-Hm....để xem....số nhà 39...-một cô gái có vóc người nhỏ nhắn cùng làn da trắng sữa đang cầm một tờ giấy nhỏ đi trên con đường nhỏBịch....Rầm............... -Itaii...tôi xin lỗi! Xin lỗi anh!-.cô đứng dậy, xin lỗi rồi rít anh chàng mình vừa đụng phải -Hừ...bộ cô không có mắt à?-anh chàng kia bực dọc nói rồi chạy đi luôn Cô đứng như ngớ người giữa đường nhưng rồi sực nhớ ra chuyện gì đó, cô chạy đi tìm ngôi nhà mà mình cần đến. Cuối cùng sau hơn nửa tiếng đồng hồ "bay nhảy", cuối cùng cô cũng tìm được căn nhà đó. Một căn nhà, à không, phải nói là biệt thự mới đúng!!! Bính boong....bính boong... Cô khẽ bấm chuông, một người đàn ông đứng tuổi đi ra mở cửa. Cô tươi cười rồi chìa ra một tờ giấy nhỏ. -Cô là.... Tiểu Tuyết?-người đàn ông đó nói -Vâng ạ, cháu đến để xin việc!-Tiểu Tuyết nở một nụ cười thật tươi -À, vậy cô đi theo tôi!-bác Tuấn, quản gia của ngôi nhà này tươi cười dắt cô đi vào Trên ghế, một phụ nữ trông có vẻ đang ở tuổi đôi mươi và bên cạnh là một chàng trai. Cô bước đến…
Chương 21: Kế hoạch
Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi!Tác giả: Gió Lạnh Lùng-Hm....để xem....số nhà 39...-một cô gái có vóc người nhỏ nhắn cùng làn da trắng sữa đang cầm một tờ giấy nhỏ đi trên con đường nhỏBịch....Rầm............... -Itaii...tôi xin lỗi! Xin lỗi anh!-.cô đứng dậy, xin lỗi rồi rít anh chàng mình vừa đụng phải -Hừ...bộ cô không có mắt à?-anh chàng kia bực dọc nói rồi chạy đi luôn Cô đứng như ngớ người giữa đường nhưng rồi sực nhớ ra chuyện gì đó, cô chạy đi tìm ngôi nhà mà mình cần đến. Cuối cùng sau hơn nửa tiếng đồng hồ "bay nhảy", cuối cùng cô cũng tìm được căn nhà đó. Một căn nhà, à không, phải nói là biệt thự mới đúng!!! Bính boong....bính boong... Cô khẽ bấm chuông, một người đàn ông đứng tuổi đi ra mở cửa. Cô tươi cười rồi chìa ra một tờ giấy nhỏ. -Cô là.... Tiểu Tuyết?-người đàn ông đó nói -Vâng ạ, cháu đến để xin việc!-Tiểu Tuyết nở một nụ cười thật tươi -À, vậy cô đi theo tôi!-bác Tuấn, quản gia của ngôi nhà này tươi cười dắt cô đi vào Trên ghế, một phụ nữ trông có vẻ đang ở tuổi đôi mươi và bên cạnh là một chàng trai. Cô bước đến… Tất cả mọi người đều đã về, trời đã về đêm, Mai vẫn còn thao thức, tại sao cô phải cứ níu kéo cái tình cảm này nhỉ? Là do cô ngốc hay là cô đã yêu anh quá nhiều? Mọi thứ, mọi hình ảnh về Nam cứ ám mãi trong tâm trí cô, cô biết Nam chỉ coi cô như một người chị gái mà thôi, nhưng cô không coi Nam như một đứa em trai mà coi anh như một người yêu của mình. Tình cảm này cô luôn luôn dành cho Nam, nhưng đáp lại cô cũng chỉ nhận được một trong những thứ tình cảm hững hờ nhất! Yêu-Thương-Ghét-Đau. Mai không biết bây giờ, tại nơi đây, trong trái tim này, đang phải gặp cái thứ tình cảm nào nữa.oOo Sáng hôm sau oOoMai đến trường cùng nó,hắn và Vũ. Vẫn là cái lớp mặt nạ giả tạo đó, khiến cho mọi người vẫn nhầm tưởng, trường học vẫn ồn ào đến tấp nập. Cả bốn người bước vào lớp trong ánh mắt ngưỡng mộ cùng một chút gì đó ghen tị. Mai nhìn Nam rồi khẽ nở một nụ cười chào, nhưng đáp lại nụ cười đó chỉ là những sự hững hờ vô tâm. Mai im lặng rồi trở về chỗ của mình. Tối nay, mọi thứ sẽ được sáng tỏ...........Tiết học trở nên im ắng, lạnh nhạt rồi kết thúc một cách mệt mỏi!oOo Về oOoMai, nó và hắn cùng đi đến điểm hẹn tối qua, nó lấy máy ra rồi gọi cho ai đó. Mai thì nhâm nhi ly cafe trong lòng lo lắng không biết có nên tiếp tục hay dừng lại. Hắn thì im lặng nhìn ra hướng nào đó xa xăm.Rào.............................Chợt một cơn mưa to, bất chợt đổ xuống, Mai và nó ngạc nhiên, còn hắn vẫn im lặng.-Chán trời! Tự dưng mưa!-nó cúp máy, thở dàiHắn im lặng rời chỗ đi ra ngoài, một lúc sau mưa tạnh, hắn quay vào và theo sau hắn là VŨ!!!!-HẢ?!!-nó và Mai hét lênVũ quay mặt đi hướng khác, cố tỏ ra không có chuyện gì, hắn đưa Vũ vào chỗ-Có khách!-hắn lạnh nhạt nói rồi gọi một cốc cafe đenNó và Mai ''thân thiện'' nhìn ''ông khách''mới vào
Tất cả mọi người đều đã về, trời đã về đêm, Mai vẫn còn thao thức, tại sao cô phải cứ níu kéo cái tình cảm này nhỉ? Là do cô ngốc hay là cô đã yêu anh quá nhiều? Mọi thứ, mọi hình ảnh về Nam cứ ám mãi trong tâm trí cô, cô biết Nam chỉ coi cô như một người chị gái mà thôi, nhưng cô không coi Nam như một đứa em trai mà coi anh như một người yêu của mình. Tình cảm này cô luôn luôn dành cho Nam, nhưng đáp lại cô cũng chỉ nhận được một trong những thứ tình cảm hững hờ nhất! Yêu-Thương-Ghét-Đau. Mai không biết bây giờ, tại nơi đây, trong trái tim này, đang phải gặp cái thứ tình cảm nào nữa.
oOo Sáng hôm sau oOo
Mai đến trường cùng nó,hắn và Vũ. Vẫn là cái lớp mặt nạ giả tạo đó, khiến cho mọi người vẫn nhầm tưởng, trường học vẫn ồn ào đến tấp nập. Cả bốn người bước vào lớp trong ánh mắt ngưỡng mộ cùng một chút gì đó ghen tị. Mai nhìn Nam rồi khẽ nở một nụ cười chào, nhưng đáp lại nụ cười đó chỉ là những sự hững hờ vô tâm. Mai im lặng rồi trở về chỗ của mình. Tối nay, mọi thứ sẽ được sáng tỏ...........
Tiết học trở nên im ắng, lạnh nhạt rồi kết thúc một cách mệt mỏi!
oOo Về oOo
Mai, nó và hắn cùng đi đến điểm hẹn tối qua, nó lấy máy ra rồi gọi cho ai đó. Mai thì nhâm nhi ly cafe trong lòng lo lắng không biết có nên tiếp tục hay dừng lại. Hắn thì im lặng nhìn ra hướng nào đó xa xăm.
Rào.............................
Chợt một cơn mưa to, bất chợt đổ xuống, Mai và nó ngạc nhiên, còn hắn vẫn im lặng.
-Chán trời! Tự dưng mưa!-nó cúp máy, thở dài
Hắn im lặng rời chỗ đi ra ngoài, một lúc sau mưa tạnh, hắn quay vào và theo sau hắn là VŨ!!!!
-HẢ?!!-nó và Mai hét lên
Vũ quay mặt đi hướng khác, cố tỏ ra không có chuyện gì, hắn đưa Vũ vào chỗ
-Có khách!-hắn lạnh nhạt nói rồi gọi một cốc cafe đen
Nó và Mai ''thân thiện'' nhìn ''ông khách''mới vào
Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi!Tác giả: Gió Lạnh Lùng-Hm....để xem....số nhà 39...-một cô gái có vóc người nhỏ nhắn cùng làn da trắng sữa đang cầm một tờ giấy nhỏ đi trên con đường nhỏBịch....Rầm............... -Itaii...tôi xin lỗi! Xin lỗi anh!-.cô đứng dậy, xin lỗi rồi rít anh chàng mình vừa đụng phải -Hừ...bộ cô không có mắt à?-anh chàng kia bực dọc nói rồi chạy đi luôn Cô đứng như ngớ người giữa đường nhưng rồi sực nhớ ra chuyện gì đó, cô chạy đi tìm ngôi nhà mà mình cần đến. Cuối cùng sau hơn nửa tiếng đồng hồ "bay nhảy", cuối cùng cô cũng tìm được căn nhà đó. Một căn nhà, à không, phải nói là biệt thự mới đúng!!! Bính boong....bính boong... Cô khẽ bấm chuông, một người đàn ông đứng tuổi đi ra mở cửa. Cô tươi cười rồi chìa ra một tờ giấy nhỏ. -Cô là.... Tiểu Tuyết?-người đàn ông đó nói -Vâng ạ, cháu đến để xin việc!-Tiểu Tuyết nở một nụ cười thật tươi -À, vậy cô đi theo tôi!-bác Tuấn, quản gia của ngôi nhà này tươi cười dắt cô đi vào Trên ghế, một phụ nữ trông có vẻ đang ở tuổi đôi mươi và bên cạnh là một chàng trai. Cô bước đến… Tất cả mọi người đều đã về, trời đã về đêm, Mai vẫn còn thao thức, tại sao cô phải cứ níu kéo cái tình cảm này nhỉ? Là do cô ngốc hay là cô đã yêu anh quá nhiều? Mọi thứ, mọi hình ảnh về Nam cứ ám mãi trong tâm trí cô, cô biết Nam chỉ coi cô như một người chị gái mà thôi, nhưng cô không coi Nam như một đứa em trai mà coi anh như một người yêu của mình. Tình cảm này cô luôn luôn dành cho Nam, nhưng đáp lại cô cũng chỉ nhận được một trong những thứ tình cảm hững hờ nhất! Yêu-Thương-Ghét-Đau. Mai không biết bây giờ, tại nơi đây, trong trái tim này, đang phải gặp cái thứ tình cảm nào nữa.oOo Sáng hôm sau oOoMai đến trường cùng nó,hắn và Vũ. Vẫn là cái lớp mặt nạ giả tạo đó, khiến cho mọi người vẫn nhầm tưởng, trường học vẫn ồn ào đến tấp nập. Cả bốn người bước vào lớp trong ánh mắt ngưỡng mộ cùng một chút gì đó ghen tị. Mai nhìn Nam rồi khẽ nở một nụ cười chào, nhưng đáp lại nụ cười đó chỉ là những sự hững hờ vô tâm. Mai im lặng rồi trở về chỗ của mình. Tối nay, mọi thứ sẽ được sáng tỏ...........Tiết học trở nên im ắng, lạnh nhạt rồi kết thúc một cách mệt mỏi!oOo Về oOoMai, nó và hắn cùng đi đến điểm hẹn tối qua, nó lấy máy ra rồi gọi cho ai đó. Mai thì nhâm nhi ly cafe trong lòng lo lắng không biết có nên tiếp tục hay dừng lại. Hắn thì im lặng nhìn ra hướng nào đó xa xăm.Rào.............................Chợt một cơn mưa to, bất chợt đổ xuống, Mai và nó ngạc nhiên, còn hắn vẫn im lặng.-Chán trời! Tự dưng mưa!-nó cúp máy, thở dàiHắn im lặng rời chỗ đi ra ngoài, một lúc sau mưa tạnh, hắn quay vào và theo sau hắn là VŨ!!!!-HẢ?!!-nó và Mai hét lênVũ quay mặt đi hướng khác, cố tỏ ra không có chuyện gì, hắn đưa Vũ vào chỗ-Có khách!-hắn lạnh nhạt nói rồi gọi một cốc cafe đenNó và Mai ''thân thiện'' nhìn ''ông khách''mới vào