* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -…
Chương 8
Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 TuổiTác giả: Tiểu YênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên Không* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -… Sau bữa cơm gia đình thân mật,nàng cùng phu nhân và vương gia ra đại sảnh gia trang để trò chuyện.Lúc này nàng mới lo lắng thực sự,đêm khuya rồi,ở một nơi cùng nam nhân này thật không tiện,vừa nghĩ nàng vừa hồi hộp.Không khí lúc này ngộp đến nghẹt thở.Nhưng đó là đối với nàng thôi,còn với phu nhân và vương gia lúc này đang rất vui vẻ uống trà,thấy nàng có vẻ buồn,hắn lên tiếng:-Linh Nhi,muội sao vậy?-Hả?...À..vương gia ta không sao,chắc..ta hơi mệt thôi..Người đừng lo.Hắn khẽ nhăn mặt rồi đặt cốc trà xuống,rồi đi về phía nàng,ngồi xuống cạnh nàng:-Nếu mệt thì nghỉ đi,đêm nay ta sẽ ngủ cùng nàng nhéNàng nghe được câu đó của hắn thì tròn mắt ngạc nhiên?Nàng với hắn là nam nữ,nam nữ thì phải thụ thụ bất tương thân,sao lại.....@@ càng nghĩ nàng càng rối:-Vương gia..ta và người...sao có thể ngủ chung,Nam nữ thụ thụ bất tương thân mà..-Haha..Chưa kịp để vương gia lên tiếng,mẹ nàng(ý là phu nhân Lãnh Gia)cười rồi lên tiếng:-Linh Nhi à,con sắp trở thành vương phi của vương gia rồi,việc này rất bình thường mà..con phải tập quen dần đi-Nhưng...mà...con-Không nhưng..nhị gì hết,con nghe lời ta đi-Bá mẫu,không sao mà.Nếu nàng ấy không muốn ta không ép đâuPhu nhân lắc đầu rồi nhìn nàng,như muốn ra hiệu gì đó,lúc này nàng mới nhớ tới lúc nãy mẹ nàng dặn:*-Ta nói gì con phải nghe,tuyệt đối không được cãi lời*Nàng hơi bối rối,trở lại với hiện tại rồi nhìn vương gia trước mặt:-Vương gia...không sao,ta sẽ ngủ cùng người.Hắn cười,trong lòng thấy hạnh phúc lạ thường.Nàng không như những lần trước,nghe lời quá đi mất.Nói chung ngoài 2 chữ đáng yêu chẳng gì so sánh được nữa.-Vậy..đêm khuya rồi,vương gia..mau về khuê phòng nghỉ ngơi đi-Vâng,bá mẫu hảo mộng ạ.-Để Nhi Hoàn đưa vương gia và tiểu thư về phòng,mời người theo lối này-Cảm ơnHắn cười rồi kéo tay nàng đi cùng Nhi Hoàn về phòng
Sau bữa cơm gia đình thân mật,nàng cùng phu nhân và vương gia ra đại sảnh gia trang để trò chuyện.Lúc này nàng mới lo lắng thực sự,đêm khuya rồi,ở một nơi cùng nam nhân này thật không tiện,vừa nghĩ nàng vừa hồi hộp.Không khí lúc này ngộp đến nghẹt thở.
Nhưng đó là đối với nàng thôi,còn với phu nhân và vương gia lúc này đang rất vui vẻ uống trà,thấy nàng có vẻ buồn,hắn lên tiếng:
-Linh Nhi,muội sao vậy?
-Hả?...À..vương gia ta không sao,chắc..ta hơi mệt thôi..Người đừng lo.
Hắn khẽ nhăn mặt rồi đặt cốc trà xuống,rồi đi về phía nàng,ngồi xuống cạnh nàng:
-Nếu mệt thì nghỉ đi,đêm nay ta sẽ ngủ cùng nàng nhé
Nàng nghe được câu đó của hắn thì tròn mắt ngạc nhiên?Nàng với hắn là nam nữ,nam nữ thì phải thụ thụ bất tương thân,sao lại.....@@ càng nghĩ nàng càng rối:
-Vương gia..ta và người...sao có thể ngủ chung,Nam nữ thụ thụ bất tương thân mà..
-Haha..
Chưa kịp để vương gia lên tiếng,mẹ nàng(ý là phu nhân Lãnh Gia)cười rồi lên tiếng:
-Linh Nhi à,con sắp trở thành vương phi của vương gia rồi,việc này rất bình thường mà..con phải tập quen dần đi
-Nhưng...mà...con
-Không nhưng..nhị gì hết,con nghe lời ta đi
-Bá mẫu,không sao mà.Nếu nàng ấy không muốn ta không ép đâu
Phu nhân lắc đầu rồi nhìn nàng,như muốn ra hiệu gì đó,lúc này nàng mới nhớ tới lúc nãy mẹ nàng dặn:
*-Ta nói gì con phải nghe,tuyệt đối không được cãi lời*
Nàng hơi bối rối,trở lại với hiện tại rồi nhìn vương gia trước mặt:
-Vương gia...không sao,ta sẽ ngủ cùng người.
Hắn cười,trong lòng thấy hạnh phúc lạ thường.Nàng không như những lần trước,nghe lời quá đi mất.Nói chung ngoài 2 chữ đáng yêu chẳng gì so sánh được nữa.
-Vậy..đêm khuya rồi,vương gia..mau về khuê phòng nghỉ ngơi đi
-Vâng,bá mẫu hảo mộng ạ.
-Để Nhi Hoàn đưa vương gia và tiểu thư về phòng,mời người theo lối này
-Cảm ơn
Hắn cười rồi kéo tay nàng đi cùng Nhi Hoàn về phòng
Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 TuổiTác giả: Tiểu YênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên Không* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -… Sau bữa cơm gia đình thân mật,nàng cùng phu nhân và vương gia ra đại sảnh gia trang để trò chuyện.Lúc này nàng mới lo lắng thực sự,đêm khuya rồi,ở một nơi cùng nam nhân này thật không tiện,vừa nghĩ nàng vừa hồi hộp.Không khí lúc này ngộp đến nghẹt thở.Nhưng đó là đối với nàng thôi,còn với phu nhân và vương gia lúc này đang rất vui vẻ uống trà,thấy nàng có vẻ buồn,hắn lên tiếng:-Linh Nhi,muội sao vậy?-Hả?...À..vương gia ta không sao,chắc..ta hơi mệt thôi..Người đừng lo.Hắn khẽ nhăn mặt rồi đặt cốc trà xuống,rồi đi về phía nàng,ngồi xuống cạnh nàng:-Nếu mệt thì nghỉ đi,đêm nay ta sẽ ngủ cùng nàng nhéNàng nghe được câu đó của hắn thì tròn mắt ngạc nhiên?Nàng với hắn là nam nữ,nam nữ thì phải thụ thụ bất tương thân,sao lại.....@@ càng nghĩ nàng càng rối:-Vương gia..ta và người...sao có thể ngủ chung,Nam nữ thụ thụ bất tương thân mà..-Haha..Chưa kịp để vương gia lên tiếng,mẹ nàng(ý là phu nhân Lãnh Gia)cười rồi lên tiếng:-Linh Nhi à,con sắp trở thành vương phi của vương gia rồi,việc này rất bình thường mà..con phải tập quen dần đi-Nhưng...mà...con-Không nhưng..nhị gì hết,con nghe lời ta đi-Bá mẫu,không sao mà.Nếu nàng ấy không muốn ta không ép đâuPhu nhân lắc đầu rồi nhìn nàng,như muốn ra hiệu gì đó,lúc này nàng mới nhớ tới lúc nãy mẹ nàng dặn:*-Ta nói gì con phải nghe,tuyệt đối không được cãi lời*Nàng hơi bối rối,trở lại với hiện tại rồi nhìn vương gia trước mặt:-Vương gia...không sao,ta sẽ ngủ cùng người.Hắn cười,trong lòng thấy hạnh phúc lạ thường.Nàng không như những lần trước,nghe lời quá đi mất.Nói chung ngoài 2 chữ đáng yêu chẳng gì so sánh được nữa.-Vậy..đêm khuya rồi,vương gia..mau về khuê phòng nghỉ ngơi đi-Vâng,bá mẫu hảo mộng ạ.-Để Nhi Hoàn đưa vương gia và tiểu thư về phòng,mời người theo lối này-Cảm ơnHắn cười rồi kéo tay nàng đi cùng Nhi Hoàn về phòng