Tại biệt thự , 2 vợ chồng quý phái đang đi tản bộ trong sân thì nghe thấy tiếng ngoài cổng . - Oa..oa..oa ! - tiếng khóc tấc tưởi của một bé gái sơ sinh - Trời ơi , ai lại để hai đứa bé ở đây , nín đi con ! - người phụ nữ nhân hậu bế bé gái lên dỗ dành - Thật ác quá mà ! - người đàn ông khôi ngô nói - Hay ta nuôi 2 bé nhé ông xã ! Nó bị lạnh hết cả người rồi này ! - người phụ nữ nói - Ừm , mình bế con bé đi anh sẽ đi lấy xe chở 2 bé vào bệnh viện! - người chồng mỉm cười Sau đó, cả 2 vợ chồng đưa đứa bé vào bệnh viện kiểm tra. Đưa về nhà , nuôi 2 đứa bé cùng 2 đứa con trai yêu quý của họ . ----- Cho tới lúc 7 tuổi , 2 cô bé được đặt 1 cái tên rất hay và ý nghĩa Trần Ngọc Ánh Nhật và Trần Ngọc Ánh Nguyệt ý nói muốn cô xinh đẹp như mặt trời và mặt trăng và luôn tỏa sáng . Cả 2 ở dưới nhà bếp phụ mấy cô giúp việc lặt rau thì : - Thỏ con đâu rồi ? - 1 giọng nói trẻ con vang dậy cả nhà - Dạ !! - cô bé chạy ra - Mày chui ở xó nào ra vậy hả ? - Xó nhà bếp ạ ! - Mày biết tao kêu mày bao nhiêu…
Chương 12
Cặp Song Sinh Siêu Nghịch!Tác giả: Pơry SusuTại biệt thự , 2 vợ chồng quý phái đang đi tản bộ trong sân thì nghe thấy tiếng ngoài cổng . - Oa..oa..oa ! - tiếng khóc tấc tưởi của một bé gái sơ sinh - Trời ơi , ai lại để hai đứa bé ở đây , nín đi con ! - người phụ nữ nhân hậu bế bé gái lên dỗ dành - Thật ác quá mà ! - người đàn ông khôi ngô nói - Hay ta nuôi 2 bé nhé ông xã ! Nó bị lạnh hết cả người rồi này ! - người phụ nữ nói - Ừm , mình bế con bé đi anh sẽ đi lấy xe chở 2 bé vào bệnh viện! - người chồng mỉm cười Sau đó, cả 2 vợ chồng đưa đứa bé vào bệnh viện kiểm tra. Đưa về nhà , nuôi 2 đứa bé cùng 2 đứa con trai yêu quý của họ . ----- Cho tới lúc 7 tuổi , 2 cô bé được đặt 1 cái tên rất hay và ý nghĩa Trần Ngọc Ánh Nhật và Trần Ngọc Ánh Nguyệt ý nói muốn cô xinh đẹp như mặt trời và mặt trăng và luôn tỏa sáng . Cả 2 ở dưới nhà bếp phụ mấy cô giúp việc lặt rau thì : - Thỏ con đâu rồi ? - 1 giọng nói trẻ con vang dậy cả nhà - Dạ !! - cô bé chạy ra - Mày chui ở xó nào ra vậy hả ? - Xó nhà bếp ạ ! - Mày biết tao kêu mày bao nhiêu… Ra về , Thỏ con không nói lời nào với đại thiếu gia . Sau khi thay đồ xong , cô xuống bếp :- Thỏ con , có chuyện gì vậy con ? - bà Hoa hỏi- Dạ , không có ạ ! - Thỏ con nói lấy trong tủ lạnh ra rổ củ cà rốt- Em có chuyện gì ở trường phải không ? - chị Châu - con gái của bà Hoa nhìn cô nhẹ cười- Dạ , không ! Các bạn rất tốt ! - Thỏ con nóiBà Hoa kéo tay áo cô con gái lắc đầu nhẹ , Thỏ con là thế không muốn nói thì chả ai ép được ngoài đại thiếu gia . Một lúc sau , đại thiếu gia mở cửa phòng đi xuống nhởn nhơ, các bác cùng mấy chị giúp việc cúi đầu định chào hỏi thì- Suỵt ! - cậu đưa tay lên ám hiệuTất cả người hầu im lặng , đưa tay che miệng cười nhẹ . Thỏ con cắt củ cà rốt ra thành những bông hoa đối với cô chỉ có việc này làm cho cô cảm thấy nhẹ nhõm , đang cắt gọt thì một bàn tay bịt lấy mắt cô , mùi hương quen thuộc biết bao .- Mau bỏ em ra đi , em đang cắt củ cải mà ! - Thỏ con nói- Sao mày tập trung quá vậy , đang buồn à ! - Đại thiếu gia ngồi bên cạnh- Không có !- Sạo , mày buồn thì mới lấy cà rốt ra cắt thôi !- Ừ !Thỏ con gật đầu cho có lệ , đại thiếu gia khẽ cười . Quả nhiên nó còn đang giận vụ hồi sáng mà . Mỉm cười nói nhẹ nhàng :- Nhìn tao cái coi !Thỏ con quay sang nhìn rồi tiếp tục công việc , bà Hoa khẽ cười nhìn cảnh Thỏ con giận đại thiếu gia .- Thỏ con , mau đi theo tao !Tuấn Kiệt kéo cô bé đi ra sân , lấy chiếc xe đạp màu hồng ra ngồi phía sau , Thỏ con nghiêng đầu nhìn ngây ngộ.- Lên đây , tao chỉ mày chạy ! - đại thiếu gia ngồi phía sau- Vâng ! - khuôn mặt Thỏ con bừng sáng lênThỏ con trèo lên xe , Tuấn Kiệt khẽ cười đểu ôm lấy eo cô .Cậu .. cậu làm gì thế ? - Thỏ con giật mình- Tao vịn cho chắc , mày đạp nhanh đi ! - đại thiếu gia cười tươiThỏ con ngây thơ tin lời con sói gian manh . Một lát sau , Tuấn Kiệt bước xuống chỉ cô cách cầm lái rồi vịn yên sau cho cô chạy .- Em chạy được rồi nè , cậu ơi ! - Thỏ con vui sướng- Được rồi , hôm nay ta tập nhiêu đủ rồi khi đi du lịch về ta tập tiếp nhé !Thỏ con tiêc nuối dẹp chiếc xe vào kho , đại thiếu gia nhìn sắc mặt của cô liền nghĩ ra một kế hoạch . Bỏ về phòng :- Bác Hoa , cháu muốn ăn phở ! - tiếng đại thiếu gia vang- Vâng , thưa cậu ! - bà Hoa nóiThỏ con bước tới ngồi cắt củ cà rốt , dì Cúc sau khi nấu bát phở xong thì :- Thỏ con , con mau lên cho cậu chủ đi ! - Bà Hoa nói- Sao là cháu , chị Châu kìa bà ! - Thỏ con nói- Không được , chị Châu còn phải đi xem xét vườn hoa nữa ! Cháu mang lên cho đại thiếu gia đi , sáng giờ cậu ấy chưa ăn đấy dỗ ngọt cậu ấy giúp bác nhé !Bà Hoa nói , Thỏ con thở dài gật đầu một cái rồi bưng mâm cùng bát phở lên phòng đại thiếu gia . Thấy cô bé bước vào , Tuấn Kiệt khẽ cười- Ngồi đi !- Dạ , em có công việc cậu mau ăn đi kẻo nguội ! - Thỏ con nói- Mày làm người hầu của ai ? - Tuấn Kiệt nói- Của cậu ạ !- Mau ngồi xuống !Thỏ con giật mình khi nghe tiếng quát của đại thiếu gia liền chạy lại ngồi cạnh cậu . Đại thiếu gia giơ muỗng có phở tới miệng cô bé , nói- Ăn đi !- Em không đói ! - Thỏ con nói- Ok , mày không ăn tao cũng không ăn ! Mà tao nói trước tao mà bị đói nhất định sẽ bị bệnh lúc đó ba tao sẽ đuổi hết mấy người này , mày cũng đừng có năn nỉ tao !- Đại thiếu gia , đừng mà em xin cậu ! - Thỏ con lo lắng níu cánh tay cậu- Vậy mau ăn đi !Tuấn Kiệt một lần nữa đưa muỗng lên miệng cô . Thỏ con mở miệng ra ăn , lập tức khuôn mặt khó coi của đại thiếu gia chuyển sang khuôn mặt hài lòng . Lòng Thỏ con có chút nguôi ngoai đi phần nào :- Hết giận chưa ? - đại thiếu gia hỏi- Em không giận , em buồn vì cậu thất hứa thôi ! Cậu không biết em lo cho cậu sao ? - Thỏ con trách móc- Biết rồi , xin lỗi mà ! Lần sau không thất hứa nữa đâu ! - đại thiếu gia nhéo 2 má phúng phính của cô- Cậu đừng thất hứa nhé , móc ngéo với em đi ! - Thỏ con giơ ngón út lên- Ừ !Đại thiếu gia mỉm cười móc ngéo ngón út cô , cả 2 mỉm cười giải hòa với nhau .
Ra về , Thỏ con không nói lời nào với đại thiếu gia . Sau khi thay đồ xong , cô xuống bếp :- Thỏ con , có chuyện gì vậy con ? - bà Hoa hỏi
- Dạ , không có ạ ! - Thỏ con nói lấy trong tủ lạnh ra rổ củ cà rốt
- Em có chuyện gì ở trường phải không ? - chị Châu - con gái của bà Hoa nhìn cô nhẹ cười
- Dạ , không ! Các bạn rất tốt ! - Thỏ con nói
Bà Hoa kéo tay áo cô con gái lắc đầu nhẹ , Thỏ con là thế không muốn nói
thì chả ai ép được ngoài đại thiếu gia . Một lúc sau , đại thiếu gia mở
cửa phòng đi xuống nhởn nhơ, các bác cùng mấy chị giúp việc cúi đầu định chào hỏi thì
- Suỵt ! - cậu đưa tay lên ám hiệu
Tất cả người hầu im lặng , đưa tay che miệng cười nhẹ . Thỏ con cắt củ cà
rốt ra thành những bông hoa đối với cô chỉ có việc này làm cho cô cảm
thấy nhẹ nhõm , đang cắt gọt thì một bàn tay bịt lấy mắt cô , mùi hương
quen thuộc biết bao .
- Mau bỏ em ra đi , em đang cắt củ cải mà ! - Thỏ con nói
- Sao mày tập trung quá vậy , đang buồn à ! - Đại thiếu gia ngồi bên cạnh
- Không có !
- Sạo , mày buồn thì mới lấy cà rốt ra cắt thôi !
- Ừ !
Thỏ con gật đầu cho có lệ , đại thiếu gia khẽ cười . Quả nhiên nó còn đang giận vụ hồi sáng mà . Mỉm cười nói nhẹ nhàng :
- Nhìn tao cái coi !
Thỏ con quay sang nhìn rồi tiếp tục công việc , bà Hoa khẽ cười nhìn cảnh Thỏ con giận đại thiếu gia .
- Thỏ con , mau đi theo tao !
Tuấn Kiệt kéo cô bé đi ra sân , lấy chiếc xe đạp màu hồng ra ngồi phía sau , Thỏ con nghiêng đầu nhìn ngây ngộ.
- Lên đây , tao chỉ mày chạy ! - đại thiếu gia ngồi phía sau
- Vâng ! - khuôn mặt Thỏ con bừng sáng lên
Thỏ con trèo lên xe , Tuấn Kiệt khẽ cười đểu ôm lấy eo cô .
Cậu .. cậu làm gì thế ? - Thỏ con giật mình
- Tao vịn cho chắc , mày đạp nhanh đi ! - đại thiếu gia cười tươi
Thỏ con ngây thơ tin lời con sói gian manh . Một lát sau , Tuấn Kiệt bước
xuống chỉ cô cách cầm lái rồi vịn yên sau cho cô chạy .
- Em chạy được rồi nè , cậu ơi ! - Thỏ con vui sướng
- Được rồi , hôm nay ta tập nhiêu đủ rồi khi đi du lịch về ta tập tiếp nhé !
Thỏ con tiêc nuối dẹp chiếc xe vào kho , đại thiếu gia nhìn sắc mặt của cô liền nghĩ ra một kế hoạch . Bỏ về phòng :
- Bác Hoa , cháu muốn ăn phở ! - tiếng đại thiếu gia vang
- Vâng , thưa cậu ! - bà Hoa nói
Thỏ con bước tới ngồi cắt củ cà rốt , dì Cúc sau khi nấu bát phở xong thì :
- Thỏ con , con mau lên cho cậu chủ đi ! - Bà Hoa nói
- Sao là cháu , chị Châu kìa bà ! - Thỏ con nói
- Không được , chị Châu còn phải đi xem xét vườn hoa nữa ! Cháu mang lên
cho đại thiếu gia đi , sáng giờ cậu ấy chưa ăn đấy dỗ ngọt cậu ấy giúp
bác nhé !
Bà Hoa nói , Thỏ con thở dài gật đầu một cái rồi bưng mâm cùng bát phở lên phòng đại thiếu gia . Thấy cô bé bước vào ,
Tuấn Kiệt khẽ cười
- Ngồi đi !
- Dạ , em có công việc cậu mau ăn đi kẻo nguội ! - Thỏ con nói
- Mày làm người hầu của ai ? - Tuấn Kiệt nói
- Của cậu ạ !
- Mau ngồi xuống !
Thỏ con giật mình khi nghe tiếng quát của đại thiếu gia liền chạy lại ngồi
cạnh cậu . Đại thiếu gia giơ muỗng có phở tới miệng cô bé , nói
- Ăn đi !
- Em không đói ! - Thỏ con nói
- Ok , mày không ăn tao cũng không ăn ! Mà tao nói trước tao mà bị đói
nhất định sẽ bị bệnh lúc đó ba tao sẽ đuổi hết mấy người này , mày cũng
đừng có năn nỉ tao !
- Đại thiếu gia , đừng mà em xin cậu ! - Thỏ con lo lắng níu cánh tay cậu
- Vậy mau ăn đi !
Tuấn Kiệt một lần nữa đưa muỗng lên miệng cô . Thỏ con mở miệng ra ăn , lập
tức khuôn mặt khó coi của đại thiếu gia chuyển sang khuôn mặt hài lòng . Lòng Thỏ con có chút nguôi ngoai đi phần nào :
- Hết giận chưa ? - đại thiếu gia hỏi
- Em không giận , em buồn vì cậu thất hứa thôi ! Cậu không biết em lo cho cậu sao ? - Thỏ con trách móc
- Biết rồi , xin lỗi mà ! Lần sau không thất hứa nữa đâu ! - đại thiếu gia nhéo 2 má phúng phính của cô
- Cậu đừng thất hứa nhé , móc ngéo với em đi ! - Thỏ con giơ ngón út lên
- Ừ !
Đại thiếu gia mỉm cười móc ngéo ngón út cô , cả 2 mỉm cười giải hòa với nhau .
Cặp Song Sinh Siêu Nghịch!Tác giả: Pơry SusuTại biệt thự , 2 vợ chồng quý phái đang đi tản bộ trong sân thì nghe thấy tiếng ngoài cổng . - Oa..oa..oa ! - tiếng khóc tấc tưởi của một bé gái sơ sinh - Trời ơi , ai lại để hai đứa bé ở đây , nín đi con ! - người phụ nữ nhân hậu bế bé gái lên dỗ dành - Thật ác quá mà ! - người đàn ông khôi ngô nói - Hay ta nuôi 2 bé nhé ông xã ! Nó bị lạnh hết cả người rồi này ! - người phụ nữ nói - Ừm , mình bế con bé đi anh sẽ đi lấy xe chở 2 bé vào bệnh viện! - người chồng mỉm cười Sau đó, cả 2 vợ chồng đưa đứa bé vào bệnh viện kiểm tra. Đưa về nhà , nuôi 2 đứa bé cùng 2 đứa con trai yêu quý của họ . ----- Cho tới lúc 7 tuổi , 2 cô bé được đặt 1 cái tên rất hay và ý nghĩa Trần Ngọc Ánh Nhật và Trần Ngọc Ánh Nguyệt ý nói muốn cô xinh đẹp như mặt trời và mặt trăng và luôn tỏa sáng . Cả 2 ở dưới nhà bếp phụ mấy cô giúp việc lặt rau thì : - Thỏ con đâu rồi ? - 1 giọng nói trẻ con vang dậy cả nhà - Dạ !! - cô bé chạy ra - Mày chui ở xó nào ra vậy hả ? - Xó nhà bếp ạ ! - Mày biết tao kêu mày bao nhiêu… Ra về , Thỏ con không nói lời nào với đại thiếu gia . Sau khi thay đồ xong , cô xuống bếp :- Thỏ con , có chuyện gì vậy con ? - bà Hoa hỏi- Dạ , không có ạ ! - Thỏ con nói lấy trong tủ lạnh ra rổ củ cà rốt- Em có chuyện gì ở trường phải không ? - chị Châu - con gái của bà Hoa nhìn cô nhẹ cười- Dạ , không ! Các bạn rất tốt ! - Thỏ con nóiBà Hoa kéo tay áo cô con gái lắc đầu nhẹ , Thỏ con là thế không muốn nói thì chả ai ép được ngoài đại thiếu gia . Một lúc sau , đại thiếu gia mở cửa phòng đi xuống nhởn nhơ, các bác cùng mấy chị giúp việc cúi đầu định chào hỏi thì- Suỵt ! - cậu đưa tay lên ám hiệuTất cả người hầu im lặng , đưa tay che miệng cười nhẹ . Thỏ con cắt củ cà rốt ra thành những bông hoa đối với cô chỉ có việc này làm cho cô cảm thấy nhẹ nhõm , đang cắt gọt thì một bàn tay bịt lấy mắt cô , mùi hương quen thuộc biết bao .- Mau bỏ em ra đi , em đang cắt củ cải mà ! - Thỏ con nói- Sao mày tập trung quá vậy , đang buồn à ! - Đại thiếu gia ngồi bên cạnh- Không có !- Sạo , mày buồn thì mới lấy cà rốt ra cắt thôi !- Ừ !Thỏ con gật đầu cho có lệ , đại thiếu gia khẽ cười . Quả nhiên nó còn đang giận vụ hồi sáng mà . Mỉm cười nói nhẹ nhàng :- Nhìn tao cái coi !Thỏ con quay sang nhìn rồi tiếp tục công việc , bà Hoa khẽ cười nhìn cảnh Thỏ con giận đại thiếu gia .- Thỏ con , mau đi theo tao !Tuấn Kiệt kéo cô bé đi ra sân , lấy chiếc xe đạp màu hồng ra ngồi phía sau , Thỏ con nghiêng đầu nhìn ngây ngộ.- Lên đây , tao chỉ mày chạy ! - đại thiếu gia ngồi phía sau- Vâng ! - khuôn mặt Thỏ con bừng sáng lênThỏ con trèo lên xe , Tuấn Kiệt khẽ cười đểu ôm lấy eo cô .Cậu .. cậu làm gì thế ? - Thỏ con giật mình- Tao vịn cho chắc , mày đạp nhanh đi ! - đại thiếu gia cười tươiThỏ con ngây thơ tin lời con sói gian manh . Một lát sau , Tuấn Kiệt bước xuống chỉ cô cách cầm lái rồi vịn yên sau cho cô chạy .- Em chạy được rồi nè , cậu ơi ! - Thỏ con vui sướng- Được rồi , hôm nay ta tập nhiêu đủ rồi khi đi du lịch về ta tập tiếp nhé !Thỏ con tiêc nuối dẹp chiếc xe vào kho , đại thiếu gia nhìn sắc mặt của cô liền nghĩ ra một kế hoạch . Bỏ về phòng :- Bác Hoa , cháu muốn ăn phở ! - tiếng đại thiếu gia vang- Vâng , thưa cậu ! - bà Hoa nóiThỏ con bước tới ngồi cắt củ cà rốt , dì Cúc sau khi nấu bát phở xong thì :- Thỏ con , con mau lên cho cậu chủ đi ! - Bà Hoa nói- Sao là cháu , chị Châu kìa bà ! - Thỏ con nói- Không được , chị Châu còn phải đi xem xét vườn hoa nữa ! Cháu mang lên cho đại thiếu gia đi , sáng giờ cậu ấy chưa ăn đấy dỗ ngọt cậu ấy giúp bác nhé !Bà Hoa nói , Thỏ con thở dài gật đầu một cái rồi bưng mâm cùng bát phở lên phòng đại thiếu gia . Thấy cô bé bước vào , Tuấn Kiệt khẽ cười- Ngồi đi !- Dạ , em có công việc cậu mau ăn đi kẻo nguội ! - Thỏ con nói- Mày làm người hầu của ai ? - Tuấn Kiệt nói- Của cậu ạ !- Mau ngồi xuống !Thỏ con giật mình khi nghe tiếng quát của đại thiếu gia liền chạy lại ngồi cạnh cậu . Đại thiếu gia giơ muỗng có phở tới miệng cô bé , nói- Ăn đi !- Em không đói ! - Thỏ con nói- Ok , mày không ăn tao cũng không ăn ! Mà tao nói trước tao mà bị đói nhất định sẽ bị bệnh lúc đó ba tao sẽ đuổi hết mấy người này , mày cũng đừng có năn nỉ tao !- Đại thiếu gia , đừng mà em xin cậu ! - Thỏ con lo lắng níu cánh tay cậu- Vậy mau ăn đi !Tuấn Kiệt một lần nữa đưa muỗng lên miệng cô . Thỏ con mở miệng ra ăn , lập tức khuôn mặt khó coi của đại thiếu gia chuyển sang khuôn mặt hài lòng . Lòng Thỏ con có chút nguôi ngoai đi phần nào :- Hết giận chưa ? - đại thiếu gia hỏi- Em không giận , em buồn vì cậu thất hứa thôi ! Cậu không biết em lo cho cậu sao ? - Thỏ con trách móc- Biết rồi , xin lỗi mà ! Lần sau không thất hứa nữa đâu ! - đại thiếu gia nhéo 2 má phúng phính của cô- Cậu đừng thất hứa nhé , móc ngéo với em đi ! - Thỏ con giơ ngón út lên- Ừ !Đại thiếu gia mỉm cười móc ngéo ngón út cô , cả 2 mỉm cười giải hòa với nhau .