Tác giả:

"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy…

Chương 6: Ý nghĩa của cái tên

Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… Tôi ngoái đầu lại nhìn...1s, 2s, 3s...- Mày điên hả? Có vậy mà cũng kêu tao.- tôi đập vào vai nóTrời ạ, tưởng chuyện gì, thì ra là tên Minh Khôi đang ngủ gật. Vậy mà làm tôi cứ tưởng là thể loại gì ghê gớm lắm đang hiện diện trong lớp, mất công hồi hộp nãy giờ.- Tao thấy mày nên kiểm tra lại giới tính của mình đi Nguyên ạ. Một người đẹp trai như vậy đang ngồi ngủ mà mày không có chút cảm xúc gì hết hả?-Nó nói mà mắt vẫn dán về phía mỹ nam.- Mai mày rảnh không ?- Chi vậy? - nó gãi đầu khó hiểu trước câu hỏi khá " liên quan" của tôi- Tao dẫn mày đi mua vỉ thuốc trị bệnh mê trai. Chuyện này có gì đâu mà để với chả ý. Đúng là linh tinh! - nói rồi tôi nhìn nó một lượt- Mà cặp mày đâu rồi?Nghe tôi hỏi nó mới hoảng hồn nhận thức được rằng nãy giờ mình đi tay không- Thôi chết, tao để quên trong giỏ xe rồi!Nó ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi lớp. Thiệt, sao mà đãng trí vậy không biết. Ngồi xuống ghế, tôi tranh thủ liếc mắt qua người bên cạnh để xem tên Minh Khôi này có gì hay mà bọn con gái trong lớp mê hắn dữ vậy.- Tên này ngủ mà còn tạo dáng. - tôi lắc đầuHắn khoanh tay, lưng tựa hờ vào ghế, đầu hơi gục làm mái tóc rũ xuống che đi đôi mắt của mình. Nhưng mà... nhìn kĩ thì hắn cũng được đấy chứ! Ấy ấy đừng hiểu lầm, vì tôi bẩm sinh có một tâm hồn thiên hướng nghệ thuật nên đôi khi hay bị thu hút bởi cái đẹp- Nhìn đủ chưa?Tôi giật mình, cậu ta đột ngột tỉnh dây làm mặt tôi bất giác nóng bừng. Dĩ nhiên rồi, bị phát hiện mình đang nhìn người ta như vậy thì ngượng là phải- Cậu .. cậu ..dậy rồi hả?- Ừm- .....- Vụ hôm trước, ở Bento..À, là vụ đó, mà sao tự nhiên hôm nay lại " khơi gợi kí ức" vậy? Lạ à nha.- Tôi xin lỗi! .Ngạc nhiên!!!Tôi mở to mắt ngạc nhiên nhìn hắn. Đây có phải là tên mỹ nam ngang ngược đã đổ cà phê lên áo tôi, làm tôi tốn mất mấy gói ô mô để ngâm áo hông ta? Bây giờ lại hạ mình xin lỗi, hay lời Quang nói là đúng.- Thôi được! - tôi vênh mặt- Vì cậu đã thành tâm xin lỗi nên tôi sẽ mở lòng bao tử.. í lộn.. mở làng bao dung tha thứ cho cậu. Nói gì thì nói, tôi với cậu cũng là bạn cùng dãy bàn tôi sẽ không tinh toán làm chi ( chỉ cần cậu đền tiền mấy gói ô mô cho tôi là được rồi ) ????Cậu ta nhìn tôi như sinh vật lạ. Chắc trước giờ chỉ toàn được nghe những lời khen ngợi nên giờ bị tôi nói thế nên đơ luôn rồi. Thấy chưa? Trai đẹp cũng lúc mất giá chứ bộ. ????- Cậu tên Hạnh Nguyên?- Hả.. à.. ừ- Tên đẹp đấy!- Không chỉ đẹp thôi đâu, mà còn rất ý nghĩa nữa.- ????He he, nhìn bộ mặt ngây ngơ của hắn kìa. Thôi được rồi, để tôi giải thích cho- "Hạnh" có nghĩa là đức hạnh, còn chữ " Nguyên" là do ba mẹ tôi lấy từ chữ Trạng nguyên ghép vào. Ý muốn tôi có đầy đủ đức hạnh và học giỏi như Trang nguyên thời xưa đấy.- À! - hắn gật gùTôi vuốt tóc tự hào. Ôi cảm ơn ba mẹ đã đặt cho con cái tên đẹp đến thế! ????- Tên cậu ý nghĩa thật.( cười toe )- Nhưng sao người lại ngược với tên nhỉ?- Hảaaaaaaaaaa???- tôi hét lênĐúng là đồ đáng ghét, đáng chết, đáng đánh mà! ????

Tôi ngoái đầu lại nhìn...1s, 2s, 3s...

- Mày điên hả? Có vậy mà cũng kêu tao.- tôi đập vào vai nó

Trời ạ, tưởng chuyện gì, thì ra là tên Minh Khôi đang ngủ gật. Vậy mà làm tôi cứ tưởng là thể loại gì ghê gớm lắm đang hiện diện trong lớp, mất công hồi hộp nãy giờ.

- Tao thấy mày nên kiểm tra lại giới tính của mình đi Nguyên ạ. Một người đẹp trai như vậy đang ngồi ngủ mà mày không có chút cảm xúc gì hết hả?-Nó nói mà mắt vẫn dán về phía mỹ nam.

- Mai mày rảnh không ?

- Chi vậy? - nó gãi đầu khó hiểu trước câu hỏi khá " liên quan" của tôi

- Tao dẫn mày đi mua vỉ thuốc trị bệnh mê trai. Chuyện này có gì đâu mà để với chả ý. Đúng là linh tinh! - nói rồi tôi nhìn nó một lượt- Mà cặp mày đâu rồi?

Nghe tôi hỏi nó mới hoảng hồn nhận thức được rằng nãy giờ mình đi tay không

- Thôi chết, tao để quên trong giỏ xe rồi!

Nó ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi lớp. Thiệt, sao mà đãng trí vậy không biết. Ngồi xuống ghế, tôi tranh thủ liếc mắt qua người bên cạnh để xem tên Minh Khôi này có gì hay mà bọn con gái trong lớp mê hắn dữ vậy.

- Tên này ngủ mà còn tạo dáng. - tôi lắc đầu

Hắn khoanh tay, lưng tựa hờ vào ghế, đầu hơi gục làm mái tóc rũ xuống che đi đôi mắt của mình. Nhưng mà... nhìn kĩ thì hắn cũng được đấy chứ! Ấy ấy đừng hiểu lầm, vì tôi bẩm sinh có một tâm hồn thiên hướng nghệ thuật nên đôi khi hay bị thu hút bởi cái đẹp

- Nhìn đủ chưa?

Tôi giật mình, cậu ta đột ngột tỉnh dây làm mặt tôi bất giác nóng bừng. Dĩ nhiên rồi, bị phát hiện mình đang nhìn người ta như vậy thì ngượng là phải

- Cậu .. cậu ..dậy rồi hả?

- Ừm

- .....

- Vụ hôm trước, ở Bento..

À, là vụ đó, mà sao tự nhiên hôm nay lại " khơi gợi kí ức" vậy? Lạ à nha.

- Tôi xin lỗi! .

Ngạc nhiên!!!

Tôi mở to mắt ngạc nhiên nhìn hắn. Đây có phải là tên mỹ nam ngang ngược đã đổ cà phê lên áo tôi, làm tôi tốn mất mấy gói ô mô để ngâm áo hông ta? Bây giờ lại hạ mình xin lỗi, hay lời Quang nói là đúng.

- Thôi được! - tôi vênh mặt- Vì cậu đã thành tâm xin lỗi nên tôi sẽ mở lòng bao tử.. í lộn.. mở làng bao dung tha thứ cho cậu. Nói gì thì nói, tôi với cậu cũng là bạn cùng dãy bàn tôi sẽ không tinh toán làm chi ( chỉ cần cậu đền tiền mấy gói ô mô cho tôi là được rồi ) ????

Cậu ta nhìn tôi như sinh vật lạ. Chắc trước giờ chỉ toàn được nghe những lời khen ngợi nên giờ bị tôi nói thế nên đơ luôn rồi. Thấy chưa? Trai đẹp cũng lúc mất giá chứ bộ. ????

- Cậu tên Hạnh Nguyên?

- Hả.. à.. ừ

- Tên đẹp đấy!

- Không chỉ đẹp thôi đâu, mà còn rất ý nghĩa nữa.

- ????

He he, nhìn bộ mặt ngây ngơ của hắn kìa. Thôi được rồi, để tôi giải thích cho

- "Hạnh" có nghĩa là đức hạnh, còn chữ " Nguyên" là do ba mẹ tôi lấy từ chữ Trạng nguyên ghép vào. Ý muốn tôi có đầy đủ đức hạnh và học giỏi như Trang nguyên thời xưa đấy.

- À! - hắn gật gù

Tôi vuốt tóc tự hào. Ôi cảm ơn ba mẹ đã đặt cho con cái tên đẹp đến thế! ????

- Tên cậu ý nghĩa thật.

( cười toe )

- Nhưng sao người lại ngược với tên nhỉ?

- Hảaaaaaaaaaa???- tôi hét lên

Đúng là đồ đáng ghét, đáng chết, đáng đánh mà! ????

Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… Tôi ngoái đầu lại nhìn...1s, 2s, 3s...- Mày điên hả? Có vậy mà cũng kêu tao.- tôi đập vào vai nóTrời ạ, tưởng chuyện gì, thì ra là tên Minh Khôi đang ngủ gật. Vậy mà làm tôi cứ tưởng là thể loại gì ghê gớm lắm đang hiện diện trong lớp, mất công hồi hộp nãy giờ.- Tao thấy mày nên kiểm tra lại giới tính của mình đi Nguyên ạ. Một người đẹp trai như vậy đang ngồi ngủ mà mày không có chút cảm xúc gì hết hả?-Nó nói mà mắt vẫn dán về phía mỹ nam.- Mai mày rảnh không ?- Chi vậy? - nó gãi đầu khó hiểu trước câu hỏi khá " liên quan" của tôi- Tao dẫn mày đi mua vỉ thuốc trị bệnh mê trai. Chuyện này có gì đâu mà để với chả ý. Đúng là linh tinh! - nói rồi tôi nhìn nó một lượt- Mà cặp mày đâu rồi?Nghe tôi hỏi nó mới hoảng hồn nhận thức được rằng nãy giờ mình đi tay không- Thôi chết, tao để quên trong giỏ xe rồi!Nó ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi lớp. Thiệt, sao mà đãng trí vậy không biết. Ngồi xuống ghế, tôi tranh thủ liếc mắt qua người bên cạnh để xem tên Minh Khôi này có gì hay mà bọn con gái trong lớp mê hắn dữ vậy.- Tên này ngủ mà còn tạo dáng. - tôi lắc đầuHắn khoanh tay, lưng tựa hờ vào ghế, đầu hơi gục làm mái tóc rũ xuống che đi đôi mắt của mình. Nhưng mà... nhìn kĩ thì hắn cũng được đấy chứ! Ấy ấy đừng hiểu lầm, vì tôi bẩm sinh có một tâm hồn thiên hướng nghệ thuật nên đôi khi hay bị thu hút bởi cái đẹp- Nhìn đủ chưa?Tôi giật mình, cậu ta đột ngột tỉnh dây làm mặt tôi bất giác nóng bừng. Dĩ nhiên rồi, bị phát hiện mình đang nhìn người ta như vậy thì ngượng là phải- Cậu .. cậu ..dậy rồi hả?- Ừm- .....- Vụ hôm trước, ở Bento..À, là vụ đó, mà sao tự nhiên hôm nay lại " khơi gợi kí ức" vậy? Lạ à nha.- Tôi xin lỗi! .Ngạc nhiên!!!Tôi mở to mắt ngạc nhiên nhìn hắn. Đây có phải là tên mỹ nam ngang ngược đã đổ cà phê lên áo tôi, làm tôi tốn mất mấy gói ô mô để ngâm áo hông ta? Bây giờ lại hạ mình xin lỗi, hay lời Quang nói là đúng.- Thôi được! - tôi vênh mặt- Vì cậu đã thành tâm xin lỗi nên tôi sẽ mở lòng bao tử.. í lộn.. mở làng bao dung tha thứ cho cậu. Nói gì thì nói, tôi với cậu cũng là bạn cùng dãy bàn tôi sẽ không tinh toán làm chi ( chỉ cần cậu đền tiền mấy gói ô mô cho tôi là được rồi ) ????Cậu ta nhìn tôi như sinh vật lạ. Chắc trước giờ chỉ toàn được nghe những lời khen ngợi nên giờ bị tôi nói thế nên đơ luôn rồi. Thấy chưa? Trai đẹp cũng lúc mất giá chứ bộ. ????- Cậu tên Hạnh Nguyên?- Hả.. à.. ừ- Tên đẹp đấy!- Không chỉ đẹp thôi đâu, mà còn rất ý nghĩa nữa.- ????He he, nhìn bộ mặt ngây ngơ của hắn kìa. Thôi được rồi, để tôi giải thích cho- "Hạnh" có nghĩa là đức hạnh, còn chữ " Nguyên" là do ba mẹ tôi lấy từ chữ Trạng nguyên ghép vào. Ý muốn tôi có đầy đủ đức hạnh và học giỏi như Trang nguyên thời xưa đấy.- À! - hắn gật gùTôi vuốt tóc tự hào. Ôi cảm ơn ba mẹ đã đặt cho con cái tên đẹp đến thế! ????- Tên cậu ý nghĩa thật.( cười toe )- Nhưng sao người lại ngược với tên nhỉ?- Hảaaaaaaaaaa???- tôi hét lênĐúng là đồ đáng ghét, đáng chết, đáng đánh mà! ????

Chương 6: Ý nghĩa của cái tên