- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì…
Chương 54
Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… Trước khuôn mặt tràn trề hy vọng của Zen, Phong độp một câu khiến nó đang từ trên thiên đàng bay thẳng xuống địa ngục:- Về ư? Tôi không biết đường.- Cái gì? Đi tìm người ta về mà không biết đường. Tôi có nghe nhầm không đấy?- Thì ai mà nhớ tới trường hợp đó, tôi mải lo đi tìm cậu... mà tại ai giờ hai đứa phải lâm vào hoàn cảnh này hả? Đêm hôm còn chạy ra ngoài...Không có tiếng trả lời, Phong vội ngoảnh sang bên cạnh thì không thấy Zen đâu cả, cậu cuống cuồng quay lại thì thấy nó vừa bị ngã xuống một cái hố, Phong đưa tay kéo Zen lên nhưng không may chân Zen đã bị trặc, cậu đành phải cõng nó.- Cậu ăn bao nhiêu bát mà nặng thế hả?- Cũng ít thôi, không nhiều lắm đâu. Sơ sơ mỗi bữa cũng bốn, năm bát, ngoài bữa chính còn có bữa phụ nữa. – Nó lè lưỡi trêu Phong.- Hừ, thế mà không thành heo kể cũng lạ!Zen dựa đầu vào lưng Phong, làn hơi ấm áp từ tấm lưng to lớn, rắn chắc áp vào má khiến cho nó vô cùng thoải mái, dễ chịu và có cảm giác an toàn sau tấm lưng đó, đã lâu lắm rồi không ai cõng nó như thế này.- Này, lúc nãy tôi nói hơi quá lời, cho tôi xin lỗi nhé!- ...- Lúc đó tôi quá nóng giận nên đã không làm chủ được bản thân mình, đã nói những lời tổn thương đến cậu, đó không phải là những lời nói thật lòng đâu, đừng để bụng... Thật ra... Khanh chính là cô bé mà lần trước tôi đã nói với cậu ấy, cô bé đó vẫn còn sống. Trước đây tôi đã đối xử không tốt với Khanh vì vậy tôi muốn bù đắp cho cô ấy, tôi đã hứa sẽ mãi mãi bảo vệ cô ấy... Từ nhỏ, ước mơ của Khanh là trở thành một hoạ sĩ, nên đối với Khanh bàn tay rất quan trọng... Hãy hiểu cho tôi... Này, cậu có nghe tôi nói gì không hả?Không có tiếng trả lời, Phong ngoảnh mặt ra đằng sau và thấy Zen đang gối đầu lên vai mình ngủ say sưa.- Hừ, cô nhóc này thật là...Phong vẫn tiếp tục tìm lối ra, nhưng sao trong lòng cậu cảm thấy bất an, lưng cậu nóng hừng hực như có lửa đốt. Phong vội đặt Zen xuống và sờ tay lên trán nó.- Sốt cao quá, chắc tại dầm mưa đây mà.Phong lại cõng nó trên lưng và tìm kiếm một tia hy vọng. Bất chợt, một ánh sáng le lói ngoài bìa rừng xuyên qua kẽ lá đập vào mắt cậu, Phong vội vàng cõng Zen đi về hướng có ánh sáng và không ngừng gọi nó:- Zen, Zen, tỉnh dậy đi, sắp được cứu rồi.Trong cơn mơ màng, nghe thấy hai từ được cứu nó choàng tỉnh, không giấu nổi niềm vui qua giọng nói yếu ớt, khản đặc:
Trước khuôn mặt tràn trề hy vọng của Zen, Phong độp một câu khiến nó đang từ trên thiên đàng bay thẳng xuống địa ngục:
- Về ư? Tôi không biết đường.
- Cái gì? Đi tìm người ta về mà không biết đường. Tôi có nghe nhầm không đấy?
- Thì ai mà nhớ tới trường hợp đó, tôi mải lo đi tìm cậu... mà tại ai giờ hai đứa phải lâm vào hoàn cảnh này hả? Đêm hôm còn chạy ra ngoài...
Không có tiếng trả lời, Phong vội ngoảnh sang bên cạnh thì không thấy Zen đâu cả, cậu cuống cuồng quay lại thì thấy nó vừa bị ngã xuống một cái hố, Phong đưa tay kéo Zen lên nhưng không may chân Zen đã bị trặc, cậu đành phải cõng nó.
- Cậu ăn bao nhiêu bát mà nặng thế hả?
- Cũng ít thôi, không nhiều lắm đâu. Sơ sơ mỗi bữa cũng bốn, năm bát, ngoài bữa chính còn có bữa phụ nữa. – Nó lè lưỡi trêu Phong.
- Hừ, thế mà không thành heo kể cũng lạ!
Zen dựa đầu vào lưng Phong, làn hơi ấm áp từ tấm lưng to lớn, rắn chắc áp vào má khiến cho nó vô cùng thoải mái, dễ chịu và có cảm giác an toàn sau tấm lưng đó, đã lâu lắm rồi không ai cõng nó như thế này.
- Này, lúc nãy tôi nói hơi quá lời, cho tôi xin lỗi nhé!
- ...
- Lúc đó tôi quá nóng giận nên đã không làm chủ được bản thân mình, đã nói những lời tổn thương đến cậu, đó không phải là những lời nói thật lòng đâu, đừng để bụng... Thật ra... Khanh chính là cô bé mà lần trước tôi đã nói với cậu ấy, cô bé đó vẫn còn sống. Trước đây tôi đã đối xử không tốt với Khanh vì vậy tôi muốn bù đắp cho cô ấy, tôi đã hứa sẽ mãi mãi bảo vệ cô ấy... Từ nhỏ, ước mơ của Khanh là trở thành một hoạ sĩ, nên đối với Khanh bàn tay rất quan trọng... Hãy hiểu cho tôi... Này, cậu có nghe tôi nói gì không hả?
Không có tiếng trả lời, Phong ngoảnh mặt ra đằng sau và thấy Zen đang gối đầu lên vai mình ngủ say sưa.
- Hừ, cô nhóc này thật là...
Phong vẫn tiếp tục tìm lối ra, nhưng sao trong lòng cậu cảm thấy bất an, lưng cậu nóng hừng hực như có lửa đốt. Phong vội đặt Zen xuống và sờ tay lên trán nó.
- Sốt cao quá, chắc tại dầm mưa đây mà.
Phong lại cõng nó trên lưng và tìm kiếm một tia hy vọng. Bất chợt, một ánh sáng le lói ngoài bìa rừng xuyên qua kẽ lá đập vào mắt cậu, Phong vội vàng cõng Zen đi về hướng có ánh sáng và không ngừng gọi nó:
- Zen, Zen, tỉnh dậy đi, sắp được cứu rồi.
Trong cơn mơ màng, nghe thấy hai từ được cứu nó choàng tỉnh, không giấu nổi niềm vui qua giọng nói yếu ớt, khản đặc:
Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… Trước khuôn mặt tràn trề hy vọng của Zen, Phong độp một câu khiến nó đang từ trên thiên đàng bay thẳng xuống địa ngục:- Về ư? Tôi không biết đường.- Cái gì? Đi tìm người ta về mà không biết đường. Tôi có nghe nhầm không đấy?- Thì ai mà nhớ tới trường hợp đó, tôi mải lo đi tìm cậu... mà tại ai giờ hai đứa phải lâm vào hoàn cảnh này hả? Đêm hôm còn chạy ra ngoài...Không có tiếng trả lời, Phong vội ngoảnh sang bên cạnh thì không thấy Zen đâu cả, cậu cuống cuồng quay lại thì thấy nó vừa bị ngã xuống một cái hố, Phong đưa tay kéo Zen lên nhưng không may chân Zen đã bị trặc, cậu đành phải cõng nó.- Cậu ăn bao nhiêu bát mà nặng thế hả?- Cũng ít thôi, không nhiều lắm đâu. Sơ sơ mỗi bữa cũng bốn, năm bát, ngoài bữa chính còn có bữa phụ nữa. – Nó lè lưỡi trêu Phong.- Hừ, thế mà không thành heo kể cũng lạ!Zen dựa đầu vào lưng Phong, làn hơi ấm áp từ tấm lưng to lớn, rắn chắc áp vào má khiến cho nó vô cùng thoải mái, dễ chịu và có cảm giác an toàn sau tấm lưng đó, đã lâu lắm rồi không ai cõng nó như thế này.- Này, lúc nãy tôi nói hơi quá lời, cho tôi xin lỗi nhé!- ...- Lúc đó tôi quá nóng giận nên đã không làm chủ được bản thân mình, đã nói những lời tổn thương đến cậu, đó không phải là những lời nói thật lòng đâu, đừng để bụng... Thật ra... Khanh chính là cô bé mà lần trước tôi đã nói với cậu ấy, cô bé đó vẫn còn sống. Trước đây tôi đã đối xử không tốt với Khanh vì vậy tôi muốn bù đắp cho cô ấy, tôi đã hứa sẽ mãi mãi bảo vệ cô ấy... Từ nhỏ, ước mơ của Khanh là trở thành một hoạ sĩ, nên đối với Khanh bàn tay rất quan trọng... Hãy hiểu cho tôi... Này, cậu có nghe tôi nói gì không hả?Không có tiếng trả lời, Phong ngoảnh mặt ra đằng sau và thấy Zen đang gối đầu lên vai mình ngủ say sưa.- Hừ, cô nhóc này thật là...Phong vẫn tiếp tục tìm lối ra, nhưng sao trong lòng cậu cảm thấy bất an, lưng cậu nóng hừng hực như có lửa đốt. Phong vội đặt Zen xuống và sờ tay lên trán nó.- Sốt cao quá, chắc tại dầm mưa đây mà.Phong lại cõng nó trên lưng và tìm kiếm một tia hy vọng. Bất chợt, một ánh sáng le lói ngoài bìa rừng xuyên qua kẽ lá đập vào mắt cậu, Phong vội vàng cõng Zen đi về hướng có ánh sáng và không ngừng gọi nó:- Zen, Zen, tỉnh dậy đi, sắp được cứu rồi.Trong cơn mơ màng, nghe thấy hai từ được cứu nó choàng tỉnh, không giấu nổi niềm vui qua giọng nói yếu ớt, khản đặc: