* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -…
Chương 15
Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 TuổiTác giả: Tiểu YênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên Không* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -… (p.s: Có phải truyện ngày càng ''ảo '' không ạ? Hihi,mong m.n ủng hộ thêm ạ ^^...đăng bù nhé,....!!)*** Một lát sau***- Tiểu Phi,cô có biết làm cách nào để ta cứu Vũ hạo không?-Sau khi dùng bữa xong,nàng và cô cùng đi dạo trong phủ,thì thầm nói chuyện với nhau-công chúa,việc này tử thần đã giao cho cô Huệ Y rồi ạ-Cô đáp trả-Ừ,vậy ta không cần phải làm gì nữa sao?-Nàng hỏi tiếp-Vâng..-Mà...cô có biết cô nha hoàn riêng của ta đâu rồi không?-Nàng bất chợt nhìn cách ăn mặc của cô rồi nhớ đến tiểu nhi hoàn a hoàn của nàng,mấy ngày nàng không biết tin tức của cô rồi,chắc cô đang tìm nàng-Công chúa yên tâm,cô ta bây giờ đã bị xóa ký ức và về xum họp với gia đình rồi...-Sao lại xóa?-Là vì cô ta đã biết những thứ không nên biết-Tiểu phi hạ giọng,ánh mắt gian xảo và độc ác đến kỳ lạ làm nàng chợt ngộ ra-Ừ,thế cũng tốt-Linh Nhi..-Đang nói chuyện thì y,Mạc Tiêu Phong chạy đến bên nàng,trước khi nở một nụ cười mừng rỡ-Thiếu gia-Nàng nhận ra sự việc hiện tại thì cúi đầu hành lễ-Nàng khỏe chưa,sao lại ra đây?-Y nhăn mặt nhìn dáng vẻ và sắc mặt nàng,trông chưa tốt cho lắm-Khỏe rồi ah~ ta muốn ra ngoài đi dạo,được không? -Nàng năn nỉ-Nhưng..- Y chần chừ sợ nàng ra ngoài bỏ trốn-yên tâm.nếu sợ ta trốn thì cho 1 người đi theo,ta chỉ đi chợ phía Nam mua ít đồ thôi-Nàng như nhận ra được suy nghĩ của y,đáp-Vậy được,nàng đi đi-Nhận thấy được cơ hội tra tấn hắn,và trả thù,y mỉm cười rồi ra lệnh cho người làm chuẩn bị xe ngựa.
(p.s: Có phải truyện ngày càng ''ảo '' không ạ? Hihi,mong m.n ủng hộ thêm ạ ^^...đăng bù nhé,....!!)
*** Một lát sau***
- Tiểu Phi,cô có biết làm cách nào để ta cứu Vũ hạo không?-Sau khi dùng bữa xong,nàng và cô cùng đi dạo trong phủ,thì thầm nói chuyện với nhau
-công chúa,việc này tử thần đã giao cho cô Huệ Y rồi ạ-Cô đáp trả
-Ừ,vậy ta không cần phải làm gì nữa sao?-Nàng hỏi tiếp
-Vâng..
-Mà...cô có biết cô nha hoàn riêng của ta đâu rồi không?-Nàng bất chợt nhìn cách ăn mặc của cô rồi nhớ đến tiểu nhi hoàn a hoàn của nàng,mấy ngày nàng không biết tin tức của cô rồi,chắc cô đang tìm nàng
-Công chúa yên tâm,cô ta bây giờ đã bị xóa ký ức và về xum họp với gia đình rồi...
-Sao lại xóa?
-Là vì cô ta đã biết những thứ không nên biết-Tiểu phi hạ giọng,ánh mắt gian xảo và độc ác đến kỳ lạ làm nàng chợt ngộ ra
-Ừ,thế cũng tốt
-Linh Nhi..-Đang nói chuyện thì y,Mạc Tiêu Phong chạy đến bên nàng,trước khi nở một nụ cười mừng rỡ
-Thiếu gia-Nàng nhận ra sự việc hiện tại thì cúi đầu hành lễ
-Nàng khỏe chưa,sao lại ra đây?-Y nhăn mặt nhìn dáng vẻ và sắc mặt nàng,trông chưa tốt cho lắm
-Khỏe rồi ah~ ta muốn ra ngoài đi dạo,được không? -Nàng năn nỉ
-Nhưng..- Y chần chừ sợ nàng ra ngoài bỏ trốn
-yên tâm.nếu sợ ta trốn thì cho 1 người đi theo,ta chỉ đi chợ phía Nam mua ít đồ thôi-Nàng như nhận ra được suy nghĩ của y,đáp
-Vậy được,nàng đi đi-Nhận thấy được cơ hội tra tấn hắn,và trả thù,y mỉm cười rồi ra lệnh cho người làm chuẩn bị xe ngựa.
Vương Phi 18 Tuổi Mang Tâm Hồn 13 TuổiTác giả: Tiểu YênTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên Không* Kéttttttttttt Rầm -Trên đường phố một cô bé học sinh trung học đang nằm dưới vũng máu đỏ,tay vẫn còn cầm cây kem đang ăn dở.Nếu chứng kiến được cảnh này..,tất cả mọi người đều thấy ghê sợ rồi,nhưng ai nấy đều không quan tâm nhanh chóng đưa nó vào bệnh viện cấp cứu mặc cho tên thủ phạm đâm vào nó đã chạy trốn. **** Trong phòng cấp cứu,vị bác sĩ trẻ đo nhịp tim cho nó,gắn máy trợ hô hấp rồi bắt đầu quá trình phẫu thuật,hình như có một mảnh kính đã đâm xuyên qua tim của nó,nếu không lấy ra kịp e rằng sẽ nguy hiểm đến tính mạng.Lúc này gia đình nó đã có mặt tại bệnh viện khi được những người đưa nó vào bệnh viện thông báo. Ở bên trong,không khí ngộp đến nghẹt thở,tất cả bác sĩ và y tá đều chăm chú vào ca phẫu thuật này,họ càng không muốn một cô bé trẻ tuổi như nó phải chết: -Kéo -Đây.Cô y tá đưa cho vị bác sĩ -Cắt ... -Khâu lại ... -Cắt. -Bác sĩ,mảnh kính vào sâu bên trong rồi,mất máu nhiều quá. -Nhanh,chuẩn bị móc -Vâng,đây -..- -Nhanh,máy trợ cấp cho tim đập lại.. -Vâng.. Tít tít... -… (p.s: Có phải truyện ngày càng ''ảo '' không ạ? Hihi,mong m.n ủng hộ thêm ạ ^^...đăng bù nhé,....!!)*** Một lát sau***- Tiểu Phi,cô có biết làm cách nào để ta cứu Vũ hạo không?-Sau khi dùng bữa xong,nàng và cô cùng đi dạo trong phủ,thì thầm nói chuyện với nhau-công chúa,việc này tử thần đã giao cho cô Huệ Y rồi ạ-Cô đáp trả-Ừ,vậy ta không cần phải làm gì nữa sao?-Nàng hỏi tiếp-Vâng..-Mà...cô có biết cô nha hoàn riêng của ta đâu rồi không?-Nàng bất chợt nhìn cách ăn mặc của cô rồi nhớ đến tiểu nhi hoàn a hoàn của nàng,mấy ngày nàng không biết tin tức của cô rồi,chắc cô đang tìm nàng-Công chúa yên tâm,cô ta bây giờ đã bị xóa ký ức và về xum họp với gia đình rồi...-Sao lại xóa?-Là vì cô ta đã biết những thứ không nên biết-Tiểu phi hạ giọng,ánh mắt gian xảo và độc ác đến kỳ lạ làm nàng chợt ngộ ra-Ừ,thế cũng tốt-Linh Nhi..-Đang nói chuyện thì y,Mạc Tiêu Phong chạy đến bên nàng,trước khi nở một nụ cười mừng rỡ-Thiếu gia-Nàng nhận ra sự việc hiện tại thì cúi đầu hành lễ-Nàng khỏe chưa,sao lại ra đây?-Y nhăn mặt nhìn dáng vẻ và sắc mặt nàng,trông chưa tốt cho lắm-Khỏe rồi ah~ ta muốn ra ngoài đi dạo,được không? -Nàng năn nỉ-Nhưng..- Y chần chừ sợ nàng ra ngoài bỏ trốn-yên tâm.nếu sợ ta trốn thì cho 1 người đi theo,ta chỉ đi chợ phía Nam mua ít đồ thôi-Nàng như nhận ra được suy nghĩ của y,đáp-Vậy được,nàng đi đi-Nhận thấy được cơ hội tra tấn hắn,và trả thù,y mỉm cười rồi ra lệnh cho người làm chuẩn bị xe ngựa.