"Cái gì? Anh không thể tới sao Băng Diệp? Sao lại thế được???" Phương Nghi bỗng thét lên với điện thoại. "Ừm...cho anh xin lỗi. Tại bây giờ anh đang bận tiếp khách nên không thể tới được. Cho anh xin lỗi nhé!" Phương Nghi cố nuốt hết ngụm rượu trái cây đang ở trong miệng mà lòng thì vô cùng ấm ức. Cô cứ tưởng rằng, đêm nay trong bữa tiệc này, cô sẽ được công bố chính thức là người yêu chính thức với Băng Diệp. Thật làm cô thất vọng.............. "Thôi thì cũng được, dịp khác nhất định anh phải tới đó nhé! Bye anh yêu" "Bye em" Đầu bên kia điện thoại cúp xuống, Phương Nghi thở dài, cô nào đâu biết được...ở phía bên kia đầu dây của Băng Diệp....đang có kẻ thứ 3. "Haizzz.... thật là..." Phương Nghi thật sự đã rất buồn, buồn lắm khi anh ấy không tới. Bỗng có tiếng nói ở phía sau vọng lại: "Hừ, tên Băng Diệp đó đúng là một chân đạp hai thuyền mà....' *Cái gì, tên nào dám nói xấu Băng Diệp của mình chứ!* " Nè, anh kia! Anh đứng lại cho tôi!!! Anh là ai mà dám nói bạn trai tôi như vậy chứ hả…

Chương 8

Anh Yêu Em Rồi, Quỷ NhỏTác giả: Trần Phương Nghi"Cái gì? Anh không thể tới sao Băng Diệp? Sao lại thế được???" Phương Nghi bỗng thét lên với điện thoại. "Ừm...cho anh xin lỗi. Tại bây giờ anh đang bận tiếp khách nên không thể tới được. Cho anh xin lỗi nhé!" Phương Nghi cố nuốt hết ngụm rượu trái cây đang ở trong miệng mà lòng thì vô cùng ấm ức. Cô cứ tưởng rằng, đêm nay trong bữa tiệc này, cô sẽ được công bố chính thức là người yêu chính thức với Băng Diệp. Thật làm cô thất vọng.............. "Thôi thì cũng được, dịp khác nhất định anh phải tới đó nhé! Bye anh yêu" "Bye em" Đầu bên kia điện thoại cúp xuống, Phương Nghi thở dài, cô nào đâu biết được...ở phía bên kia đầu dây của Băng Diệp....đang có kẻ thứ 3. "Haizzz.... thật là..." Phương Nghi thật sự đã rất buồn, buồn lắm khi anh ấy không tới. Bỗng có tiếng nói ở phía sau vọng lại: "Hừ, tên Băng Diệp đó đúng là một chân đạp hai thuyền mà....' *Cái gì, tên nào dám nói xấu Băng Diệp của mình chứ!* " Nè, anh kia! Anh đứng lại cho tôi!!! Anh là ai mà dám nói bạn trai tôi như vậy chứ hả… Phương Nghi chưa nghe hết lời nói của Lục Du thì đã......*Cái giè?!*Cô rợn người khi nghĩ đến cái cảnh phải bị Lục Du cho ăn ''hành'' mà chỉ nhặt được cái danh hiệu ''Đại minh tinh'' không rõ nguồn gốc ấy thì.....đến da ''zịt'' còn nổi chứ đừng nói là gà với chả cá!!! Chạy tức tốc ra khỏi chỗ hắn đứng, thoát khỏi cái cảnh ám ảnh, tưởng lần này không bị như lần trước nữa....Ai ngờ đâu! Hắn liền chạy theo bắt cô lại:''Nè! Sao cô cứ hễ nghe tôi nói nửa chừng thì chạy là sao? Ngày mai, đúng 8h ngày mai có mặt ở nhà tôi! Tôi sẽ khiến cho cô trở thành đại minh tinh ghê gớm nhất showbiz luôn! Mà nếu...cô không muốn á thì tôi cũng không miễn cưỡng đâu à nha.....''Cô chỉ tạm gật đầu....''Được rồi, tôi sẽ suy nghĩ lại nhưng...anh có thể thôi ngay cái trò năm tay bắt chân này được không vậy???Ẹc...đến lúc này thì Lục Du mới nhận ra là anh đã nắm chặt tay của cô ta từ lúc nào. Hoảng hốt tách nhau ra, Lục Du có hơi đỏ mặt rồi vẫn lặng thinh bỏ đi, anh nói vọng lại:''Ờ...cứ quyết định như vậy đi....''Phương Nghi cũng bước đi, trên đường đi cô cứ suy nghĩ vẩn vơ mãi, cứ không rồi lại có....Không biết phải làm thế nào mới đúng?Phương Nghi đi cỡ hết 1 tiếng đồng hồ rồi lại lạc vào quán BAR lúc nào không hay. Cô uống, uống rượu vừa để giải sầu, vừa tìm cách giải quyết. Đang ngồi thờ thẫn một mình...Phương Nghi liền nghe tiếng gây gổ ở phía sau lưng. Cô im lặng làm ngơ:*Chắc lại bọn giang hồ say xỉn gì đây...*''Nè! Các người làm gì vậy hả???''''Xin anh hãy dừng lại....''Bất chợt nghe giọng nói cực quen của hắn, cô liền quay lại nhìn hắn.....lại là Lục Du*Sao đi đến đâu cũng gặp cái tên ôn dịch này hết vậy hả giời!!! Chắc hắn ám mình quá?!*''Thôi thì kệ vậy...''Cô thở dài rồi tiếp tục uống, nhưng Phương Nghi lại không thể làm ngơ được nữa khi nghe tiếng đập phá, quát mắng cứ liên tiếp....Hết chịu nổi!!! Phương Nghi liền chạy ra can ngăn, bồi thường chủ quán thì Lục Du đã say mèm rồi. Quá tức tối trước hành động này, muốn hắn khổ sở nhưng lại không nỡ để hắn một mình.....Chỉ còn cách! Phương Nghi đưa Lục Du về nhà cô....*Trời ơi! Sao mình phải làm chuyện này cơ chứ....Phải trách là mình quá tốt bụng....Nhưng...tên này sao nặng vậy chứ hả! Cơ 8 múi chắc....*Đưa hắn vào nhà, thả anh ta xuống ngay chiếc giường cái ''BỊCH'', còn Lục Du vẫn còn say sưa đòi rượu, có đôi lúc lại kêu tên cô gái nào đó:''Tần Sở....Sao em lại đối xử như vậy với...anh, em..biết..là..anh..yêu...em mà...''Rót ly nước cho Lục Du, vừa nhìn anh ta ngủ mớ, Phương Nghi phì cười....

Phương Nghi chưa nghe hết lời nói của Lục Du thì đã......*Cái giè?!*

Cô rợn người khi nghĩ đến cái cảnh phải bị Lục Du cho ăn ''hành'' mà chỉ nhặt được cái danh hiệu ''Đại minh tinh'' không rõ nguồn gốc ấy thì.....đến da ''zịt'' còn nổi chứ đừng nói là gà với chả cá!!! Chạy tức tốc ra khỏi chỗ hắn đứng, thoát khỏi cái cảnh ám ảnh, tưởng lần này không bị như lần trước nữa....Ai ngờ đâu! Hắn liền chạy theo bắt cô lại:

''Nè! Sao cô cứ hễ nghe tôi nói nửa chừng thì chạy là sao? Ngày mai, đúng 8h ngày mai có mặt ở nhà tôi! Tôi sẽ khiến cho cô trở thành đại minh tinh ghê gớm nhất showbiz luôn! Mà nếu...cô không muốn á thì tôi cũng không miễn cưỡng đâu à nha.....''

Cô chỉ tạm gật đầu....

''Được rồi, tôi sẽ suy nghĩ lại nhưng...anh có thể thôi ngay cái trò năm tay bắt chân này được không vậy???

Ẹc...đến lúc này thì Lục Du mới nhận ra là anh đã nắm chặt tay của cô ta từ lúc nào. Hoảng hốt tách nhau ra, Lục Du có hơi đỏ mặt rồi vẫn lặng thinh bỏ đi, anh nói vọng lại:

''Ờ...cứ quyết định như vậy đi....''

Phương Nghi cũng bước đi, trên đường đi cô cứ suy nghĩ vẩn vơ mãi, cứ không rồi lại có....Không biết phải làm thế nào mới đúng?

Phương Nghi đi cỡ hết 1 tiếng đồng hồ rồi lại lạc vào quán BAR lúc nào không hay. Cô uống, uống rượu vừa để giải sầu, vừa tìm cách giải quyết. Đang ngồi thờ thẫn một mình...Phương Nghi liền nghe tiếng gây gổ ở phía sau lưng. Cô im lặng làm ngơ:

*Chắc lại bọn giang hồ say xỉn gì đây...*

''Nè! Các người làm gì vậy hả???''

''Xin anh hãy dừng lại....''

Bất chợt nghe giọng nói cực quen của hắn, cô liền quay lại nhìn hắn.....lại là Lục Du

*Sao đi đến đâu cũng gặp cái tên ôn dịch này hết vậy hả giời!!! Chắc hắn ám mình quá?!*

''Thôi thì kệ vậy...''

Cô thở dài rồi tiếp tục uống, nhưng Phương Nghi lại không thể làm ngơ được nữa khi nghe tiếng đập phá, quát mắng cứ liên tiếp....Hết chịu nổi!!! Phương Nghi liền chạy ra can ngăn, bồi thường chủ quán thì Lục Du đã say mèm rồi. Quá tức tối trước hành động này, muốn hắn khổ sở nhưng lại không nỡ để hắn một mình.....Chỉ còn cách! Phương Nghi đưa Lục Du về nhà cô....

*Trời ơi! Sao mình phải làm chuyện này cơ chứ....Phải trách là mình quá tốt bụng....Nhưng...tên này sao nặng vậy chứ hả! Cơ 8 múi chắc....*

Đưa hắn vào nhà, thả anh ta xuống ngay chiếc giường cái ''BỊCH'', còn Lục Du vẫn còn say sưa đòi rượu, có đôi lúc lại kêu tên cô gái nào đó:

''Tần Sở....Sao em lại đối xử như vậy với...anh, em..biết..là..anh..yêu...em mà...''

Rót ly nước cho Lục Du, vừa nhìn anh ta ngủ mớ, Phương Nghi phì cười....

Anh Yêu Em Rồi, Quỷ NhỏTác giả: Trần Phương Nghi"Cái gì? Anh không thể tới sao Băng Diệp? Sao lại thế được???" Phương Nghi bỗng thét lên với điện thoại. "Ừm...cho anh xin lỗi. Tại bây giờ anh đang bận tiếp khách nên không thể tới được. Cho anh xin lỗi nhé!" Phương Nghi cố nuốt hết ngụm rượu trái cây đang ở trong miệng mà lòng thì vô cùng ấm ức. Cô cứ tưởng rằng, đêm nay trong bữa tiệc này, cô sẽ được công bố chính thức là người yêu chính thức với Băng Diệp. Thật làm cô thất vọng.............. "Thôi thì cũng được, dịp khác nhất định anh phải tới đó nhé! Bye anh yêu" "Bye em" Đầu bên kia điện thoại cúp xuống, Phương Nghi thở dài, cô nào đâu biết được...ở phía bên kia đầu dây của Băng Diệp....đang có kẻ thứ 3. "Haizzz.... thật là..." Phương Nghi thật sự đã rất buồn, buồn lắm khi anh ấy không tới. Bỗng có tiếng nói ở phía sau vọng lại: "Hừ, tên Băng Diệp đó đúng là một chân đạp hai thuyền mà....' *Cái gì, tên nào dám nói xấu Băng Diệp của mình chứ!* " Nè, anh kia! Anh đứng lại cho tôi!!! Anh là ai mà dám nói bạn trai tôi như vậy chứ hả… Phương Nghi chưa nghe hết lời nói của Lục Du thì đã......*Cái giè?!*Cô rợn người khi nghĩ đến cái cảnh phải bị Lục Du cho ăn ''hành'' mà chỉ nhặt được cái danh hiệu ''Đại minh tinh'' không rõ nguồn gốc ấy thì.....đến da ''zịt'' còn nổi chứ đừng nói là gà với chả cá!!! Chạy tức tốc ra khỏi chỗ hắn đứng, thoát khỏi cái cảnh ám ảnh, tưởng lần này không bị như lần trước nữa....Ai ngờ đâu! Hắn liền chạy theo bắt cô lại:''Nè! Sao cô cứ hễ nghe tôi nói nửa chừng thì chạy là sao? Ngày mai, đúng 8h ngày mai có mặt ở nhà tôi! Tôi sẽ khiến cho cô trở thành đại minh tinh ghê gớm nhất showbiz luôn! Mà nếu...cô không muốn á thì tôi cũng không miễn cưỡng đâu à nha.....''Cô chỉ tạm gật đầu....''Được rồi, tôi sẽ suy nghĩ lại nhưng...anh có thể thôi ngay cái trò năm tay bắt chân này được không vậy???Ẹc...đến lúc này thì Lục Du mới nhận ra là anh đã nắm chặt tay của cô ta từ lúc nào. Hoảng hốt tách nhau ra, Lục Du có hơi đỏ mặt rồi vẫn lặng thinh bỏ đi, anh nói vọng lại:''Ờ...cứ quyết định như vậy đi....''Phương Nghi cũng bước đi, trên đường đi cô cứ suy nghĩ vẩn vơ mãi, cứ không rồi lại có....Không biết phải làm thế nào mới đúng?Phương Nghi đi cỡ hết 1 tiếng đồng hồ rồi lại lạc vào quán BAR lúc nào không hay. Cô uống, uống rượu vừa để giải sầu, vừa tìm cách giải quyết. Đang ngồi thờ thẫn một mình...Phương Nghi liền nghe tiếng gây gổ ở phía sau lưng. Cô im lặng làm ngơ:*Chắc lại bọn giang hồ say xỉn gì đây...*''Nè! Các người làm gì vậy hả???''''Xin anh hãy dừng lại....''Bất chợt nghe giọng nói cực quen của hắn, cô liền quay lại nhìn hắn.....lại là Lục Du*Sao đi đến đâu cũng gặp cái tên ôn dịch này hết vậy hả giời!!! Chắc hắn ám mình quá?!*''Thôi thì kệ vậy...''Cô thở dài rồi tiếp tục uống, nhưng Phương Nghi lại không thể làm ngơ được nữa khi nghe tiếng đập phá, quát mắng cứ liên tiếp....Hết chịu nổi!!! Phương Nghi liền chạy ra can ngăn, bồi thường chủ quán thì Lục Du đã say mèm rồi. Quá tức tối trước hành động này, muốn hắn khổ sở nhưng lại không nỡ để hắn một mình.....Chỉ còn cách! Phương Nghi đưa Lục Du về nhà cô....*Trời ơi! Sao mình phải làm chuyện này cơ chứ....Phải trách là mình quá tốt bụng....Nhưng...tên này sao nặng vậy chứ hả! Cơ 8 múi chắc....*Đưa hắn vào nhà, thả anh ta xuống ngay chiếc giường cái ''BỊCH'', còn Lục Du vẫn còn say sưa đòi rượu, có đôi lúc lại kêu tên cô gái nào đó:''Tần Sở....Sao em lại đối xử như vậy với...anh, em..biết..là..anh..yêu...em mà...''Rót ly nước cho Lục Du, vừa nhìn anh ta ngủ mớ, Phương Nghi phì cười....

Chương 8