Tác giả:

Này ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân…

Chương 26: Lam Phương chết rồi !

Đừng Rời Xa Vì Em Lỡ Yêu Anh Mất RồiTác giả: Pơry SusuNày ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân… Vũ Phong tròn mắt nhìn ,, Huyền Nhi thì ngạc nhiên nhìn Chi Linh , Trâm Thảo không chịu được chạy đi , Nhật Ân liền chạy theo .- Minh Khánh...mày buông ra cho em ấy nói ...đứa bé của Lam Phương là sao hả?-Vũ Phong hỏi- Mày không nghe tốt hơn ! Và bọn tao không muốn người ngoài nghe !- Minh Khánh nóiVũ Phong quay nhìn Huyền Nhi , sự lạnh lùng tàn khốc làm cho Huyền Nhi hiểu được lập tức chạy đi nhưng trong lòng bao nhiêu thắc mắc.- Được rồi ..Chi Linh ..em nói đi ..đứa bé của Lam Phương là sao...Lam Phương bây giờ đang ở đâu hả ?- Vũ Phong như hét lên- Há..bây giờ anh mới tìm nó à ..nó đang ở dưới chân anh đó !- Chi Linh nói- Là sao ? Em nói rõ đi ..!- Vũ Phong nói như hét- Vũ Phong...Lam Phương ..em ấy bị chứng bệnh khối u trong não .. thật ra em ấy có thời gian để làm phẫu thuật nhưng em ấy muốn bên mày , càng lam cho khối u nặng hơn và ...các bác sĩ nói ..không thể cứu được !- Minh Khánh nói trầm lại- Nó vì muốn bên anh mà như thế ..trong khí đó anh đi mà vui đùa với ả đê tiện Huyền Nhi kìa ...2 người đã làm tôi mất đi đứa bạn ..làm mất đi đứa cháu chưa chào đời đấy !- Chi Linh đánh vào người Vũ Phong- Lam...Phương..con của tôi ..cô ấy có con của tôi ...!- Vũ Phong nói- Anh lo cho ả đàn bà kia đi ...!-Chi Linh bỏ đi cùng Minh KhánhVủ Phong cứ lập lại câu Lam Phương..con của cậu ..Hững hờ đi về biệt thự ngoại ô , nhìn xung quanh mà lòng cậu thổn thức , bước lên trên phòng của cô , mở tủ bàn ra , Vũ Phong tròn mắt nhìn ảnh của cậu ..cô chụp lúc nào thế ..xem những bức ảnh xong Vũ Phong thấy một cuốn nhật kí ..và mở ra xem..-- Ngày..tháng ..năm ---Ôi ..ba yêu của con sao lại hại con thế ...con còn trẻ như thế sao phải lấy chồng chứ ..mà lại là một tên trăng hoa nhìn sơ là biết ...không lẽ ba muốn tống khứ con vậy sao... Tức ơi là tức..hắn dám sai ặt thù dọa mình nữa chứ .. bàn hợp đồng đó nhất định hắn sẽ thua ..--- Ngày ..tháng ..năm -----Huhu...sáng nay hắn gọi tôi dậy mà bỏ đi đâu mộ tê ý ..tôi kêu Chi Linh qua rước tới trường thì gặp hắn ...ôi nhìn cảnh hắn tay trong tay với nhỏ gái khác thì tức chết được à..Nhưng bù lại tôi gặp nhiều người quen và tối đi chơi thì con nhỏ bồ hắn dám đánh 1 cậu nhóc ..bất bình tôi liền xông ra giúp ..haha..đàn em của hắn chỉ là 1 lũ tép rêu mà dám đụng vào chị đại này ư ..không biết tự lượng sức---Ngày ..tháng..năm---Ôi ..Chi Linh đã nhập viện rồi ..căn nhà này chỉ còn một mình tôi thôi ..sao cô đơn quá ..từ nhỏ tôi không thề có cảm giác như thế này bao giờ ...woa..sao hôm nay nhìn hắn khác quá nhỉ ...tim tôi cứ gặp hắn là đập như trống ..chẳng lẽ tôi đã yêu hắn...---- ... Ngày..Tháng ... Năm --------Hôm nay tôi tháo thức lắm ì ngày mai tôi sẽ cùng chồng tôi đính hôn thêm lần này nữa nhưng là ra mắt tất cả mọi người chứ không giấu nữa ... Thật vui quá đi ..tôi sẽ cho anh ấy bất ngờ vào ngày mai ...hihi..tôi đã mang thai của anh ấy rồi..nhưng căn bệnh của tôi ngày càng nguy kịch nên giờ tôi đang lo đây ... Nhưng tôi vẫn vui vì có anh ấy ..tôi sẽ cố gắng bảo về con của chúng tôi ..-------------Vũ Phong nhìn từng trang nhật kí mà nước mắt từ khe mắt chảy ra , sao cô không nói chứ ...- AAAAAA!! - Vũ Phong hét gào lên

Vũ Phong tròn mắt nhìn ,, Huyền Nhi thì ngạc nhiên nhìn Chi Linh , Trâm Thảo không chịu được chạy đi , Nhật Ân liền chạy theo .

- Minh Khánh...mày buông ra cho em ấy nói ...đứa bé của Lam Phương là sao hả?-Vũ Phong hỏi

- Mày không nghe tốt hơn ! Và bọn tao không muốn người ngoài nghe !- Minh Khánh nói

Vũ Phong quay nhìn Huyền Nhi , sự lạnh lùng tàn khốc làm cho Huyền Nhi hiểu được lập tức chạy đi nhưng trong lòng bao nhiêu thắc mắc.

- Được rồi ..Chi Linh ..em nói đi ..đứa bé của Lam Phương là sao...Lam Phương bây giờ đang ở đâu hả ?- Vũ Phong như hét lên

- Há..bây giờ anh mới tìm nó à ..nó đang ở dưới chân anh đó !- Chi Linh nói

- Là sao ? Em nói rõ đi ..!- Vũ Phong nói như hét

- Vũ Phong...Lam Phương ..em ấy bị chứng bệnh khối u trong não .. thật ra em ấy có thời gian để làm phẫu thuật nhưng em ấy muốn bên mày , càng lam cho khối u nặng hơn và ...các bác sĩ nói ..không thể cứu được !- Minh Khánh nói trầm lại

- Nó vì muốn bên anh mà như thế ..trong khí đó anh đi mà vui đùa với ả đê tiện Huyền Nhi kìa ...2 người đã làm tôi mất đi đứa bạn ..làm mất đi đứa cháu chưa chào đời đấy !- Chi Linh đánh vào người Vũ Phong

- Lam...Phương..con của tôi ..cô ấy có con của tôi ...!- Vũ Phong nói

- Anh lo cho ả đàn bà kia đi ...!-Chi Linh bỏ đi cùng Minh Khánh

Vủ Phong cứ lập lại câu Lam Phương..con của cậu ..Hững hờ đi về biệt thự ngoại ô , nhìn xung quanh mà lòng cậu thổn thức , bước lên trên phòng của cô , mở tủ bàn ra , Vũ Phong tròn mắt nhìn ảnh của cậu ..cô chụp lúc nào thế ..xem những bức ảnh xong Vũ Phong thấy một cuốn nhật kí ..và mở ra xem..

-- Ngày..tháng ..năm ---

Ôi ..ba yêu của con sao lại hại con thế ...con còn trẻ như thế sao phải lấy chồng chứ ..mà lại là một tên trăng hoa nhìn sơ là biết ...không lẽ ba muốn tống khứ con vậy sao... Tức ơi là tức..hắn dám sai ặt thù dọa mình nữa chứ .. bàn hợp đồng đó nhất định hắn sẽ thua ..

--- Ngày ..tháng ..năm -----

Huhu...sáng nay hắn gọi tôi dậy mà bỏ đi đâu mộ tê ý ..tôi kêu Chi Linh qua rước tới trường thì gặp hắn ...ôi nhìn cảnh hắn tay trong tay với nhỏ gái khác thì tức chết được à..Nhưng bù lại tôi gặp nhiều người quen và tối đi chơi thì con nhỏ bồ hắn dám đánh 1 cậu nhóc ..bất bình tôi liền xông ra giúp ..haha..đàn em của hắn chỉ là 1 lũ tép rêu mà dám đụng vào chị đại này ư ..không biết tự lượng sức

---Ngày ..tháng..năm---

Ôi ..Chi Linh đã nhập viện rồi ..căn nhà này chỉ còn một mình tôi thôi ..sao cô đơn quá ..từ nhỏ tôi không thề có cảm giác như thế này bao giờ ...woa..sao hôm nay nhìn hắn khác quá nhỉ ...tim tôi cứ gặp hắn là đập như trống ..chẳng lẽ tôi đã yêu hắn...

---- ... Ngày..Tháng ... Năm --------

Hôm nay tôi tháo thức lắm ì ngày mai tôi sẽ cùng chồng tôi đính hôn thêm lần này nữa nhưng là ra mắt tất cả mọi người chứ không giấu nữa ... Thật vui quá đi ..tôi sẽ cho anh ấy bất ngờ vào ngày mai ...hihi..tôi đã mang thai của anh ấy rồi..nhưng căn bệnh của tôi ngày càng nguy kịch nên giờ tôi đang lo đây ... Nhưng tôi vẫn vui vì có anh ấy ..tôi sẽ cố gắng bảo về con của chúng tôi ..

-------------

Vũ Phong nhìn từng trang nhật kí mà nước mắt từ khe mắt chảy ra , sao cô không nói chứ ...

- AAAAAA!! - Vũ Phong hét gào lên

Đừng Rời Xa Vì Em Lỡ Yêu Anh Mất RồiTác giả: Pơry SusuNày ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân… Vũ Phong tròn mắt nhìn ,, Huyền Nhi thì ngạc nhiên nhìn Chi Linh , Trâm Thảo không chịu được chạy đi , Nhật Ân liền chạy theo .- Minh Khánh...mày buông ra cho em ấy nói ...đứa bé của Lam Phương là sao hả?-Vũ Phong hỏi- Mày không nghe tốt hơn ! Và bọn tao không muốn người ngoài nghe !- Minh Khánh nóiVũ Phong quay nhìn Huyền Nhi , sự lạnh lùng tàn khốc làm cho Huyền Nhi hiểu được lập tức chạy đi nhưng trong lòng bao nhiêu thắc mắc.- Được rồi ..Chi Linh ..em nói đi ..đứa bé của Lam Phương là sao...Lam Phương bây giờ đang ở đâu hả ?- Vũ Phong như hét lên- Há..bây giờ anh mới tìm nó à ..nó đang ở dưới chân anh đó !- Chi Linh nói- Là sao ? Em nói rõ đi ..!- Vũ Phong nói như hét- Vũ Phong...Lam Phương ..em ấy bị chứng bệnh khối u trong não .. thật ra em ấy có thời gian để làm phẫu thuật nhưng em ấy muốn bên mày , càng lam cho khối u nặng hơn và ...các bác sĩ nói ..không thể cứu được !- Minh Khánh nói trầm lại- Nó vì muốn bên anh mà như thế ..trong khí đó anh đi mà vui đùa với ả đê tiện Huyền Nhi kìa ...2 người đã làm tôi mất đi đứa bạn ..làm mất đi đứa cháu chưa chào đời đấy !- Chi Linh đánh vào người Vũ Phong- Lam...Phương..con của tôi ..cô ấy có con của tôi ...!- Vũ Phong nói- Anh lo cho ả đàn bà kia đi ...!-Chi Linh bỏ đi cùng Minh KhánhVủ Phong cứ lập lại câu Lam Phương..con của cậu ..Hững hờ đi về biệt thự ngoại ô , nhìn xung quanh mà lòng cậu thổn thức , bước lên trên phòng của cô , mở tủ bàn ra , Vũ Phong tròn mắt nhìn ảnh của cậu ..cô chụp lúc nào thế ..xem những bức ảnh xong Vũ Phong thấy một cuốn nhật kí ..và mở ra xem..-- Ngày..tháng ..năm ---Ôi ..ba yêu của con sao lại hại con thế ...con còn trẻ như thế sao phải lấy chồng chứ ..mà lại là một tên trăng hoa nhìn sơ là biết ...không lẽ ba muốn tống khứ con vậy sao... Tức ơi là tức..hắn dám sai ặt thù dọa mình nữa chứ .. bàn hợp đồng đó nhất định hắn sẽ thua ..--- Ngày ..tháng ..năm -----Huhu...sáng nay hắn gọi tôi dậy mà bỏ đi đâu mộ tê ý ..tôi kêu Chi Linh qua rước tới trường thì gặp hắn ...ôi nhìn cảnh hắn tay trong tay với nhỏ gái khác thì tức chết được à..Nhưng bù lại tôi gặp nhiều người quen và tối đi chơi thì con nhỏ bồ hắn dám đánh 1 cậu nhóc ..bất bình tôi liền xông ra giúp ..haha..đàn em của hắn chỉ là 1 lũ tép rêu mà dám đụng vào chị đại này ư ..không biết tự lượng sức---Ngày ..tháng..năm---Ôi ..Chi Linh đã nhập viện rồi ..căn nhà này chỉ còn một mình tôi thôi ..sao cô đơn quá ..từ nhỏ tôi không thề có cảm giác như thế này bao giờ ...woa..sao hôm nay nhìn hắn khác quá nhỉ ...tim tôi cứ gặp hắn là đập như trống ..chẳng lẽ tôi đã yêu hắn...---- ... Ngày..Tháng ... Năm --------Hôm nay tôi tháo thức lắm ì ngày mai tôi sẽ cùng chồng tôi đính hôn thêm lần này nữa nhưng là ra mắt tất cả mọi người chứ không giấu nữa ... Thật vui quá đi ..tôi sẽ cho anh ấy bất ngờ vào ngày mai ...hihi..tôi đã mang thai của anh ấy rồi..nhưng căn bệnh của tôi ngày càng nguy kịch nên giờ tôi đang lo đây ... Nhưng tôi vẫn vui vì có anh ấy ..tôi sẽ cố gắng bảo về con của chúng tôi ..-------------Vũ Phong nhìn từng trang nhật kí mà nước mắt từ khe mắt chảy ra , sao cô không nói chứ ...- AAAAAA!! - Vũ Phong hét gào lên

Chương 26: Lam Phương chết rồi !