"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy…
Chương 8: Học nhóm (2)
Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… - Được rồi, cách chia nhóm sẽ...TÔI GIẬN, TÔI HẬN????- Ờ .. Nguyên này.. tao biết là mày đang.. sốc lắm. Nhưng mày phấn chấn lên đi, chứ tao thấy chuyện chung nhóm với Khôi và Quang đâu có gì nghiêm trọng đâu.- Vậy mà mày nói không có gì, ai không trúng lại trúng ông nội đó.- Thôi mà, dù sao Minh Khôi cũng là hoàng tử đẹp trai trong lòng mọi người..- Đẹp trai gì, đập chai thì có!- Cậu nói ai đập chai vậy?Trời đất, cái tên này, chưa chết đã thiêng rồi. Ở đâu mà xuất hiện như ma vậy nè? Quang ở phía sau cứ tủm tỉm cười- Bọn này tính hỏi là chiều nay hai cậu có rảnh không? Qua nhà thằng Khôi học nhóm.Hả? Qua nhà hắn sao? Không, không được!- Vậy Quang cho tụi mình biết địa chỉ đi!Khóe mắt tôi giật giật, người vừa cất tiếng là con Huyền. Oh My God! ???? Đây là một sự phản bội không hề nhẹ.Huyền, về nhà mày chết với tao ( hứa danh dự ). Tôi liếc nó muốn cháy mặt ( lé mắt ). Nó khẽ cười với tôi một cái, vẻ " tha cho tao lần này đi mà". Nhưng còn lâu. Đúng là tức chết mà.Chiều.....Tôi đang đứng trước cổng nhà Huyền, chả hiểu sao có mỗi cái xe mà sửa mãi không xong, báo hại mấy ngày nay tôi tốn một đống calo vì chở nó.- Ủa, Nguyên tới hả em?- Ơ, dạ.Anh của Huyền mở cửa bước ra. Ông này đang là sinh viên đại học trường kinh tế. Sở hữu gương mặt sáng và cái tên khá đặc biệt: Trần Sơn Tùng. Tôi nghe nói nhiều gái theo ổng lắm. Haizzzzz! Trai đẹp lúc nào cũng có sức hút mãnh liệt. ????- Huyền đang ở trên phòng, em ráng chở nó hôm nay nữa thôi. Giờ anh đi lấy xe cho con bé. Vậy nha, cảm ơn em nhiều!Hơ hơ, vậy là tôi thoát kiếp xe thồ rồi. BÁC HỒ MUÔN NĂM !!!! ????- Ê, tới rồi hả? - Huyền vớ cái cặp rồi chạy ra- Ừ, lẹ lên.10 phút...15 phút...Bà nó! Cái địa chỉ gì mà khó kiếm vậy? Đi muốn ra biên giới luôn rồi mà cũng chưa thấy nhà của cái tên đập chai kia. (Nói quá)- Ng... Nguyên. Hình... hình như là ở kia kìa.Tôi ngoái đầu theo hướng nó chỉ1s, 2s, 3s, .....- HẢAAAAA ???Trời đất, cái nhà gì mà to như... cái nhà vậy. Mà không! Nhìn cứ như mấy căn biệt thự nguy nga trong phim ấy. Nước Việt Nam càng lúc càng chật hẹp cũng là tại những " ngôi nhà " to quá mức như thế. Thật là tốn gạch đá của nhà nước mà. Chiếc cổng lớn mở ra khiến tôi giật mình, một người đàn ông tầm ngoài 50 bước ra. Khẽ đẩy gọng kính lên một chút, ông cất giọng nghiêm nghị hỏi:- Hai cô là bạn của cậu chủ?- D.. dạ vâng!- Tôi là quản gia của nhà này. Mời hai cô vào, cậu chủ đang đợi.Tôi và Huyền rụt rè cúi nhẹ đầu thay cho lời cảm ơn. Thật sự đây là lần đầu tiên tôi được trải qua một cách chào đón như vậy, cảm giác thật khó tả.Oaaaaa, phải công nhận nội thất sang trọng thật, cái nào nhìn cũng có vẻ đắt tiền và sắc sảo. Nhưng.. sao tôi cảm thấy ở đây có vẻ gì đó... thật buồn, thật cô độc. Cái cảm giác thật khiến người ta không thích chút nào.- Tới rồi à?Tôi vội dứt mình ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ ấy, ngước mắt về phía cầu thang.ĐƠ NẶNG..... ????
- Được rồi, cách chia nhóm sẽ...TÔI GIẬN, TÔI HẬN????
- Ờ .. Nguyên này.. tao biết là mày đang.. sốc lắm. Nhưng mày phấn chấn lên đi, chứ tao thấy chuyện chung nhóm với Khôi và Quang đâu có gì nghiêm trọng đâu.
- Vậy mà mày nói không có gì, ai không trúng lại trúng ông nội đó.
- Thôi mà, dù sao Minh Khôi cũng là hoàng tử đẹp trai trong lòng mọi người..
- Đẹp trai gì, đập chai thì có!
- Cậu nói ai đập chai vậy?
Trời đất, cái tên này, chưa chết đã thiêng rồi. Ở đâu mà xuất hiện như ma vậy nè? Quang ở phía sau cứ tủm tỉm cười
- Bọn này tính hỏi là chiều nay hai cậu có rảnh không? Qua nhà thằng Khôi học nhóm.
Hả? Qua nhà hắn sao? Không, không được!
- Vậy Quang cho tụi mình biết địa chỉ đi!
Khóe mắt tôi giật giật, người vừa cất tiếng là con Huyền. Oh My God! ???? Đây là một sự phản bội không hề nhẹ.
Huyền, về nhà mày chết với tao ( hứa danh dự ). Tôi liếc nó muốn cháy mặt ( lé mắt ). Nó khẽ cười với tôi một cái, vẻ " tha cho tao lần này đi mà". Nhưng còn lâu. Đúng là tức chết mà.
Chiều.....
Tôi đang đứng trước cổng nhà Huyền, chả hiểu sao có mỗi cái xe mà sửa mãi không xong, báo hại mấy ngày nay tôi tốn một đống calo vì chở nó.
- Ủa, Nguyên tới hả em?
- Ơ, dạ.
Anh của Huyền mở cửa bước ra. Ông này đang là sinh viên đại học trường kinh tế. Sở hữu gương mặt sáng và cái tên khá đặc biệt: Trần Sơn Tùng. Tôi nghe nói nhiều gái theo ổng lắm. Haizzzzz! Trai đẹp lúc nào cũng có sức hút mãnh liệt. ????
- Huyền đang ở trên phòng, em ráng chở nó hôm nay nữa thôi. Giờ anh đi lấy xe cho con bé. Vậy nha, cảm ơn em nhiều!
Hơ hơ, vậy là tôi thoát kiếp xe thồ rồi. BÁC HỒ MUÔN NĂM !!!! ????
- Ê, tới rồi hả? - Huyền vớ cái cặp rồi chạy ra
- Ừ, lẹ lên.
10 phút...
15 phút...
Bà nó! Cái địa chỉ gì mà khó kiếm vậy? Đi muốn ra biên giới luôn rồi mà cũng chưa thấy nhà của cái tên đập chai kia. (Nói quá)
- Ng... Nguyên. Hình... hình như là ở kia kìa.
Tôi ngoái đầu theo hướng nó chỉ
1s, 2s, 3s, .....
- HẢAAAAA ???
Trời đất, cái nhà gì mà to như... cái nhà vậy. Mà không! Nhìn cứ như mấy căn biệt thự nguy nga trong phim ấy. Nước Việt Nam càng lúc càng chật hẹp cũng là tại những " ngôi nhà " to quá mức như thế. Thật là tốn gạch đá của nhà nước mà. Chiếc cổng lớn mở ra khiến tôi giật mình, một người đàn ông tầm ngoài 50 bước ra. Khẽ đẩy gọng kính lên một chút, ông cất giọng nghiêm nghị hỏi:
- Hai cô là bạn của cậu chủ?
- D.. dạ vâng!
- Tôi là quản gia của nhà này. Mời hai cô vào, cậu chủ đang đợi.
Tôi và Huyền rụt rè cúi nhẹ đầu thay cho lời cảm ơn. Thật sự đây là lần đầu tiên tôi được trải qua một cách chào đón như vậy, cảm giác thật khó tả.
Oaaaaa, phải công nhận nội thất sang trọng thật, cái nào nhìn cũng có vẻ đắt tiền và sắc sảo. Nhưng.. sao tôi cảm thấy ở đây có vẻ gì đó... thật buồn, thật cô độc. Cái cảm giác thật khiến người ta không thích chút nào.
- Tới rồi à?
Tôi vội dứt mình ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ ấy, ngước mắt về phía cầu thang.
ĐƠ NẶNG..... ????
Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… - Được rồi, cách chia nhóm sẽ...TÔI GIẬN, TÔI HẬN????- Ờ .. Nguyên này.. tao biết là mày đang.. sốc lắm. Nhưng mày phấn chấn lên đi, chứ tao thấy chuyện chung nhóm với Khôi và Quang đâu có gì nghiêm trọng đâu.- Vậy mà mày nói không có gì, ai không trúng lại trúng ông nội đó.- Thôi mà, dù sao Minh Khôi cũng là hoàng tử đẹp trai trong lòng mọi người..- Đẹp trai gì, đập chai thì có!- Cậu nói ai đập chai vậy?Trời đất, cái tên này, chưa chết đã thiêng rồi. Ở đâu mà xuất hiện như ma vậy nè? Quang ở phía sau cứ tủm tỉm cười- Bọn này tính hỏi là chiều nay hai cậu có rảnh không? Qua nhà thằng Khôi học nhóm.Hả? Qua nhà hắn sao? Không, không được!- Vậy Quang cho tụi mình biết địa chỉ đi!Khóe mắt tôi giật giật, người vừa cất tiếng là con Huyền. Oh My God! ???? Đây là một sự phản bội không hề nhẹ.Huyền, về nhà mày chết với tao ( hứa danh dự ). Tôi liếc nó muốn cháy mặt ( lé mắt ). Nó khẽ cười với tôi một cái, vẻ " tha cho tao lần này đi mà". Nhưng còn lâu. Đúng là tức chết mà.Chiều.....Tôi đang đứng trước cổng nhà Huyền, chả hiểu sao có mỗi cái xe mà sửa mãi không xong, báo hại mấy ngày nay tôi tốn một đống calo vì chở nó.- Ủa, Nguyên tới hả em?- Ơ, dạ.Anh của Huyền mở cửa bước ra. Ông này đang là sinh viên đại học trường kinh tế. Sở hữu gương mặt sáng và cái tên khá đặc biệt: Trần Sơn Tùng. Tôi nghe nói nhiều gái theo ổng lắm. Haizzzzz! Trai đẹp lúc nào cũng có sức hút mãnh liệt. ????- Huyền đang ở trên phòng, em ráng chở nó hôm nay nữa thôi. Giờ anh đi lấy xe cho con bé. Vậy nha, cảm ơn em nhiều!Hơ hơ, vậy là tôi thoát kiếp xe thồ rồi. BÁC HỒ MUÔN NĂM !!!! ????- Ê, tới rồi hả? - Huyền vớ cái cặp rồi chạy ra- Ừ, lẹ lên.10 phút...15 phút...Bà nó! Cái địa chỉ gì mà khó kiếm vậy? Đi muốn ra biên giới luôn rồi mà cũng chưa thấy nhà của cái tên đập chai kia. (Nói quá)- Ng... Nguyên. Hình... hình như là ở kia kìa.Tôi ngoái đầu theo hướng nó chỉ1s, 2s, 3s, .....- HẢAAAAA ???Trời đất, cái nhà gì mà to như... cái nhà vậy. Mà không! Nhìn cứ như mấy căn biệt thự nguy nga trong phim ấy. Nước Việt Nam càng lúc càng chật hẹp cũng là tại những " ngôi nhà " to quá mức như thế. Thật là tốn gạch đá của nhà nước mà. Chiếc cổng lớn mở ra khiến tôi giật mình, một người đàn ông tầm ngoài 50 bước ra. Khẽ đẩy gọng kính lên một chút, ông cất giọng nghiêm nghị hỏi:- Hai cô là bạn của cậu chủ?- D.. dạ vâng!- Tôi là quản gia của nhà này. Mời hai cô vào, cậu chủ đang đợi.Tôi và Huyền rụt rè cúi nhẹ đầu thay cho lời cảm ơn. Thật sự đây là lần đầu tiên tôi được trải qua một cách chào đón như vậy, cảm giác thật khó tả.Oaaaaa, phải công nhận nội thất sang trọng thật, cái nào nhìn cũng có vẻ đắt tiền và sắc sảo. Nhưng.. sao tôi cảm thấy ở đây có vẻ gì đó... thật buồn, thật cô độc. Cái cảm giác thật khiến người ta không thích chút nào.- Tới rồi à?Tôi vội dứt mình ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ ấy, ngước mắt về phía cầu thang.ĐƠ NẶNG..... ????