Tác giả:

- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì…

Chương 46

Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… - Chưa bao giờ tớ nói dối cậu cả, đúng không?- Ừm, đúng vậy!"Cạch!" Cuộc đối thoại giữa hai người bỗng bị gián đoạn vì có người bước vào quán.- Trời mưa to quá, ướt hết cả rồi.- Ngồi xuống đây đi!- Zen, mày uống gì?- Trà chanh.- Còn bọn mày?Những giọng nói này phát ra ở dãy bàn bên kia cách đó hai, ba bàn. Bất thần, Phong ngước mắt lên, vô tình hay hữu ý, đôi mắt cậu chạm phải ánh mắt một người.***Hôm nay nó bắt gặp Phong và Khanh ở quán Hồi ức, thì ra hai người ấy... Vậy mà lâu nay nó không tinh ý để nhận ra. Kì lạ, chuyện của hai người đó nó bận tâm làm gì chứ, nó không phải là một cô nàng chuyên đi buôn chuyện cũng chẳng phải thân thiết đến mức quan tâm đến chuyện của cậu ta, ngược lại đó là đối thủ của nó. Nhưng sao... có một cảm giác thật lạ lùng và khó tả cứ vương vấn trong lòng không sao lí giải được, một cảm giác không tên. Ôi, mày điên rồi, Zen, mày đang nghĩ gì vậy chứ!"Tít". Có tin nhắn đến, nó vội lục túi tìm kiếm chiếc điện thoại. “Đang ở đâu vậy? Đi với tớ đến một nơi này nhé! Cậu chuẩn bị đi, mười phút nữa tớ qua đón. Huyên.”...8h10’ p.m.- Cậu định đưa tớ đi đâu đây?- Lát nữa cậu sẽ biết!Ngồi sau xe Huyên mà nó cứ thấp thỏm về điều bí mật cậu ấy sẽ dành cho nó. Đây không phải là lần đầu tiên nhưng lần này chỉ có hai đứa nó, những lần khác đều có cả nhóm đi cùng.Đi qua Thảo Điền, dọc bờ sông Sài Gòn, Huyên dừng lại. Hai đứa nó cứ lặng lẽ bước đi bên nhau bên dòng sông hiền hòa thơ mộng, bãi cỏ lau mé sông phất phơ theo gió và dưới cái thứ ánh sáng mờ ảo của vầng trăng đầu tháng. Zen cúi xuống nhặt một viên sỏi nhỏ, lấy đà ném thật xa lên mặt sông phẳng lặng, viên sỏi nảy trên mặt nước vài vòng gây xáo động mặt sông, tạo thành những vòng tròn loang đều ra khắp một vùng và kết thúc chuyến du hành của mình bằng một âm thanh tĩnh lặng. Hồi nhỏ, năm đứa nó thường chơi trò ném sỏi xuống mặt sông để thi xem ai ném xa hơn, trò chơi thuở bé không còn khiến bọn nó hứng thú như xưa nhưng những gì nó đem lại cho Zen là cả một tuổi thơ yên bình và hạnh phúc như mặt nước phẳng lặng kia.

- Chưa bao giờ tớ nói dối cậu cả, đúng không?

- Ừm, đúng vậy!

"Cạch!" Cuộc đối thoại giữa hai người bỗng bị gián đoạn vì có người bước vào quán.

- Trời mưa to quá, ướt hết cả rồi.

- Ngồi xuống đây đi!

- Zen, mày uống gì?

- Trà chanh.

- Còn bọn mày?

Những giọng nói này phát ra ở dãy bàn bên kia cách đó hai, ba bàn. Bất thần, Phong ngước mắt lên, vô tình hay hữu ý, đôi mắt cậu chạm phải ánh mắt một người.

***

Hôm nay nó bắt gặp Phong và Khanh ở quán Hồi ức, thì ra hai người ấy... Vậy mà lâu nay nó không tinh ý để nhận ra. Kì lạ, chuyện của hai người đó nó bận tâm làm gì chứ, nó không phải là một cô nàng chuyên đi buôn chuyện cũng chẳng phải thân thiết đến mức quan tâm đến chuyện của cậu ta, ngược lại đó là đối thủ của nó. Nhưng sao... có một cảm giác thật lạ lùng và khó tả cứ vương vấn trong lòng không sao lí giải được, một cảm giác không tên. Ôi, mày điên rồi, Zen, mày đang nghĩ gì vậy chứ!

"Tít". Có tin nhắn đến, nó vội lục túi tìm kiếm chiếc điện thoại. “Đang ở đâu vậy? Đi với tớ đến một nơi này nhé! Cậu chuẩn bị đi, mười phút nữa tớ qua đón. Huyên.”

...

8h10’ p.m.

- Cậu định đưa tớ đi đâu đây?

- Lát nữa cậu sẽ biết!

Ngồi sau xe Huyên mà nó cứ thấp thỏm về điều bí mật cậu ấy sẽ dành cho nó. Đây không phải là lần đầu tiên nhưng lần này chỉ có hai đứa nó, những lần khác đều có cả nhóm đi cùng.

Đi qua Thảo Điền, dọc bờ sông Sài Gòn, Huyên dừng lại. Hai đứa nó cứ lặng lẽ bước đi bên nhau bên dòng sông hiền hòa thơ mộng, bãi cỏ lau mé sông phất phơ theo gió và dưới cái thứ ánh sáng mờ ảo của vầng trăng đầu tháng. Zen cúi xuống nhặt một viên sỏi nhỏ, lấy đà ném thật xa lên mặt sông phẳng lặng, viên sỏi nảy trên mặt nước vài vòng gây xáo động mặt sông, tạo thành những vòng tròn loang đều ra khắp một vùng và kết thúc chuyến du hành của mình bằng một âm thanh tĩnh lặng. Hồi nhỏ, năm đứa nó thường chơi trò ném sỏi xuống mặt sông để thi xem ai ném xa hơn, trò chơi thuở bé không còn khiến bọn nó hứng thú như xưa nhưng những gì nó đem lại cho Zen là cả một tuổi thơ yên bình và hạnh phúc như mặt nước phẳng lặng kia.

Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… - Chưa bao giờ tớ nói dối cậu cả, đúng không?- Ừm, đúng vậy!"Cạch!" Cuộc đối thoại giữa hai người bỗng bị gián đoạn vì có người bước vào quán.- Trời mưa to quá, ướt hết cả rồi.- Ngồi xuống đây đi!- Zen, mày uống gì?- Trà chanh.- Còn bọn mày?Những giọng nói này phát ra ở dãy bàn bên kia cách đó hai, ba bàn. Bất thần, Phong ngước mắt lên, vô tình hay hữu ý, đôi mắt cậu chạm phải ánh mắt một người.***Hôm nay nó bắt gặp Phong và Khanh ở quán Hồi ức, thì ra hai người ấy... Vậy mà lâu nay nó không tinh ý để nhận ra. Kì lạ, chuyện của hai người đó nó bận tâm làm gì chứ, nó không phải là một cô nàng chuyên đi buôn chuyện cũng chẳng phải thân thiết đến mức quan tâm đến chuyện của cậu ta, ngược lại đó là đối thủ của nó. Nhưng sao... có một cảm giác thật lạ lùng và khó tả cứ vương vấn trong lòng không sao lí giải được, một cảm giác không tên. Ôi, mày điên rồi, Zen, mày đang nghĩ gì vậy chứ!"Tít". Có tin nhắn đến, nó vội lục túi tìm kiếm chiếc điện thoại. “Đang ở đâu vậy? Đi với tớ đến một nơi này nhé! Cậu chuẩn bị đi, mười phút nữa tớ qua đón. Huyên.”...8h10’ p.m.- Cậu định đưa tớ đi đâu đây?- Lát nữa cậu sẽ biết!Ngồi sau xe Huyên mà nó cứ thấp thỏm về điều bí mật cậu ấy sẽ dành cho nó. Đây không phải là lần đầu tiên nhưng lần này chỉ có hai đứa nó, những lần khác đều có cả nhóm đi cùng.Đi qua Thảo Điền, dọc bờ sông Sài Gòn, Huyên dừng lại. Hai đứa nó cứ lặng lẽ bước đi bên nhau bên dòng sông hiền hòa thơ mộng, bãi cỏ lau mé sông phất phơ theo gió và dưới cái thứ ánh sáng mờ ảo của vầng trăng đầu tháng. Zen cúi xuống nhặt một viên sỏi nhỏ, lấy đà ném thật xa lên mặt sông phẳng lặng, viên sỏi nảy trên mặt nước vài vòng gây xáo động mặt sông, tạo thành những vòng tròn loang đều ra khắp một vùng và kết thúc chuyến du hành của mình bằng một âm thanh tĩnh lặng. Hồi nhỏ, năm đứa nó thường chơi trò ném sỏi xuống mặt sông để thi xem ai ném xa hơn, trò chơi thuở bé không còn khiến bọn nó hứng thú như xưa nhưng những gì nó đem lại cho Zen là cả một tuổi thơ yên bình và hạnh phúc như mặt nước phẳng lặng kia.

Chương 46