Tác giả:

1 Thành phố Hồ Chí Minh vào lúc 6h sáng, mặt trời dần dần lên cao, những hàng cây đang đung đưa trong gió, mọi vật đều tươi vui để đón chào một ngày mới. Từ trong sân bay, 2 cô gái bước ra, trên mình đều là áo thun trắng, bên ngoài là chiếc áo khoác da beo, cùng với cặp kính bảng to che gần nửa gương mặt. Nhìn vào không ai cũng biết, đây là 2 cô người mẫu teen hàng đầu ở Pháp với gương mặt cực baby và vóc dáng hao hao giống nhau. Khác với cái giá lạnh, thơ mộng của thủ đô Pari thì không khí nơi đây thật oi bức, nhộn nhịp, đã làm lòng nó ấm áp hơn bao giờ hết. Nó quay sang cô: -" Đã bao lâu rồi chưa về đây nhỉ ?" - " 5 năm." Từ xa, một chiếc mui trần đỏ phóng tới và đỗ kịch ngay phía trước. Là một anh chàng rất chi là handsome, lãng tử với áo sơ mi trắng cùng quần jean đen và mái tóc được vuốt ngược lên làm ai đi qua cũng ngước nhìn. -"Ôi hó-nì, anh rất nhớ em !"- kèm theo lời nói của anh là một cái ôm đầy yêu thương. -"Long time no see, anh trai." Nó cũng đáp lại cái ôm của anh và hôn…

Chương 5

Sóng Gió Vương Gia: Sự Trả Thù Bí ẨnTác giả: Mộc Miên1 Thành phố Hồ Chí Minh vào lúc 6h sáng, mặt trời dần dần lên cao, những hàng cây đang đung đưa trong gió, mọi vật đều tươi vui để đón chào một ngày mới. Từ trong sân bay, 2 cô gái bước ra, trên mình đều là áo thun trắng, bên ngoài là chiếc áo khoác da beo, cùng với cặp kính bảng to che gần nửa gương mặt. Nhìn vào không ai cũng biết, đây là 2 cô người mẫu teen hàng đầu ở Pháp với gương mặt cực baby và vóc dáng hao hao giống nhau. Khác với cái giá lạnh, thơ mộng của thủ đô Pari thì không khí nơi đây thật oi bức, nhộn nhịp, đã làm lòng nó ấm áp hơn bao giờ hết. Nó quay sang cô: -" Đã bao lâu rồi chưa về đây nhỉ ?" - " 5 năm." Từ xa, một chiếc mui trần đỏ phóng tới và đỗ kịch ngay phía trước. Là một anh chàng rất chi là handsome, lãng tử với áo sơ mi trắng cùng quần jean đen và mái tóc được vuốt ngược lên làm ai đi qua cũng ngước nhìn. -"Ôi hó-nì, anh rất nhớ em !"- kèm theo lời nói của anh là một cái ôm đầy yêu thương. -"Long time no see, anh trai." Nó cũng đáp lại cái ôm của anh và hôn… Reng . . . .Reng . . . Reng . . . .Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi đã vang lên và cũng là lúc tai của Hạ Trâm được giải thoát khỏi sự đàn áp, tra tấn từ hai con quỷ quái kia. Nó và Di cứ tí ta tí tỡn đi xuống căn tin lôi luôn cả cô mặc dù không muốn.-" Tụi mày ăn gì để tao đi lấy cho." Di lanh chanh-" Cho tao 1 mì xào, 1 súp, 1 cánh gà chiên và 1 ly sữa sô-cô"-" Cà phê"-" Đợi tí nha 2 bà già." Di lon ton chạy vào trong. Ngoài này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bàn của tụi nó, nó thấy hơi ngứa ngáy, khó chịu vội quay sang cô-" Ê mày, mặt tao có dính lọ đen hay gì vậy?" - cô lắc đầu-" Sao tụi kia cứ nhìn chằm chằm vào tao với mày quài vậy."-" Dám đứng gần, nói chuyện, cười giỡn với "Chị hai" của học viện trừ Bộ đôi hoàng tử thì không nhìn mới lạ"-" Chị hai ? Ghê vậy ! Ủa còn bộ đôi hoàng tử gì đó là ai ? Mà sao mày biết hay vậy."-" Bí mật" - cô cười đểu rồi lại cúi xuống.-" Aishhhhhh . . . Nói chuyện với mày cũng như không ! À mà nè." - nó ghé sát vào tai cô -" Tao đang cho người điều tra, sắp có kết quả rồi."-" Ừ càng nhanh càng tốt." cô gật đầu cười nhẹ-" Tốt gì vậy ? Đang bàn chuyện gì sao ? Cho tao tham gia với." - Di bước ra với một mâm thức ăn trên tay.-" Không gì đâu, đừng lo." - nó vừa nói vừa ngốn thức ăn vào miệng-" Tụi bây thật là, có gì nhớ nói đó nhé." Di tươi cười. " Mà tối mai tụi bây dọn đồ lên kí túc xá luôn đi nha. Một phòng hai người, muốn ở chung với ai thì tuỳ, miễn là kết quả học tập tốt . Tao ở với anh người yêu rồi nên hai đứa bây ở chung đi nhé. "-" Ừm . . . Biết rồi bà" nó vừa tám với Di vừa cặm cụi ăn, cô cứ ngồi đọc nhưng tai vẫn nghe tụi nó đề cập tới vấn đề.---------------------------------------Thế là giờ ra chơi kết thúc nhanh chóng, tụi nó bước vào lớp. Mỗi người một việc, giờ nó không ngủ mà ngồi nghịch điện thoại, Di thì ngồi ngựa lâu lâu vẫn quay xuống nói chuyện với nó, Trâm thì miễn bàn [vì không biết viết tiếp như thế nào nên au cho qua luôn, thông cảm giùm au].----------------------------------------Và rồi 3 tiết học cuối cùng cũng trôi qua, tạm biệt Di trước cổng, tụi nó uể oải đạp xe về nhà đánh một giấc.Chiều đến, ba đứa rủ nhau đi mua một ít đồ để chuẩn bị ngày mai dọn về kí túc xá. Tụi nó đồng loạt diện áo thun, quần sọc và đôi bata rất cá tính. Lấy con mui trần mà nó yêu thích chở cả ba tới Trung tâm thương mại của mình.Tới nơi, nó xuống bãi gửi xe thì thấy một tên con trai đang bước ra từ chiếc BMW.

Reng . . . .Reng . . . Reng . . . .

Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi đã vang lên và cũng là lúc tai của Hạ Trâm được giải thoát khỏi sự đàn áp, tra tấn từ hai con quỷ quái kia. Nó và Di cứ tí ta tí tỡn đi xuống căn tin lôi luôn cả cô mặc dù không muốn.

-" Tụi mày ăn gì để tao đi lấy cho." Di lanh chanh

-" Cho tao 1 mì xào, 1 súp, 1 cánh gà chiên và 1 ly sữa sô-cô"

-" Cà phê"

-" Đợi tí nha 2 bà già." Di lon ton chạy vào trong. Ngoài này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bàn của tụi nó, nó thấy hơi ngứa ngáy, khó chịu vội quay sang cô

-" Ê mày, mặt tao có dính lọ đen hay gì vậy?" - cô lắc đầu

-" Sao tụi kia cứ nhìn chằm chằm vào tao với mày quài vậy."

-" Dám đứng gần, nói chuyện, cười giỡn với "Chị hai" của học viện trừ Bộ đôi hoàng tử thì không nhìn mới lạ"

-" Chị hai ? Ghê vậy ! Ủa còn bộ đôi hoàng tử gì đó là ai ? Mà sao mày biết hay vậy."

-" Bí mật" - cô cười đểu rồi lại cúi xuống.

-" Aishhhhhh . . . Nói chuyện với mày cũng như không ! À mà nè." - nó ghé sát vào tai cô -" Tao đang cho người điều tra, sắp có kết quả rồi."

-" Ừ càng nhanh càng tốt." cô gật đầu cười nhẹ

-" Tốt gì vậy ? Đang bàn chuyện gì sao ? Cho tao tham gia với." - Di bước ra với một mâm thức ăn trên tay.

-" Không gì đâu, đừng lo." - nó vừa nói vừa ngốn thức ăn vào miệng

-" Tụi bây thật là, có gì nhớ nói đó nhé." Di tươi cười. " Mà tối mai tụi bây dọn đồ lên kí túc xá luôn đi nha. Một phòng hai người, muốn ở chung với ai thì tuỳ, miễn là kết quả học tập tốt . Tao ở với anh người yêu rồi nên hai đứa bây ở chung đi nhé. "

-" Ừm . . . Biết rồi bà" nó vừa tám với Di vừa cặm cụi ăn, cô cứ ngồi đọc nhưng tai vẫn nghe tụi nó đề cập tới vấn đề.

---------------------------------------

Thế là giờ ra chơi kết thúc nhanh chóng, tụi nó bước vào lớp. Mỗi người một việc, giờ nó không ngủ mà ngồi nghịch điện thoại, Di thì ngồi ngựa lâu lâu vẫn quay xuống nói chuyện với nó, Trâm thì miễn bàn [vì không biết viết tiếp như thế nào nên au cho qua luôn, thông cảm giùm au].

----------------------------------------

Và rồi 3 tiết học cuối cùng cũng trôi qua, tạm biệt Di trước cổng, tụi nó uể oải đạp xe về nhà đánh một giấc.

Chiều đến, ba đứa rủ nhau đi mua một ít đồ để chuẩn bị ngày mai dọn về kí túc xá. Tụi nó đồng loạt diện áo thun, quần sọc và đôi bata rất cá tính. Lấy con mui trần mà nó yêu thích chở cả ba tới Trung tâm thương mại của mình.

Tới nơi, nó xuống bãi gửi xe thì thấy một tên con trai đang bước ra từ chiếc BMW.

Sóng Gió Vương Gia: Sự Trả Thù Bí ẨnTác giả: Mộc Miên1 Thành phố Hồ Chí Minh vào lúc 6h sáng, mặt trời dần dần lên cao, những hàng cây đang đung đưa trong gió, mọi vật đều tươi vui để đón chào một ngày mới. Từ trong sân bay, 2 cô gái bước ra, trên mình đều là áo thun trắng, bên ngoài là chiếc áo khoác da beo, cùng với cặp kính bảng to che gần nửa gương mặt. Nhìn vào không ai cũng biết, đây là 2 cô người mẫu teen hàng đầu ở Pháp với gương mặt cực baby và vóc dáng hao hao giống nhau. Khác với cái giá lạnh, thơ mộng của thủ đô Pari thì không khí nơi đây thật oi bức, nhộn nhịp, đã làm lòng nó ấm áp hơn bao giờ hết. Nó quay sang cô: -" Đã bao lâu rồi chưa về đây nhỉ ?" - " 5 năm." Từ xa, một chiếc mui trần đỏ phóng tới và đỗ kịch ngay phía trước. Là một anh chàng rất chi là handsome, lãng tử với áo sơ mi trắng cùng quần jean đen và mái tóc được vuốt ngược lên làm ai đi qua cũng ngước nhìn. -"Ôi hó-nì, anh rất nhớ em !"- kèm theo lời nói của anh là một cái ôm đầy yêu thương. -"Long time no see, anh trai." Nó cũng đáp lại cái ôm của anh và hôn… Reng . . . .Reng . . . Reng . . . .Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi đã vang lên và cũng là lúc tai của Hạ Trâm được giải thoát khỏi sự đàn áp, tra tấn từ hai con quỷ quái kia. Nó và Di cứ tí ta tí tỡn đi xuống căn tin lôi luôn cả cô mặc dù không muốn.-" Tụi mày ăn gì để tao đi lấy cho." Di lanh chanh-" Cho tao 1 mì xào, 1 súp, 1 cánh gà chiên và 1 ly sữa sô-cô"-" Cà phê"-" Đợi tí nha 2 bà già." Di lon ton chạy vào trong. Ngoài này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bàn của tụi nó, nó thấy hơi ngứa ngáy, khó chịu vội quay sang cô-" Ê mày, mặt tao có dính lọ đen hay gì vậy?" - cô lắc đầu-" Sao tụi kia cứ nhìn chằm chằm vào tao với mày quài vậy."-" Dám đứng gần, nói chuyện, cười giỡn với "Chị hai" của học viện trừ Bộ đôi hoàng tử thì không nhìn mới lạ"-" Chị hai ? Ghê vậy ! Ủa còn bộ đôi hoàng tử gì đó là ai ? Mà sao mày biết hay vậy."-" Bí mật" - cô cười đểu rồi lại cúi xuống.-" Aishhhhhh . . . Nói chuyện với mày cũng như không ! À mà nè." - nó ghé sát vào tai cô -" Tao đang cho người điều tra, sắp có kết quả rồi."-" Ừ càng nhanh càng tốt." cô gật đầu cười nhẹ-" Tốt gì vậy ? Đang bàn chuyện gì sao ? Cho tao tham gia với." - Di bước ra với một mâm thức ăn trên tay.-" Không gì đâu, đừng lo." - nó vừa nói vừa ngốn thức ăn vào miệng-" Tụi bây thật là, có gì nhớ nói đó nhé." Di tươi cười. " Mà tối mai tụi bây dọn đồ lên kí túc xá luôn đi nha. Một phòng hai người, muốn ở chung với ai thì tuỳ, miễn là kết quả học tập tốt . Tao ở với anh người yêu rồi nên hai đứa bây ở chung đi nhé. "-" Ừm . . . Biết rồi bà" nó vừa tám với Di vừa cặm cụi ăn, cô cứ ngồi đọc nhưng tai vẫn nghe tụi nó đề cập tới vấn đề.---------------------------------------Thế là giờ ra chơi kết thúc nhanh chóng, tụi nó bước vào lớp. Mỗi người một việc, giờ nó không ngủ mà ngồi nghịch điện thoại, Di thì ngồi ngựa lâu lâu vẫn quay xuống nói chuyện với nó, Trâm thì miễn bàn [vì không biết viết tiếp như thế nào nên au cho qua luôn, thông cảm giùm au].----------------------------------------Và rồi 3 tiết học cuối cùng cũng trôi qua, tạm biệt Di trước cổng, tụi nó uể oải đạp xe về nhà đánh một giấc.Chiều đến, ba đứa rủ nhau đi mua một ít đồ để chuẩn bị ngày mai dọn về kí túc xá. Tụi nó đồng loạt diện áo thun, quần sọc và đôi bata rất cá tính. Lấy con mui trần mà nó yêu thích chở cả ba tới Trung tâm thương mại của mình.Tới nơi, nó xuống bãi gửi xe thì thấy một tên con trai đang bước ra từ chiếc BMW.

Chương 5