Tại Đại học Harvard một trong những trường đại học nổi tiếng nhất thế giới tọa lạc ở Mỹ nơi ra đời những thiên tài hôm nay truyện sẽ diễn ra ở đó . Trong công viên trường có 3 nàng công chúa mỗi ng đều có sắc đẹp vì tấc cả những sinh viên đi qua cũng phải nhìn và họ mang dáng vẻ của ng con gái Châu Á và 1 cô gái trong vẻ yếu ớt nói; -Hôm nay chúng ta kết thúc chương trình học rồi làm gì giờ chán quá đi. Nghe vậy 1 cô gái đang ngồi gõ máy vi tính nói: -Thì kiếm trường khác học chứ buồn gì hả Quỳnh Lam . Nghe vậy cô gái tên Quỳnh Lam nói : -Ừm nghĩ cậu đưa ý kiến hay quá nhưng học ở đâu chúng ta nổi tiếng quá mà. Lúc này 1 cô gái ăn mặc khá bụi đang cắm cuối xem chậu hoa Quỳnh nói; -Ừm thì cứ vlà chúng ta lên sang VN xem sao ,dù sao VN cũng là quê hương của Ánh Phương mà,với lại tớ cũng muốn biết thêm VN nữa tớ khá tò mò về đất nước với con ng bình dị hòa đồng như lời Phương kể rồi. Vừa nói vừa nhìn chậu hoa hồng vừa nói. Thấy vậy 2 cô nàng ngồi nhìn bạn mình chán nản và lên tiếng: -Bộ…
Chương 128
Khi Những Tiểu Thư Là HotboyTác giả: Rose - Lee naTại Đại học Harvard một trong những trường đại học nổi tiếng nhất thế giới tọa lạc ở Mỹ nơi ra đời những thiên tài hôm nay truyện sẽ diễn ra ở đó . Trong công viên trường có 3 nàng công chúa mỗi ng đều có sắc đẹp vì tấc cả những sinh viên đi qua cũng phải nhìn và họ mang dáng vẻ của ng con gái Châu Á và 1 cô gái trong vẻ yếu ớt nói; -Hôm nay chúng ta kết thúc chương trình học rồi làm gì giờ chán quá đi. Nghe vậy 1 cô gái đang ngồi gõ máy vi tính nói: -Thì kiếm trường khác học chứ buồn gì hả Quỳnh Lam . Nghe vậy cô gái tên Quỳnh Lam nói : -Ừm nghĩ cậu đưa ý kiến hay quá nhưng học ở đâu chúng ta nổi tiếng quá mà. Lúc này 1 cô gái ăn mặc khá bụi đang cắm cuối xem chậu hoa Quỳnh nói; -Ừm thì cứ vlà chúng ta lên sang VN xem sao ,dù sao VN cũng là quê hương của Ánh Phương mà,với lại tớ cũng muốn biết thêm VN nữa tớ khá tò mò về đất nước với con ng bình dị hòa đồng như lời Phương kể rồi. Vừa nói vừa nhìn chậu hoa hồng vừa nói. Thấy vậy 2 cô nàng ngồi nhìn bạn mình chán nản và lên tiếng: -Bộ… Sau khi Phong rời khỏi, Lan liền đem mọi chuyện tất cả đều kể cho Quân nghe, cô không phải sợ Quân hiểu lầm, cô chỉ không muốn giấu Quân bất cứ thứ gìQuân ngược lại rất vui, Lan thành thật với cậu chứng tỏ cô rất tin tưởng, cũng thực sự đem cậu thành người quan trọng mới muốn giải thích như thếMọi rắc rối giờ đã qua, mẹ Lan cũng không còn vấn đè gì nữa, cuối cùng tảng đá lớn trong lòng Lan cũng rơi xuống, chỉ mong việc điều trị sau mỗ của mẹ không gặp bất cứ vấn đề gì.Chỉ là mẹ cô hôn mê một lần liền đến năm ngày sau mới tỉnh lại, khoảng thời gian đó muốn cô ngồi yên cũng không được, nhưng vẫn còn người sốt ruột hơn cả cô.Cô đã từng lặng người rất lâu chỉ để nhìn ông ta chăm sóc cho mẹ cô từng li từng tí, tỉ mỉ lau từng giọt mồ hôi cho mẹ cô, rồi nhẹ nhàng xoa bóp chân tay cho mẹ, đêm đêm khi giật mình tỉnh giấc, ông ta lại ngồi đó thủ thỉ từng câu, kể cho mẹ nghe những câu chuyện của bọn họ rồi hết lời xin lỗi mẹ cô. Khi mẹ phát số, ông ta hoảng loạn lên, hết đắp khăn hạ nhiệt lại luống cuống gọi bác sĩNhững lúc bắt gặp tình cảnh đó, lòng hận thù của Lan cũng biến đi đâu mất, nhưng có chắc cô hận ông ta không?Lan lắc đầu cười khổ, cô trước giờ vẫn cứ nghĩ bản thân rất giỏi trong việc kiểm soát cảm xúc, nhưng xem ra không phải như thế rồiÔng ta chăm sóc mẹ như thế, phải chăng ông ta vẫn còn rất yêu mẹ? Nhưng khi xưa tại sao ông ta lại bỏ rơi mẹ con cô, chạy theo người khác kia chứ. Nghĩ đến đây, hảo cảm mới dâng giành cho ông Sơn một chút cũng không còn, ví như bây giờ cô cũng chỉ hừ lạnh quay lưng đi mặc người trong đó đang mơ màng ngủ trong tiết trời se lạnhKhi mẹ tỉnh lại, tất cả mọi người bà đều quên không còn một ai duy chỉ có ông ta là không quên, tuy bà đã không còn ngơ ngác như lúc xưa nhưng vẫn có cái gì đó không giống với người mẹ mà bọn họ đã từng biết, bà hình như ngày càng lệ thuộc vào ông ta, lại rất thích ỷ lại. Điều đó có tốt không?Lan không nói gì, cũng chẳng phản đối điều gì, mỗi lần gặp ông ta, cô đều giành cho ông ta ánh mắt lạnh lùng và một bóng lưng xa cáchCha con bọn họ chỉ cần bước chân ra khỏi phòng sẽ đụng mặt nhưng không có lần nào nói chuyện với nhau dù chỉ một câu, đến một cái nhìn hòa bình cũng không cóTrong khi đó Kai và Ren dường như đã buông bỏ chuyện xưa và cho ông ta một cơ hội làm người cha tốt. Cô hiểu và thông cảm cho bọn họ. Anh Kai từ nhỏ đã tiếp xúc với ông ta, chí ít cũng mong nhớ tình cảm cha con của ngày nào, trong số ba anh em thì anh là người duy nhất biết đến tình cha con là gì, hẳn trong lòng anh vẫn còn hình ảnh của người cha nhân từ năm đó và muốn tìm lạiCòn Ren, cậu nhóc trước giờ vẫn luôn hỏi về ba, tuy rằng sự thật vỡ lẽ nhưng ít nhiều trong lòng vẫn còn lại mong ước năm xưa, khát khao có một người ba bên cạnh cùng cậu nhóc chơi đùa, có thể tự hào nói một câu với bạn bè "tôi có ba!". Đứa trẻ nào cũng muốn điều đó.Cảm giác khi bị bọn nhóc cùng tuổi trêu ghẹo mình là đưa trẻ không cha, rồi bị bọn chúng đặt điều lăng mạ thực sự không vui vẻ gìCô...đã từng trải qua, cô đã từng đánh nhau với bạn chỉ để bảo vệ người ba chưa biết mặt của mình, ngườ ba mà côvẫn xem là lý tưởng sống...!Lan cười chế nhạo...lúc đó cô thật ngu ngốc!Cô không có ký ức như anh hai, cũng không phải mới biết sự thật đau lòng mới ngày một ngày hai để rồi không buông xuống được ảo tưởng như Ren.Vết thương lòng kia của cô đã không được xử lý tốt, giờ đã đóng vảy thành sẹo, mà một khi đã thành sẹo thì nó không bao giờ biến mất, dù điều trị bằng bất cứ xách gì cũng sẽ để lại sẹo, một vết sẹo xấu xíCô sẽ không tha thứ cho ông ta, không bao giờ!
Sau khi Phong rời khỏi, Lan liền đem mọi chuyện tất cả đều kể cho Quân
nghe, cô không phải sợ Quân hiểu lầm, cô chỉ không muốn giấu Quân bất cứ thứ gì
Quân ngược lại rất vui, Lan thành thật với
cậu chứng tỏ cô rất tin tưởng, cũng thực sự đem cậu thành người quan
trọng mới muốn giải thích như thế
Mọi rắc rối giờ đã qua, mẹ Lan cũng không còn vấn đè gì nữa, cuối cùng tảng đá
lớn trong lòng Lan cũng rơi xuống, chỉ mong việc điều trị sau mỗ của mẹ
không gặp bất cứ vấn đề gì.
Chỉ là mẹ cô
hôn mê một lần liền đến năm ngày sau mới tỉnh lại, khoảng thời gian đó
muốn cô ngồi yên cũng không được, nhưng vẫn còn người sốt ruột hơn cả
cô.
Cô đã từng lặng người rất lâu chỉ để
nhìn ông ta chăm sóc cho mẹ cô từng li từng tí, tỉ mỉ lau từng giọt mồ
hôi cho mẹ cô, rồi nhẹ nhàng xoa bóp chân tay cho mẹ, đêm đêm khi giật
mình tỉnh giấc, ông ta lại ngồi đó thủ thỉ từng câu, kể cho mẹ nghe
những câu chuyện của bọn họ rồi hết lời xin lỗi mẹ cô. Khi mẹ phát số,
ông ta hoảng loạn lên, hết đắp khăn hạ nhiệt lại luống cuống gọi bác sĩ
Những lúc bắt gặp tình cảnh đó, lòng hận thù của Lan cũng biến đi đâu mất, nhưng có chắc cô hận ông ta không?
Lan lắc đầu cười khổ, cô trước giờ vẫn cứ nghĩ bản thân rất giỏi trong việc kiểm soát cảm xúc, nhưng xem ra không phải như thế rồi
Ông ta chăm sóc mẹ như thế, phải chăng ông ta vẫn còn rất yêu mẹ? Nhưng
khi xưa tại sao ông ta lại bỏ rơi mẹ con cô, chạy theo người khác kia
chứ. Nghĩ đến đây, hảo cảm mới dâng giành cho ông Sơn một chút cũng
không còn, ví như bây giờ cô cũng chỉ hừ lạnh quay lưng đi mặc người
trong đó đang mơ màng ngủ trong tiết trời se lạnh
Khi mẹ tỉnh lại, tất cả mọi người bà đều quên không còn một ai duy chỉ có
ông ta là không quên, tuy bà đã không còn ngơ ngác như lúc xưa nhưng vẫn có cái gì đó không giống với người mẹ mà bọn họ đã từng biết, bà hình
như ngày càng lệ thuộc vào ông ta, lại rất thích ỷ lại. Điều đó có tốt
không?
Lan không nói gì, cũng chẳng phản
đối điều gì, mỗi lần gặp ông ta, cô đều giành cho ông ta ánh mắt lạnh
lùng và một bóng lưng xa cách
Cha con bọn họ chỉ cần bước chân ra khỏi phòng sẽ đụng mặt nhưng không có lần nào
nói chuyện với nhau dù chỉ một câu, đến một cái nhìn hòa bình cũng không có
Trong khi đó Kai và Ren dường như đã
buông bỏ chuyện xưa và cho ông ta một cơ hội làm người cha tốt. Cô hiểu
và thông cảm cho bọn họ. Anh Kai từ nhỏ đã tiếp xúc với ông ta, chí ít
cũng mong nhớ tình cảm cha con của ngày nào, trong số ba anh em thì anh
là người duy nhất biết đến tình cha con là gì, hẳn trong lòng anh vẫn
còn hình ảnh của người cha nhân từ năm đó và muốn tìm lại
Còn Ren, cậu nhóc trước giờ vẫn luôn hỏi về ba, tuy rằng sự thật vỡ lẽ
nhưng ít nhiều trong lòng vẫn còn lại mong ước năm xưa, khát khao có một người ba bên cạnh cùng cậu nhóc chơi đùa, có thể tự hào nói một câu với bạn bè "tôi có ba!". Đứa trẻ nào cũng muốn điều đó.
Cảm giác khi bị bọn nhóc cùng tuổi trêu ghẹo mình là đưa trẻ không cha, rồi bị bọn chúng đặt điều lăng mạ thực sự không vui vẻ gì
Cô...đã từng trải qua, cô đã từng đánh nhau với bạn chỉ để bảo vệ người ba chưa biết mặt của mình, ngườ ba mà côvẫn xem là lý tưởng sống...!
Lan cười chế nhạo...lúc đó cô thật ngu ngốc!
Cô không có ký ức như anh hai, cũng không phải mới biết sự thật đau lòng
mới ngày một ngày hai để rồi không buông xuống được ảo tưởng như Ren.
Vết thương lòng kia của cô đã không được xử lý tốt, giờ đã đóng vảy thành
sẹo, mà một khi đã thành sẹo thì nó không bao giờ biến mất, dù điều trị
bằng bất cứ xách gì cũng sẽ để lại sẹo, một vết sẹo xấu xí
Cô sẽ không tha thứ cho ông ta, không bao giờ!
Khi Những Tiểu Thư Là HotboyTác giả: Rose - Lee naTại Đại học Harvard một trong những trường đại học nổi tiếng nhất thế giới tọa lạc ở Mỹ nơi ra đời những thiên tài hôm nay truyện sẽ diễn ra ở đó . Trong công viên trường có 3 nàng công chúa mỗi ng đều có sắc đẹp vì tấc cả những sinh viên đi qua cũng phải nhìn và họ mang dáng vẻ của ng con gái Châu Á và 1 cô gái trong vẻ yếu ớt nói; -Hôm nay chúng ta kết thúc chương trình học rồi làm gì giờ chán quá đi. Nghe vậy 1 cô gái đang ngồi gõ máy vi tính nói: -Thì kiếm trường khác học chứ buồn gì hả Quỳnh Lam . Nghe vậy cô gái tên Quỳnh Lam nói : -Ừm nghĩ cậu đưa ý kiến hay quá nhưng học ở đâu chúng ta nổi tiếng quá mà. Lúc này 1 cô gái ăn mặc khá bụi đang cắm cuối xem chậu hoa Quỳnh nói; -Ừm thì cứ vlà chúng ta lên sang VN xem sao ,dù sao VN cũng là quê hương của Ánh Phương mà,với lại tớ cũng muốn biết thêm VN nữa tớ khá tò mò về đất nước với con ng bình dị hòa đồng như lời Phương kể rồi. Vừa nói vừa nhìn chậu hoa hồng vừa nói. Thấy vậy 2 cô nàng ngồi nhìn bạn mình chán nản và lên tiếng: -Bộ… Sau khi Phong rời khỏi, Lan liền đem mọi chuyện tất cả đều kể cho Quân nghe, cô không phải sợ Quân hiểu lầm, cô chỉ không muốn giấu Quân bất cứ thứ gìQuân ngược lại rất vui, Lan thành thật với cậu chứng tỏ cô rất tin tưởng, cũng thực sự đem cậu thành người quan trọng mới muốn giải thích như thếMọi rắc rối giờ đã qua, mẹ Lan cũng không còn vấn đè gì nữa, cuối cùng tảng đá lớn trong lòng Lan cũng rơi xuống, chỉ mong việc điều trị sau mỗ của mẹ không gặp bất cứ vấn đề gì.Chỉ là mẹ cô hôn mê một lần liền đến năm ngày sau mới tỉnh lại, khoảng thời gian đó muốn cô ngồi yên cũng không được, nhưng vẫn còn người sốt ruột hơn cả cô.Cô đã từng lặng người rất lâu chỉ để nhìn ông ta chăm sóc cho mẹ cô từng li từng tí, tỉ mỉ lau từng giọt mồ hôi cho mẹ cô, rồi nhẹ nhàng xoa bóp chân tay cho mẹ, đêm đêm khi giật mình tỉnh giấc, ông ta lại ngồi đó thủ thỉ từng câu, kể cho mẹ nghe những câu chuyện của bọn họ rồi hết lời xin lỗi mẹ cô. Khi mẹ phát số, ông ta hoảng loạn lên, hết đắp khăn hạ nhiệt lại luống cuống gọi bác sĩNhững lúc bắt gặp tình cảnh đó, lòng hận thù của Lan cũng biến đi đâu mất, nhưng có chắc cô hận ông ta không?Lan lắc đầu cười khổ, cô trước giờ vẫn cứ nghĩ bản thân rất giỏi trong việc kiểm soát cảm xúc, nhưng xem ra không phải như thế rồiÔng ta chăm sóc mẹ như thế, phải chăng ông ta vẫn còn rất yêu mẹ? Nhưng khi xưa tại sao ông ta lại bỏ rơi mẹ con cô, chạy theo người khác kia chứ. Nghĩ đến đây, hảo cảm mới dâng giành cho ông Sơn một chút cũng không còn, ví như bây giờ cô cũng chỉ hừ lạnh quay lưng đi mặc người trong đó đang mơ màng ngủ trong tiết trời se lạnhKhi mẹ tỉnh lại, tất cả mọi người bà đều quên không còn một ai duy chỉ có ông ta là không quên, tuy bà đã không còn ngơ ngác như lúc xưa nhưng vẫn có cái gì đó không giống với người mẹ mà bọn họ đã từng biết, bà hình như ngày càng lệ thuộc vào ông ta, lại rất thích ỷ lại. Điều đó có tốt không?Lan không nói gì, cũng chẳng phản đối điều gì, mỗi lần gặp ông ta, cô đều giành cho ông ta ánh mắt lạnh lùng và một bóng lưng xa cáchCha con bọn họ chỉ cần bước chân ra khỏi phòng sẽ đụng mặt nhưng không có lần nào nói chuyện với nhau dù chỉ một câu, đến một cái nhìn hòa bình cũng không cóTrong khi đó Kai và Ren dường như đã buông bỏ chuyện xưa và cho ông ta một cơ hội làm người cha tốt. Cô hiểu và thông cảm cho bọn họ. Anh Kai từ nhỏ đã tiếp xúc với ông ta, chí ít cũng mong nhớ tình cảm cha con của ngày nào, trong số ba anh em thì anh là người duy nhất biết đến tình cha con là gì, hẳn trong lòng anh vẫn còn hình ảnh của người cha nhân từ năm đó và muốn tìm lạiCòn Ren, cậu nhóc trước giờ vẫn luôn hỏi về ba, tuy rằng sự thật vỡ lẽ nhưng ít nhiều trong lòng vẫn còn lại mong ước năm xưa, khát khao có một người ba bên cạnh cùng cậu nhóc chơi đùa, có thể tự hào nói một câu với bạn bè "tôi có ba!". Đứa trẻ nào cũng muốn điều đó.Cảm giác khi bị bọn nhóc cùng tuổi trêu ghẹo mình là đưa trẻ không cha, rồi bị bọn chúng đặt điều lăng mạ thực sự không vui vẻ gìCô...đã từng trải qua, cô đã từng đánh nhau với bạn chỉ để bảo vệ người ba chưa biết mặt của mình, ngườ ba mà côvẫn xem là lý tưởng sống...!Lan cười chế nhạo...lúc đó cô thật ngu ngốc!Cô không có ký ức như anh hai, cũng không phải mới biết sự thật đau lòng mới ngày một ngày hai để rồi không buông xuống được ảo tưởng như Ren.Vết thương lòng kia của cô đã không được xử lý tốt, giờ đã đóng vảy thành sẹo, mà một khi đã thành sẹo thì nó không bao giờ biến mất, dù điều trị bằng bất cứ xách gì cũng sẽ để lại sẹo, một vết sẹo xấu xíCô sẽ không tha thứ cho ông ta, không bao giờ!