"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy…
Chương 14: Lời mời kì lạ
Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… - Con kia đứng lại!Hơ hơ, mấy thằng này cũng " thông minh" dễ sợ, ai đời đang bị rượt mà đứng lại không cơ chứ?! Mà công nhận tụi này trâu bò thật đấy, nãy giờ băng qua mấy cái thùng rác, gần chục cái ổ gà mà vẫn còn chạy sung như thế. Sao chúng không đăng kí chạy thi maratong nhỉ, kiểu này mà đạt giải nhì thì không có thằng nào đạt giải nhất đâu!Đang chạy bán sống bán chết, tôi chợt nhìn thấy một ngõ hẻm thì vội đâm đầu vào.....Và giờ tôi đang hối hận bởi hành động đó!- Cô em, ngõ cụt rồi, em không chạy nữa được đâu. - bọn du côn vừa thở vừa nóiChết thật chứ, tự nhiên lại tự chui vào rọ vậy trời? Đúng là khôn ba năm dại một giờ mà. Giờ phải làm sao đây? Không thể xài lại chiêu cũ nữa vì giờ chúng đã cảnh giác .... cái đầu gối của tôi rồi, hầy, kiểu này thì chắc là vì "con em chúng ta hôm nay và ngày mai đây mà" ...- Này, các người không được làm càn à nha! - tôi lùi lại mấy bước- Thì sao nào cô béChúng hỏi giọng khiêu khích rồi từ từ tiến về phía tôi, tay đưa lại gần. Chết tôi rồi!- Thằng nào đấy?Nghe tiếng lạ, tôi mở he hé mắt nhìn, ngạc nhiên khi thấy cánh tay của tên du côn ấy đang bị ai giữ chặt lại, không nhúc nhích được- Một đám con trai mà hùa nhau ăn h**p một cô gái sao? Thật hèn hạ!Một giọng nói đầy uy lực cất lên, tôi như muốn nhảy cẩng lên vì hạnh phúc. Có phải ông trời thương con nên phái anh hùng đến cứu mỹ nhân.. là con không?Tôi hớn hở nhón chân lên để xem vị anh hùng ấy là ai ( vì mấy thằng du côn này đứng chắn hết cả, bố ai thấy được gì ). Rồi mắt như muốn lòi ra....
- Con kia đứng lại!Hơ hơ, mấy thằng này cũng " thông minh" dễ sợ, ai đời đang bị rượt mà đứng lại không cơ chứ?! Mà công nhận tụi này trâu bò thật đấy, nãy giờ băng qua mấy cái thùng rác, gần chục cái ổ gà mà vẫn còn chạy sung như thế. Sao chúng không đăng kí chạy thi maratong nhỉ, kiểu này mà đạt giải nhì thì không có thằng nào đạt giải nhất đâu!
Đang chạy bán sống bán chết, tôi chợt nhìn thấy một ngõ hẻm thì vội đâm đầu vào.....
Và giờ tôi đang hối hận bởi hành động đó!
- Cô em, ngõ cụt rồi, em không chạy nữa được đâu. - bọn du côn vừa thở vừa nói
Chết thật chứ, tự nhiên lại tự chui vào rọ vậy trời? Đúng là khôn ba năm dại một giờ mà. Giờ phải làm sao đây? Không thể xài lại chiêu cũ nữa vì giờ chúng đã cảnh giác .... cái đầu gối của tôi rồi, hầy, kiểu này thì chắc là vì "con em chúng ta hôm nay và ngày mai đây mà" ...
- Này, các người không được làm càn à nha! - tôi lùi lại mấy bước
- Thì sao nào cô bé
Chúng hỏi giọng khiêu khích rồi từ từ tiến về phía tôi, tay đưa lại gần. Chết tôi rồi!
- Thằng nào đấy?
Nghe tiếng lạ, tôi mở he hé mắt nhìn, ngạc nhiên khi thấy cánh tay của tên du côn ấy đang bị ai giữ chặt lại, không nhúc nhích được
- Một đám con trai mà hùa nhau ăn h**p một cô gái sao? Thật hèn hạ!
Một giọng nói đầy uy lực cất lên, tôi như muốn nhảy cẩng lên vì hạnh phúc. Có phải ông trời thương con nên phái anh hùng đến cứu mỹ nhân.. là con không?
Tôi hớn hở nhón chân lên để xem vị anh hùng ấy là ai ( vì mấy thằng du côn này đứng chắn hết cả, bố ai thấy được gì ). Rồi mắt như muốn lòi ra....
Cô Nàng Cá TínhTác giả: Tâm Như"Giờ em đã hiểu rằng... vì sao vẫn chưa bao giờ... anh... chỉ nói yêu mình em..."Go away... please don't say you love me babe...(nhạc chuông) Tôi uể oải nhấc cái điện thoại lên, trên màn hình hiện rõ hai chữ "Thu Huyền". Vừa áp máy vào lỗ tai đã nghe một giọng mói sấm sét: - Đồ quỷ, bạn bè thế hả? Mày hẹn tao mấy giờ mà giờ chưa tới? Tôi giật mình nhìn đồng hồ, mới sực nhớ ra ra là mình có hẹn với Huyền lúc 8h, mà giờ đã 8h10. Kiểu này bị nó phang dép vào mặt chứ chẳng chơi. Tôi cố gắng dỗ dành nó: - Tao thành thật xin lỗi mày bằng cả con tim. Trong vòng năm phút tao sẽ có mặt ở đó, mày cứ bấm giờ đi. Nói rồi tôi cúp máy, vệ sinh cá nhân, thay đồ, chải tóc (nói chải thế thôi chứ tóc tôi ngắn lắm, vuốt vài đương là xong), vớ cái cặp chéo vai rồi đạp xe hì hục như con trâu đến quán trà sữa Bento. Nơi này được xây theo phong cách Nhật Bản. Ngoài thức uống còn có những món ăn quen thuộc ở Nhật như: cơm bento, sushi, bánh xèo,... Tôi và Huyền là mối ruột ở đây luôn đó. Mới nói mà đã thấy… - Con kia đứng lại!Hơ hơ, mấy thằng này cũng " thông minh" dễ sợ, ai đời đang bị rượt mà đứng lại không cơ chứ?! Mà công nhận tụi này trâu bò thật đấy, nãy giờ băng qua mấy cái thùng rác, gần chục cái ổ gà mà vẫn còn chạy sung như thế. Sao chúng không đăng kí chạy thi maratong nhỉ, kiểu này mà đạt giải nhì thì không có thằng nào đạt giải nhất đâu!Đang chạy bán sống bán chết, tôi chợt nhìn thấy một ngõ hẻm thì vội đâm đầu vào.....Và giờ tôi đang hối hận bởi hành động đó!- Cô em, ngõ cụt rồi, em không chạy nữa được đâu. - bọn du côn vừa thở vừa nóiChết thật chứ, tự nhiên lại tự chui vào rọ vậy trời? Đúng là khôn ba năm dại một giờ mà. Giờ phải làm sao đây? Không thể xài lại chiêu cũ nữa vì giờ chúng đã cảnh giác .... cái đầu gối của tôi rồi, hầy, kiểu này thì chắc là vì "con em chúng ta hôm nay và ngày mai đây mà" ...- Này, các người không được làm càn à nha! - tôi lùi lại mấy bước- Thì sao nào cô béChúng hỏi giọng khiêu khích rồi từ từ tiến về phía tôi, tay đưa lại gần. Chết tôi rồi!- Thằng nào đấy?Nghe tiếng lạ, tôi mở he hé mắt nhìn, ngạc nhiên khi thấy cánh tay của tên du côn ấy đang bị ai giữ chặt lại, không nhúc nhích được- Một đám con trai mà hùa nhau ăn h**p một cô gái sao? Thật hèn hạ!Một giọng nói đầy uy lực cất lên, tôi như muốn nhảy cẩng lên vì hạnh phúc. Có phải ông trời thương con nên phái anh hùng đến cứu mỹ nhân.. là con không?Tôi hớn hở nhón chân lên để xem vị anh hùng ấy là ai ( vì mấy thằng du côn này đứng chắn hết cả, bố ai thấy được gì ). Rồi mắt như muốn lòi ra....