Tác giả:

-Hm....để xem....số nhà 39...-một cô gái có vóc người nhỏ nhắn cùng làn da trắng sữa đang cầm một tờ giấy nhỏ đi trên con đường nhỏBịch....Rầm............... -Itaii...tôi xin lỗi! Xin lỗi anh!-.cô đứng dậy, xin lỗi rồi rít anh chàng mình vừa đụng phải -Hừ...bộ cô không có mắt à?-anh chàng kia bực dọc nói rồi chạy đi luôn Cô đứng như ngớ người giữa đường nhưng rồi sực nhớ ra chuyện gì đó, cô chạy đi tìm ngôi nhà mà mình cần đến. Cuối cùng sau hơn nửa tiếng đồng hồ "bay nhảy", cuối cùng cô cũng tìm được căn nhà đó. Một căn nhà, à không, phải nói là biệt thự mới đúng!!! Bính boong....bính boong... Cô khẽ bấm chuông, một người đàn ông đứng tuổi đi ra mở cửa. Cô tươi cười rồi chìa ra một tờ giấy nhỏ. -Cô là.... Tiểu Tuyết?-người đàn ông đó nói -Vâng ạ, cháu đến để xin việc!-Tiểu Tuyết nở một nụ cười thật tươi -À, vậy cô đi theo tôi!-bác Tuấn, quản gia của ngôi nhà này tươi cười dắt cô đi vào Trên ghế, một phụ nữ trông có vẻ đang ở tuổi đôi mươi và bên cạnh là một chàng trai. Cô bước đến…

Chương 17

Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi!Tác giả: Gió Lạnh Lùng-Hm....để xem....số nhà 39...-một cô gái có vóc người nhỏ nhắn cùng làn da trắng sữa đang cầm một tờ giấy nhỏ đi trên con đường nhỏBịch....Rầm............... -Itaii...tôi xin lỗi! Xin lỗi anh!-.cô đứng dậy, xin lỗi rồi rít anh chàng mình vừa đụng phải -Hừ...bộ cô không có mắt à?-anh chàng kia bực dọc nói rồi chạy đi luôn Cô đứng như ngớ người giữa đường nhưng rồi sực nhớ ra chuyện gì đó, cô chạy đi tìm ngôi nhà mà mình cần đến. Cuối cùng sau hơn nửa tiếng đồng hồ "bay nhảy", cuối cùng cô cũng tìm được căn nhà đó. Một căn nhà, à không, phải nói là biệt thự mới đúng!!! Bính boong....bính boong... Cô khẽ bấm chuông, một người đàn ông đứng tuổi đi ra mở cửa. Cô tươi cười rồi chìa ra một tờ giấy nhỏ. -Cô là.... Tiểu Tuyết?-người đàn ông đó nói -Vâng ạ, cháu đến để xin việc!-Tiểu Tuyết nở một nụ cười thật tươi -À, vậy cô đi theo tôi!-bác Tuấn, quản gia của ngôi nhà này tươi cười dắt cô đi vào Trên ghế, một phụ nữ trông có vẻ đang ở tuổi đôi mươi và bên cạnh là một chàng trai. Cô bước đến… Nó đơ người, bộ mấy tên con trai xung quanh nó bị"chập mạch" hả trời? Hay là lũ đó rảnh quá nên tính kiếm chuyện với nó? -Được không?-Nam vẫn cúi mặt nói-Ok, muốn bao nhiêu?-nó cười, nụ cười chứa rất nhiều ẩn ý-Tùy-Nam cười mỉmVà ok, Nam ngay lập tức bị ăn tát liên tiếp, đến mức đầu óc quay cuồng, nó cứ tát liên tiếp khiến Nam phải rút xuống dưới-Nè, làm gì vậy hả?-Nam xoa xoa hai má-Thì tôi chiều-nó lạnh nhạt nói rồi bước ra cửaMở cửa ra, nó thấy hắn đang đứng trước cửa cùng với Mai, thấy nó bước ra, hắn đưa ánh mắt lạnh nhạt nhìn nó rồi nở một nụ cười nhạt, cùng lúc đó Nam cũng bước ra-Vui nhỉ?-hắn nhìn nó-...-nó không nói, chỉ cúi mặt xuống-Chuyện gì vậy?-Nam thắc mắc nhìn nóDứt câu nói, Nam thấy má mình lại rát lên, nhưng không phải do nó mà là hắn-Yêu nó? Buồn cười! Tôi mới là người yêu của Hoàng Linh, nhớ kĩ vào TÔI LÀ NGƯỜI YÊU CỦA HOÀNG LINH-hắn nhấn mạnh những chữ cuối-Cái gì? Anh chỉ là chủ của Linh thôi, anh không phải người yêu cô ấy!-Nam tức giậnNó mệt mỏi bước đi ra ngoài, hiện tại nó chỉ muốn ở một mình, nó cần một người hiểu nó, nó muốn một người để tâm sự, lết đến quán caffe mình hay tới, nó ngồi xuống và gọi một cốc capuchino.Còn hắn khi thấy nó thì vội chạy theo để lại Nam và Mai. Nam lạnh nhạt bước ra ngoài nhưng bỗng khựng lại vì bị Mai giữ lấy-Chuyện gì?-Nam đưa mắt khó hiểu nhìn Mai-Kệ họ đi!-Mai buông từng chữ-SAO MÀ TÔI CÓ THỂ ĐỂ NGƯỜI TÔI YÊU BỊ NGƯỜI KHÁC CƯỚP ĐI MẤT CHỨ? NẾU ĐÃ KHÔNG HIỂU CẢM GIÁC CỦA TÔI THÌ ĐI ĐI, ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI NỮA!-Nam gắt-Tôi hiểu cảm giác của anh chứ! Vì bây giờ tôi cũng vậy! Anh không biết rằng tôi rất rất khó chịu khi thấy người tôi thích không thích tôi mà lại theo người con gái khác!-Mai cúi mặt nói-Cô thì biết gì chứ!-Nam nói rồi gỡ tay Mai raMai đã làm gì sai cơ chứ? Tại sao ai cũng không thích cô vậy? Mai mệt mỏi, buồn bã ngồi xuống dưới, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô, cô chỉ là yêu Nam thôi, cô chỉ muốn Nam đáp lại tình cảm đó, dù chỉ một ít thôi cũng được vậy mà sao khó vậy chứ? Cô không muốn, không muốn như vậy! Có lẽ cái nơi này không thuộc về cô, có lẽ cô nên quay về Mỹ, sống hạnh phúc với mẹ cô trong ngôi nhà mà bố của nó đã chia lại cho hai mẹ con cô, nơi cô có thể hạnh phúc sống và kiếm được một người tốt, yêu thương cô thật lòng, sẽ là nơi giúp cô quên đi mối tình đầu đầy mệt mỏi, nước mắt và sự lừa dối, cô sẽ nói cho Nam nghe cảm xúc thật của mình, rồi cô sẽ đi, đi mãi, sẽ rời xa Nam và quên anhoOo oOoNó nhâm nhi cốc capuchino nóng trong tay, ngoài kia trời cũng bắt đầu đổmưa, những giọt mưa nhỏ nhưng nhiều, một giọt không thể làm ướt, không thể xóa đi những giọt nước mắt, không thể rửa trôi hết mọi ưu phiền, phải cần thật nhiều, thật nhiều mới có thể làm những điều đó.Bài hát: Em Là Mưa (Beat & Instrumental) - BlackbiKhoảnh khắc x2Khi em bước điĐến với người mà em chọn khóe mắt đã ướt miMưa cũng đã cuốn trôi vị mặt thấm trên môiVà nổi đau đã thay thế tình yêu ngày nào bên tôiNên thôiQuên hết nổi buồnĐôi chân mỏi mệt nhưng nc mắt vẩn cứ tuônYêu là cạm bẩy hay dòng cảm xúc mù quánLà vũ khí g**t ch*t tâm hồn , mặc thể xác lang thangBlackbiKhi mà em bước ra đi cuộc sống anh như gục ngảMặc kệ thời gian ra sao vì a biết rằng sự thật đãDiển ra quá nhanh khiếng con tim đau vật vảA đã sai hay a không bằng ng ta tất cả mọi mặt hảMón quà cuối cùng a sẽ trao như lời hứa1 bài nhạc dành riêng cho em người con gái tên là mưaNhưng cầu vòng sẽ không đến khi gió kéo mưa đi mấtBỏ lại đây 1 ki niem đẹp giờ chỉ còn tình yêu duy nhấtKý ức sót lại trong tìêm thức là gìLà ánh mắt nhìn a cười rồi quay bước chân ra điLà cô bé 3 năm trước thật ngay thơ trong từng suy nghĩLà con đường ngay trước mắt ,phải nhờ ão giác làm tri kiViết trên giấy trắng rồi lại xóa trong từng câuKhói trắng tạo vị đắng trên bờ môi vừa bắt đầuEm ở đâu có nghe thấy giai điệu buồn đến từ máuHay em vờ như là không biết tình yêu rớt nơi vực sauHookYeu bằng lời nói hay là yêu bằng con timChill bằng hơi khói hay feel từ con timReal từ từng chử nhưng hy vọng như phú phiếmNhư khởi điểm của ão giác như đoạn kết 1 bộ phimZinnineVà rồi từ khoảng khắc đó anh trở thành kẻ lang thang!Cũng đã quen ... Đôi khi vẫn vơ vài dòng lang mang!Buổi hoàng hôn chạng vạng em kết tình ta sang trang!Để lại đây vài lời hứa, cùng cả kí ức đang mang!Anh không phải kẻ tình si, xếp cho em đàn hạt giấy!Anh thằng khờ nơi cuối phố, bao mùa mưa? Tóc bạc đầy!Làm sao đây? Đã bao nhiu lần tự hỏi như vậy!"ừ không may!" câu trả lời cho những khúc mắc hôm nay!Khoảnh khắc chẳng nhạt phai, để nơi nội tâm dày vò!Ai trong gương? Bởi vì đâu cớ sao khuông mặt gầy gò?Nếu là anh mang lỗi lầm xin cho thời gian đày đoạ!Nhưng lỡ là em người phụ tình, chỉ xin kỉ niệm cháy tro!Băng ghế đôi nơi anh ngồi chờ bóng ai ngang qua!Nơi đây anh hát vài câu ca cho tim băng tan ra!Rồi nghị lực lẩn niềm tin cũng dần rôi đang xa!Nhưng nổi đau từ bấy lâu thì vẫn đã ... Và đang ... Và ...!Outro4 câu cuối cùng là món quá cuối cùng đã dc hoàn thànhVà ko còn là gì nữa 1 khởi điểm cũng đã tàn nhanhTình yêu trong quá khư đó là điểm dừng đối với anhLiệu mưa có còn ghé về để típ tục giết anh«táu không biết chọn bài nào cho đúng tâm trạng của nó nên thôi thì.......chọn bài táu thích vậy ha :3 »Mệt mỏi lắm, yêu mà, đau lắm chứ! Bây giờ nó không muốn gặp lại, không muốn gặp bất cứ ai cả, nó muốn ở một mình cùng với sự cô đơn, nó cần người tâm sự....-Ê, làm gì mà buồn dữ vậy, bạn hiền?-một giọng nói cất lên, nó quay sang nhìn-Huh?! Mấy người.....tưởng mấy người tuần sau mới về?-nó tròn mắtnhìn ba người con trai đứng trước mặtnó-Xong sớm thì về sớm thôi!-người kia nháy mắttinh nghịch nhìn nó-À....à....ừ! Chào mừng bộ ba rắc rối trở về!-nó cười gượng gạo nói-Xí, rắc rối cái gì chứ? Rắc Rối nhưng vẫn nhiều người theo lắm!-Lâm làm mặt dỗiNó mỉm cười rồi kéo cả ba người xuống, cả ba đều vấn vậy, không thay đổi chút gì hết cả, nhưng nó nào biết, ở nơi nào đó, có một người đang bước vào quán tìm nó.........Yêu, anh yêu em mất rồi......Tình yêu nào chẳng đẹp, nhưng là do tưởng tượngNhư chiếc kim đồng hồ, cũng chỉ quay về một hướngThời jan đó, đâu còn hồngMảnh pha lê đó, cũng đâu còn trongTất cả mọi thứ, điều như đã vụn vỡMột người luôn mĩm cừi, một người lại ngẩn ngơBài nhạc này anh đàn, chưa bao giờ sai nốtCòn lại những trang giấy hồng, lại là do ai đốtNgười ta nói anh ngu quá, có gì đâu phải lụyNíu tình cảm đã hết, thì thôi đường ai nấy đi.Anh biết là vậy! nhưng mà có dễ lắm đâuSự dày vò trong lòng, lúc nào mà không thấuNíu như dễ quen, thì chẳng thà lúc đầuMình đừng quen biết nhau, thì giờ đâu phải đauCánh cửa khép lại không còn một ánh sángĐâu còn thấy sự tuyệt đẹp, giữa những tia nắng vàngĐâu còn cùng em ngồi nghe, những bài ca lãng mạngThay vào đó là sự tuyệt vọng của những cảm xúc vô vàngEm nói đi! tại sao em che giấuAnh đã sai hay em thay đổi, hãy nói một câuEm cứ đi đường em! con đường mà em lựa chọnCon đường thảm đỏ thật đẹp, không hề có lối mònCòn anh lặng lẽ bước về, con đường khuya lối nhỏĐể cảm nhận chút hơi tàn, của điếu thuốc hóa tàn troNổi đau không lành! dù cố chấp nhậnSự sứt mẻ của trái tim này, sẽ không bao giờ lành lặngĐiều ngọt ngào! mà anh từng biếtNhưng với em là gì?, điều không cần thiếtVà trong tâm trí em, chẳng còn gì đọng lạiDù kí ức nhỏ nhoi, vẫn chưa hề tồn tạiCòn anh thì, nổi đau càng đau thêmCứ lặng lẽ bước về, sau ánh màn sương đêm.

Nó đơ người, bộ mấy tên con trai xung quanh nó bị"chập mạch" hả trời? Hay là lũ đó rảnh quá nên tính kiếm chuyện với nó? -Được không?-Nam vẫn cúi mặt nói

-Ok, muốn bao nhiêu?-nó cười, nụ cười chứa rất nhiều ẩn ý

-Tùy-Nam cười mỉm

Và ok, Nam ngay lập tức bị ăn tát liên tiếp, đến mức đầu óc quay cuồng, nó cứ tát liên tiếp khiến Nam phải rút xuống dưới

-Nè, làm gì vậy hả?-Nam xoa xoa hai má

-Thì tôi chiều-nó lạnh nhạt nói rồi bước ra cửa

Mở cửa ra, nó thấy hắn đang đứng trước cửa cùng với Mai, thấy nó bước ra, hắn đưa ánh mắt lạnh nhạt nhìn nó rồi nở một nụ cười nhạt, cùng lúc đó Nam cũng bước ra

-Vui nhỉ?-hắn nhìn nó

-...-nó không nói, chỉ cúi mặt xuống

-Chuyện gì vậy?-Nam thắc mắc nhìn nó

Dứt câu nói, Nam thấy má mình lại rát lên, nhưng không phải do nó mà là hắn

-Yêu nó? Buồn cười! Tôi mới là người yêu của Hoàng Linh, nhớ kĩ vào TÔI LÀ NGƯỜI YÊU CỦA HOÀNG LINH-hắn nhấn mạnh những chữ cuối

-Cái gì? Anh chỉ là chủ của Linh thôi, anh không phải người yêu cô ấy!-Nam tức giận

Nó mệt mỏi bước đi ra ngoài, hiện tại nó chỉ muốn ở một mình, nó cần một người hiểu nó, nó muốn một người để tâm sự, lết đến quán caffe mình hay tới, nó ngồi xuống và gọi một cốc capuchino.

Còn hắn khi thấy nó thì vội chạy theo để lại Nam và Mai. Nam lạnh nhạt bước ra ngoài nhưng bỗng khựng lại vì bị Mai giữ lấy

-Chuyện gì?-Nam đưa mắt khó hiểu nhìn Mai

-Kệ họ đi!-Mai buông từng chữ

-SAO MÀ TÔI CÓ THỂ ĐỂ NGƯỜI TÔI YÊU BỊ NGƯỜI KHÁC CƯỚP ĐI MẤT CHỨ? NẾU ĐÃ KHÔNG HIỂU CẢM GIÁC CỦA TÔI THÌ ĐI ĐI, ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI NỮA!-Nam gắt

-Tôi hiểu cảm giác của anh chứ! Vì bây giờ tôi cũng vậy! Anh không biết rằng tôi rất rất khó chịu khi thấy người tôi thích không thích tôi mà lại theo người con gái khác!-Mai cúi mặt nói

-Cô thì biết gì chứ!-Nam nói rồi gỡ tay Mai ra

Mai đã làm gì sai cơ chứ? Tại sao ai cũng không thích cô vậy? Mai mệt mỏi, buồn bã ngồi xuống dưới, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô, cô chỉ là yêu Nam thôi, cô chỉ muốn Nam đáp lại tình cảm đó, dù chỉ một ít thôi cũng được vậy mà sao khó vậy chứ? Cô không muốn, không muốn như vậy! Có lẽ cái nơi này không thuộc về cô, có lẽ cô nên quay về Mỹ, sống hạnh phúc với mẹ cô trong ngôi nhà mà bố của nó đã chia lại cho hai mẹ con cô, nơi cô có thể hạnh phúc sống và kiếm được một người tốt, yêu thương cô thật lòng, sẽ là nơi giúp cô quên đi mối tình đầu đầy mệt mỏi, nước mắt và sự lừa dối, cô sẽ nói cho Nam nghe cảm xúc thật của mình, rồi cô sẽ đi, đi mãi, sẽ rời xa Nam và quên anh

oOo oOo

Nó nhâm nhi cốc capuchino nóng trong tay, ngoài kia trời cũng bắt đầu đổmưa, những giọt mưa nhỏ nhưng nhiều, một giọt không thể làm ướt, không thể xóa đi những giọt nước mắt, không thể rửa trôi hết mọi ưu phiền, phải cần thật nhiều, thật nhiều mới có thể làm những điều đó.

Bài hát: Em Là Mưa (Beat & Instrumental) - Blackbi

Khoảnh khắc x2

Khi em bước đi

Đến với người mà em chọn khóe mắt đã ướt mi

Mưa cũng đã cuốn trôi vị mặt thấm trên môi

Và nổi đau đã thay thế tình yêu ngày nào bên tôi

Nên thôi

Quên hết nổi buồn

Đôi chân mỏi mệt nhưng nc mắt vẩn cứ tuôn

Yêu là cạm bẩy hay dòng cảm xúc mù quán

Là vũ khí g**t ch*t tâm hồn , mặc thể xác lang thang

Blackbi

Khi mà em bước ra đi cuộc sống anh như gục ngả

Mặc kệ thời gian ra sao vì a biết rằng sự thật đã

Diển ra quá nhanh khiếng con tim đau vật vả

A đã sai hay a không bằng ng ta tất cả mọi mặt hả

Món quà cuối cùng a sẽ trao như lời hứa

1 bài nhạc dành riêng cho em người con gái tên là mưa

Nhưng cầu vòng sẽ không đến khi gió kéo mưa đi mất

Bỏ lại đây 1 ki niem đẹp giờ chỉ còn tình yêu duy nhất

Ký ức sót lại trong tìêm thức là gì

Là ánh mắt nhìn a cười rồi quay bước chân ra đi

Là cô bé 3 năm trước thật ngay thơ trong từng suy nghĩ

Là con đường ngay trước mắt ,phải nhờ ão giác làm tri ki

Viết trên giấy trắng rồi lại xóa trong từng câu

Khói trắng tạo vị đắng trên bờ môi vừa bắt đầu

Em ở đâu có nghe thấy giai điệu buồn đến từ máu

Hay em vờ như là không biết tình yêu rớt nơi vực sau

Hook

Yeu bằng lời nói hay là yêu bằng con tim

Chill bằng hơi khói hay feel từ con tim

Real từ từng chử nhưng hy vọng như phú phiếm

Như khởi điểm của ão giác như đoạn kết 1 bộ phim

Zinnine

Và rồi từ khoảng khắc đó anh trở thành kẻ lang thang!

Cũng đã quen ... Đôi khi vẫn vơ vài dòng lang mang!

Buổi hoàng hôn chạng vạng em kết tình ta sang trang!

Để lại đây vài lời hứa, cùng cả kí ức đang mang!

Anh không phải kẻ tình si, xếp cho em đàn hạt giấy!

Anh thằng khờ nơi cuối phố, bao mùa mưa? Tóc bạc đầy!

Làm sao đây? Đã bao nhiu lần tự hỏi như vậy!

"ừ không may!" câu trả lời cho những khúc mắc hôm nay!

Khoảnh khắc chẳng nhạt phai, để nơi nội tâm dày vò!

Ai trong gương? Bởi vì đâu cớ sao khuông mặt gầy gò?

Nếu là anh mang lỗi lầm xin cho thời gian đày đoạ!

Nhưng lỡ là em người phụ tình, chỉ xin kỉ niệm cháy tro!

Băng ghế đôi nơi anh ngồi chờ bóng ai ngang qua!

Nơi đây anh hát vài câu ca cho tim băng tan ra!

Rồi nghị lực lẩn niềm tin cũng dần rôi đang xa!

Nhưng nổi đau từ bấy lâu thì vẫn đã ... Và đang ... Và ...!

Outro

4 câu cuối cùng là món quá cuối cùng đã dc hoàn thành

Và ko còn là gì nữa 1 khởi điểm cũng đã tàn nhanh

Tình yêu trong quá khư đó là điểm dừng đối với anh

Liệu mưa có còn ghé về để típ tục giết anh

«táu không biết chọn bài nào cho đúng tâm trạng của nó nên thôi thì.......chọn bài táu thích vậy ha :3 »

Mệt mỏi lắm, yêu mà, đau lắm chứ! Bây giờ nó không muốn gặp lại, không muốn gặp bất cứ ai cả, nó muốn ở một mình cùng với sự cô đơn, nó cần người tâm sự....

-Ê, làm gì mà buồn dữ vậy, bạn hiền?-một giọng nói cất lên, nó quay sang nhìn

-Huh?! Mấy người.....tưởng mấy người tuần sau mới về?-nó tròn mắtnhìn ba người con trai đứng trước mặtnó

-Xong sớm thì về sớm thôi!-người kia nháy mắttinh nghịch nhìn nó

-À....à....ừ! Chào mừng bộ ba rắc rối trở về!-nó cười gượng gạo nói

-Xí, rắc rối cái gì chứ? Rắc Rối nhưng vẫn nhiều người theo lắm!-Lâm làm mặt dỗi

Nó mỉm cười rồi kéo cả ba người xuống, cả ba đều vấn vậy, không thay đổi chút gì hết cả, nhưng nó nào biết, ở nơi nào đó, có một người đang bước vào quán tìm nó.

........Yêu, anh yêu em mất rồi......

Tình yêu nào chẳng đẹp, nhưng là do tưởng tượng

Như chiếc kim đồng hồ, cũng chỉ quay về một hướng

Thời jan đó, đâu còn hồng

Mảnh pha lê đó, cũng đâu còn trong

Tất cả mọi thứ, điều như đã vụn vỡ

Một người luôn mĩm cừi, một người lại ngẩn ngơ

Bài nhạc này anh đàn, chưa bao giờ sai nốt

Còn lại những trang giấy hồng, lại là do ai đốt

Người ta nói anh ngu quá, có gì đâu phải lụy

Níu tình cảm đã hết, thì thôi đường ai nấy đi.

Anh biết là vậy! nhưng mà có dễ lắm đâu

Sự dày vò trong lòng, lúc nào mà không thấu

Níu như dễ quen, thì chẳng thà lúc đầu

Mình đừng quen biết nhau, thì giờ đâu phải đau

Cánh cửa khép lại không còn một ánh sáng

Đâu còn thấy sự tuyệt đẹp, giữa những tia nắng vàng

Đâu còn cùng em ngồi nghe, những bài ca lãng mạng

Thay vào đó là sự tuyệt vọng của những cảm xúc vô vàng

Em nói đi! tại sao em che giấu

Anh đã sai hay em thay đổi, hãy nói một câu

Em cứ đi đường em! con đường mà em lựa chọn

Con đường thảm đỏ thật đẹp, không hề có lối mòn

Còn anh lặng lẽ bước về, con đường khuya lối nhỏ

Để cảm nhận chút hơi tàn, của điếu thuốc hóa tàn tro

Nổi đau không lành! dù cố chấp nhận

Sự sứt mẻ của trái tim này, sẽ không bao giờ lành lặng

Điều ngọt ngào! mà anh từng biết

Nhưng với em là gì?, điều không cần thiết

Và trong tâm trí em, chẳng còn gì đọng lại

Dù kí ức nhỏ nhoi, vẫn chưa hề tồn tại

Còn anh thì, nổi đau càng đau thêm

Cứ lặng lẽ bước về, sau ánh màn sương đêm.

Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi!Tác giả: Gió Lạnh Lùng-Hm....để xem....số nhà 39...-một cô gái có vóc người nhỏ nhắn cùng làn da trắng sữa đang cầm một tờ giấy nhỏ đi trên con đường nhỏBịch....Rầm............... -Itaii...tôi xin lỗi! Xin lỗi anh!-.cô đứng dậy, xin lỗi rồi rít anh chàng mình vừa đụng phải -Hừ...bộ cô không có mắt à?-anh chàng kia bực dọc nói rồi chạy đi luôn Cô đứng như ngớ người giữa đường nhưng rồi sực nhớ ra chuyện gì đó, cô chạy đi tìm ngôi nhà mà mình cần đến. Cuối cùng sau hơn nửa tiếng đồng hồ "bay nhảy", cuối cùng cô cũng tìm được căn nhà đó. Một căn nhà, à không, phải nói là biệt thự mới đúng!!! Bính boong....bính boong... Cô khẽ bấm chuông, một người đàn ông đứng tuổi đi ra mở cửa. Cô tươi cười rồi chìa ra một tờ giấy nhỏ. -Cô là.... Tiểu Tuyết?-người đàn ông đó nói -Vâng ạ, cháu đến để xin việc!-Tiểu Tuyết nở một nụ cười thật tươi -À, vậy cô đi theo tôi!-bác Tuấn, quản gia của ngôi nhà này tươi cười dắt cô đi vào Trên ghế, một phụ nữ trông có vẻ đang ở tuổi đôi mươi và bên cạnh là một chàng trai. Cô bước đến… Nó đơ người, bộ mấy tên con trai xung quanh nó bị"chập mạch" hả trời? Hay là lũ đó rảnh quá nên tính kiếm chuyện với nó? -Được không?-Nam vẫn cúi mặt nói-Ok, muốn bao nhiêu?-nó cười, nụ cười chứa rất nhiều ẩn ý-Tùy-Nam cười mỉmVà ok, Nam ngay lập tức bị ăn tát liên tiếp, đến mức đầu óc quay cuồng, nó cứ tát liên tiếp khiến Nam phải rút xuống dưới-Nè, làm gì vậy hả?-Nam xoa xoa hai má-Thì tôi chiều-nó lạnh nhạt nói rồi bước ra cửaMở cửa ra, nó thấy hắn đang đứng trước cửa cùng với Mai, thấy nó bước ra, hắn đưa ánh mắt lạnh nhạt nhìn nó rồi nở một nụ cười nhạt, cùng lúc đó Nam cũng bước ra-Vui nhỉ?-hắn nhìn nó-...-nó không nói, chỉ cúi mặt xuống-Chuyện gì vậy?-Nam thắc mắc nhìn nóDứt câu nói, Nam thấy má mình lại rát lên, nhưng không phải do nó mà là hắn-Yêu nó? Buồn cười! Tôi mới là người yêu của Hoàng Linh, nhớ kĩ vào TÔI LÀ NGƯỜI YÊU CỦA HOÀNG LINH-hắn nhấn mạnh những chữ cuối-Cái gì? Anh chỉ là chủ của Linh thôi, anh không phải người yêu cô ấy!-Nam tức giậnNó mệt mỏi bước đi ra ngoài, hiện tại nó chỉ muốn ở một mình, nó cần một người hiểu nó, nó muốn một người để tâm sự, lết đến quán caffe mình hay tới, nó ngồi xuống và gọi một cốc capuchino.Còn hắn khi thấy nó thì vội chạy theo để lại Nam và Mai. Nam lạnh nhạt bước ra ngoài nhưng bỗng khựng lại vì bị Mai giữ lấy-Chuyện gì?-Nam đưa mắt khó hiểu nhìn Mai-Kệ họ đi!-Mai buông từng chữ-SAO MÀ TÔI CÓ THỂ ĐỂ NGƯỜI TÔI YÊU BỊ NGƯỜI KHÁC CƯỚP ĐI MẤT CHỨ? NẾU ĐÃ KHÔNG HIỂU CẢM GIÁC CỦA TÔI THÌ ĐI ĐI, ĐỪNG LÀM PHIỀN TÔI NỮA!-Nam gắt-Tôi hiểu cảm giác của anh chứ! Vì bây giờ tôi cũng vậy! Anh không biết rằng tôi rất rất khó chịu khi thấy người tôi thích không thích tôi mà lại theo người con gái khác!-Mai cúi mặt nói-Cô thì biết gì chứ!-Nam nói rồi gỡ tay Mai raMai đã làm gì sai cơ chứ? Tại sao ai cũng không thích cô vậy? Mai mệt mỏi, buồn bã ngồi xuống dưới, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô, cô chỉ là yêu Nam thôi, cô chỉ muốn Nam đáp lại tình cảm đó, dù chỉ một ít thôi cũng được vậy mà sao khó vậy chứ? Cô không muốn, không muốn như vậy! Có lẽ cái nơi này không thuộc về cô, có lẽ cô nên quay về Mỹ, sống hạnh phúc với mẹ cô trong ngôi nhà mà bố của nó đã chia lại cho hai mẹ con cô, nơi cô có thể hạnh phúc sống và kiếm được một người tốt, yêu thương cô thật lòng, sẽ là nơi giúp cô quên đi mối tình đầu đầy mệt mỏi, nước mắt và sự lừa dối, cô sẽ nói cho Nam nghe cảm xúc thật của mình, rồi cô sẽ đi, đi mãi, sẽ rời xa Nam và quên anhoOo oOoNó nhâm nhi cốc capuchino nóng trong tay, ngoài kia trời cũng bắt đầu đổmưa, những giọt mưa nhỏ nhưng nhiều, một giọt không thể làm ướt, không thể xóa đi những giọt nước mắt, không thể rửa trôi hết mọi ưu phiền, phải cần thật nhiều, thật nhiều mới có thể làm những điều đó.Bài hát: Em Là Mưa (Beat & Instrumental) - BlackbiKhoảnh khắc x2Khi em bước điĐến với người mà em chọn khóe mắt đã ướt miMưa cũng đã cuốn trôi vị mặt thấm trên môiVà nổi đau đã thay thế tình yêu ngày nào bên tôiNên thôiQuên hết nổi buồnĐôi chân mỏi mệt nhưng nc mắt vẩn cứ tuônYêu là cạm bẩy hay dòng cảm xúc mù quánLà vũ khí g**t ch*t tâm hồn , mặc thể xác lang thangBlackbiKhi mà em bước ra đi cuộc sống anh như gục ngảMặc kệ thời gian ra sao vì a biết rằng sự thật đãDiển ra quá nhanh khiếng con tim đau vật vảA đã sai hay a không bằng ng ta tất cả mọi mặt hảMón quà cuối cùng a sẽ trao như lời hứa1 bài nhạc dành riêng cho em người con gái tên là mưaNhưng cầu vòng sẽ không đến khi gió kéo mưa đi mấtBỏ lại đây 1 ki niem đẹp giờ chỉ còn tình yêu duy nhấtKý ức sót lại trong tìêm thức là gìLà ánh mắt nhìn a cười rồi quay bước chân ra điLà cô bé 3 năm trước thật ngay thơ trong từng suy nghĩLà con đường ngay trước mắt ,phải nhờ ão giác làm tri kiViết trên giấy trắng rồi lại xóa trong từng câuKhói trắng tạo vị đắng trên bờ môi vừa bắt đầuEm ở đâu có nghe thấy giai điệu buồn đến từ máuHay em vờ như là không biết tình yêu rớt nơi vực sauHookYeu bằng lời nói hay là yêu bằng con timChill bằng hơi khói hay feel từ con timReal từ từng chử nhưng hy vọng như phú phiếmNhư khởi điểm của ão giác như đoạn kết 1 bộ phimZinnineVà rồi từ khoảng khắc đó anh trở thành kẻ lang thang!Cũng đã quen ... Đôi khi vẫn vơ vài dòng lang mang!Buổi hoàng hôn chạng vạng em kết tình ta sang trang!Để lại đây vài lời hứa, cùng cả kí ức đang mang!Anh không phải kẻ tình si, xếp cho em đàn hạt giấy!Anh thằng khờ nơi cuối phố, bao mùa mưa? Tóc bạc đầy!Làm sao đây? Đã bao nhiu lần tự hỏi như vậy!"ừ không may!" câu trả lời cho những khúc mắc hôm nay!Khoảnh khắc chẳng nhạt phai, để nơi nội tâm dày vò!Ai trong gương? Bởi vì đâu cớ sao khuông mặt gầy gò?Nếu là anh mang lỗi lầm xin cho thời gian đày đoạ!Nhưng lỡ là em người phụ tình, chỉ xin kỉ niệm cháy tro!Băng ghế đôi nơi anh ngồi chờ bóng ai ngang qua!Nơi đây anh hát vài câu ca cho tim băng tan ra!Rồi nghị lực lẩn niềm tin cũng dần rôi đang xa!Nhưng nổi đau từ bấy lâu thì vẫn đã ... Và đang ... Và ...!Outro4 câu cuối cùng là món quá cuối cùng đã dc hoàn thànhVà ko còn là gì nữa 1 khởi điểm cũng đã tàn nhanhTình yêu trong quá khư đó là điểm dừng đối với anhLiệu mưa có còn ghé về để típ tục giết anh«táu không biết chọn bài nào cho đúng tâm trạng của nó nên thôi thì.......chọn bài táu thích vậy ha :3 »Mệt mỏi lắm, yêu mà, đau lắm chứ! Bây giờ nó không muốn gặp lại, không muốn gặp bất cứ ai cả, nó muốn ở một mình cùng với sự cô đơn, nó cần người tâm sự....-Ê, làm gì mà buồn dữ vậy, bạn hiền?-một giọng nói cất lên, nó quay sang nhìn-Huh?! Mấy người.....tưởng mấy người tuần sau mới về?-nó tròn mắtnhìn ba người con trai đứng trước mặtnó-Xong sớm thì về sớm thôi!-người kia nháy mắttinh nghịch nhìn nó-À....à....ừ! Chào mừng bộ ba rắc rối trở về!-nó cười gượng gạo nói-Xí, rắc rối cái gì chứ? Rắc Rối nhưng vẫn nhiều người theo lắm!-Lâm làm mặt dỗiNó mỉm cười rồi kéo cả ba người xuống, cả ba đều vấn vậy, không thay đổi chút gì hết cả, nhưng nó nào biết, ở nơi nào đó, có một người đang bước vào quán tìm nó.........Yêu, anh yêu em mất rồi......Tình yêu nào chẳng đẹp, nhưng là do tưởng tượngNhư chiếc kim đồng hồ, cũng chỉ quay về một hướngThời jan đó, đâu còn hồngMảnh pha lê đó, cũng đâu còn trongTất cả mọi thứ, điều như đã vụn vỡMột người luôn mĩm cừi, một người lại ngẩn ngơBài nhạc này anh đàn, chưa bao giờ sai nốtCòn lại những trang giấy hồng, lại là do ai đốtNgười ta nói anh ngu quá, có gì đâu phải lụyNíu tình cảm đã hết, thì thôi đường ai nấy đi.Anh biết là vậy! nhưng mà có dễ lắm đâuSự dày vò trong lòng, lúc nào mà không thấuNíu như dễ quen, thì chẳng thà lúc đầuMình đừng quen biết nhau, thì giờ đâu phải đauCánh cửa khép lại không còn một ánh sángĐâu còn thấy sự tuyệt đẹp, giữa những tia nắng vàngĐâu còn cùng em ngồi nghe, những bài ca lãng mạngThay vào đó là sự tuyệt vọng của những cảm xúc vô vàngEm nói đi! tại sao em che giấuAnh đã sai hay em thay đổi, hãy nói một câuEm cứ đi đường em! con đường mà em lựa chọnCon đường thảm đỏ thật đẹp, không hề có lối mònCòn anh lặng lẽ bước về, con đường khuya lối nhỏĐể cảm nhận chút hơi tàn, của điếu thuốc hóa tàn troNổi đau không lành! dù cố chấp nhậnSự sứt mẻ của trái tim này, sẽ không bao giờ lành lặngĐiều ngọt ngào! mà anh từng biếtNhưng với em là gì?, điều không cần thiếtVà trong tâm trí em, chẳng còn gì đọng lạiDù kí ức nhỏ nhoi, vẫn chưa hề tồn tạiCòn anh thì, nổi đau càng đau thêmCứ lặng lẽ bước về, sau ánh màn sương đêm.

Chương 17