Tác giả:

Tại Đại học Harvard một trong những trường đại học nổi tiếng nhất thế giới tọa lạc ở Mỹ nơi ra đời những thiên tài hôm nay truyện sẽ diễn ra ở đó . Trong công viên trường có 3 nàng công chúa mỗi ng đều có sắc đẹp vì tấc cả những sinh viên đi qua cũng phải nhìn và họ mang dáng vẻ của ng con gái Châu Á và 1 cô gái trong vẻ yếu ớt nói; -Hôm nay chúng ta kết thúc chương trình học rồi làm gì giờ chán quá đi. Nghe vậy 1 cô gái đang ngồi gõ máy vi tính nói: -Thì kiếm trường khác học chứ buồn gì hả Quỳnh Lam . Nghe vậy cô gái tên Quỳnh Lam nói : -Ừm nghĩ cậu đưa ý kiến hay quá nhưng học ở đâu chúng ta nổi tiếng quá mà. Lúc này 1 cô gái ăn mặc khá bụi đang cắm cuối xem chậu hoa Quỳnh nói; -Ừm thì cứ vlà chúng ta lên sang VN xem sao ,dù sao VN cũng là quê hương của Ánh Phương mà,với lại tớ cũng muốn biết thêm VN nữa tớ khá tò mò về đất nước với con ng bình dị hòa đồng như lời Phương kể rồi. Vừa nói vừa nhìn chậu hoa hồng vừa nói. Thấy vậy 2 cô nàng ngồi nhìn bạn mình chán nản và lên tiếng: -Bộ…

Chương 74

Khi Những Tiểu Thư Là HotboyTác giả: Rose - Lee naTại Đại học Harvard một trong những trường đại học nổi tiếng nhất thế giới tọa lạc ở Mỹ nơi ra đời những thiên tài hôm nay truyện sẽ diễn ra ở đó . Trong công viên trường có 3 nàng công chúa mỗi ng đều có sắc đẹp vì tấc cả những sinh viên đi qua cũng phải nhìn và họ mang dáng vẻ của ng con gái Châu Á và 1 cô gái trong vẻ yếu ớt nói; -Hôm nay chúng ta kết thúc chương trình học rồi làm gì giờ chán quá đi. Nghe vậy 1 cô gái đang ngồi gõ máy vi tính nói: -Thì kiếm trường khác học chứ buồn gì hả Quỳnh Lam . Nghe vậy cô gái tên Quỳnh Lam nói : -Ừm nghĩ cậu đưa ý kiến hay quá nhưng học ở đâu chúng ta nổi tiếng quá mà. Lúc này 1 cô gái ăn mặc khá bụi đang cắm cuối xem chậu hoa Quỳnh nói; -Ừm thì cứ vlà chúng ta lên sang VN xem sao ,dù sao VN cũng là quê hương của Ánh Phương mà,với lại tớ cũng muốn biết thêm VN nữa tớ khá tò mò về đất nước với con ng bình dị hòa đồng như lời Phương kể rồi. Vừa nói vừa nhìn chậu hoa hồng vừa nói. Thấy vậy 2 cô nàng ngồi nhìn bạn mình chán nản và lên tiếng: -Bộ… không biết chuyện gì xảy ra nãy giờ nó giống như là chưa bao giờ xảy ra vậy ,cuối cùng Lâm là ng nên tiếng đầu tiên :-Chuyện gì xảy ra vậy nhỉ ?Ở 1 bên Tuyết cũng phụ họa với ng yêu ;-Ko biết sao 3 ng đó chạy như vậy nhỉ ,chắc là sợ chúng ta trả thù đây mà .Lời nói đầy ngạo mạn đó nghe vào tai của mọi ng như làm cho không khí tâm hồn của mọi ng vui hơn vì nghĩ 3 ng kia đang sợ mình mà biết đâu đó là do Lan thấy số điện thoại của tổ chức thám tử gọi cơ chứ .Quay sang chổ Lan sau khi thấy cuộc gọi của tổ chức Lan bỏ đi và đó ko phải vì nguyên nhân như đám người Quân kia nghĩ .-ohayogozaimasu.-gần chưa rồi sếp ơi ,mà chào buổi sáng ._Lan mỉm cười nói-Nhóc ko lễ phép với ông anh họ này một chút nào ,láo lếu quá đó nha_ở đầu dây bật cười ha hả nói làm cho những ng nhật thức Yamato bất ngờ 1 ng trầm tính mà nay lại bật cười như thế cơ chứ .-Hì ko có chuyện gì nữa thì em đây cúp máy nha._Lan đùa đùa nói .-Khoan ,nhóc về Nhật vui ko ,chút nữa gặp đc ko đừng nói là ko nha kêu Misaki đi nữa nha .-Được rồi nhưng phải theo quy tắc cũ đó.Cùng lúc Lan bỏ máy vào túi thì 2 đứa bạn ra khiến cho đang định quay lại thì bất ngờ lam hỏi :-Ai gọi điện cho cậu vậy ,ko phải sếp chứ .Thở phào nhẹ nhõm vì may lúc nãy gọi điện xưng hô là sếp chứ ko là chết mất rồi .Mỉm cười 1 cách tự nhiên Lan nói :-Ừm.Nói như thế khiến Lam và Phương đều hiểu ở đây ko phải là nơi bàn công việc ,nên nhìn nhau cười lãng sang chuyện khác .Đang vui ve nói chuyện với nhau thì bỗng nhiên loa phát thanh của nhà trường vang lên :-Mời em Vũ Trần Quỳnh Thiên Lan học sinh lớp 10A1 lên văn phòng hiệu trưởng .vừa nghe xong Lam và phương ngơ ngác nhìn nhau vì ko có tên của họ mà chỉ có Lan nên lo lắng nhìn sang Lan hỏi :-Ủa sao ko có tên của mình nhỉ ,chúng ta luôn đi cùng nhau mà .Mỉm cười một nụ cười nhợt nhạt vô tình Lan nói :-Cuối cùng cũng xuất hiện rồi à .Câu nói đó và vẻ mặt đó khiến cho cả hai người đang đứng bên cạnh Lan cũng ko thể đoán đc vì đây là lần đầu tiên họ thấy vẻ mặt vô tình ko có gì để vào trong mắt vcuar Lan là một thứ gì đó vô hình ko ai đoán đc Lan nói như vậy là ý gì .Nhưng chưa đầy 1s sau vẻ mặt đó đc thay vào vẻ mặt vui vẻ nói :-Thôi 2 cậu về lớp trước đi tớ lên văn phòng hiệu trưởng xem sao .cùng với lời nói là hành động quay lưng bỏ đi khiến cho Lam và Phương ko biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra nữa .

không biết chuyện gì xảy ra nãy giờ nó giống như là chưa bao giờ xảy ra
vậy ,cuối cùng Lâm là ng nên tiếng đầu tiên :

-Chuyện gì xảy ra vậy nhỉ ?

Ở 1 bên Tuyết cũng phụ họa với ng yêu ;

-Ko biết sao 3 ng đó chạy như vậy nhỉ ,chắc là sợ chúng ta trả thù đây mà .

Lời nói đầy ngạo mạn đó nghe vào tai của mọi ng như làm cho không khí tâm
hồn của mọi ng vui hơn vì nghĩ 3 ng kia đang sợ mình mà biết đâu đó là
do Lan thấy số điện thoại của tổ chức thám tử gọi cơ chứ .

Quay sang chổ Lan sau khi thấy cuộc gọi của tổ chức Lan bỏ đi và đó ko phải vì nguyên nhân như đám người Quân kia nghĩ .

-ohayogozaimasu.

-gần chưa rồi sếp ơi ,mà chào buổi sáng ._Lan mỉm cười nói

-Nhóc ko lễ phép với ông anh họ này một chút nào ,láo lếu quá đó nha_ở đầu
dây bật cười ha hả nói làm cho những ng nhật thức Yamato bất ngờ 1 ng
trầm tính mà nay lại bật cười như thế cơ chứ .

-Hì ko có chuyện gì nữa thì em đây cúp máy nha._Lan đùa đùa nói .

-Khoan ,nhóc về Nhật vui ko ,chút nữa gặp đc ko đừng nói là ko nha kêu Misaki đi nữa nha .

-Được rồi nhưng phải theo quy tắc cũ đó.

Cùng lúc Lan bỏ máy vào túi thì 2 đứa bạn ra khiến cho đang định quay lại thì bất ngờ lam hỏi :

-Ai gọi điện cho cậu vậy ,ko phải sếp chứ .

Thở phào nhẹ nhõm vì may lúc nãy gọi điện xưng hô là sếp chứ ko là chết mất rồi .Mỉm cười 1 cách tự nhiên Lan nói :

-Ừm.

Nói như thế khiến Lam và Phương đều hiểu ở đây ko phải là nơi bàn công việc ,nên nhìn nhau cười lãng sang chuyện khác .

Đang vui ve nói chuyện với nhau thì bỗng nhiên loa phát thanh của nhà trường vang lên :-Mời em Vũ Trần Quỳnh Thiên Lan học sinh lớp 10A1 lên văn
phòng hiệu trưởng .

vừa nghe xong Lam và phương ngơ ngác nhìn nhau vì ko có tên của họ mà chỉ có Lan nên lo lắng nhìn sang Lan hỏi :

-Ủa sao ko có tên của mình nhỉ ,chúng ta luôn đi cùng nhau mà .

Mỉm cười một nụ cười nhợt nhạt vô tình Lan nói :

-Cuối cùng cũng xuất hiện rồi à .

Câu nói đó và vẻ mặt đó khiến cho cả hai người đang đứng bên cạnh Lan cũng
ko thể đoán đc vì đây là lần đầu tiên họ thấy vẻ mặt vô tình ko có gì để vào trong mắt vcuar Lan là một thứ gì đó vô hình ko ai đoán đc Lan nói
như vậy là ý gì .

Nhưng chưa đầy 1s sau vẻ mặt đó đc thay vào vẻ mặt vui vẻ nói :

-Thôi 2 cậu về lớp trước đi tớ lên văn phòng hiệu trưởng xem sao .

cùng với lời nói là hành động quay lưng bỏ đi khiến cho Lam và Phương ko biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra nữa .

Khi Những Tiểu Thư Là HotboyTác giả: Rose - Lee naTại Đại học Harvard một trong những trường đại học nổi tiếng nhất thế giới tọa lạc ở Mỹ nơi ra đời những thiên tài hôm nay truyện sẽ diễn ra ở đó . Trong công viên trường có 3 nàng công chúa mỗi ng đều có sắc đẹp vì tấc cả những sinh viên đi qua cũng phải nhìn và họ mang dáng vẻ của ng con gái Châu Á và 1 cô gái trong vẻ yếu ớt nói; -Hôm nay chúng ta kết thúc chương trình học rồi làm gì giờ chán quá đi. Nghe vậy 1 cô gái đang ngồi gõ máy vi tính nói: -Thì kiếm trường khác học chứ buồn gì hả Quỳnh Lam . Nghe vậy cô gái tên Quỳnh Lam nói : -Ừm nghĩ cậu đưa ý kiến hay quá nhưng học ở đâu chúng ta nổi tiếng quá mà. Lúc này 1 cô gái ăn mặc khá bụi đang cắm cuối xem chậu hoa Quỳnh nói; -Ừm thì cứ vlà chúng ta lên sang VN xem sao ,dù sao VN cũng là quê hương của Ánh Phương mà,với lại tớ cũng muốn biết thêm VN nữa tớ khá tò mò về đất nước với con ng bình dị hòa đồng như lời Phương kể rồi. Vừa nói vừa nhìn chậu hoa hồng vừa nói. Thấy vậy 2 cô nàng ngồi nhìn bạn mình chán nản và lên tiếng: -Bộ… không biết chuyện gì xảy ra nãy giờ nó giống như là chưa bao giờ xảy ra vậy ,cuối cùng Lâm là ng nên tiếng đầu tiên :-Chuyện gì xảy ra vậy nhỉ ?Ở 1 bên Tuyết cũng phụ họa với ng yêu ;-Ko biết sao 3 ng đó chạy như vậy nhỉ ,chắc là sợ chúng ta trả thù đây mà .Lời nói đầy ngạo mạn đó nghe vào tai của mọi ng như làm cho không khí tâm hồn của mọi ng vui hơn vì nghĩ 3 ng kia đang sợ mình mà biết đâu đó là do Lan thấy số điện thoại của tổ chức thám tử gọi cơ chứ .Quay sang chổ Lan sau khi thấy cuộc gọi của tổ chức Lan bỏ đi và đó ko phải vì nguyên nhân như đám người Quân kia nghĩ .-ohayogozaimasu.-gần chưa rồi sếp ơi ,mà chào buổi sáng ._Lan mỉm cười nói-Nhóc ko lễ phép với ông anh họ này một chút nào ,láo lếu quá đó nha_ở đầu dây bật cười ha hả nói làm cho những ng nhật thức Yamato bất ngờ 1 ng trầm tính mà nay lại bật cười như thế cơ chứ .-Hì ko có chuyện gì nữa thì em đây cúp máy nha._Lan đùa đùa nói .-Khoan ,nhóc về Nhật vui ko ,chút nữa gặp đc ko đừng nói là ko nha kêu Misaki đi nữa nha .-Được rồi nhưng phải theo quy tắc cũ đó.Cùng lúc Lan bỏ máy vào túi thì 2 đứa bạn ra khiến cho đang định quay lại thì bất ngờ lam hỏi :-Ai gọi điện cho cậu vậy ,ko phải sếp chứ .Thở phào nhẹ nhõm vì may lúc nãy gọi điện xưng hô là sếp chứ ko là chết mất rồi .Mỉm cười 1 cách tự nhiên Lan nói :-Ừm.Nói như thế khiến Lam và Phương đều hiểu ở đây ko phải là nơi bàn công việc ,nên nhìn nhau cười lãng sang chuyện khác .Đang vui ve nói chuyện với nhau thì bỗng nhiên loa phát thanh của nhà trường vang lên :-Mời em Vũ Trần Quỳnh Thiên Lan học sinh lớp 10A1 lên văn phòng hiệu trưởng .vừa nghe xong Lam và phương ngơ ngác nhìn nhau vì ko có tên của họ mà chỉ có Lan nên lo lắng nhìn sang Lan hỏi :-Ủa sao ko có tên của mình nhỉ ,chúng ta luôn đi cùng nhau mà .Mỉm cười một nụ cười nhợt nhạt vô tình Lan nói :-Cuối cùng cũng xuất hiện rồi à .Câu nói đó và vẻ mặt đó khiến cho cả hai người đang đứng bên cạnh Lan cũng ko thể đoán đc vì đây là lần đầu tiên họ thấy vẻ mặt vô tình ko có gì để vào trong mắt vcuar Lan là một thứ gì đó vô hình ko ai đoán đc Lan nói như vậy là ý gì .Nhưng chưa đầy 1s sau vẻ mặt đó đc thay vào vẻ mặt vui vẻ nói :-Thôi 2 cậu về lớp trước đi tớ lên văn phòng hiệu trưởng xem sao .cùng với lời nói là hành động quay lưng bỏ đi khiến cho Lam và Phương ko biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra nữa .

Chương 74