- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì…
Chương 69
Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… …Khanh đang ngủ, đôi mắt im lìm khép chặt, gương mặt xanh xao và tiều tuỵ bởi căn bệnh quái ác. Nó biết Khanh rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể làm được gì cho em, chưa bao giờ nó thấy bất lực như lúc này. Mi mắt Khanh khẽ động và từ từ mở ra, nó vội đỡ Khanh ngồi dậy và nói: "Để chị gọt trái cây em ăn nhé!" Khanh gật đầu rồi im lặng chăm chú nhìn nó gọt trái cây. Kể từ lúc tỉnh dậy sau cấp cứu, Khanh trở nên trầm tư lạ thường, đôi lúc nó ngồi nhìn Zen rất lâu mà không nói gì cả, cũng như lúc này đây.- Em biết cậu ấy thích chị!Nó ngừng tay, ngẩng lên nhìn Khanh:- Em nói ai cơ?- Duy Phong. Ở căn nhà ma, khi em và Phong ra ngoài. Cậu ấy đã nói rằng cậu ấy thích chị! Quả thật em đã rất hoang mang. Chị đưa tách trà nóng đến cho em, em đã cố tình làm đổ lên tay mình. Khi thấy cậu ấy lo lắng cho em như vậy, em đã rất vui. Từ lúc đó, em lại càng tin rằng cậu ấy vẫn còn rất quan tâm đến em.- Khanh…- Chị! Chị không thích Phong phải không? Vậy xin chị hãy giúp em, chỉ một lần này thôi! – Khanh nắm chặt tay nó, ánh mắt van lơn - Chỉ cần chị ra đi, Phong sẽ trở về bên em, tất cả sẽ trở lại như ban đầu. Em biết mình rất ích kỉ, em có lỗi với chị, nhưng em thật sự không muốn mất Phong.Nó lặng lẽ nhìn Khanh, thì ra đây chính là tảng đá đè nặng trong lòng Khanh bấy lâu. Nó muốn giúp Khanh, nhìn thấy Khanh đau khổ lòng nó còn đau hơn gấp bội. Nhưng còn người ai cũng có một phần ích kỉ trong mình, thực tâm nó không muốn rời khỏi nơi này, không muốn rời xa những người thân yêu. Và tại sao khi nghĩ đến Phong, nó lại không thể quyết định được?- Chị sẽ suy nghĩ! Còn bây giờ em ăn trái cây và nghỉ ngơi đi nhé!Zen đặt đĩa trái cây lên bàn rồi bước ra. Trước khi mở cửa, nó nghe thấy tiếng Khanh vọng lại phía sau:- Chị, em xin lỗi!***
…
Khanh đang ngủ, đôi mắt im lìm khép chặt, gương mặt xanh xao và tiều tuỵ bởi căn bệnh quái ác. Nó biết Khanh rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể làm được gì cho em, chưa bao giờ nó thấy bất lực như lúc này. Mi mắt Khanh khẽ động và từ từ mở ra, nó vội đỡ Khanh ngồi dậy và nói: "Để chị gọt trái cây em ăn nhé!" Khanh gật đầu rồi im lặng chăm chú nhìn nó gọt trái cây. Kể từ lúc tỉnh dậy sau cấp cứu, Khanh trở nên trầm tư lạ thường, đôi lúc nó ngồi nhìn Zen rất lâu mà không nói gì cả, cũng như lúc này đây.
- Em biết cậu ấy thích chị!
Nó ngừng tay, ngẩng lên nhìn Khanh:
- Em nói ai cơ?
- Duy Phong. Ở căn nhà ma, khi em và Phong ra ngoài. Cậu ấy đã nói rằng cậu ấy thích chị! Quả thật em đã rất hoang mang. Chị đưa tách trà nóng đến cho em, em đã cố tình làm đổ lên tay mình. Khi thấy cậu ấy lo lắng cho em như vậy, em đã rất vui. Từ lúc đó, em lại càng tin rằng cậu ấy vẫn còn rất quan tâm đến em.
- Khanh…
- Chị! Chị không thích Phong phải không? Vậy xin chị hãy giúp em, chỉ một lần này thôi! – Khanh nắm chặt tay nó, ánh mắt van lơn - Chỉ cần chị ra đi, Phong sẽ trở về bên em, tất cả sẽ trở lại như ban đầu. Em biết mình rất ích kỉ, em có lỗi với chị, nhưng em thật sự không muốn mất Phong.
Nó lặng lẽ nhìn Khanh, thì ra đây chính là tảng đá đè nặng trong lòng Khanh bấy lâu. Nó muốn giúp Khanh, nhìn thấy Khanh đau khổ lòng nó còn đau hơn gấp bội. Nhưng còn người ai cũng có một phần ích kỉ trong mình, thực tâm nó không muốn rời khỏi nơi này, không muốn rời xa những người thân yêu. Và tại sao khi nghĩ đến Phong, nó lại không thể quyết định được?
- Chị sẽ suy nghĩ! Còn bây giờ em ăn trái cây và nghỉ ngơi đi nhé!
Zen đặt đĩa trái cây lên bàn rồi bước ra. Trước khi mở cửa, nó nghe thấy tiếng Khanh vọng lại phía sau:
- Chị, em xin lỗi!
***
Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… …Khanh đang ngủ, đôi mắt im lìm khép chặt, gương mặt xanh xao và tiều tuỵ bởi căn bệnh quái ác. Nó biết Khanh rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể làm được gì cho em, chưa bao giờ nó thấy bất lực như lúc này. Mi mắt Khanh khẽ động và từ từ mở ra, nó vội đỡ Khanh ngồi dậy và nói: "Để chị gọt trái cây em ăn nhé!" Khanh gật đầu rồi im lặng chăm chú nhìn nó gọt trái cây. Kể từ lúc tỉnh dậy sau cấp cứu, Khanh trở nên trầm tư lạ thường, đôi lúc nó ngồi nhìn Zen rất lâu mà không nói gì cả, cũng như lúc này đây.- Em biết cậu ấy thích chị!Nó ngừng tay, ngẩng lên nhìn Khanh:- Em nói ai cơ?- Duy Phong. Ở căn nhà ma, khi em và Phong ra ngoài. Cậu ấy đã nói rằng cậu ấy thích chị! Quả thật em đã rất hoang mang. Chị đưa tách trà nóng đến cho em, em đã cố tình làm đổ lên tay mình. Khi thấy cậu ấy lo lắng cho em như vậy, em đã rất vui. Từ lúc đó, em lại càng tin rằng cậu ấy vẫn còn rất quan tâm đến em.- Khanh…- Chị! Chị không thích Phong phải không? Vậy xin chị hãy giúp em, chỉ một lần này thôi! – Khanh nắm chặt tay nó, ánh mắt van lơn - Chỉ cần chị ra đi, Phong sẽ trở về bên em, tất cả sẽ trở lại như ban đầu. Em biết mình rất ích kỉ, em có lỗi với chị, nhưng em thật sự không muốn mất Phong.Nó lặng lẽ nhìn Khanh, thì ra đây chính là tảng đá đè nặng trong lòng Khanh bấy lâu. Nó muốn giúp Khanh, nhìn thấy Khanh đau khổ lòng nó còn đau hơn gấp bội. Nhưng còn người ai cũng có một phần ích kỉ trong mình, thực tâm nó không muốn rời khỏi nơi này, không muốn rời xa những người thân yêu. Và tại sao khi nghĩ đến Phong, nó lại không thể quyết định được?- Chị sẽ suy nghĩ! Còn bây giờ em ăn trái cây và nghỉ ngơi đi nhé!Zen đặt đĩa trái cây lên bàn rồi bước ra. Trước khi mở cửa, nó nghe thấy tiếng Khanh vọng lại phía sau:- Chị, em xin lỗi!***