* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -…
Chương 5
Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 TuổiTác giả: Tiểu YênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên Không* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -… __ Lãnh Gia Trang __-Phu nhân,tiểu thư về rồiNàng vừa bước vào,Nhi Hoàn đã chạy đi gọi phu nhân,nàng quả thực không muốn đến nơi này,nhưng được trải nghiệm cổ trang..Quả thật cũng thú vị đấy chứ-..Con....Yên Linh _Bà ta bước ra nhìn thấy nàng thì ôm chầm lấy,quả thực cảnh tượng cũng như khi nãy Nhi Hoàn ôm nàng,Chắc hẳn đây là mẹ của người tên Linh gì đó.nàng lại lần nữa suy nghĩ-Bà..là..mẹ ta sao?-Hả...??Yên...yên...Linh con không nhớ...ta là ai sao?Bà dường như suy sụp,người con gái và mang nặng đẻ đau lại hỏi bà có phải mẹ của nàng không..Thật đau lòng-Phu nhân,tiểu thư...bị mất trí nhớĐúng lúc đấy,Nhi Hoàn bưng trà ra,đỡ bà ngồi xuống rồi vuốt lưng và nhẹ nhàng để bà bình tĩnh rồi nói.-Vậy...là con thực không nhớ ta sao?Yên Linh?-Ta....nhưng...ta vẫn còn đây mà...ta sẽ cố gắng nhớ lại tất cả....Nàng suy nghĩ đôi chút rồi chợt bật cười nhẹ nhàng,trấn an phu nhân trước mặt,cũng nhu có ý muốn ở lại đây để dung thân.Bà ta mỉm cười nhẹ rồi ôm nàng,nàng cũng ôm đáp trả bà..một cách ấm áp đầy tình mẫu tử.-Không sao,dù con mất trí nhớ...ta vẫn sẽ luôn yêu thương con,Yên Linh ngoan của ta...-Mẫu...thân..vậy..cha đâu rồi?-Hả...??Đúng lúc nàng hỏi một câu thì bà ngớ ngẩn,sững người lại...Nỗi đau ấy hình như lại cào xé vết thương lòng của bà nữa rồi.-Tiểu thư à...người đừng hỏi nữa...phu nhân sẽ đau lòng đấy?-Tại sao...??
__ Lãnh Gia Trang __
-Phu nhân,tiểu thư về rồi
Nàng vừa bước vào,Nhi Hoàn đã chạy đi gọi phu nhân,nàng quả thực không muốn đến nơi này,nhưng được trải nghiệm cổ trang..Quả thật cũng thú vị đấy chứ
-..Con....Yên Linh _Bà ta bước ra nhìn thấy nàng thì ôm chầm lấy,quả thực cảnh tượng cũng như khi nãy Nhi Hoàn ôm nàng,Chắc hẳn đây là mẹ của người tên Linh gì đó.nàng lại lần nữa suy nghĩ
-Bà..là..mẹ ta sao?
-Hả...??Yên...yên...Linh con không nhớ...ta là ai sao?
Bà dường như suy sụp,người con gái và mang nặng đẻ đau lại hỏi bà có phải mẹ của nàng không..Thật đau lòng
-Phu nhân,tiểu thư...bị mất trí nhớ
Đúng lúc đấy,Nhi Hoàn bưng trà ra,đỡ bà ngồi xuống rồi vuốt lưng và nhẹ nhàng để bà bình tĩnh rồi nói.
-Vậy...là con thực không nhớ ta sao?Yên Linh?
-Ta....nhưng...ta vẫn còn đây mà...ta sẽ cố gắng nhớ lại tất cả....
Nàng suy nghĩ đôi chút rồi chợt bật cười nhẹ nhàng,trấn an phu nhân trước mặt,cũng nhu có ý muốn ở lại đây để dung thân.
Bà ta mỉm cười nhẹ rồi ôm nàng,nàng cũng ôm đáp trả bà..một cách ấm áp đầy tình mẫu tử.
-Không sao,dù con mất trí nhớ...ta vẫn sẽ luôn yêu thương con,Yên Linh ngoan của ta...
-Mẫu...thân..vậy..cha đâu rồi?
-Hả...??
Đúng lúc nàng hỏi một câu thì bà ngớ ngẩn,sững người lại...Nỗi đau ấy hình như lại cào xé vết thương lòng của bà nữa rồi.
-Tiểu thư à...người đừng hỏi nữa...phu nhân sẽ đau lòng đấy?
-Tại sao...??
Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 TuổiTác giả: Tiểu YênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên Không* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -… __ Lãnh Gia Trang __-Phu nhân,tiểu thư về rồiNàng vừa bước vào,Nhi Hoàn đã chạy đi gọi phu nhân,nàng quả thực không muốn đến nơi này,nhưng được trải nghiệm cổ trang..Quả thật cũng thú vị đấy chứ-..Con....Yên Linh _Bà ta bước ra nhìn thấy nàng thì ôm chầm lấy,quả thực cảnh tượng cũng như khi nãy Nhi Hoàn ôm nàng,Chắc hẳn đây là mẹ của người tên Linh gì đó.nàng lại lần nữa suy nghĩ-Bà..là..mẹ ta sao?-Hả...??Yên...yên...Linh con không nhớ...ta là ai sao?Bà dường như suy sụp,người con gái và mang nặng đẻ đau lại hỏi bà có phải mẹ của nàng không..Thật đau lòng-Phu nhân,tiểu thư...bị mất trí nhớĐúng lúc đấy,Nhi Hoàn bưng trà ra,đỡ bà ngồi xuống rồi vuốt lưng và nhẹ nhàng để bà bình tĩnh rồi nói.-Vậy...là con thực không nhớ ta sao?Yên Linh?-Ta....nhưng...ta vẫn còn đây mà...ta sẽ cố gắng nhớ lại tất cả....Nàng suy nghĩ đôi chút rồi chợt bật cười nhẹ nhàng,trấn an phu nhân trước mặt,cũng nhu có ý muốn ở lại đây để dung thân.Bà ta mỉm cười nhẹ rồi ôm nàng,nàng cũng ôm đáp trả bà..một cách ấm áp đầy tình mẫu tử.-Không sao,dù con mất trí nhớ...ta vẫn sẽ luôn yêu thương con,Yên Linh ngoan của ta...-Mẫu...thân..vậy..cha đâu rồi?-Hả...??Đúng lúc nàng hỏi một câu thì bà ngớ ngẩn,sững người lại...Nỗi đau ấy hình như lại cào xé vết thương lòng của bà nữa rồi.-Tiểu thư à...người đừng hỏi nữa...phu nhân sẽ đau lòng đấy?-Tại sao...??