Tác giả:

Anh học giỏi lại đẹp trai như một vũ trụ bao la rộng lớn có thật nhiều vệ tinh bao quanh là các cô gái xinh đẹp.Nó thích anh lắm nhưng xem lại nó xem. Một cô gái ngờ nghệch ngu ngơ ngốc nghếch, lại chẳng xinh, tóm lại chẳng có điểm gì nổi bật. Nó chuyển đến trường cũng đã được một năm, cũng quen dần với mọi thứ. Sự phân chia tầng lớp về tiền bạc, sắc đẹp... Đương nhiên nó vẫn luôn cắm mốc hạng bét ở mọi mặt. Nó là thế đấy nhưng ai cấm được nó thích anh chứ, ai cấm được nó nhìn anh từ xa và mơ tưởng về anh chứ. Nó- Một đứa con gái 16 tuổi đầu nhưng chưa bết thế nào gọi là tình yêu, hay nếu là có thì chỉ là với các Oppa của Big Bang mà nó hâm mộ. Vừa bước vào trương, thứ đầu tiên khiến nó chú ý và luôn để trong tâm trí là anh- Phan Lâm. Anh hơn nó 1 tuổi, khi nó nhìn thấy anh lần đầu đúng vào ngày “ va-lung-tung” . Có lẽ đó là một mũi tên mà thần tình yêu bắn vào tim nó, từ phút giây ấy, nó luôn muốn được ngắm nhìn anh. Từng ngày, lặng lẽ đứng phía sau dõi theo anh. Anh cao lắm, chắc…

Chương 24: Về với bình yên

Vì Em Có AnhTác giả: Z.YAnh học giỏi lại đẹp trai như một vũ trụ bao la rộng lớn có thật nhiều vệ tinh bao quanh là các cô gái xinh đẹp.Nó thích anh lắm nhưng xem lại nó xem. Một cô gái ngờ nghệch ngu ngơ ngốc nghếch, lại chẳng xinh, tóm lại chẳng có điểm gì nổi bật. Nó chuyển đến trường cũng đã được một năm, cũng quen dần với mọi thứ. Sự phân chia tầng lớp về tiền bạc, sắc đẹp... Đương nhiên nó vẫn luôn cắm mốc hạng bét ở mọi mặt. Nó là thế đấy nhưng ai cấm được nó thích anh chứ, ai cấm được nó nhìn anh từ xa và mơ tưởng về anh chứ. Nó- Một đứa con gái 16 tuổi đầu nhưng chưa bết thế nào gọi là tình yêu, hay nếu là có thì chỉ là với các Oppa của Big Bang mà nó hâm mộ. Vừa bước vào trương, thứ đầu tiên khiến nó chú ý và luôn để trong tâm trí là anh- Phan Lâm. Anh hơn nó 1 tuổi, khi nó nhìn thấy anh lần đầu đúng vào ngày “ va-lung-tung” . Có lẽ đó là một mũi tên mà thần tình yêu bắn vào tim nó, từ phút giây ấy, nó luôn muốn được ngắm nhìn anh. Từng ngày, lặng lẽ đứng phía sau dõi theo anh. Anh cao lắm, chắc… Sau 2 năm, mọi thứ đã trở lại với quỹ đạo. Hình ảnh Khánh Đằng không còn làm Dương Nghi ám ảnh mà trở thành một hình ảnh đẹp về người thầy, người bạn mãi luôn sống mãi trong tim cô.Phan Lâm đang học ở trường Đại học Thương Mại. Anh định sẽ kế nghiệp bố, quản lí một số chi nhánh ngân hàng trong nước.Nhờ có Dương Nghi mà quan hệ của Phan Lâm và mẹ kế của anh đã tốt hơn rất nhiều.***- Cháu chào cô! - Dương Nghi tan học là về thẳng nhà Phan Lâm.Người phụ nữ đang đọc sách, nghe tiếng chào liền bỏ cuốn sách xuống bàn, nở nụ cười :- Nghi Nghi! Con đến rồi à, sao không chờ Jun đến đón... Bác Hà, lấy cho Nghi đĩa hoa quả.- Bà gọi bác quản gia rồi quay sang Dương Nghi.- Lại đây, Jun cũng sắp về rồi cô chạy đến ngồi đối diện với mẹ Phan Lâm, cô nhớ cũng ở đây vài năm trước Phan Lâm đã ẩy đổ chiếc bàn này, tức giận cáu gắt với mẹ kế của anh. Nhưng giờ hai người lại trở nên thân thiết yêu mến nhau chẳng khác nào mẹ con ruột. Đúng là quá tốt rồi.- Oa!!! Đúng lúc cháu đang đói....cứ như thế này thì cháu sẽ chăm đến nhà cô hơn mất.Mẹ Phan Lâm vừa đọc sách vừa nói :- Thế nên ta mới bảo cháu mau chóng chuyển đến nhà ta ở, mau chóng đính hôn với Jun đi.Mặt Dương Nghi đỏ ửng:- Tất nhiên là cháu muốn nhưng đại lão gia kia chẳng nói gì cả sao cháu có thể chứ.

Sau 2 năm, mọi thứ đã trở lại với quỹ đạo. Hình ảnh Khánh Đằng không còn làm Dương Nghi ám ảnh mà trở thành một hình ảnh đẹp về người thầy, người bạn mãi luôn sống mãi trong tim cô.Phan Lâm đang học ở trường Đại học Thương Mại. Anh định sẽ kế nghiệp bố, quản lí một số chi nhánh ngân hàng trong nước.

Nhờ có Dương Nghi mà quan hệ của Phan Lâm và mẹ kế của anh đã tốt hơn rất nhiều.

***

- Cháu chào cô! - Dương Nghi tan học là về thẳng nhà Phan Lâm.

Người phụ nữ đang đọc sách, nghe tiếng chào liền bỏ cuốn sách xuống bàn, nở nụ cười :

- Nghi Nghi! Con đến rồi à, sao không chờ Jun đến đón... Bác Hà, lấy cho Nghi đĩa hoa quả.- Bà gọi bác quản gia rồi quay sang Dương Nghi.

- Lại đây, Jun cũng sắp về rồi cô chạy đến ngồi đối diện với mẹ Phan Lâm, cô nhớ cũng ở đây vài năm trước Phan Lâm đã ẩy đổ chiếc bàn này, tức giận cáu gắt với mẹ kế của anh. Nhưng giờ hai người lại trở nên thân thiết yêu mến nhau chẳng khác nào mẹ con ruột. Đúng là quá tốt rồi.

- Oa!!! Đúng lúc cháu đang đói....cứ như thế này thì cháu sẽ chăm đến nhà cô hơn mất.

Mẹ Phan Lâm vừa đọc sách vừa nói :

- Thế nên ta mới bảo cháu mau chóng chuyển đến nhà ta ở, mau chóng đính hôn với Jun đi.

Mặt Dương Nghi đỏ ửng:

- Tất nhiên là cháu muốn nhưng đại lão gia kia chẳng nói gì cả sao cháu có thể chứ.

Vì Em Có AnhTác giả: Z.YAnh học giỏi lại đẹp trai như một vũ trụ bao la rộng lớn có thật nhiều vệ tinh bao quanh là các cô gái xinh đẹp.Nó thích anh lắm nhưng xem lại nó xem. Một cô gái ngờ nghệch ngu ngơ ngốc nghếch, lại chẳng xinh, tóm lại chẳng có điểm gì nổi bật. Nó chuyển đến trường cũng đã được một năm, cũng quen dần với mọi thứ. Sự phân chia tầng lớp về tiền bạc, sắc đẹp... Đương nhiên nó vẫn luôn cắm mốc hạng bét ở mọi mặt. Nó là thế đấy nhưng ai cấm được nó thích anh chứ, ai cấm được nó nhìn anh từ xa và mơ tưởng về anh chứ. Nó- Một đứa con gái 16 tuổi đầu nhưng chưa bết thế nào gọi là tình yêu, hay nếu là có thì chỉ là với các Oppa của Big Bang mà nó hâm mộ. Vừa bước vào trương, thứ đầu tiên khiến nó chú ý và luôn để trong tâm trí là anh- Phan Lâm. Anh hơn nó 1 tuổi, khi nó nhìn thấy anh lần đầu đúng vào ngày “ va-lung-tung” . Có lẽ đó là một mũi tên mà thần tình yêu bắn vào tim nó, từ phút giây ấy, nó luôn muốn được ngắm nhìn anh. Từng ngày, lặng lẽ đứng phía sau dõi theo anh. Anh cao lắm, chắc… Sau 2 năm, mọi thứ đã trở lại với quỹ đạo. Hình ảnh Khánh Đằng không còn làm Dương Nghi ám ảnh mà trở thành một hình ảnh đẹp về người thầy, người bạn mãi luôn sống mãi trong tim cô.Phan Lâm đang học ở trường Đại học Thương Mại. Anh định sẽ kế nghiệp bố, quản lí một số chi nhánh ngân hàng trong nước.Nhờ có Dương Nghi mà quan hệ của Phan Lâm và mẹ kế của anh đã tốt hơn rất nhiều.***- Cháu chào cô! - Dương Nghi tan học là về thẳng nhà Phan Lâm.Người phụ nữ đang đọc sách, nghe tiếng chào liền bỏ cuốn sách xuống bàn, nở nụ cười :- Nghi Nghi! Con đến rồi à, sao không chờ Jun đến đón... Bác Hà, lấy cho Nghi đĩa hoa quả.- Bà gọi bác quản gia rồi quay sang Dương Nghi.- Lại đây, Jun cũng sắp về rồi cô chạy đến ngồi đối diện với mẹ Phan Lâm, cô nhớ cũng ở đây vài năm trước Phan Lâm đã ẩy đổ chiếc bàn này, tức giận cáu gắt với mẹ kế của anh. Nhưng giờ hai người lại trở nên thân thiết yêu mến nhau chẳng khác nào mẹ con ruột. Đúng là quá tốt rồi.- Oa!!! Đúng lúc cháu đang đói....cứ như thế này thì cháu sẽ chăm đến nhà cô hơn mất.Mẹ Phan Lâm vừa đọc sách vừa nói :- Thế nên ta mới bảo cháu mau chóng chuyển đến nhà ta ở, mau chóng đính hôn với Jun đi.Mặt Dương Nghi đỏ ửng:- Tất nhiên là cháu muốn nhưng đại lão gia kia chẳng nói gì cả sao cháu có thể chứ.

Chương 24: Về với bình yên