Tác giả:

- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì…

Chương 76

Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… Không biết từ bao giờ tớ lại có cảm giác với những người cùng giới, tớ có thể thích họ, nhưng tình yêu mà tớ dành cho cậu mãi mãi chỉ có một. Tớ đã tự dằn vặt bản thân rất nhiều lần, và tớ thấy mình không thể ích kỉ như vậy được, cậu xứng đáng có được hạnh phúc tốt hơn, cuối cùng tớ đã quyết định rút lui khỏi cuộc đời cậu.Tớ rất đau khổ và cảm thấy ghê sợ chính bản thân mình, những cơn ác mộng cứ triền miên quấn lấy tớ không thôi. Tớ muốn thoát khỏi cuộc sống địa ngục này, tớ muốn tìm một lối thoát cho chính bản thân mình.Phong là một chàng trai rất tốt, tớ biết cậu ấy rất thật lòng với cậu. Hãy vì tớ, sống thật tốt vào nhé!”Đó là lần cuối nó nhìn thấy Huyên, cậu ấy ra đi rất thanh thản, khóe môi còn thoáng một nét cười hạnh phúc.***Không biết có phải sự thật hay ảo giác, khi Zen vô tình liếc về phía cây sồi già, nó đã thấy Huyên đứng đó, cậu nở nụ cười rạng rỡ như muốn chúc phúc cho nó. Rồi cơ thể cậu dần tan biến và hoá thành những cánh hoa bồ công anh bay mãi, bay mãi…Zen nắm chặt tay Phong và ngước nhìn lên trời cao, cậu cúi xuống thì thầm, làn hơi ấm phả vào tai cô: "Những đau thương, nước mắt, hy sinh… sẽ như những cánh hoa kia, hãy để tất cả theo gió bay đi!"(Hết)

Không biết từ bao giờ tớ lại có cảm giác với những người cùng giới, tớ có thể thích họ, nhưng tình yêu mà tớ dành cho cậu mãi mãi chỉ có một. Tớ đã tự dằn vặt bản thân rất nhiều lần, và tớ thấy mình không thể ích kỉ như vậy được, cậu xứng đáng có được hạnh phúc tốt hơn, cuối cùng tớ đã quyết định rút lui khỏi cuộc đời cậu.

Tớ rất đau khổ và cảm thấy ghê sợ chính bản thân mình, những cơn ác mộng cứ triền miên quấn lấy tớ không thôi. Tớ muốn thoát khỏi cuộc sống địa ngục này, tớ muốn tìm một lối thoát cho chính bản thân mình.

Phong là một chàng trai rất tốt, tớ biết cậu ấy rất thật lòng với cậu. Hãy vì tớ, sống thật tốt vào nhé!”

Đó là lần cuối nó nhìn thấy Huyên, cậu ấy ra đi rất thanh thản, khóe môi còn thoáng một nét cười hạnh phúc.

***

Không biết có phải sự thật hay ảo giác, khi Zen vô tình liếc về phía cây sồi già, nó đã thấy Huyên đứng đó, cậu nở nụ cười rạng rỡ như muốn chúc phúc cho nó. Rồi cơ thể cậu dần tan biến và hoá thành những cánh hoa bồ công anh bay mãi, bay mãi…

Zen nắm chặt tay Phong và ngước nhìn lên trời cao, cậu cúi xuống thì thầm, làn hơi ấm phả vào tai cô: "Những đau thương, nước mắt, hy sinh… sẽ như những cánh hoa kia, hãy để tất cả theo gió bay đi!"

(Hết)

Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay ĐiTác giả: Flyinwind- Kì 1 Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..." Mười năm trước... - Các người ỷ đông h**p yếu thế mà coi được à? Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh: - Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái. - Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi. - Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai... Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì… Không biết từ bao giờ tớ lại có cảm giác với những người cùng giới, tớ có thể thích họ, nhưng tình yêu mà tớ dành cho cậu mãi mãi chỉ có một. Tớ đã tự dằn vặt bản thân rất nhiều lần, và tớ thấy mình không thể ích kỉ như vậy được, cậu xứng đáng có được hạnh phúc tốt hơn, cuối cùng tớ đã quyết định rút lui khỏi cuộc đời cậu.Tớ rất đau khổ và cảm thấy ghê sợ chính bản thân mình, những cơn ác mộng cứ triền miên quấn lấy tớ không thôi. Tớ muốn thoát khỏi cuộc sống địa ngục này, tớ muốn tìm một lối thoát cho chính bản thân mình.Phong là một chàng trai rất tốt, tớ biết cậu ấy rất thật lòng với cậu. Hãy vì tớ, sống thật tốt vào nhé!”Đó là lần cuối nó nhìn thấy Huyên, cậu ấy ra đi rất thanh thản, khóe môi còn thoáng một nét cười hạnh phúc.***Không biết có phải sự thật hay ảo giác, khi Zen vô tình liếc về phía cây sồi già, nó đã thấy Huyên đứng đó, cậu nở nụ cười rạng rỡ như muốn chúc phúc cho nó. Rồi cơ thể cậu dần tan biến và hoá thành những cánh hoa bồ công anh bay mãi, bay mãi…Zen nắm chặt tay Phong và ngước nhìn lên trời cao, cậu cúi xuống thì thầm, làn hơi ấm phả vào tai cô: "Những đau thương, nước mắt, hy sinh… sẽ như những cánh hoa kia, hãy để tất cả theo gió bay đi!"(Hết)

Chương 76