Tác giả:

Hai năm trước, Cô đứng trước mặt anh mà hùng dũng nói: "Tôi đây vốn dĩ là không cần một người đàn ông! Hẹn hò với anh nhất thời cũng chỉ là vui đùa mà thôi. Chúng ta không hợp nhau. Chia tay đi." Nói rồi cô không thèm ngoảnh mặt nhìn anh mà bỏ đi. Anh ngồi đó trên chiếc ghế công viên ấy, tay nắm chặt thành quyền! Kể từ ngày đó, anh quyết định sẽ khiến cho cô sống không bằng chết vì dám từ chối anh. Lại đem anh ra làm món đồ chơi để cô tùy ý lợi dụng. Trong cuộc đời của anh, chỉ có anh lợi dụng người khác chứ không có chuyện người khác lợi dụng anh. Hai năm sau, Anh ngồi đối diện trước mặt cô. Anh nhìn cô bằng đôi mắt của kẻ săn mồi đang cố gắng săn một con thú nhỏ. Được gặp cô ở đây, tuy anh cảm thấy vô phần ngạc nhiên nhưng tâm trạng lại vô cùng thỏa mãn! Con thú nhỏ anh săn tìm bấy lâu, nay lại tự động xuất hiện trước mặt anh. Cô cũng không ngờ rằng: có thể gặp lại anh sau hai năm, mà lại trong hoàn cảnh trước bàn đàm phán. Lại thấy anh nhìn cô như một kẻ không đội trời chung, tim…

Chương 4

Này! Tôi Sẽ Không Kết Hôn Với Anh Đâu!Tác giả: JunnieHai năm trước, Cô đứng trước mặt anh mà hùng dũng nói: "Tôi đây vốn dĩ là không cần một người đàn ông! Hẹn hò với anh nhất thời cũng chỉ là vui đùa mà thôi. Chúng ta không hợp nhau. Chia tay đi." Nói rồi cô không thèm ngoảnh mặt nhìn anh mà bỏ đi. Anh ngồi đó trên chiếc ghế công viên ấy, tay nắm chặt thành quyền! Kể từ ngày đó, anh quyết định sẽ khiến cho cô sống không bằng chết vì dám từ chối anh. Lại đem anh ra làm món đồ chơi để cô tùy ý lợi dụng. Trong cuộc đời của anh, chỉ có anh lợi dụng người khác chứ không có chuyện người khác lợi dụng anh. Hai năm sau, Anh ngồi đối diện trước mặt cô. Anh nhìn cô bằng đôi mắt của kẻ săn mồi đang cố gắng săn một con thú nhỏ. Được gặp cô ở đây, tuy anh cảm thấy vô phần ngạc nhiên nhưng tâm trạng lại vô cùng thỏa mãn! Con thú nhỏ anh săn tìm bấy lâu, nay lại tự động xuất hiện trước mặt anh. Cô cũng không ngờ rằng: có thể gặp lại anh sau hai năm, mà lại trong hoàn cảnh trước bàn đàm phán. Lại thấy anh nhìn cô như một kẻ không đội trời chung, tim… Sau khi cầm bản hợp đồng lên, mặc dù rất sợ hãi, nhưng trong hoàn cảnh này cô dặn mình phải thật bình tĩnh! TSự thực rằng: cô rất muốn từ chối cái hợp đồng này, nhưng đối với công ty cô lại là một lợi ích vô cùng lớn. Cô cũng hiểu người ta thường nói đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân! Nhưng vấn đề này đối với cô quả thật có chút nhức nhối! Cô cũng không phải là người không dám chấp nhận rủi ro nhưng rõ ràng đối với cô mà nói đây là cái giá quá đắt!Vì vậy cô hi vọng cầu xin anh ta thử một lần:" Anh có thể bỏ cái điều kiện cuối cùng được không! Dù sao tôi cũng sẽ không yêu anh, sau ba tháng anh tự động cho tôi rời đi là được mà! Dù sao thì, việc tôi nghe lời anh cũng đủ khiến anh hành hạ tôi rồi! Làm ơn đi!"Nghe vậy, anh cũng chỉ lặng lẽ buông ra một câu:" Tôi đã nói rõ ràng, ý tôi đã quyết thì không thể thay đổi! Còn nữa, chẳng lẽ em không có tự tin sẽ không yêu tôi sao!"Cô biết, anh nói vậy cũng chỉ muốn khích tướng cô nhưng quả thực cô rất sợ sẽ có một lúc nào đó, mình sẽ thực sự yêu anh ta. Dù sao, cô đã từng, đã từng rung động trước anh ta!Có thể lúc đó cô vẫn còn chưa trưởng thành lắm, chỉ muốn thử cảm giác được yêu thương.Bởi lẽ, từ khi là cô nhi đến khi để có được cho đến bây giờ, cô chưa từng dựa dẫm vào ai! Cô tự thân đứng lên bằng chính sức mình, làm thêm, học bổ túc, kiếm học bổng đều là cô tự thân vận động. Cô không có cha mẹ, người thân cho nên cũng không có ai thực sự quan tâm cô!Vì vậy, nếu thực sự có người yêu thì cô có thể trải qua được cảm giác đó! Cô cũng muốn biết cảm giác được người khác trân trọng." Anh có thể đổi thành người yêu hay bạn gái được không!"Cô cố gắng thử lần nữa.Anh đáp một cách rất chắc chắn:" Không được."" Vậy có thể cho tôi thời gian để suy nghĩ không! "Cô tiếp tục nói." 10 phút là giới hạn cuối cùng của tôi!"Cô đến đây thì nghẹn lời.Sau hơn năm phút trôi qua, cô cuối cùng cũng đưa ra được một quyết định: cô nghĩ rằng mình sẽ đồng ý!. Trong một cuộc chơi, luôn luôn có người thắng, kẻ thua, và cũng phải có những lúc người thắng phải mạo hiểm.Và lần này cũng vậy, cô chỉ có thể mạo hiểm thôi, dù sao thì điều kiện cũng không có qua bất hợp lý!Chưa đến mười phút, cô đã khẳng định với anh:" Tôi đồng ý!"Sau rồi nhanh chóng ký vào bản hợp đồng.Anh lại cũng vô cùng thẳng thừng, lấy lại bản hợp đồng rồi nói:" Hợp đồng đã ký, yêu cầu đầu tiên của tôi chính là cô phải dọn đến nhà tôi!"Sau khi nghe yêu cầu này cô vô cùng ngỡ ngàng, nhưng không sao, dù sao cũng chỉ là chuyển nhà thôi! Chẳng có gì là to tát cả, dù sao anh ta cũng sẽ không làm điều gì sai trái với luân lý, Cô cố thuyết phục bản thân mình như vậy.Nhưng đâu có ai biết được suy nghĩ của một con người mưu mô, xảo quyệt này chứ!

Sau khi cầm bản hợp đồng lên, mặc dù rất sợ hãi, nhưng trong hoàn cảnh này cô dặn mình phải thật bình tĩnh! TSự thực rằng: cô rất muốn từ chối cái hợp đồng này, nhưng đối với công ty cô lại là một lợi ích vô cùng lớn. Cô cũng hiểu người ta thường nói đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân! Nhưng vấn đề này đối với cô quả thật có chút nhức nhối! Cô cũng không phải là người không dám chấp nhận rủi ro nhưng rõ ràng đối với cô mà nói đây là cái giá quá đắt!

Vì vậy cô hi vọng cầu xin anh ta thử một lần:

" Anh có thể bỏ cái điều kiện cuối cùng được không! Dù sao tôi cũng sẽ không yêu anh, sau ba tháng anh tự động cho tôi rời đi là được mà! Dù sao thì, việc tôi nghe lời anh cũng đủ khiến anh hành hạ tôi rồi! Làm ơn đi!"

Nghe vậy, anh cũng chỉ lặng lẽ buông ra một câu:

" Tôi đã nói rõ ràng, ý tôi đã quyết thì không thể thay đổi! Còn nữa, chẳng lẽ em không có tự tin sẽ không yêu tôi sao!"

Cô biết, anh nói vậy cũng chỉ muốn khích tướng cô nhưng quả thực cô rất sợ sẽ có một lúc nào đó, mình sẽ thực sự yêu anh ta. Dù sao, cô đã từng, đã từng rung động trước anh ta!

Có thể lúc đó cô vẫn còn chưa trưởng thành lắm, chỉ muốn thử cảm giác được yêu thương.

Bởi lẽ, từ khi là cô nhi đến khi để có được cho đến bây giờ, cô chưa từng dựa dẫm vào ai! Cô tự thân đứng lên bằng chính sức mình, làm thêm, học bổ túc, kiếm học bổng đều là cô tự thân vận động. Cô không có cha mẹ, người thân cho nên cũng không có ai thực sự quan tâm cô!

Vì vậy, nếu thực sự có người yêu thì cô có thể trải qua được cảm giác đó! Cô cũng muốn biết cảm giác được người khác trân trọng.

" Anh có thể đổi thành người yêu hay bạn gái được không!"

Cô cố gắng thử lần nữa.

Anh đáp một cách rất chắc chắn:

" Không được."

" Vậy có thể cho tôi thời gian để suy nghĩ không! "

Cô tiếp tục nói.

" 10 phút là giới hạn cuối cùng của tôi!"

Cô đến đây thì nghẹn lời.

Sau hơn năm phút trôi qua, cô cuối cùng cũng đưa ra được một quyết định: cô nghĩ rằng mình sẽ đồng ý!. Trong một cuộc chơi, luôn luôn có người thắng, kẻ thua, và cũng phải có những lúc người thắng phải mạo hiểm.

Và lần này cũng vậy, cô chỉ có thể mạo hiểm thôi, dù sao thì điều kiện cũng không có qua bất hợp lý!

Chưa đến mười phút, cô đã khẳng định với anh:

" Tôi đồng ý!"

Sau rồi nhanh chóng ký vào bản hợp đồng.

Anh lại cũng vô cùng thẳng thừng, lấy lại bản hợp đồng rồi nói:

" Hợp đồng đã ký, yêu cầu đầu tiên của tôi chính là cô phải dọn đến nhà tôi!"

Sau khi nghe yêu cầu này cô vô cùng ngỡ ngàng, nhưng không sao, dù sao cũng chỉ là chuyển nhà thôi! Chẳng có gì là to tát cả, dù sao anh ta cũng sẽ không làm điều gì sai trái với luân lý, Cô cố thuyết phục bản thân mình như vậy.

Nhưng đâu có ai biết được suy nghĩ của một con người mưu mô, xảo quyệt này chứ!

Này! Tôi Sẽ Không Kết Hôn Với Anh Đâu!Tác giả: JunnieHai năm trước, Cô đứng trước mặt anh mà hùng dũng nói: "Tôi đây vốn dĩ là không cần một người đàn ông! Hẹn hò với anh nhất thời cũng chỉ là vui đùa mà thôi. Chúng ta không hợp nhau. Chia tay đi." Nói rồi cô không thèm ngoảnh mặt nhìn anh mà bỏ đi. Anh ngồi đó trên chiếc ghế công viên ấy, tay nắm chặt thành quyền! Kể từ ngày đó, anh quyết định sẽ khiến cho cô sống không bằng chết vì dám từ chối anh. Lại đem anh ra làm món đồ chơi để cô tùy ý lợi dụng. Trong cuộc đời của anh, chỉ có anh lợi dụng người khác chứ không có chuyện người khác lợi dụng anh. Hai năm sau, Anh ngồi đối diện trước mặt cô. Anh nhìn cô bằng đôi mắt của kẻ săn mồi đang cố gắng săn một con thú nhỏ. Được gặp cô ở đây, tuy anh cảm thấy vô phần ngạc nhiên nhưng tâm trạng lại vô cùng thỏa mãn! Con thú nhỏ anh săn tìm bấy lâu, nay lại tự động xuất hiện trước mặt anh. Cô cũng không ngờ rằng: có thể gặp lại anh sau hai năm, mà lại trong hoàn cảnh trước bàn đàm phán. Lại thấy anh nhìn cô như một kẻ không đội trời chung, tim… Sau khi cầm bản hợp đồng lên, mặc dù rất sợ hãi, nhưng trong hoàn cảnh này cô dặn mình phải thật bình tĩnh! TSự thực rằng: cô rất muốn từ chối cái hợp đồng này, nhưng đối với công ty cô lại là một lợi ích vô cùng lớn. Cô cũng hiểu người ta thường nói đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân! Nhưng vấn đề này đối với cô quả thật có chút nhức nhối! Cô cũng không phải là người không dám chấp nhận rủi ro nhưng rõ ràng đối với cô mà nói đây là cái giá quá đắt!Vì vậy cô hi vọng cầu xin anh ta thử một lần:" Anh có thể bỏ cái điều kiện cuối cùng được không! Dù sao tôi cũng sẽ không yêu anh, sau ba tháng anh tự động cho tôi rời đi là được mà! Dù sao thì, việc tôi nghe lời anh cũng đủ khiến anh hành hạ tôi rồi! Làm ơn đi!"Nghe vậy, anh cũng chỉ lặng lẽ buông ra một câu:" Tôi đã nói rõ ràng, ý tôi đã quyết thì không thể thay đổi! Còn nữa, chẳng lẽ em không có tự tin sẽ không yêu tôi sao!"Cô biết, anh nói vậy cũng chỉ muốn khích tướng cô nhưng quả thực cô rất sợ sẽ có một lúc nào đó, mình sẽ thực sự yêu anh ta. Dù sao, cô đã từng, đã từng rung động trước anh ta!Có thể lúc đó cô vẫn còn chưa trưởng thành lắm, chỉ muốn thử cảm giác được yêu thương.Bởi lẽ, từ khi là cô nhi đến khi để có được cho đến bây giờ, cô chưa từng dựa dẫm vào ai! Cô tự thân đứng lên bằng chính sức mình, làm thêm, học bổ túc, kiếm học bổng đều là cô tự thân vận động. Cô không có cha mẹ, người thân cho nên cũng không có ai thực sự quan tâm cô!Vì vậy, nếu thực sự có người yêu thì cô có thể trải qua được cảm giác đó! Cô cũng muốn biết cảm giác được người khác trân trọng." Anh có thể đổi thành người yêu hay bạn gái được không!"Cô cố gắng thử lần nữa.Anh đáp một cách rất chắc chắn:" Không được."" Vậy có thể cho tôi thời gian để suy nghĩ không! "Cô tiếp tục nói." 10 phút là giới hạn cuối cùng của tôi!"Cô đến đây thì nghẹn lời.Sau hơn năm phút trôi qua, cô cuối cùng cũng đưa ra được một quyết định: cô nghĩ rằng mình sẽ đồng ý!. Trong một cuộc chơi, luôn luôn có người thắng, kẻ thua, và cũng phải có những lúc người thắng phải mạo hiểm.Và lần này cũng vậy, cô chỉ có thể mạo hiểm thôi, dù sao thì điều kiện cũng không có qua bất hợp lý!Chưa đến mười phút, cô đã khẳng định với anh:" Tôi đồng ý!"Sau rồi nhanh chóng ký vào bản hợp đồng.Anh lại cũng vô cùng thẳng thừng, lấy lại bản hợp đồng rồi nói:" Hợp đồng đã ký, yêu cầu đầu tiên của tôi chính là cô phải dọn đến nhà tôi!"Sau khi nghe yêu cầu này cô vô cùng ngỡ ngàng, nhưng không sao, dù sao cũng chỉ là chuyển nhà thôi! Chẳng có gì là to tát cả, dù sao anh ta cũng sẽ không làm điều gì sai trái với luân lý, Cô cố thuyết phục bản thân mình như vậy.Nhưng đâu có ai biết được suy nghĩ của một con người mưu mô, xảo quyệt này chứ!

Chương 4