Buổi tối, trời mưa rất to tiếng sấm "ầm ầm" dữ dội và xem lẫn vào âm thanh của tiếng mưa rào rạc, còn có cả những tiếng súng và cả những tiếng đánh nhau như đang dự báo về cái chết của những người đã làm họ tức giận. Một lúc sau, trận chiến đã kết thúc,, những vũng máu đã được nước mưa dội rửa làm cho con đường như trở lại vẻ ban đầu của nó. Bỗng lúc này có tiếng nó lạnh nhạt vang lên:_"Chết tiệt chắc tụi này buồn vì ông trời đã cho tụi nó sống lâu thế nên mới dám đối đầu với chúng ta" -" Đúng vậy, Chấn Dương ca" Tên đàn em mở miệng -" Ủa mà đại ca đâu rồi" Chấn Dương quan xát sung quanh rồi hỏi - "Dạ chắc anh ấy đi đâu đó rồi, anh cũng biết đại ca anh ấy đâu có thích những trận chiến như thế này" Bọn đàn em vội vã giải thích -" ờ hé" Anh vừa dứt lời thì tiếng điện thoại vang lên Chấn Dương nhìn vào tên trong điện thoại rồi mở giọng cung kính trả lời -" Dạ đại ca có gì căn giận" -" Đến bờ biển X đón ta" Một âm thanh lãnh đạm từ đầu giây bên kia truyển đến khiến cho người ta rét run…
Chương 11
Chàng Vệ Sĩ Bá Đạo Của Nữ Hoàng Bạch ĐạoTác giả: Lãnh TuyếtBuổi tối, trời mưa rất to tiếng sấm "ầm ầm" dữ dội và xem lẫn vào âm thanh của tiếng mưa rào rạc, còn có cả những tiếng súng và cả những tiếng đánh nhau như đang dự báo về cái chết của những người đã làm họ tức giận. Một lúc sau, trận chiến đã kết thúc,, những vũng máu đã được nước mưa dội rửa làm cho con đường như trở lại vẻ ban đầu của nó. Bỗng lúc này có tiếng nó lạnh nhạt vang lên:_"Chết tiệt chắc tụi này buồn vì ông trời đã cho tụi nó sống lâu thế nên mới dám đối đầu với chúng ta" -" Đúng vậy, Chấn Dương ca" Tên đàn em mở miệng -" Ủa mà đại ca đâu rồi" Chấn Dương quan xát sung quanh rồi hỏi - "Dạ chắc anh ấy đi đâu đó rồi, anh cũng biết đại ca anh ấy đâu có thích những trận chiến như thế này" Bọn đàn em vội vã giải thích -" ờ hé" Anh vừa dứt lời thì tiếng điện thoại vang lên Chấn Dương nhìn vào tên trong điện thoại rồi mở giọng cung kính trả lời -" Dạ đại ca có gì căn giận" -" Đến bờ biển X đón ta" Một âm thanh lãnh đạm từ đầu giây bên kia truyển đến khiến cho người ta rét run… Cô nhìn thoáng qua gương mặt anh, tuy vẫn lãnh nhạt nhưng cô vẫn cảm thấy anh đang tức giận, cô không thể hiểu được vì sao anh lại tức chứ không lẽ vì câu vừa rồi, có liên quan gì anh đâu chứ ' nam nhân gắt rối thật', nhưng cũng biết mình lỡ miệng nói những chuyện không nên nói trước mặt anh nên vội mở miệng nói :-" Không, không có gì hết"Tuy giờ biết cô không thành thật với mình nhưng tạm thời chưa thể chừng phạt cô được, dù rất tức giận ,nhưng giờ chưa phải lúc, chờ thời cơ tới thì nợ mới, nợ cũ gì cô cũng không trốn được, cho dù cô có là gì đi nữa.Lúc này, cà 2 người vẫn im lặng, không khí trong xe cũng trở nên ngột ngạt, Bạch Du Nhiên không biết tại sao mình lại hơi e sợ người đàn ông trước mặt này. Ngẩn đầu nhìn sang anh thì thấy anh đang nhíu mày suy tư gì đó,nhưng trên người lại thoát ra 1 cổ khí khiến người ta không lạnh mà rung, làm người ta khiếp sợ không dám lại gần. Nếu như đây là lần đầu tiên cô thấy anh trong tư thế như vậy, có thể sẽ nghĩ anh là vị tổng tài lãnh huyết nào đó hay là... 1 chủ tử của 1 bang phái lớn chứ, không bao giờ nghĩ người trước mặt này có khả năng chính là vệ sĩ của mình như vậy. Đang suy nghĩ đột nhiên cô cảm thấy có 1 ánh mắt như có như không đang nhìn mình, hồi hồn lại thì thấy ánh mắt mình vẫn luôn chăm chú quan sát anh suy tư. Thấy bản thân hơi quá nên mở miệng, đổi chủ đề:-" Từ nay, tạm thời anh sẽ đóng giả làm bạn trai tôi. Không cần kêu tiểu thư hay chủ tịch, anh có thể gọi thẳng tên tôi"-" Được" Anh đáp lại, tuy giọng nói lạnh nhạt nhưng đôi mắt chứa dựng ghen tuông lúc nảy ,đã hiện lên ý cười khi thấy cô thất thần nhìn mình như vậy, anh rất hài lòng-" Vậy anh thử diễn cho tôi xem chút" Cô rất ngạc nhiên khi thấy anh đồng ý nhanh như vậy mà không đòi điều kiện gì, và cũng rất tò mò muốn xem khả năng của Hắc Hàn Phong anh tới đâuNhưng khi hấy anh nhếch môi khẽ cười nụ cười đầy thâm ý rất lạnh lẽo, khiến người ta thấy lạnh sóng lưng, cô hơi hối hận vì muốn thử anh, còn Hắc Hàn Phong nghĩ 'cô cũng quá xem thường anh rồi , vậy cũng nên nhân cơ hội này chiếm chút tiện nghi của cô' nhìn thấy nụ cười đầy thâm ý của anh cô có cảm giác đang bị người tính kế, có chút sợ hãi ' kì thật từ đó tới giờ cô cũng chưa hề biết sợ , nhưng hôm nay...'Đang trầm tư thì thấy anh xoay người mình để mình đối diện người anh, tay anh nâng 2 sợ tóc trước mặt cô đưa lên miệng khẽ hôn nhẹ lên đó, không thể tin vào mắt mình' anh đây là đang hôn tóc cô sao' cô hoàn toàn ngỡ ngàng trước hành động của anh. Thấy bộ dạng hốt hoảng dễ thương của cô, trong lòng anh nổi lên ý xấu muốn trêu chọc cô chút, vô lại mở miệng:-" Du Nhiên, em làm sao mà nhìn anh dữ vậy. Dù gì thì... anh cũng là của em mà" anh vừa nói, vừa lấy tay v**t v* gò má cô, cả người thì xích lại gần sát bên cô, giống như một cặp tình nhân bình thường muốn vươn tay ôm cô vào lòng-" Anh.." mặt cô phiếm hồng thầm nghĩ ' chỉ diễn kịch thôi, có cần vô lại đến mức này không, anh mà đi làm diễn viễn thì sẽ sáng chối đấy' . Vừa định mở miệng kêu anh dừng lại, nhưng không ngờ gương mặt anh càng lúc càng gần tiến sát lại kề cận mặt cô, làm cô vô cùng hốt hoảng và bối rối không biết làm thì nào...
Cô nhìn thoáng qua gương mặt anh, tuy vẫn lãnh nhạt nhưng cô vẫn cảm thấy anh đang tức giận, cô không thể hiểu được vì sao anh lại tức chứ không lẽ vì câu vừa rồi, có liên quan gì anh đâu chứ ' nam nhân gắt rối thật', nhưng cũng biết mình lỡ miệng nói những chuyện không nên nói trước mặt anh nên vội mở miệng nói :-" Không, không có gì hết"
Tuy giờ biết cô không thành thật với mình nhưng tạm thời chưa thể chừng phạt cô được, dù rất tức giận ,nhưng giờ chưa phải lúc, chờ thời cơ tới thì nợ mới, nợ cũ gì cô cũng không trốn được, cho dù cô có là gì đi nữa.
Lúc này, cà 2 người vẫn im lặng, không khí trong xe cũng trở nên ngột ngạt, Bạch Du Nhiên không biết tại sao mình lại hơi e sợ người đàn ông trước mặt này. Ngẩn đầu nhìn sang anh thì thấy anh đang nhíu mày suy tư gì đó,nhưng trên người lại thoát ra 1 cổ khí khiến người ta không lạnh mà rung, làm người ta khiếp sợ không dám lại gần. Nếu như đây là lần đầu tiên cô thấy anh trong tư thế như vậy, có thể sẽ nghĩ anh là vị tổng tài lãnh huyết nào đó hay là... 1 chủ tử của 1 bang phái lớn chứ, không bao giờ nghĩ người trước mặt này có khả năng chính là vệ sĩ của mình như vậy. Đang suy nghĩ đột nhiên cô cảm thấy có 1 ánh mắt như có như không đang nhìn mình, hồi hồn lại thì thấy ánh mắt mình vẫn luôn chăm chú quan sát anh suy tư. Thấy bản thân hơi quá nên mở miệng, đổi chủ đề:
-" Từ nay, tạm thời anh sẽ đóng giả làm bạn trai tôi. Không cần kêu tiểu thư hay chủ tịch, anh có thể gọi thẳng tên tôi"
-" Được" Anh đáp lại, tuy giọng nói lạnh nhạt nhưng đôi mắt chứa dựng ghen tuông lúc nảy ,đã hiện lên ý cười khi thấy cô thất thần nhìn mình như vậy, anh rất hài lòng
-" Vậy anh thử diễn cho tôi xem chút" Cô rất ngạc nhiên khi thấy anh đồng ý nhanh như vậy mà không đòi điều kiện gì, và cũng rất tò mò muốn xem khả năng của Hắc Hàn Phong anh tới đâu
Nhưng khi hấy anh nhếch môi khẽ cười nụ cười đầy thâm ý rất lạnh lẽo, khiến người ta thấy lạnh sóng lưng, cô hơi hối hận vì muốn thử anh, còn Hắc Hàn Phong nghĩ 'cô cũng quá xem thường anh rồi , vậy cũng nên nhân cơ hội này chiếm chút tiện nghi của cô' nhìn thấy nụ cười đầy thâm ý của anh cô có cảm giác đang bị người tính kế, có chút sợ hãi ' kì thật từ đó tới giờ cô cũng chưa hề biết sợ , nhưng hôm nay...'
Đang trầm tư thì thấy anh xoay người mình để mình đối diện người anh, tay anh nâng 2 sợ tóc trước mặt cô đưa lên miệng khẽ hôn nhẹ lên đó, không thể tin vào mắt mình' anh đây là đang hôn tóc cô sao' cô hoàn toàn ngỡ ngàng trước hành động của anh. Thấy bộ dạng hốt hoảng dễ thương của cô, trong lòng anh nổi lên ý xấu muốn trêu chọc cô chút, vô lại mở miệng:
-" Du Nhiên, em làm sao mà nhìn anh dữ vậy. Dù gì thì... anh cũng là của em mà" anh vừa nói, vừa lấy tay v**t v* gò má cô, cả người thì xích lại gần sát bên cô, giống như một cặp tình nhân bình thường muốn vươn tay ôm cô vào lòng
-" Anh.." mặt cô phiếm hồng thầm nghĩ ' chỉ diễn kịch thôi, có cần vô lại đến mức này không, anh mà đi làm diễn viễn thì sẽ sáng chối đấy' . Vừa định mở miệng kêu anh dừng lại, nhưng không ngờ gương mặt anh càng lúc càng gần tiến sát lại kề cận mặt cô, làm cô vô cùng hốt hoảng và bối rối không biết làm thì nào...
Chàng Vệ Sĩ Bá Đạo Của Nữ Hoàng Bạch ĐạoTác giả: Lãnh TuyếtBuổi tối, trời mưa rất to tiếng sấm "ầm ầm" dữ dội và xem lẫn vào âm thanh của tiếng mưa rào rạc, còn có cả những tiếng súng và cả những tiếng đánh nhau như đang dự báo về cái chết của những người đã làm họ tức giận. Một lúc sau, trận chiến đã kết thúc,, những vũng máu đã được nước mưa dội rửa làm cho con đường như trở lại vẻ ban đầu của nó. Bỗng lúc này có tiếng nó lạnh nhạt vang lên:_"Chết tiệt chắc tụi này buồn vì ông trời đã cho tụi nó sống lâu thế nên mới dám đối đầu với chúng ta" -" Đúng vậy, Chấn Dương ca" Tên đàn em mở miệng -" Ủa mà đại ca đâu rồi" Chấn Dương quan xát sung quanh rồi hỏi - "Dạ chắc anh ấy đi đâu đó rồi, anh cũng biết đại ca anh ấy đâu có thích những trận chiến như thế này" Bọn đàn em vội vã giải thích -" ờ hé" Anh vừa dứt lời thì tiếng điện thoại vang lên Chấn Dương nhìn vào tên trong điện thoại rồi mở giọng cung kính trả lời -" Dạ đại ca có gì căn giận" -" Đến bờ biển X đón ta" Một âm thanh lãnh đạm từ đầu giây bên kia truyển đến khiến cho người ta rét run… Cô nhìn thoáng qua gương mặt anh, tuy vẫn lãnh nhạt nhưng cô vẫn cảm thấy anh đang tức giận, cô không thể hiểu được vì sao anh lại tức chứ không lẽ vì câu vừa rồi, có liên quan gì anh đâu chứ ' nam nhân gắt rối thật', nhưng cũng biết mình lỡ miệng nói những chuyện không nên nói trước mặt anh nên vội mở miệng nói :-" Không, không có gì hết"Tuy giờ biết cô không thành thật với mình nhưng tạm thời chưa thể chừng phạt cô được, dù rất tức giận ,nhưng giờ chưa phải lúc, chờ thời cơ tới thì nợ mới, nợ cũ gì cô cũng không trốn được, cho dù cô có là gì đi nữa.Lúc này, cà 2 người vẫn im lặng, không khí trong xe cũng trở nên ngột ngạt, Bạch Du Nhiên không biết tại sao mình lại hơi e sợ người đàn ông trước mặt này. Ngẩn đầu nhìn sang anh thì thấy anh đang nhíu mày suy tư gì đó,nhưng trên người lại thoát ra 1 cổ khí khiến người ta không lạnh mà rung, làm người ta khiếp sợ không dám lại gần. Nếu như đây là lần đầu tiên cô thấy anh trong tư thế như vậy, có thể sẽ nghĩ anh là vị tổng tài lãnh huyết nào đó hay là... 1 chủ tử của 1 bang phái lớn chứ, không bao giờ nghĩ người trước mặt này có khả năng chính là vệ sĩ của mình như vậy. Đang suy nghĩ đột nhiên cô cảm thấy có 1 ánh mắt như có như không đang nhìn mình, hồi hồn lại thì thấy ánh mắt mình vẫn luôn chăm chú quan sát anh suy tư. Thấy bản thân hơi quá nên mở miệng, đổi chủ đề:-" Từ nay, tạm thời anh sẽ đóng giả làm bạn trai tôi. Không cần kêu tiểu thư hay chủ tịch, anh có thể gọi thẳng tên tôi"-" Được" Anh đáp lại, tuy giọng nói lạnh nhạt nhưng đôi mắt chứa dựng ghen tuông lúc nảy ,đã hiện lên ý cười khi thấy cô thất thần nhìn mình như vậy, anh rất hài lòng-" Vậy anh thử diễn cho tôi xem chút" Cô rất ngạc nhiên khi thấy anh đồng ý nhanh như vậy mà không đòi điều kiện gì, và cũng rất tò mò muốn xem khả năng của Hắc Hàn Phong anh tới đâuNhưng khi hấy anh nhếch môi khẽ cười nụ cười đầy thâm ý rất lạnh lẽo, khiến người ta thấy lạnh sóng lưng, cô hơi hối hận vì muốn thử anh, còn Hắc Hàn Phong nghĩ 'cô cũng quá xem thường anh rồi , vậy cũng nên nhân cơ hội này chiếm chút tiện nghi của cô' nhìn thấy nụ cười đầy thâm ý của anh cô có cảm giác đang bị người tính kế, có chút sợ hãi ' kì thật từ đó tới giờ cô cũng chưa hề biết sợ , nhưng hôm nay...'Đang trầm tư thì thấy anh xoay người mình để mình đối diện người anh, tay anh nâng 2 sợ tóc trước mặt cô đưa lên miệng khẽ hôn nhẹ lên đó, không thể tin vào mắt mình' anh đây là đang hôn tóc cô sao' cô hoàn toàn ngỡ ngàng trước hành động của anh. Thấy bộ dạng hốt hoảng dễ thương của cô, trong lòng anh nổi lên ý xấu muốn trêu chọc cô chút, vô lại mở miệng:-" Du Nhiên, em làm sao mà nhìn anh dữ vậy. Dù gì thì... anh cũng là của em mà" anh vừa nói, vừa lấy tay v**t v* gò má cô, cả người thì xích lại gần sát bên cô, giống như một cặp tình nhân bình thường muốn vươn tay ôm cô vào lòng-" Anh.." mặt cô phiếm hồng thầm nghĩ ' chỉ diễn kịch thôi, có cần vô lại đến mức này không, anh mà đi làm diễn viễn thì sẽ sáng chối đấy' . Vừa định mở miệng kêu anh dừng lại, nhưng không ngờ gương mặt anh càng lúc càng gần tiến sát lại kề cận mặt cô, làm cô vô cùng hốt hoảng và bối rối không biết làm thì nào...