Tùng đạp xe đến nhà tôi để rủ tôi đi học chung nhưng hôm nay lại đến sớm hơn mọi ngày . Thấy hơi lạ nên tôi hỏi: - Lại vụ gì đây ? Tự nhiên rủ tui sớm thế? - Có gì đâu ! Chẳng lẽ tui hông có quyền rủ bà sớm hơn sao? - À , hôm nay tui đi ké nha !!!! - Ok, lên xe tui trở ! - Cảm ơn ông nhiều nghen ! (tôi nhéo má Tùng ) - A! đau tui ! - Thôi nhéo yêu mà ! đi đi! Tôi và Tùng nói chuyện khi đi trên đường nên lúc nào c*̃ng nghe thấy tiếng cười c*̉a tôi . Chợt Tùng hỏi: - Ê ! Linh! - Sao vậy ? - Bà biết nay là ngày gì không ? - Thánh mới biết đó ! hôm nay là ngày quan trọng gì sao? - Không ! bà không nhớ thì tui nhắc c*̃ng như không thôi à ! Mặt tôi tối sầm lại và cất tiếng man rợ bên tai Tùng : - Hê ! dám coi tui là óc bã đậu hay sao mà không thể nhớ nổi nhưng gì ông nói chớ ! - Thì bà là vậy mà ! Ăn thì nhớ còn học thì quên , tui biết bà rùi ! Chối chi nữa ! hí hí BỘP !! Tôi…

Chương 4: Ghen ??? (p2)

Tuổi Học Trò Dễ ThươngTác giả: Nguyễn Thị KhuyênTùng đạp xe đến nhà tôi để rủ tôi đi học chung nhưng hôm nay lại đến sớm hơn mọi ngày . Thấy hơi lạ nên tôi hỏi: - Lại vụ gì đây ? Tự nhiên rủ tui sớm thế? - Có gì đâu ! Chẳng lẽ tui hông có quyền rủ bà sớm hơn sao? - À , hôm nay tui đi ké nha !!!! - Ok, lên xe tui trở ! - Cảm ơn ông nhiều nghen ! (tôi nhéo má Tùng ) - A! đau tui ! - Thôi nhéo yêu mà ! đi đi! Tôi và Tùng nói chuyện khi đi trên đường nên lúc nào c*̃ng nghe thấy tiếng cười c*̉a tôi . Chợt Tùng hỏi: - Ê ! Linh! - Sao vậy ? - Bà biết nay là ngày gì không ? - Thánh mới biết đó ! hôm nay là ngày quan trọng gì sao? - Không ! bà không nhớ thì tui nhắc c*̃ng như không thôi à ! Mặt tôi tối sầm lại và cất tiếng man rợ bên tai Tùng : - Hê ! dám coi tui là óc bã đậu hay sao mà không thể nhớ nổi nhưng gì ông nói chớ ! - Thì bà là vậy mà ! Ăn thì nhớ còn học thì quên , tui biết bà rùi ! Chối chi nữa ! hí hí BỘP !! Tôi… ́t trước thì tôi đã không ở lại rồi . Đúng là tên thần kinh mà ! Ghen ư ? Đồ dở hơi . Tôi đẩy ông Tùng ra rồi cáu :- Hình như ông vừa làm gì đó mà không nghĩ là cả lớp đang nhìn thì phải ! Ông nhìn đi nhỏ Thùy nói xấu tui kìa .Tùng nhìn xung quanh lớp thì thấy mấy con nhỏ tiểu thư chảnh chọe xúm lại bàn tán xôn xao . Chẳng lẽ ông Tùng định làm gì sao ? Mà ổng làm gì kệ ổng , chợt Tùng hỏi lớn :- Ê mấy bà nói gì đấy ? Nãy giờ xôn xao hoài có ý gì không đây ?- Trời ! Hôm nay bày đặt theo dõi tụi này nữa chứ . Ông bị sao thế thường ngày ông không ngó ngàng tới tụi này hôm nay để ý là sao ? Mà chắc là có tật thì giật mình nhỉ ? Đúng không mấy bà ?Ha ha ha - Nhỏ Thùy đứng khoanh tay rồi cười với mấy bà '' tám '' trong lớp vốn đã nổi tiếng . Nhưng trong số đó tôi thấy Hương có nét buồn buồn và c*̃ng chẳng nói chẳng rằng gì bỏ đi . Tôi nghĩ Hương đã thích Tùng từ lâu rồi còn tôi là người cản trở ư ? Trời mày đang nghĩ cái vớ vẩn gì thế này ! Rồi tôi nhăn mặt lại :- Này mấy bà kia ! Mấy bà hết chuyện để nói rồi sao ? Quanh đi quẩn lại c*̃ng chỉ là mấy bà '' tám '' linh tinh với nhau thôi à ! - Nhỏ Thùy trừng mắt nhìn tôi :- Nhỏ kia ! Ăn nói phải có phép tắc chứ ! Đời nào con nhỏ nhà quê lại đi thân với những người giỏi như ông Tùng chứ ! Vô lý thật !- Ê bà kia ! Nãy giờ nói hơi nhiều rồi đấy ! Liên quan gì tới bà mà bà cứ xía vô là sao ? - Cái giọng lạnh c*̉a ông Tùng lại nổi lên . Tôi hùa theo nói :- Đúng đúng ! Bà nghe rõ đây bà là cái đồ chảnh nhất , vô duyên nhất , mất lịch sự nhất ... nên mới đi học c*̀ng một đứa nhà quê như tui á ! Đúng là nói người mà chưa nghĩ chi đến bản thân mà ! - Nhỏ Thùy tức tối :- Con...con...nhỏ nhà quê đáng ghét ! Đồ...đồ...đồ... Hứ ! ( quay sang đám bạn ) Đi thôi kệ nó !Mấy bà đấy đi khỏi tôi trách Tùng là do ổng nên mới xảy ra chuyện vừa rôi nên Tùng c*̃ng giận tôi luôn rồi . Tôi đi xuống dưới sân thì thấy ông An đứng đợi ở dưới cuối cầu thang mới nhớ ra ổng hẹn tôi xuống nói chuyện đành chạy đến . An thấy tôi liền trách móc :- Linh ! Bà biết tui đợi lâu thế nào không hả ? Làm gì ơ trển mà lâu dzữ vậy ?- À ! Chuyện linh tinh thôi ! Mà ông hẹn tui có chuyện gì hông ?- Chẳng là ở gần nhà ông bác tui mới mở cái rạp chiếu phim nên tui muốn rủ bà đi coi phim chung với tui thôi !- Thế còn chi phí thì...- Tui lo ! - Tôi mừng rỡ : - OK ! Thế lúc nào thì đi vậy ?- Đi lúc nào thì tui gọi cho bà ! Vậy nhé !Tôi chạy lên lớp thì thấy Tùng ôm chồng sách to xuống thư viên , tính tò mò nổi lên tôi hỏi :- Sách gì vậy tui đọc c*̀ng nhá ?- Không !- OK ! Giận rồi chứ gì ? * im lặng * ( Tùng bỏ đi ) Tôi thấy Hương cứ thập thò nhìn nên nói lớn :- Ê ! Xuống thư viện đọc sách c*̀ng tui đi !- Không thèm ! Đồ ăn cướp ! Hứ - Nghe xong tôi bực quá quát :- Có bà ăn cướp í ! - Tôi hậm hực suột nên mỗi khi nhìn thấy nhỏ Hương tôi thấy mình như bị sỉ nhục bởi những lời lẽ chẳng hay đó . Mà tôi đã cố nói chuyện với Tùng nhưng hình như ổng cạch cái mặt tôi luôn rồi . Lúc về thì tôi thấy hơi băn khoăn khi nghĩ lại lời mà nhỏ Hương nói . '' Tại sao nhỏ đó lại nói mình là đồ ăn cướp chứ , chẳng lẽ mình là người cướp ông Tùng khỏi bả sao ? Không đâu ông Tùng là đứa bạn thân c*̉a mình mà ! cướp đâu mà cướp , mấy nghĩ lung tung quá rồi đấy Linh ơi ! '' . Chợt có tiếng ông An lanh lảnh :- Lên tui chở ! Đi bộ chi , mỏi chân lắm !- Ưm ! cảm ơn ông nha !_________________________Khoảng 8 giờ tối An gọi cho tôi là đứng trước cửa đi rồi ổng tới chở đi , tôi ra trước cửa đứng đợi . Mãi rồi An mới tới nên tôi nổi giận :- Ông đến chậm quá vậy tui đứng sắp rã cả chân rồi nè !- Ư ư biết rồi ! nè ( đưa tôi một bó kẹ mút ) quà xin lỗi đó !- Thế này thì tui tha cho he heVào trong rạp tôi đòi ông An mua cho đủ thứ nào là bim bim , nước ngọt , bắp rang ... Thời kì có voi đòi tiên c*̉a tôi á xong thì ông An bắt tôi coi phim phải ngồi cạnh và phải đưa đống đồ ăn cho ổng ăn c*̀ng khiến bức mình . Lúa bộ phim bắt đầu chiếu thì tôi mới biết đó là phim ma kinh dị , nó làm tôi sợ đến nỗi phải ôm khư khư tay c*̉a ông An . Chợt tôi nhìn thấy Tùng khi tôi ngoảnh mặt , tôi sững sờ buông tay khỏi An tôi hỏi :- Tùng ! Ông c*̃ng đi xem phim quái dị này sao ?- Ư ! Bà c*̃ng đi à ?- Ờ ! Tui đâu biết cái tên chết tiệt này rủ tui đi coi phim ma chứ !- Hiểu rồi ! Coi tiếp đi !- Hể ????Bộ phim kết thúc . Mọi người ra về , ông An kéo tôi đi theo khi ra ngoài rồi thì tôi cốc cho ông An một cái điếng người tôi hỏi :- Sao lại xem phim ma?- Ui ! bà đánh tui đau lắm nha- Nghe tui hỏi và trả lời thôi !- Ư thì nó hay thôi- Hay cái con khỉ gió ! Tui về đây ! - Sắp quay đi thì ông Tùng đến chỗ tôi và nói :- Bà làm tui ghen thật rồi ! - Tôi giật mình hỏi :- Ghen ? Ông bị sao vậy ?- Thì tui với bà là bạn thân mà bà lại không đi c*̀ng tui coi phim rồi đi c*̀ng cái ông này hả ? . Tôi nhanh miệng :- Thì người t rủ tui mà còn ông có rủ tui đi c*̀ng đâu ! Vô lý vừa vừa thôi nhá ! - Tôi nói xong thì đi về mặc cho hai anh chàng sững sờ phía sau ( Mình làm thế chỉ vì mình .... mà thôi bí mật vậy )

́t trước thì tôi đã không ở lại rồi . Đúng là tên thần kinh mà ! Ghen ư ? Đồ dở hơi . Tôi đẩy ông Tùng ra rồi cáu :

- Hình như ông vừa làm gì đó mà không nghĩ là cả lớp đang nhìn thì phải ! Ông nhìn đi nhỏ Thùy nói xấu tui kìa .

Tùng nhìn xung quanh lớp thì thấy mấy con nhỏ tiểu thư chảnh chọe xúm lại bàn tán xôn xao . Chẳng lẽ ông Tùng định làm gì sao ? Mà ổng làm gì kệ ổng , chợt Tùng hỏi lớn :

- Ê mấy bà nói gì đấy ? Nãy giờ xôn xao hoài có ý gì không đây ?

- Trời ! Hôm nay bày đặt theo dõi tụi này nữa chứ . Ông bị sao thế thường ngày ông không ngó ngàng tới tụi này hôm nay để ý là sao ? Mà chắc là có tật thì giật mình nhỉ ? Đúng không mấy bà ?Ha ha ha - Nhỏ Thùy đứng khoanh tay rồi cười với mấy bà '' tám '' trong lớp vốn đã nổi tiếng . Nhưng trong số đó tôi thấy Hương có nét buồn buồn và c*̃ng chẳng nói chẳng rằng gì bỏ đi . Tôi nghĩ Hương đã thích Tùng từ lâu rồi còn tôi là người cản trở ư ? Trời mày đang nghĩ cái vớ vẩn gì thế này ! Rồi tôi nhăn mặt lại :

- Này mấy bà kia ! Mấy bà hết chuyện để nói rồi sao ? Quanh đi quẩn lại c*̃ng chỉ là mấy bà '' tám '' linh tinh với nhau thôi à ! - Nhỏ Thùy trừng mắt nhìn tôi :

- Nhỏ kia ! Ăn nói phải có phép tắc chứ ! Đời nào con nhỏ nhà quê lại đi thân với những người giỏi như ông Tùng chứ ! Vô lý thật !

- Ê bà kia ! Nãy giờ nói hơi nhiều rồi đấy ! Liên quan gì tới bà mà bà cứ xía vô là sao ? - Cái giọng lạnh c*̉a ông Tùng lại nổi lên . Tôi hùa theo nói :

- Đúng đúng ! Bà nghe rõ đây bà là cái đồ chảnh nhất , vô duyên nhất , mất lịch sự nhất ... nên mới đi học c*̀ng một đứa nhà quê như tui á ! Đúng là nói người mà chưa nghĩ chi đến bản thân mà ! - Nhỏ Thùy tức tối :

- Con...con...nhỏ nhà quê đáng ghét ! Đồ...đồ...đồ... Hứ ! ( quay sang đám bạn ) Đi thôi kệ nó !

Mấy bà đấy đi khỏi tôi trách Tùng là do ổng nên mới xảy ra chuyện vừa rôi nên Tùng c*̃ng giận tôi luôn rồi . Tôi đi xuống dưới sân thì thấy ông An đứng đợi ở dưới cuối cầu thang mới nhớ ra ổng hẹn tôi xuống nói chuyện đành chạy đến . An thấy tôi liền trách móc :

- Linh ! Bà biết tui đợi lâu thế nào không hả ? Làm gì ơ trển mà lâu dzữ vậy ?

- À ! Chuyện linh tinh thôi ! Mà ông hẹn tui có chuyện gì hông ?

- Chẳng là ở gần nhà ông bác tui mới mở cái rạp chiếu phim nên tui muốn rủ bà đi coi phim chung với tui thôi !

- Thế còn chi phí thì...

- Tui lo ! - Tôi mừng rỡ : - OK ! Thế lúc nào thì đi vậy ?

- Đi lúc nào thì tui gọi cho bà ! Vậy nhé !

Tôi chạy lên lớp thì thấy Tùng ôm chồng sách to xuống thư viên , tính tò mò nổi lên tôi hỏi :

- Sách gì vậy tui đọc c*̀ng nhá ?

- Không !

- OK ! Giận rồi chứ gì ? * im lặng * ( Tùng bỏ đi ) Tôi thấy Hương cứ thập thò nhìn nên nói lớn :

- Ê ! Xuống thư viện đọc sách c*̀ng tui đi !

- Không thèm ! Đồ ăn cướp ! Hứ - Nghe xong tôi bực quá quát :

- Có bà ăn cướp í ! - Tôi hậm hực suột nên mỗi khi nhìn thấy nhỏ Hương tôi thấy mình như bị sỉ nhục bởi những lời lẽ chẳng hay đó . Mà tôi đã cố nói chuyện với Tùng nhưng hình như ổng cạch cái mặt tôi luôn rồi . Lúc về thì tôi thấy hơi băn khoăn khi nghĩ lại lời mà nhỏ Hương nói . '' Tại sao nhỏ đó lại nói mình là đồ ăn cướp chứ , chẳng lẽ mình là người cướp ông Tùng khỏi bả sao ? Không đâu ông Tùng là đứa bạn thân c*̉a mình mà ! cướp đâu mà cướp , mấy nghĩ lung tung quá rồi đấy Linh ơi ! '' . Chợt có tiếng ông An lanh lảnh :

- Lên tui chở ! Đi bộ chi , mỏi chân lắm !

- Ưm ! cảm ơn ông nha !

_________________________

Khoảng 8 giờ tối An gọi cho tôi là đứng trước cửa đi rồi ổng tới chở đi , tôi ra trước cửa đứng đợi . Mãi rồi An mới tới nên tôi nổi giận :

- Ông đến chậm quá vậy tui đứng sắp rã cả chân rồi nè !

- Ư ư biết rồi ! nè ( đưa tôi một bó kẹ mút ) quà xin lỗi đó !

- Thế này thì tui tha cho he he

Vào trong rạp tôi đòi ông An mua cho đủ thứ nào là bim bim , nước ngọt , bắp rang ... Thời kì có voi đòi tiên c*̉a tôi á xong thì ông An bắt tôi coi phim phải ngồi cạnh và phải đưa đống đồ ăn cho ổng ăn c*̀ng khiến bức mình . Lúa bộ phim bắt đầu chiếu thì tôi mới biết đó là phim ma kinh dị , nó làm tôi sợ đến nỗi phải ôm khư khư tay c*̉a ông An . Chợt tôi nhìn thấy Tùng khi tôi ngoảnh mặt , tôi sững sờ buông tay khỏi An tôi hỏi :

- Tùng ! Ông c*̃ng đi xem phim quái dị này sao ?

- Ư ! Bà c*̃ng đi à ?

- Ờ ! Tui đâu biết cái tên chết tiệt này rủ tui đi coi phim ma chứ !

- Hiểu rồi ! Coi tiếp đi !

- Hể ????

Bộ phim kết thúc . Mọi người ra về , ông An kéo tôi đi theo khi ra ngoài rồi thì tôi cốc cho ông An một cái điếng người tôi hỏi :

- Sao lại xem phim ma?

- Ui ! bà đánh tui đau lắm nha

- Nghe tui hỏi và trả lời thôi !

- Ư thì nó hay thôi

- Hay cái con khỉ gió ! Tui về đây ! - Sắp quay đi thì ông Tùng đến chỗ tôi và nói :

- Bà làm tui ghen thật rồi ! - Tôi giật mình hỏi :

- Ghen ? Ông bị sao vậy ?

- Thì tui với bà là bạn thân mà bà lại không đi c*̀ng tui coi phim rồi đi c*̀ng cái ông này hả ? . Tôi nhanh miệng :

- Thì người t rủ tui mà còn ông có rủ tui đi c*̀ng đâu ! Vô lý vừa vừa thôi nhá ! - Tôi nói xong thì đi về mặc cho hai anh chàng sững sờ phía sau ( Mình làm thế chỉ vì mình .... mà thôi bí mật vậy )

Tuổi Học Trò Dễ ThươngTác giả: Nguyễn Thị KhuyênTùng đạp xe đến nhà tôi để rủ tôi đi học chung nhưng hôm nay lại đến sớm hơn mọi ngày . Thấy hơi lạ nên tôi hỏi: - Lại vụ gì đây ? Tự nhiên rủ tui sớm thế? - Có gì đâu ! Chẳng lẽ tui hông có quyền rủ bà sớm hơn sao? - À , hôm nay tui đi ké nha !!!! - Ok, lên xe tui trở ! - Cảm ơn ông nhiều nghen ! (tôi nhéo má Tùng ) - A! đau tui ! - Thôi nhéo yêu mà ! đi đi! Tôi và Tùng nói chuyện khi đi trên đường nên lúc nào c*̃ng nghe thấy tiếng cười c*̉a tôi . Chợt Tùng hỏi: - Ê ! Linh! - Sao vậy ? - Bà biết nay là ngày gì không ? - Thánh mới biết đó ! hôm nay là ngày quan trọng gì sao? - Không ! bà không nhớ thì tui nhắc c*̃ng như không thôi à ! Mặt tôi tối sầm lại và cất tiếng man rợ bên tai Tùng : - Hê ! dám coi tui là óc bã đậu hay sao mà không thể nhớ nổi nhưng gì ông nói chớ ! - Thì bà là vậy mà ! Ăn thì nhớ còn học thì quên , tui biết bà rùi ! Chối chi nữa ! hí hí BỘP !! Tôi… ́t trước thì tôi đã không ở lại rồi . Đúng là tên thần kinh mà ! Ghen ư ? Đồ dở hơi . Tôi đẩy ông Tùng ra rồi cáu :- Hình như ông vừa làm gì đó mà không nghĩ là cả lớp đang nhìn thì phải ! Ông nhìn đi nhỏ Thùy nói xấu tui kìa .Tùng nhìn xung quanh lớp thì thấy mấy con nhỏ tiểu thư chảnh chọe xúm lại bàn tán xôn xao . Chẳng lẽ ông Tùng định làm gì sao ? Mà ổng làm gì kệ ổng , chợt Tùng hỏi lớn :- Ê mấy bà nói gì đấy ? Nãy giờ xôn xao hoài có ý gì không đây ?- Trời ! Hôm nay bày đặt theo dõi tụi này nữa chứ . Ông bị sao thế thường ngày ông không ngó ngàng tới tụi này hôm nay để ý là sao ? Mà chắc là có tật thì giật mình nhỉ ? Đúng không mấy bà ?Ha ha ha - Nhỏ Thùy đứng khoanh tay rồi cười với mấy bà '' tám '' trong lớp vốn đã nổi tiếng . Nhưng trong số đó tôi thấy Hương có nét buồn buồn và c*̃ng chẳng nói chẳng rằng gì bỏ đi . Tôi nghĩ Hương đã thích Tùng từ lâu rồi còn tôi là người cản trở ư ? Trời mày đang nghĩ cái vớ vẩn gì thế này ! Rồi tôi nhăn mặt lại :- Này mấy bà kia ! Mấy bà hết chuyện để nói rồi sao ? Quanh đi quẩn lại c*̃ng chỉ là mấy bà '' tám '' linh tinh với nhau thôi à ! - Nhỏ Thùy trừng mắt nhìn tôi :- Nhỏ kia ! Ăn nói phải có phép tắc chứ ! Đời nào con nhỏ nhà quê lại đi thân với những người giỏi như ông Tùng chứ ! Vô lý thật !- Ê bà kia ! Nãy giờ nói hơi nhiều rồi đấy ! Liên quan gì tới bà mà bà cứ xía vô là sao ? - Cái giọng lạnh c*̉a ông Tùng lại nổi lên . Tôi hùa theo nói :- Đúng đúng ! Bà nghe rõ đây bà là cái đồ chảnh nhất , vô duyên nhất , mất lịch sự nhất ... nên mới đi học c*̀ng một đứa nhà quê như tui á ! Đúng là nói người mà chưa nghĩ chi đến bản thân mà ! - Nhỏ Thùy tức tối :- Con...con...nhỏ nhà quê đáng ghét ! Đồ...đồ...đồ... Hứ ! ( quay sang đám bạn ) Đi thôi kệ nó !Mấy bà đấy đi khỏi tôi trách Tùng là do ổng nên mới xảy ra chuyện vừa rôi nên Tùng c*̃ng giận tôi luôn rồi . Tôi đi xuống dưới sân thì thấy ông An đứng đợi ở dưới cuối cầu thang mới nhớ ra ổng hẹn tôi xuống nói chuyện đành chạy đến . An thấy tôi liền trách móc :- Linh ! Bà biết tui đợi lâu thế nào không hả ? Làm gì ơ trển mà lâu dzữ vậy ?- À ! Chuyện linh tinh thôi ! Mà ông hẹn tui có chuyện gì hông ?- Chẳng là ở gần nhà ông bác tui mới mở cái rạp chiếu phim nên tui muốn rủ bà đi coi phim chung với tui thôi !- Thế còn chi phí thì...- Tui lo ! - Tôi mừng rỡ : - OK ! Thế lúc nào thì đi vậy ?- Đi lúc nào thì tui gọi cho bà ! Vậy nhé !Tôi chạy lên lớp thì thấy Tùng ôm chồng sách to xuống thư viên , tính tò mò nổi lên tôi hỏi :- Sách gì vậy tui đọc c*̀ng nhá ?- Không !- OK ! Giận rồi chứ gì ? * im lặng * ( Tùng bỏ đi ) Tôi thấy Hương cứ thập thò nhìn nên nói lớn :- Ê ! Xuống thư viện đọc sách c*̀ng tui đi !- Không thèm ! Đồ ăn cướp ! Hứ - Nghe xong tôi bực quá quát :- Có bà ăn cướp í ! - Tôi hậm hực suột nên mỗi khi nhìn thấy nhỏ Hương tôi thấy mình như bị sỉ nhục bởi những lời lẽ chẳng hay đó . Mà tôi đã cố nói chuyện với Tùng nhưng hình như ổng cạch cái mặt tôi luôn rồi . Lúc về thì tôi thấy hơi băn khoăn khi nghĩ lại lời mà nhỏ Hương nói . '' Tại sao nhỏ đó lại nói mình là đồ ăn cướp chứ , chẳng lẽ mình là người cướp ông Tùng khỏi bả sao ? Không đâu ông Tùng là đứa bạn thân c*̉a mình mà ! cướp đâu mà cướp , mấy nghĩ lung tung quá rồi đấy Linh ơi ! '' . Chợt có tiếng ông An lanh lảnh :- Lên tui chở ! Đi bộ chi , mỏi chân lắm !- Ưm ! cảm ơn ông nha !_________________________Khoảng 8 giờ tối An gọi cho tôi là đứng trước cửa đi rồi ổng tới chở đi , tôi ra trước cửa đứng đợi . Mãi rồi An mới tới nên tôi nổi giận :- Ông đến chậm quá vậy tui đứng sắp rã cả chân rồi nè !- Ư ư biết rồi ! nè ( đưa tôi một bó kẹ mút ) quà xin lỗi đó !- Thế này thì tui tha cho he heVào trong rạp tôi đòi ông An mua cho đủ thứ nào là bim bim , nước ngọt , bắp rang ... Thời kì có voi đòi tiên c*̉a tôi á xong thì ông An bắt tôi coi phim phải ngồi cạnh và phải đưa đống đồ ăn cho ổng ăn c*̀ng khiến bức mình . Lúa bộ phim bắt đầu chiếu thì tôi mới biết đó là phim ma kinh dị , nó làm tôi sợ đến nỗi phải ôm khư khư tay c*̉a ông An . Chợt tôi nhìn thấy Tùng khi tôi ngoảnh mặt , tôi sững sờ buông tay khỏi An tôi hỏi :- Tùng ! Ông c*̃ng đi xem phim quái dị này sao ?- Ư ! Bà c*̃ng đi à ?- Ờ ! Tui đâu biết cái tên chết tiệt này rủ tui đi coi phim ma chứ !- Hiểu rồi ! Coi tiếp đi !- Hể ????Bộ phim kết thúc . Mọi người ra về , ông An kéo tôi đi theo khi ra ngoài rồi thì tôi cốc cho ông An một cái điếng người tôi hỏi :- Sao lại xem phim ma?- Ui ! bà đánh tui đau lắm nha- Nghe tui hỏi và trả lời thôi !- Ư thì nó hay thôi- Hay cái con khỉ gió ! Tui về đây ! - Sắp quay đi thì ông Tùng đến chỗ tôi và nói :- Bà làm tui ghen thật rồi ! - Tôi giật mình hỏi :- Ghen ? Ông bị sao vậy ?- Thì tui với bà là bạn thân mà bà lại không đi c*̀ng tui coi phim rồi đi c*̀ng cái ông này hả ? . Tôi nhanh miệng :- Thì người t rủ tui mà còn ông có rủ tui đi c*̀ng đâu ! Vô lý vừa vừa thôi nhá ! - Tôi nói xong thì đi về mặc cho hai anh chàng sững sờ phía sau ( Mình làm thế chỉ vì mình .... mà thôi bí mật vậy )

Chương 4: Ghen ??? (p2)