Tác giả:

Chap 1: “Reng … reng … reng…” _”Ngủ thêm tí nữa đã” – tôi với tay tắt cái đồng hồ báo thức, chỉ ngủ thêm 10ph thôi, 10ph thôi, chứ người mệt quá, lười dạy lắm. … … … _“Gum, sao giờ này còn chưa đi học ?“ Tiếng mẹ quát làm tôi bừng tỉnh. Ấy chết, mấy giờ rồi ??? What the … ? 7h rồi, trời đất, vậy là tôi đã ngủ nướng gần 40ph. Sax, hôm nay thi cuối kì mà !!! Như một thằng điên, tôi hối ha hối hả đánh răng rửa mặt, soạn bút, thước, casio fx … vào trong balo rồi ko thèm ngoảnh mặt nhìn cái bữa sáng trên bàn. Xách con xe đạp leo núi martin rồi đua … Nhà tôi cách trường cũng ko xa lắm, đi chừng 10ph nếu maxspeed. 7h15, tôi đến trước cổng, gửi con xe đạp xong, tôi phóng thẳng lên phòng thi. À mà khoan đã, hôm nay thi toán. Phù, trễ cũng chẳng sao, vì trong tất cả các môn, thì môn toán tôi rất giỏi, vì thế có trễ 30’ cũng dư rả thời gian làm bài. _ “Sao đến trễ vậy em, nhanh cầm giấy làm và đề rồi vào chỗ ngồi đi” _”Dạ, em xin lỗi, xin lỗi cô” Chậc, ngồi bàn 2, dãy thứ 4, kia rồi, tôi lao vào…

Chương 8

The Day You Went AwayTác giả: MeGumChap 1: “Reng … reng … reng…” _”Ngủ thêm tí nữa đã” – tôi với tay tắt cái đồng hồ báo thức, chỉ ngủ thêm 10ph thôi, 10ph thôi, chứ người mệt quá, lười dạy lắm. … … … _“Gum, sao giờ này còn chưa đi học ?“ Tiếng mẹ quát làm tôi bừng tỉnh. Ấy chết, mấy giờ rồi ??? What the … ? 7h rồi, trời đất, vậy là tôi đã ngủ nướng gần 40ph. Sax, hôm nay thi cuối kì mà !!! Như một thằng điên, tôi hối ha hối hả đánh răng rửa mặt, soạn bút, thước, casio fx … vào trong balo rồi ko thèm ngoảnh mặt nhìn cái bữa sáng trên bàn. Xách con xe đạp leo núi martin rồi đua … Nhà tôi cách trường cũng ko xa lắm, đi chừng 10ph nếu maxspeed. 7h15, tôi đến trước cổng, gửi con xe đạp xong, tôi phóng thẳng lên phòng thi. À mà khoan đã, hôm nay thi toán. Phù, trễ cũng chẳng sao, vì trong tất cả các môn, thì môn toán tôi rất giỏi, vì thế có trễ 30’ cũng dư rả thời gian làm bài. _ “Sao đến trễ vậy em, nhanh cầm giấy làm và đề rồi vào chỗ ngồi đi” _”Dạ, em xin lỗi, xin lỗi cô” Chậc, ngồi bàn 2, dãy thứ 4, kia rồi, tôi lao vào… Chap 8:_ “Haizzz, thật đúng là, tên đẹp như người vậy …”_ “Hả … cậu nói gì cơ ???”_ “À, ý mình là, tên đẹp … tên đẹp”Em đỏ mặt rồi quay lưng, bước về lớp.Lam Vi, Lam Vi, tôi lẩm nhẩm cái tên nhiều lần như đang cố ghi nhớ thật sâu vào trong đầu. Tên gì mà đẹp, nhẹ nhàng và êm ái đến thế kia chứ.Sáng hôm sau, tôi lại ra chỗ ghế đá …_ “Lại thằng kia nữa …”Đứng từ xa, tôi thấy cậu nam sinh mà lúc trước (chap 4) bị em từ chối, lúc này đang cầm 1 bó hoa (hoa gì chả biết nữa, nhiều màu lắm) đưa cho em. Em lưỡng lự vài giây rồi cũng nhận lấy bó hoa, cậu nam sinh kia nói thêm vài câu rồi bỏ đi._ “Sướng quá, đc tặng hoa luôn …” – tôi lại gần trêu em._ “Thích thì cho cậu đó”_”Vậy cám ơn nhé”Tôi cầm bó hoa, đưa lên mũi rồi hít một hơi thật sâu, sau đó đi ra cái thùng rác gần đó rồi bỏ vào._ “Cậu làm gì thế ?” – em ngạc nhiên hỏi_ “Cậu đã ko thích nó thì vứt đi cho rồi, giữ làm gì”… …_ “Cậu quen anh ta lâu chưa ?” – tôi đạm hỏi_”Đâu có quen biết nhau. Mình còn chưa biết tên anh ta nữa” – em quăng cho tôi câu trả lời._ “Thế sao lại nhận hoa của người ta, từ chối luôn ko phải hay hơn à ?”_ “Từ chối thì thấy có lỗi lắm, tại vì 2 lần trước đã ko nhận quà rồi … “ – em tỉnh bơ nóiEck, anh trai kia ơi, tôi phục cái tính kiên trì nhịn nhục của anh rồi đó… 2 lần đầu tặng quà bị từ chối, thế mà cũng mặt dày tặng tiếp lần thứ 3. Hên là Vi ko từ chối, chứ ko thì … chắc có lần 4, 5 quá … =))_ “Cậu mà nhận thì dễ làm anh ta tưởng bở, hi vọng lắm. Sau này thể nào cũng làm phiền cậu nữa !!!” – tôi nhắc em_ “Nếu ko nhận thì cậu tưởng mình ko bị làm phiền tiếp à “ – em cười khổ nói.Chậc, ko ngờ Vi lại gặp những chuyện khó xử như vậy, hèn gì Vi thường đeo tai nghe mà ko bật nhạc, là để tránh bị làm phiền._ “Thế sao lúc trước Gum cho Vi miếng poca, Vi ko từ chối?”_ “Tại lúc ấy mình đang điên với cậu, chứ bình thường là mình đứng dậy ra chỗ khác ngồi rồi …”_ “Ko hiểu lắm …”_ “Cái lúc mà cậu nộp bài thi về sớm, là mình đã giận lắm rồi. Chiều còn tới nhìn ngắm mình từ trên xuống dưới, rồi còn nói năng lăng nhăng … Ai mà ko điên cơ chứ !!! Có lẽ vì thế khi lần đầu cậu đến ngồi gần mình ở chỗ ghế đá, mình ko cảm thấy bị làm phiền chút nào. Chắc cừu hận che mắt lí trí mất rồi !!!” – Vi nheo mắt nói.Sax … Tôi mở to mắt nhìn Vi với vẻ khó tin …_ “Thế giờ còn giận Gum ko ?”_” Còn …”… … … no comment… … …_ “Thôi, thôi, để thứ 7 Gum qua kèm toán cho, bào đảm kì sau Vi làm bài tập trơn tru … “ – tôi nhe răng rồi nói._ “Để xem thế nào đã !!! Địa chỉ nè, bữa đó đến nhớ mặc quầy tây áo sơ mi trắng như đồng phục học sinh giùm cái, ko thì ko xong với mẹ mình đâu !!!”_ “Rồi ..rồi, hiểu rồi” - Tôi chậm chạp há mồm.

Chap 8:

_ “Haizzz, thật đúng là, tên đẹp như người vậy …”

_ “Hả … cậu nói gì cơ ???”

_ “À, ý mình là, tên đẹp … tên đẹp”

Em đỏ mặt rồi quay lưng, bước về lớp.

Lam Vi, Lam Vi, tôi lẩm nhẩm cái tên nhiều lần như đang cố ghi nhớ thật sâu vào trong đầu. Tên gì mà đẹp, nhẹ nhàng và êm ái đến thế kia chứ.

Sáng hôm sau, tôi lại ra chỗ ghế đá …

_ “Lại thằng kia nữa …”

Đứng từ xa, tôi thấy cậu nam sinh mà lúc trước (chap 4) bị em từ chối, lúc này đang cầm 1 bó hoa (hoa gì chả biết nữa, nhiều màu lắm) đưa cho em. Em lưỡng lự vài giây rồi cũng nhận lấy bó hoa, cậu nam sinh kia nói thêm vài câu rồi bỏ đi.

_ “Sướng quá, đc tặng hoa luôn …” – tôi lại gần trêu em.

_ “Thích thì cho cậu đó”

_”Vậy cám ơn nhé”

Tôi cầm bó hoa, đưa lên mũi rồi hít một hơi thật sâu, sau đó đi ra cái thùng rác gần đó rồi bỏ vào.

_ “Cậu làm gì thế ?” – em ngạc nhiên hỏi

_ “Cậu đã ko thích nó thì vứt đi cho rồi, giữ làm gì”

… …

_ “Cậu quen anh ta lâu chưa ?” – tôi đạm hỏi

_”Đâu có quen biết nhau. Mình còn chưa biết tên anh ta nữa” – em quăng cho tôi câu trả lời.

_ “Thế sao lại nhận hoa của người ta, từ chối luôn ko phải hay hơn à ?”

_ “Từ chối thì thấy có lỗi lắm, tại vì 2 lần trước đã ko nhận quà rồi … “ – em tỉnh bơ nói

Eck, anh trai kia ơi, tôi phục cái tính kiên trì nhịn nhục của anh rồi đó… 2 lần đầu tặng quà bị từ chối, thế mà cũng mặt dày tặng tiếp lần thứ 3. Hên là Vi ko từ chối, chứ ko thì … chắc có lần 4, 5 quá … =))

_ “Cậu mà nhận thì dễ làm anh ta tưởng bở, hi vọng lắm. Sau này thể nào cũng làm phiền cậu nữa !!!” – tôi nhắc em

_ “Nếu ko nhận thì cậu tưởng mình ko bị làm phiền tiếp à “ – em cười khổ nói.

Chậc, ko ngờ Vi lại gặp những chuyện khó xử như vậy, hèn gì Vi thường đeo tai nghe mà ko bật nhạc, là để tránh bị làm phiền.

_ “Thế sao lúc trước Gum cho Vi miếng poca, Vi ko từ chối?”

_ “Tại lúc ấy mình đang điên với cậu, chứ bình thường là mình đứng dậy ra chỗ khác ngồi rồi …”

_ “Ko hiểu lắm …”

_ “Cái lúc mà cậu nộp bài thi về sớm, là mình đã giận lắm rồi. Chiều còn tới nhìn ngắm mình từ trên xuống dưới, rồi còn nói năng lăng nhăng … Ai mà ko điên cơ chứ !!! Có lẽ vì thế khi lần đầu cậu đến ngồi gần mình ở chỗ ghế đá, mình ko cảm thấy bị làm phiền chút nào. Chắc cừu hận che mắt lí trí mất rồi !!!” – Vi nheo mắt nói.

Sax … Tôi mở to mắt nhìn Vi với vẻ khó tin …

_ “Thế giờ còn giận Gum ko ?”

_” Còn …”

… … … no comment… … …

_ “Thôi, thôi, để thứ 7 Gum qua kèm toán cho, bào đảm kì sau Vi làm bài tập trơn tru … “ – tôi nhe răng rồi nói.

_ “Để xem thế nào đã !!! Địa chỉ nè, bữa đó đến nhớ mặc quầy tây áo sơ mi trắng như đồng phục học sinh giùm cái, ko thì ko xong với mẹ mình đâu !!!”

_ “Rồi ..rồi, hiểu rồi” - Tôi chậm chạp há mồm.

The Day You Went AwayTác giả: MeGumChap 1: “Reng … reng … reng…” _”Ngủ thêm tí nữa đã” – tôi với tay tắt cái đồng hồ báo thức, chỉ ngủ thêm 10ph thôi, 10ph thôi, chứ người mệt quá, lười dạy lắm. … … … _“Gum, sao giờ này còn chưa đi học ?“ Tiếng mẹ quát làm tôi bừng tỉnh. Ấy chết, mấy giờ rồi ??? What the … ? 7h rồi, trời đất, vậy là tôi đã ngủ nướng gần 40ph. Sax, hôm nay thi cuối kì mà !!! Như một thằng điên, tôi hối ha hối hả đánh răng rửa mặt, soạn bút, thước, casio fx … vào trong balo rồi ko thèm ngoảnh mặt nhìn cái bữa sáng trên bàn. Xách con xe đạp leo núi martin rồi đua … Nhà tôi cách trường cũng ko xa lắm, đi chừng 10ph nếu maxspeed. 7h15, tôi đến trước cổng, gửi con xe đạp xong, tôi phóng thẳng lên phòng thi. À mà khoan đã, hôm nay thi toán. Phù, trễ cũng chẳng sao, vì trong tất cả các môn, thì môn toán tôi rất giỏi, vì thế có trễ 30’ cũng dư rả thời gian làm bài. _ “Sao đến trễ vậy em, nhanh cầm giấy làm và đề rồi vào chỗ ngồi đi” _”Dạ, em xin lỗi, xin lỗi cô” Chậc, ngồi bàn 2, dãy thứ 4, kia rồi, tôi lao vào… Chap 8:_ “Haizzz, thật đúng là, tên đẹp như người vậy …”_ “Hả … cậu nói gì cơ ???”_ “À, ý mình là, tên đẹp … tên đẹp”Em đỏ mặt rồi quay lưng, bước về lớp.Lam Vi, Lam Vi, tôi lẩm nhẩm cái tên nhiều lần như đang cố ghi nhớ thật sâu vào trong đầu. Tên gì mà đẹp, nhẹ nhàng và êm ái đến thế kia chứ.Sáng hôm sau, tôi lại ra chỗ ghế đá …_ “Lại thằng kia nữa …”Đứng từ xa, tôi thấy cậu nam sinh mà lúc trước (chap 4) bị em từ chối, lúc này đang cầm 1 bó hoa (hoa gì chả biết nữa, nhiều màu lắm) đưa cho em. Em lưỡng lự vài giây rồi cũng nhận lấy bó hoa, cậu nam sinh kia nói thêm vài câu rồi bỏ đi._ “Sướng quá, đc tặng hoa luôn …” – tôi lại gần trêu em._ “Thích thì cho cậu đó”_”Vậy cám ơn nhé”Tôi cầm bó hoa, đưa lên mũi rồi hít một hơi thật sâu, sau đó đi ra cái thùng rác gần đó rồi bỏ vào._ “Cậu làm gì thế ?” – em ngạc nhiên hỏi_ “Cậu đã ko thích nó thì vứt đi cho rồi, giữ làm gì”… …_ “Cậu quen anh ta lâu chưa ?” – tôi đạm hỏi_”Đâu có quen biết nhau. Mình còn chưa biết tên anh ta nữa” – em quăng cho tôi câu trả lời._ “Thế sao lại nhận hoa của người ta, từ chối luôn ko phải hay hơn à ?”_ “Từ chối thì thấy có lỗi lắm, tại vì 2 lần trước đã ko nhận quà rồi … “ – em tỉnh bơ nóiEck, anh trai kia ơi, tôi phục cái tính kiên trì nhịn nhục của anh rồi đó… 2 lần đầu tặng quà bị từ chối, thế mà cũng mặt dày tặng tiếp lần thứ 3. Hên là Vi ko từ chối, chứ ko thì … chắc có lần 4, 5 quá … =))_ “Cậu mà nhận thì dễ làm anh ta tưởng bở, hi vọng lắm. Sau này thể nào cũng làm phiền cậu nữa !!!” – tôi nhắc em_ “Nếu ko nhận thì cậu tưởng mình ko bị làm phiền tiếp à “ – em cười khổ nói.Chậc, ko ngờ Vi lại gặp những chuyện khó xử như vậy, hèn gì Vi thường đeo tai nghe mà ko bật nhạc, là để tránh bị làm phiền._ “Thế sao lúc trước Gum cho Vi miếng poca, Vi ko từ chối?”_ “Tại lúc ấy mình đang điên với cậu, chứ bình thường là mình đứng dậy ra chỗ khác ngồi rồi …”_ “Ko hiểu lắm …”_ “Cái lúc mà cậu nộp bài thi về sớm, là mình đã giận lắm rồi. Chiều còn tới nhìn ngắm mình từ trên xuống dưới, rồi còn nói năng lăng nhăng … Ai mà ko điên cơ chứ !!! Có lẽ vì thế khi lần đầu cậu đến ngồi gần mình ở chỗ ghế đá, mình ko cảm thấy bị làm phiền chút nào. Chắc cừu hận che mắt lí trí mất rồi !!!” – Vi nheo mắt nói.Sax … Tôi mở to mắt nhìn Vi với vẻ khó tin …_ “Thế giờ còn giận Gum ko ?”_” Còn …”… … … no comment… … …_ “Thôi, thôi, để thứ 7 Gum qua kèm toán cho, bào đảm kì sau Vi làm bài tập trơn tru … “ – tôi nhe răng rồi nói._ “Để xem thế nào đã !!! Địa chỉ nè, bữa đó đến nhớ mặc quầy tây áo sơ mi trắng như đồng phục học sinh giùm cái, ko thì ko xong với mẹ mình đâu !!!”_ “Rồi ..rồi, hiểu rồi” - Tôi chậm chạp há mồm.

Chương 8