Tác giả:

- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì…

Chương 22

Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… - Hôm nay ở trường có gì vui không con? - Vừa gắp thức ăn vào bát nó, mẹ vừa hỏi.- Cũng bình thường thôi mẹ ạ. - Không ngẩng mặt lên, nó tiếp tục cắm cúi ăn. Nó sợ khi phải nhìn vào mắt mẹ, chắc chắn mẹ sẽ biết nó nói dối. Những việc ở trường Zen muốn tự mình giải quyết, nó không muốn mẹ phải phiền lòng thêm nữa. Anh nó ngừng ăn, nhìn nó chăm chú rồi phán ngay một câu (mà Zen biết trước chẳng phải điều tốt đẹp gì, ít nhất là đối với nó):- Nó mà không gây chuyện là may phúc lắm rồi!Zen không nói gì, đưa mắt lườm ông anh một cái xém cháy tóc, rồi nó đặt bát đũa lên bàn và đẩy ghế đứng dậy.- Không ăn nữa hả con?- Vâng, mẹ và anh cứ ăn đi ạ, con no rồi, con lên lầu tắm đây. - Thoắt một cái, nó đã chạy tót lên lầu, để lại những ánh nhìn vẫn còn đang không hết sửng sốt ở phía sau.- Con bé này dạo này sao thế nhỉ?- Con chịu. Mẹ là phụ nữ còn không đoán được huống gì con. - Một cái nhún vai tỏ vẻ bất lực từ ông anh đáng kính.

- Hôm nay ở trường có gì vui không con? - Vừa gắp thức ăn vào bát nó, mẹ vừa hỏi.

- Cũng bình thường thôi mẹ ạ. - Không ngẩng mặt lên, nó tiếp tục cắm cúi ăn. Nó sợ khi phải nhìn vào mắt mẹ, chắc chắn mẹ sẽ biết nó nói dối. Những việc ở trường Zen muốn tự mình giải quyết, nó không muốn mẹ phải phiền lòng thêm nữa. Anh nó ngừng ăn, nhìn nó chăm chú rồi phán ngay một câu (mà Zen biết trước chẳng phải điều tốt đẹp gì, ít nhất là đối với nó):

- Nó mà không gây chuyện là may phúc lắm rồi!

Zen không nói gì, đưa mắt lườm ông anh một cái xém cháy tóc, rồi nó đặt bát đũa lên bàn và đẩy ghế đứng dậy.

- Không ăn nữa hả con?

- Vâng, mẹ và anh cứ ăn đi ạ, con no rồi, con lên lầu tắm đây. - Thoắt một cái, nó đã chạy tót lên lầu, để lại những ánh nhìn vẫn còn đang không hết sửng sốt ở phía sau.

- Con bé này dạo này sao thế nhỉ?

- Con chịu. Mẹ là phụ nữ còn không đoán được huống gì con. - Một cái nhún vai tỏ vẻ bất lực từ ông anh đáng kính.

Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… - Hôm nay ở trường có gì vui không con? - Vừa gắp thức ăn vào bát nó, mẹ vừa hỏi.- Cũng bình thường thôi mẹ ạ. - Không ngẩng mặt lên, nó tiếp tục cắm cúi ăn. Nó sợ khi phải nhìn vào mắt mẹ, chắc chắn mẹ sẽ biết nó nói dối. Những việc ở trường Zen muốn tự mình giải quyết, nó không muốn mẹ phải phiền lòng thêm nữa. Anh nó ngừng ăn, nhìn nó chăm chú rồi phán ngay một câu (mà Zen biết trước chẳng phải điều tốt đẹp gì, ít nhất là đối với nó):- Nó mà không gây chuyện là may phúc lắm rồi!Zen không nói gì, đưa mắt lườm ông anh một cái xém cháy tóc, rồi nó đặt bát đũa lên bàn và đẩy ghế đứng dậy.- Không ăn nữa hả con?- Vâng, mẹ và anh cứ ăn đi ạ, con no rồi, con lên lầu tắm đây. - Thoắt một cái, nó đã chạy tót lên lầu, để lại những ánh nhìn vẫn còn đang không hết sửng sốt ở phía sau.- Con bé này dạo này sao thế nhỉ?- Con chịu. Mẹ là phụ nữ còn không đoán được huống gì con. - Một cái nhún vai tỏ vẻ bất lực từ ông anh đáng kính.

Chương 22