Tác giả:

"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy…

Chương 2: Chuẩn bị đồng phục

Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… Còn 2 ngày nữa là nhập học nên tôi với Huyền rủ nhau đi mua một số đồ dùng học tập- Để coi.. sách giáo khoa lớp 11, bút bi, bìa bao hình như đủ hết rồi.- Bây giờ là phần quan trọng nhất: ĐI MUA ĐỒNG PHỤC!HẦY, nói ra thì cũng đau lòng. Không biết hôm qua con Huyền ăn trúng cái gì mà đề nghị một chuyện chấn động: LẤY TIỀN TIẾT KIỆM MUA ĐỒ!- Cái gì?- tôi kinh hãiNó gật đầu :- Có phải tụi mình đã 17 tuổi rồi không?- Phải.- Đã tới tuổi phải tự lập rồi đúng không?- Ờ.... đúng!- Bởi vậy chúng ta hạn chế dựa vào ba mẹ mà tự chủ những việc nhỏ nhất. Lấy tiền tiết kiệm mua đồng phục cũng là điều hiển nhiên thôi.Vậy là tôi giơ tay đầu hàng trước lí lẽ của nó. Hậu quả là ngân khố của tôi bị hao hụt nặng nề. Hic hic T_TLúc đầu tôi cứ nghĩ đồng phục là chiếc áo dài trắng tinh khôi như trường cũ nhưng lầm to:- Đẹp quá Nguyên ơi!Huyền reo lên, chính tôi cũng khá ngạc nhiên. Đúng là trường đặc biệt thì cái gì nó cũng đặc biệt. Chiếc áo hao hao kiểu crop top có viền màu xanh dương đậm ở cổ áo, tay áo và vạt áo. Đi kèm là cái khăn quàng cũng màu xanh dương. Chiếc váy xếp pli cũng màu xanh nốt, dài qua đầu gối. Nhìn kín đáo và đúng chất tuổi teen. Con Huyền hí hửng đi thử đồ, lúc trở ra nó vân vê lọn tóc rồi hỏi tôi:- Mày thấy tao có đẹp không Nguyên?Đang uống nước mà nghe nó hỏi tôi mém sặc:- Tao thấy mày mặc gì cũng y chang Thị Nở- Ờ mày nên nhớ, cũng nhờ có nhan sắc Thị Nở của tao mà mày mới thắng thế cái vụ cà phê ở quán bento đó nha.- Nó lườm tôi muốn cháy mặt.Hầy, bữa đó đúng là có công lớn của nó. Thôi thì xuống nước một chút vậy- Ái chà, phải công nhận là mày mặc đồng phục đẹp thiệt đó.- Quá khen quá khen! - nó vỗ vai tôi- Mà nhắc lại tao vẫn còn thấy bực mình, cái tên đó thật quá ngang ngược. Muốn đấm một cái cho bay luôn hàm răng.- Thôi giận hoài mau già. Giờ về đi tao đói lắm rồiHic hic. Hết tốn tiền mua đồ rồi phải chở con nhỏ này về. Đúng là số nô tì mà ! ????

Còn 2 ngày nữa là nhập học nên tôi với Huyền rủ nhau đi mua một số đồ dùng học tập- Để coi.. sách giáo khoa lớp 11, bút bi, bìa bao hình như đủ hết rồi.

- Bây giờ là phần quan trọng nhất: ĐI MUA ĐỒNG PHỤC!

HẦY, nói ra thì cũng đau lòng. Không biết hôm qua con Huyền ăn trúng cái gì mà đề nghị một chuyện chấn động: LẤY TIỀN TIẾT KIỆM MUA ĐỒ!

- Cái gì?- tôi kinh hãi

Nó gật đầu :

- Có phải tụi mình đã 17 tuổi rồi không?

- Phải.

- Đã tới tuổi phải tự lập rồi đúng không?

- Ờ.... đúng!

- Bởi vậy chúng ta hạn chế dựa vào ba mẹ mà tự chủ những việc nhỏ nhất. Lấy tiền tiết kiệm mua đồng phục cũng là điều hiển nhiên thôi.

Vậy là tôi giơ tay đầu hàng trước lí lẽ của nó. Hậu quả là ngân khố của tôi bị hao hụt nặng nề. Hic hic T_T

Lúc đầu tôi cứ nghĩ đồng phục là chiếc áo dài trắng tinh khôi như trường cũ nhưng lầm to:

- Đẹp quá Nguyên ơi!

Huyền reo lên, chính tôi cũng khá ngạc nhiên. Đúng là trường đặc biệt thì cái gì nó cũng đặc biệt. Chiếc áo hao hao kiểu crop top có viền màu xanh dương đậm ở cổ áo, tay áo và vạt áo. Đi kèm là cái khăn quàng cũng màu xanh dương. Chiếc váy xếp pli cũng màu xanh nốt, dài qua đầu gối. Nhìn kín đáo và đúng chất tuổi teen. Con Huyền hí hửng đi thử đồ, lúc trở ra nó vân vê lọn tóc rồi hỏi tôi:

- Mày thấy tao có đẹp không Nguyên?

Đang uống nước mà nghe nó hỏi tôi mém sặc:

- Tao thấy mày mặc gì cũng y chang Thị Nở

- Ờ mày nên nhớ, cũng nhờ có nhan sắc Thị Nở của tao mà mày mới thắng thế cái vụ cà phê ở quán bento đó nha.- Nó lườm tôi muốn cháy mặt.

Hầy, bữa đó đúng là có công lớn của nó. Thôi thì xuống nước một chút vậy

- Ái chà, phải công nhận là mày mặc đồng phục đẹp thiệt đó.

- Quá khen quá khen! - nó vỗ vai tôi

- Mà nhắc lại tao vẫn còn thấy bực mình, cái tên đó thật quá ngang ngược. Muốn đấm một cái cho bay luôn hàm răng.

- Thôi giận hoài mau già. Giờ về đi tao đói lắm rồi

Hic hic. Hết tốn tiền mua đồ rồi phải chở con nhỏ này về. Đúng là số nô tì mà ! ????

Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… Còn 2 ngày nữa là nhập học nên tôi với Huyền rủ nhau đi mua một số đồ dùng học tập- Để coi.. sách giáo khoa lớp 11, bút bi, bìa bao hình như đủ hết rồi.- Bây giờ là phần quan trọng nhất: ĐI MUA ĐỒNG PHỤC!HẦY, nói ra thì cũng đau lòng. Không biết hôm qua con Huyền ăn trúng cái gì mà đề nghị một chuyện chấn động: LẤY TIỀN TIẾT KIỆM MUA ĐỒ!- Cái gì?- tôi kinh hãiNó gật đầu :- Có phải tụi mình đã 17 tuổi rồi không?- Phải.- Đã tới tuổi phải tự lập rồi đúng không?- Ờ.... đúng!- Bởi vậy chúng ta hạn chế dựa vào ba mẹ mà tự chủ những việc nhỏ nhất. Lấy tiền tiết kiệm mua đồng phục cũng là điều hiển nhiên thôi.Vậy là tôi giơ tay đầu hàng trước lí lẽ của nó. Hậu quả là ngân khố của tôi bị hao hụt nặng nề. Hic hic T_TLúc đầu tôi cứ nghĩ đồng phục là chiếc áo dài trắng tinh khôi như trường cũ nhưng lầm to:- Đẹp quá Nguyên ơi!Huyền reo lên, chính tôi cũng khá ngạc nhiên. Đúng là trường đặc biệt thì cái gì nó cũng đặc biệt. Chiếc áo hao hao kiểu crop top có viền màu xanh dương đậm ở cổ áo, tay áo và vạt áo. Đi kèm là cái khăn quàng cũng màu xanh dương. Chiếc váy xếp pli cũng màu xanh nốt, dài qua đầu gối. Nhìn kín đáo và đúng chất tuổi teen. Con Huyền hí hửng đi thử đồ, lúc trở ra nó vân vê lọn tóc rồi hỏi tôi:- Mày thấy tao có đẹp không Nguyên?Đang uống nước mà nghe nó hỏi tôi mém sặc:- Tao thấy mày mặc gì cũng y chang Thị Nở- Ờ mày nên nhớ, cũng nhờ có nhan sắc Thị Nở của tao mà mày mới thắng thế cái vụ cà phê ở quán bento đó nha.- Nó lườm tôi muốn cháy mặt.Hầy, bữa đó đúng là có công lớn của nó. Thôi thì xuống nước một chút vậy- Ái chà, phải công nhận là mày mặc đồng phục đẹp thiệt đó.- Quá khen quá khen! - nó vỗ vai tôi- Mà nhắc lại tao vẫn còn thấy bực mình, cái tên đó thật quá ngang ngược. Muốn đấm một cái cho bay luôn hàm răng.- Thôi giận hoài mau già. Giờ về đi tao đói lắm rồiHic hic. Hết tốn tiền mua đồ rồi phải chở con nhỏ này về. Đúng là số nô tì mà ! ????

Chương 2: Chuẩn bị đồng phục