Này ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân…
Chương 6: Tiếng sét ái tình của Chi Linh và Minh Khánh
Đừng Rời Xa Vì Em Lỡ Yêu Anh Mất RồiTác giả: Pơry SusuNày ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân… Giờ ra chơi , Lam Phương khẽ vươn vai bấm vào lưu bản thảo của công ty rồi đóng laptop lại . Quay sang nhìn con bạn đang ngủ khò khò của mình mà mỉm cười .- Nè..heo ... thức đi ! Ra chơi rồi ! - Lam Phương nói- Ưm ..mệt quá đi !- Chi Linh vươn vai- Trâm Thảo.. em mau đi ăn.. Lam Phương ! - Minh Nhật nói- Anh Minh Nhật ... nhớ anh lắm đấy !- Lam Phương ôm lấy cậu- Anh cũng vậy ...5 năm trước anh đi .. em nhớ trước khi đi em nói gì không ? - Minh Nhật nói-Là gì nhỉ ? - Lam Phương hỏi- Vậy à..haha..anh đùa thôi ! - Minh Nhật nhẹ xoa đầu côĐau lòng nhìn Lam Phương , sao cô lại quên lời hứa quan trọng như vậy , 5 năm qua cậu chưa thề dám quên một chữ nào .-------------- 5năm trước tại sân bay -----------1 cậu bé đang cùng gia đình mỉm cười tạm biệt mọi người trong đó , 1 cô bé đang cố kiềm nước mắt của mình rơi xuống nhưng không được . Cậu bé bước tới ôm cô vỗ về .- Anh đi rồi về mà ... Phương Phương đừng khóc biết không ? - Minh Nhật nói- Huhu..anh Minh Nhật nhớ về với em nhé ! - Lam Phương nói- Ừm .. thôi anh đi đây ..Phương Phương nhớ ngoan ngoãn nghe lời nhe ! - Minh Nhật nói- Huhu..em chờ anh Minh Nhật về để làm chú rể của em đó..anh nhất định phải về đấy ! - Lam hương nói- Anh sẽ về ! - cậu bé Minh Nhật cùng mẹ kéo vali qua cửa kínhCô bé Lam Phương thì chạy lại ôm lấy cô bé Chi Linh mà khóc sướt mướt-----------------------------Hiện Tại ---------------Mới chừng 5 năm mà cô đã trở nên trưởng thành và ra dáng tiểu thư thế này làm cho Minh Nhật không khỏi bàng hoàng , Lam Phương thì mỉm cười nhìn anh.- À mà.. Trâm Thảo là em gái anh à ! - Chi Linh hỏi- Ừm..nó từ nhỏ đã ở Pháp với papa nên chưa giới thiệu được ! - Minh Nhật nhẹ cười- Ôh...! - cả 2 gật gù- Nào ta đi ăn thôi ! - Trâm Thảo nói- Ừm ! - Cả 3 gất gùQuay ra thì Lam Phương nhìn Vũ Phong bước vào , nhanh chóng Huyền Nhi chạy lại ôm ấp lấy cậu .- Ơ..anh Minh Nhật ..Thảo Trâm..lâu quá không gặp ! - Vũ Phong nói- Vũ Phong ! lâu lắm anh không gặp em đấy ! - Minh Nhật nóiLam Phương khẽ nắm tay 2 cô bạn bước đi thì bị kéo lại .- Đây là bạn gái em .. Huyền Nhi ! - Vũ Phong nói- ô..xinh nhỉ ? - Minh Nhật nói- Em chào anh ạ ! - Huyền Nhi cúi đầu- Còn đây là bạn gái anh ! Lam Phương ! - Minh Nhật kéo cô lại- Này .. anh Minh Nhật không có à nha ! - Lam Phương nói- Hehe.. thôi để sau anh em mình nói tiếp anh đi với bạn gái rồi ..bye em nhé ! - Minh Nhật khoác vai Lam Phương đi- Họ đẹp đôi anh nhỉ ? - Huyền Nhi nói- Đẹp gì chứ ? - Vũ Phong bỏ điSao trong người cậu khó chịu khi Lam Phương thân mật với Minh Nhật thế . Phải đi bar chơi mới được . Huyền Nhi nhìn Vũ Phong chưa bao giờ cậu nói chuyện với cô như vậy lúc nào cũng ngọt ngào nhưng khi nói đến Lam Phương soa lại như thế . Cô không thể mất Vũ Phong ,không thể để cho ai cướp được cậu cả . Phía ngoài lớp , Quang Minh mỉm cười tà mị không ngờ hắn của có nhược điểm đấy chứ ,cậu phải cho nó biết cảm giác mất đi người mình yêu ra sao ?Ở căn teen , 4 con người 4 tính cách khác nhau ngôi chung làm cho cả căn phòng tập chung nhìn , Minh Khánh từ ngoài đi vào thì- a..xin lỗi .. tôi không cố ý ! - Chi Linh nói- Cô .. ! - Minh Khánh ngước lên thì- Ơ... ! cả 2 nhìn nhauChi Linh mỉm cười nhìn Minh Khánh cũng không kém . Lam Phương đứng giữa chớp mắt nhìn qua nhìn lại .- Này nhìn nhau cho trào máu họng mới chịu à ! - Lam Phương nói- Ơ.. em xin lỗi hay anh vô cùng ngồi với nhóm em nhé ! - Chi Linh cúi mặt- Ờ..cũng được ! - Minh Khánh bị sự dễ thương thu hút- Minh Khánh..mày dính chưởng của em anh à ! - Minh Nhật nói- Anh Minh Nhật .. ! - Minh Khánh ngạc nhiên- Haha..thôi vào ăn cùng anh nè ..lạu lâu mới thấy mày tách Vũ Phong ra đấy ! - Minh Nhật nóiMinh Khánh khẽ cười , ngồi kế bên Chi Linh cả 2 đều ái ngại làm cho Lam Phương với Trâm Thảo nhìn sởn gai ốc lên .
Giờ ra chơi , Lam Phương khẽ vươn vai bấm vào lưu bản thảo của công ty rồi đóng laptop lại . Quay sang nhìn con bạn đang ngủ khò khò của mình mà mỉm cười .
- Nè..heo ... thức đi ! Ra chơi rồi ! - Lam Phương nói
- Ưm ..mệt quá đi !- Chi Linh vươn vai
- Trâm Thảo.. em mau đi ăn.. Lam Phương ! - Minh Nhật nói
- Anh Minh Nhật ... nhớ anh lắm đấy !- Lam Phương ôm lấy cậu
- Anh cũng vậy ...5 năm trước anh đi .. em nhớ trước khi đi em nói gì không ? - Minh Nhật nói
-Là gì nhỉ ? - Lam Phương hỏi
- Vậy à..haha..anh đùa thôi ! - Minh Nhật nhẹ xoa đầu cô
Đau lòng nhìn Lam Phương , sao cô lại quên lời hứa quan trọng như vậy , 5 năm qua cậu chưa thề dám quên một chữ nào .
-------------- 5năm trước tại sân bay -----------
1 cậu bé đang cùng gia đình mỉm cười tạm biệt mọi người trong đó , 1 cô bé đang cố kiềm nước mắt của mình rơi xuống nhưng không được . Cậu bé bước tới ôm cô vỗ về .
- Anh đi rồi về mà ... Phương Phương đừng khóc biết không ? - Minh Nhật nói
- Huhu..anh Minh Nhật nhớ về với em nhé ! - Lam Phương nói
- Ừm .. thôi anh đi đây ..Phương Phương nhớ ngoan ngoãn nghe lời nhe ! - Minh Nhật nói
- Huhu..em chờ anh Minh Nhật về để làm chú rể của em đó..anh nhất định phải về đấy ! - Lam hương nói
- Anh sẽ về ! - cậu bé Minh Nhật cùng mẹ kéo vali qua cửa kính
Cô bé Lam Phương thì chạy lại ôm lấy cô bé Chi Linh mà khóc sướt mướt
-----------------------------Hiện Tại ---------------
Mới chừng 5 năm mà cô đã trở nên trưởng thành và ra dáng tiểu thư thế này làm cho Minh Nhật không khỏi bàng hoàng , Lam Phương thì mỉm cười nhìn anh.
- À mà.. Trâm Thảo là em gái anh à ! - Chi Linh hỏi
- Ừm..nó từ nhỏ đã ở Pháp với papa nên chưa giới thiệu được ! - Minh Nhật nhẹ cười
- Ôh...! - cả 2 gật gù
- Nào ta đi ăn thôi ! - Trâm Thảo nói
- Ừm ! - Cả 3 gất gù
Quay ra thì Lam Phương nhìn Vũ Phong bước vào , nhanh chóng Huyền Nhi chạy lại ôm ấp lấy cậu .
- Ơ..anh Minh Nhật ..Thảo Trâm..lâu quá không gặp ! - Vũ Phong nói
- Vũ Phong ! lâu lắm anh không gặp em đấy ! - Minh Nhật nói
Lam Phương khẽ nắm tay 2 cô bạn bước đi thì bị kéo lại .
- Đây là bạn gái em .. Huyền Nhi ! - Vũ Phong nói
- ô..xinh nhỉ ? - Minh Nhật nói
- Em chào anh ạ ! - Huyền Nhi cúi đầu
- Còn đây là bạn gái anh ! Lam Phương ! - Minh Nhật kéo cô lại
- Này .. anh Minh Nhật không có à nha ! - Lam Phương nói
- Hehe.. thôi để sau anh em mình nói tiếp anh đi với bạn gái rồi ..bye em nhé ! - Minh Nhật khoác vai Lam Phương đi
- Họ đẹp đôi anh nhỉ ? - Huyền Nhi nói
- Đẹp gì chứ ? - Vũ Phong bỏ đi
Sao trong người cậu khó chịu khi Lam Phương thân mật với Minh Nhật thế . Phải đi bar chơi mới được . Huyền Nhi nhìn Vũ Phong chưa bao giờ cậu nói chuyện với cô như vậy lúc nào cũng ngọt ngào nhưng khi nói đến Lam Phương soa lại như thế . Cô không thể mất Vũ Phong ,không thể để cho ai cướp được cậu cả . Phía ngoài lớp , Quang Minh mỉm cười tà mị không ngờ hắn của có nhược điểm đấy chứ ,cậu phải cho nó biết cảm giác mất đi người mình yêu ra sao ?
Ở căn teen , 4 con người 4 tính cách khác nhau ngôi chung làm cho cả căn phòng tập chung nhìn , Minh Khánh từ ngoài đi vào thì
- a..xin lỗi .. tôi không cố ý ! - Chi Linh nói
- Cô .. ! - Minh Khánh ngước lên thì
- Ơ... ! cả 2 nhìn nhau
Chi Linh mỉm cười nhìn Minh Khánh cũng không kém . Lam Phương đứng giữa chớp mắt nhìn qua nhìn lại .
- Này nhìn nhau cho trào máu họng mới chịu à ! - Lam Phương nói
- Ơ.. em xin lỗi hay anh vô cùng ngồi với nhóm em nhé ! - Chi Linh cúi mặt
- Ờ..cũng được ! - Minh Khánh bị sự dễ thương thu hút
- Minh Khánh..mày dính chưởng của em anh à ! - Minh Nhật nói
- Anh Minh Nhật .. ! - Minh Khánh ngạc nhiên
- Haha..thôi vào ăn cùng anh nè ..lạu lâu mới thấy mày tách Vũ Phong ra đấy ! - Minh Nhật nói
Minh Khánh khẽ cười , ngồi kế bên Chi Linh cả 2 đều ái ngại làm cho Lam Phương với Trâm Thảo nhìn sởn gai ốc lên .
Đừng Rời Xa Vì Em Lỡ Yêu Anh Mất RồiTác giả: Pơry SusuNày ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân… Giờ ra chơi , Lam Phương khẽ vươn vai bấm vào lưu bản thảo của công ty rồi đóng laptop lại . Quay sang nhìn con bạn đang ngủ khò khò của mình mà mỉm cười .- Nè..heo ... thức đi ! Ra chơi rồi ! - Lam Phương nói- Ưm ..mệt quá đi !- Chi Linh vươn vai- Trâm Thảo.. em mau đi ăn.. Lam Phương ! - Minh Nhật nói- Anh Minh Nhật ... nhớ anh lắm đấy !- Lam Phương ôm lấy cậu- Anh cũng vậy ...5 năm trước anh đi .. em nhớ trước khi đi em nói gì không ? - Minh Nhật nói-Là gì nhỉ ? - Lam Phương hỏi- Vậy à..haha..anh đùa thôi ! - Minh Nhật nhẹ xoa đầu côĐau lòng nhìn Lam Phương , sao cô lại quên lời hứa quan trọng như vậy , 5 năm qua cậu chưa thề dám quên một chữ nào .-------------- 5năm trước tại sân bay -----------1 cậu bé đang cùng gia đình mỉm cười tạm biệt mọi người trong đó , 1 cô bé đang cố kiềm nước mắt của mình rơi xuống nhưng không được . Cậu bé bước tới ôm cô vỗ về .- Anh đi rồi về mà ... Phương Phương đừng khóc biết không ? - Minh Nhật nói- Huhu..anh Minh Nhật nhớ về với em nhé ! - Lam Phương nói- Ừm .. thôi anh đi đây ..Phương Phương nhớ ngoan ngoãn nghe lời nhe ! - Minh Nhật nói- Huhu..em chờ anh Minh Nhật về để làm chú rể của em đó..anh nhất định phải về đấy ! - Lam hương nói- Anh sẽ về ! - cậu bé Minh Nhật cùng mẹ kéo vali qua cửa kínhCô bé Lam Phương thì chạy lại ôm lấy cô bé Chi Linh mà khóc sướt mướt-----------------------------Hiện Tại ---------------Mới chừng 5 năm mà cô đã trở nên trưởng thành và ra dáng tiểu thư thế này làm cho Minh Nhật không khỏi bàng hoàng , Lam Phương thì mỉm cười nhìn anh.- À mà.. Trâm Thảo là em gái anh à ! - Chi Linh hỏi- Ừm..nó từ nhỏ đã ở Pháp với papa nên chưa giới thiệu được ! - Minh Nhật nhẹ cười- Ôh...! - cả 2 gật gù- Nào ta đi ăn thôi ! - Trâm Thảo nói- Ừm ! - Cả 3 gất gùQuay ra thì Lam Phương nhìn Vũ Phong bước vào , nhanh chóng Huyền Nhi chạy lại ôm ấp lấy cậu .- Ơ..anh Minh Nhật ..Thảo Trâm..lâu quá không gặp ! - Vũ Phong nói- Vũ Phong ! lâu lắm anh không gặp em đấy ! - Minh Nhật nóiLam Phương khẽ nắm tay 2 cô bạn bước đi thì bị kéo lại .- Đây là bạn gái em .. Huyền Nhi ! - Vũ Phong nói- ô..xinh nhỉ ? - Minh Nhật nói- Em chào anh ạ ! - Huyền Nhi cúi đầu- Còn đây là bạn gái anh ! Lam Phương ! - Minh Nhật kéo cô lại- Này .. anh Minh Nhật không có à nha ! - Lam Phương nói- Hehe.. thôi để sau anh em mình nói tiếp anh đi với bạn gái rồi ..bye em nhé ! - Minh Nhật khoác vai Lam Phương đi- Họ đẹp đôi anh nhỉ ? - Huyền Nhi nói- Đẹp gì chứ ? - Vũ Phong bỏ điSao trong người cậu khó chịu khi Lam Phương thân mật với Minh Nhật thế . Phải đi bar chơi mới được . Huyền Nhi nhìn Vũ Phong chưa bao giờ cậu nói chuyện với cô như vậy lúc nào cũng ngọt ngào nhưng khi nói đến Lam Phương soa lại như thế . Cô không thể mất Vũ Phong ,không thể để cho ai cướp được cậu cả . Phía ngoài lớp , Quang Minh mỉm cười tà mị không ngờ hắn của có nhược điểm đấy chứ ,cậu phải cho nó biết cảm giác mất đi người mình yêu ra sao ?Ở căn teen , 4 con người 4 tính cách khác nhau ngôi chung làm cho cả căn phòng tập chung nhìn , Minh Khánh từ ngoài đi vào thì- a..xin lỗi .. tôi không cố ý ! - Chi Linh nói- Cô .. ! - Minh Khánh ngước lên thì- Ơ... ! cả 2 nhìn nhauChi Linh mỉm cười nhìn Minh Khánh cũng không kém . Lam Phương đứng giữa chớp mắt nhìn qua nhìn lại .- Này nhìn nhau cho trào máu họng mới chịu à ! - Lam Phương nói- Ơ.. em xin lỗi hay anh vô cùng ngồi với nhóm em nhé ! - Chi Linh cúi mặt- Ờ..cũng được ! - Minh Khánh bị sự dễ thương thu hút- Minh Khánh..mày dính chưởng của em anh à ! - Minh Nhật nói- Anh Minh Nhật .. ! - Minh Khánh ngạc nhiên- Haha..thôi vào ăn cùng anh nè ..lạu lâu mới thấy mày tách Vũ Phong ra đấy ! - Minh Nhật nóiMinh Khánh khẽ cười , ngồi kế bên Chi Linh cả 2 đều ái ngại làm cho Lam Phương với Trâm Thảo nhìn sởn gai ốc lên .