kia đầu dây của Băng Diệp....đang có kẻ thứ 3. "Haizzz.... thật là..." Phương Nghi thật sự đã rất buồn, buồn lắm khi anh ấy không tới. Bỗng có tiếng nói ở phía sau vọng lại: "Hừ, tên Băng Diệp đó đúng là một chân đạp hai thuyền mà....' *Cái gì, tên nào dám nói xấu Băng Diệp của mình chứ!* " Nè, anh kia! Anh đứng lại cho tôi!!! Anh là ai mà dám nói bạn trai tôi như vậy chứ hả… Phương Nghi chạy,chạy đi trong mưa. Bây giờ cô mới có thể ngộ nhận được lời nói của gã tóc vàng kia.*Hắn đã đúng! Hắn đã cảnh báo cho mình nhưng mình lại bỏ ngoài tai những lời đó*Cô ức chế, ngồi bệt xuống vệ đường mà nghĩ lại những ngày tháng lúc mới lập nhóm. Cô và Phi Tuyết như chị em ruột thịt, còn có những ước mơ cao và xa hơn nữa. Nhưng giờ thì.......mọi thứ đổ vỡ hết chỉ sau một hình ảnh của sự thật.*Ông trời ơi! Sao ông cứ mưa hoài vậy chứ! Tốt nhất là ông hãy khiến cho tôi bệnh đi. Để cho ngày mai khi tôi thức dậy, mọi thứ chỉ là một giấc mơ....một cơn ác mộng mà thôi.*Phương Nghi đang dần dần gục ngã, mất đi ý thức thì....có ai đó bế cô lên. Phương Nghi hốt hoảng nói:"Ai vậy!!!" Ngước mắt nhìn lên....thì ra là hắn..."Này! Anh tính làm gì tôi vậy hả? Thả tôi ra ngay...đi" Chưa kịp nói hết câu, hắn lại thả tay ra. Khiến cho Phương Nghi ngã dúi dụi, người ướt sũng như chuột lột. Cô tức giận mắng hắn:"Này. Sao anh lại thả tay ra hả?""Vì bộ mặt cô làm tôi khó chịu"-hắn lạnh lùng đápPhương Nghi chợt nhận ra, sờ lên mặt. Ôi...thật thảm bại mà!!! Mặt như mèo thế này...thì.Phương Nghi bèn quay mặt đi chỗ khác

Chương 4