Tác giả:

Này ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân…

Chương 47: Uy hiếp

Đừng Rời Xa Vì Em Lỡ Yêu Anh Mất RồiTác giả: Pơry SusuNày ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân… Lam Phương giật mình nhìn Bảo Minh đang đi vào , nhìn anh ngồi chĩm chệ trên ghế mà cô lo lắng , bước tới ngồi đối diện.- Anh ..sao anh lại ở đây ?- Lam Phương hỏi- Sao anh không ở đây được chứ ?- Bảo Minh nói- Bảo Minh..anh đi về Hàn đi ! - Lam Phương nói- Sao anh phải về .. anh tới đây để tìm em mà !- Bảo Minh nóiLam Phương hoảng hốt nhìn anh .- Tôi nói anh biết dù anh làm cách nào thì tôi và Thiên Ân cũng không rời xa Vũ Phong đâu !- Lam Phương nói- Vậy à..nhưng anh không cần Thiên Ân ..anh cần em thôi !- Bảo Minh nắm chặt lấy 2 tay cô- Anh đang làm trò gì vậy hả ? Buông tôi ra !-Lam Phương nói- Ô..nhưng anh không thích thì sao ?- Bảo Minh cúi mặt gần lại côLam Phương bèn đá chân lên thì bị Bảo Minh bắt được , khe cười .- Em không phải là đối thủ của anh đâu !- Bảo Minh hôn nhẹ vào môi côLam Phương khó chịu vùng vẫy , thì tiếng gõ cửa vang lên nhưng Bảo Minh không thề có ý dừng lại , dùng chân còn lại của mình đá vào Bảo Minh , lúc này anh mới buông tha cho cô.- Anh là đồ tồi bại !- Lam Phương nói- Lam Phương à..đây chỉ là món quà mà anh dành cho em suốt thời gian qua thôi !- Bảo Minh nói- Tôi không cần !- Lam Phương nói- Ôi..em làm anh đau lòng quá ..chẳng phải trước đây 2 ta có khoảnh khắc đáng nhớ sao ?- Bảo Minh đưa lên một bức ảnh hình cô đang ngủ trong vòng tay cậu- Anh...anh đang uy h**p tôi sao ?- Lam Phương nói- Anh không hề uy h**p em gì cả ..anh chỉ muốn em ngoan ngoãn nghe theo anh thôi ! Bây giờ anh về công ty , một ngày khác gặp lại !- Bảo Minh vẫy tayLam Phương ngã xuống sôpha , 2 tay chống lên trán, Bảo Minh bước ra ngoài hớn hở thì bắt gặp được Chi Linh và Trâm Thảo.- Chào 2 em ..nhớ chăm sóc vợ anh giùm nhé !- Bảo Minh nói- Đừng làm nhưng trò hèn hạ đó đối với Lam Phương ..anh thật là đê tiện !- Trâm Thảo nói- Trâm Thảo à..em đừng nóng như thế chứ !- Bảo Minh nói- Bảo Minh..nếu anh xem em là em họ của anh thì đừng có làm như thế với Lam Phương..bằng không dù là ai em cũng không nhân nhượng đâu !- Chi Linh nói lạnh lùng- Được thôi..anh sẽ xem em làm gì nhé..em họ !- Bảo Minh bỏ điChi Linh và Trâm Thảo bước vào , Lam Phương ngước lên nhìn Chi Linh kkhe mỉm cười bước tới nắm chặt tay cô .- Mọi chuyện sẽ qua thôi ! - Chi Linh nói nhẹ- Ừ..!- Lam Phương gật đầu nhưng trong lòng cô cứ có cẩm giác bất anBảo Minh khẽ cười bước lên xe .- Mọi chuyện như anh nói à ! - 1 cô gái bí hiểm nói- Đừng bao giờ có chuyên gài bom trong phòng Lam Phương nữa đấy ..tôi không tha cho cô đâu !- Bảo Minh nói- Haha..tất cả những gì anh đang có cũng từ ... a..nếu anh làm hại tôi thì cái tổ chức đó cũng không còn đâu !- Huyền Nhi nói- Đừng tưởng những thứ cô giấu thì có thể giấu được mãi ..và tôi nói cho cô biết là người tôi cần là Lam Phương ..Dung Bạch Lam Phương ..chứ không cần những kẻ khác rõ chứ ?- Bảo Minh nói- Hiểu rồi ..cung như anh tôi chỉ cần Vũ Phong..Lâm Hắc Vũ Phong thôi !- Huyền Nhi mỉm cườiChiếc xe cứ thế lăn bánh đi 2 người ới 2 dòng suy nghĩ khác nhau , Bảo Minh khẽ đăm chiêu với suy nghĩ. Huyền Nhi khe cười nham hiểm .

Lam Phương giật mình nhìn Bảo Minh đang đi vào , nhìn anh ngồi chĩm chệ trên ghế mà cô lo lắng , bước tới ngồi đối diện.

- Anh ..sao anh lại ở đây ?- Lam Phương hỏi

- Sao anh không ở đây được chứ ?- Bảo Minh nói

- Bảo Minh..anh đi về Hàn đi ! - Lam Phương nói

- Sao anh phải về .. anh tới đây để tìm em mà !- Bảo Minh nói

Lam Phương hoảng hốt nhìn anh .

- Tôi nói anh biết dù anh làm cách nào thì tôi và Thiên Ân cũng không rời xa Vũ Phong đâu !- Lam Phương nói

- Vậy à..nhưng anh không cần Thiên Ân ..anh cần em thôi !- Bảo Minh nắm chặt lấy 2 tay cô

- Anh đang làm trò gì vậy hả ? Buông tôi ra !-Lam Phương nói

- Ô..nhưng anh không thích thì sao ?- Bảo Minh cúi mặt gần lại cô

Lam Phương bèn đá chân lên thì bị Bảo Minh bắt được , khe cười .

- Em không phải là đối thủ của anh đâu !- Bảo Minh hôn nhẹ vào môi cô

Lam Phương khó chịu vùng vẫy , thì tiếng gõ cửa vang lên nhưng Bảo Minh không thề có ý dừng lại , dùng chân còn lại của mình đá vào Bảo Minh , lúc này anh mới buông tha cho cô.

- Anh là đồ tồi bại !- Lam Phương nói

- Lam Phương à..đây chỉ là món quà mà anh dành cho em suốt thời gian qua thôi !- Bảo Minh nói

- Tôi không cần !- Lam Phương nói

- Ôi..em làm anh đau lòng quá ..chẳng phải trước đây 2 ta có khoảnh khắc đáng nhớ sao ?- Bảo Minh đưa lên một bức ảnh hình cô đang ngủ trong vòng tay cậu

- Anh...anh đang uy h**p tôi sao ?- Lam Phương nói

- Anh không hề uy h**p em gì cả ..anh chỉ muốn em ngoan ngoãn nghe theo anh thôi ! Bây giờ anh về công ty , một ngày khác gặp lại !- Bảo Minh vẫy tay

Lam Phương ngã xuống sôpha , 2 tay chống lên trán, Bảo Minh bước ra ngoài hớn hở thì bắt gặp được Chi Linh và Trâm Thảo.

- Chào 2 em ..nhớ chăm sóc vợ anh giùm nhé !- Bảo Minh nói

- Đừng làm nhưng trò hèn hạ đó đối với Lam Phương ..anh thật là đê tiện !- Trâm Thảo nói

- Trâm Thảo à..em đừng nóng như thế chứ !- Bảo Minh nói

- Bảo Minh..nếu anh xem em là em họ của anh thì đừng có làm như thế với Lam Phương..bằng không dù là ai em cũng không nhân nhượng đâu !- Chi Linh nói lạnh lùng

- Được thôi..anh sẽ xem em làm gì nhé..em họ !- Bảo Minh bỏ đi

Chi Linh và Trâm Thảo bước vào , Lam Phương ngước lên nhìn Chi Linh kkhe mỉm cười bước tới nắm chặt tay cô .

- Mọi chuyện sẽ qua thôi ! - Chi Linh nói nhẹ

- Ừ..!- Lam Phương gật đầu nhưng trong lòng cô cứ có cẩm giác bất an

Bảo Minh khẽ cười bước lên xe .

- Mọi chuyện như anh nói à ! - 1 cô gái bí hiểm nói

- Đừng bao giờ có chuyên gài bom trong phòng Lam Phương nữa đấy ..tôi không tha cho cô đâu !- Bảo Minh nói

- Haha..tất cả những gì anh đang có cũng từ ... a..nếu anh làm hại tôi thì cái tổ chức đó cũng không còn đâu !- Huyền Nhi nói

- Đừng tưởng những thứ cô giấu thì có thể giấu được mãi ..và tôi nói cho cô biết là người tôi cần là Lam Phương ..Dung Bạch Lam Phương ..chứ không cần những kẻ khác rõ chứ ?- Bảo Minh nói

- Hiểu rồi ..cung như anh tôi chỉ cần Vũ Phong..Lâm Hắc Vũ Phong thôi !- Huyền Nhi mỉm cười

Chiếc xe cứ thế lăn bánh đi 2 người ới 2 dòng suy nghĩ khác nhau , Bảo Minh khẽ đăm chiêu với suy nghĩ. Huyền Nhi khe cười nham hiểm .

Đừng Rời Xa Vì Em Lỡ Yêu Anh Mất RồiTác giả: Pơry SusuNày ! Anh là ai hả ? Sao dám bước với đời sống của tôi...5 tháng sau .. khung cảnh dưới sân ngôi nhà biệt thự .. một cô gái xinh đẹp đứng nhìn anh hét ... Này..sao anh lại bỏ đi chứ ! .. Vụt chạy lại ôm lấy anh , nước mắt rơi xuống cô nói " Đừng rời xa vì tôi lỡ yêu anh mất rồi " .. - Dung Bạch Lam Phương ( 16t) : xinh đẹp đáng yêu , là con gái của gia tộc Dung Bạch , tính khí thất thường bướng bỉnh, nhưng lại nghe lời một người đấy , còn nhiều bí mật phía sau đấy. - Đình Chi Linh (16t) : sociu , cute vô cùng, là con cưng của gia tộc Đình Chi , tính tình hòa nhã , nhưng có cái nhiều chuyện lắm , là bạn thân của cô , là đàn chị chính hiệu đấy . - Lâm Hắc Vũ Phong (17t) : đẹp trai , cold boy , là con trai trưởng của gia tộc Lâm Hắc , tính tình băng giá nhưng lại ấm áp với cô , là đàn anh của tổ chức Hắc Phong , ai nghe tên cũng phải run sợ - Nguyễn Minh Khánh (17t ) : cuteboy lắm cơ , cười một cái là làm cả đám con gái chết mê , tính tình nhã nhặn , nhưng là tên đào hoa đấy , bạn thân… Lam Phương giật mình nhìn Bảo Minh đang đi vào , nhìn anh ngồi chĩm chệ trên ghế mà cô lo lắng , bước tới ngồi đối diện.- Anh ..sao anh lại ở đây ?- Lam Phương hỏi- Sao anh không ở đây được chứ ?- Bảo Minh nói- Bảo Minh..anh đi về Hàn đi ! - Lam Phương nói- Sao anh phải về .. anh tới đây để tìm em mà !- Bảo Minh nóiLam Phương hoảng hốt nhìn anh .- Tôi nói anh biết dù anh làm cách nào thì tôi và Thiên Ân cũng không rời xa Vũ Phong đâu !- Lam Phương nói- Vậy à..nhưng anh không cần Thiên Ân ..anh cần em thôi !- Bảo Minh nắm chặt lấy 2 tay cô- Anh đang làm trò gì vậy hả ? Buông tôi ra !-Lam Phương nói- Ô..nhưng anh không thích thì sao ?- Bảo Minh cúi mặt gần lại côLam Phương bèn đá chân lên thì bị Bảo Minh bắt được , khe cười .- Em không phải là đối thủ của anh đâu !- Bảo Minh hôn nhẹ vào môi côLam Phương khó chịu vùng vẫy , thì tiếng gõ cửa vang lên nhưng Bảo Minh không thề có ý dừng lại , dùng chân còn lại của mình đá vào Bảo Minh , lúc này anh mới buông tha cho cô.- Anh là đồ tồi bại !- Lam Phương nói- Lam Phương à..đây chỉ là món quà mà anh dành cho em suốt thời gian qua thôi !- Bảo Minh nói- Tôi không cần !- Lam Phương nói- Ôi..em làm anh đau lòng quá ..chẳng phải trước đây 2 ta có khoảnh khắc đáng nhớ sao ?- Bảo Minh đưa lên một bức ảnh hình cô đang ngủ trong vòng tay cậu- Anh...anh đang uy h**p tôi sao ?- Lam Phương nói- Anh không hề uy h**p em gì cả ..anh chỉ muốn em ngoan ngoãn nghe theo anh thôi ! Bây giờ anh về công ty , một ngày khác gặp lại !- Bảo Minh vẫy tayLam Phương ngã xuống sôpha , 2 tay chống lên trán, Bảo Minh bước ra ngoài hớn hở thì bắt gặp được Chi Linh và Trâm Thảo.- Chào 2 em ..nhớ chăm sóc vợ anh giùm nhé !- Bảo Minh nói- Đừng làm nhưng trò hèn hạ đó đối với Lam Phương ..anh thật là đê tiện !- Trâm Thảo nói- Trâm Thảo à..em đừng nóng như thế chứ !- Bảo Minh nói- Bảo Minh..nếu anh xem em là em họ của anh thì đừng có làm như thế với Lam Phương..bằng không dù là ai em cũng không nhân nhượng đâu !- Chi Linh nói lạnh lùng- Được thôi..anh sẽ xem em làm gì nhé..em họ !- Bảo Minh bỏ điChi Linh và Trâm Thảo bước vào , Lam Phương ngước lên nhìn Chi Linh kkhe mỉm cười bước tới nắm chặt tay cô .- Mọi chuyện sẽ qua thôi ! - Chi Linh nói nhẹ- Ừ..!- Lam Phương gật đầu nhưng trong lòng cô cứ có cẩm giác bất anBảo Minh khẽ cười bước lên xe .- Mọi chuyện như anh nói à ! - 1 cô gái bí hiểm nói- Đừng bao giờ có chuyên gài bom trong phòng Lam Phương nữa đấy ..tôi không tha cho cô đâu !- Bảo Minh nói- Haha..tất cả những gì anh đang có cũng từ ... a..nếu anh làm hại tôi thì cái tổ chức đó cũng không còn đâu !- Huyền Nhi nói- Đừng tưởng những thứ cô giấu thì có thể giấu được mãi ..và tôi nói cho cô biết là người tôi cần là Lam Phương ..Dung Bạch Lam Phương ..chứ không cần những kẻ khác rõ chứ ?- Bảo Minh nói- Hiểu rồi ..cung như anh tôi chỉ cần Vũ Phong..Lâm Hắc Vũ Phong thôi !- Huyền Nhi mỉm cườiChiếc xe cứ thế lăn bánh đi 2 người ới 2 dòng suy nghĩ khác nhau , Bảo Minh khẽ đăm chiêu với suy nghĩ. Huyền Nhi khe cười nham hiểm .

Chương 47: Uy hiếp