Tác giả:

Giới thiệu nhân vật: Lục Băng Tâm: Xinh đẹp, vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối. Mắt to nâu tròn. Tóc dài hơi xoăn lọn. Mũi cao. Rất quan tâm em gái. Thường được gọi là Tâm Tâm Lục Hạ Như: Cũng rất xinh đẹp như chị gái mình là Băng Tâm. Mắt đen láy. Tóc xoăn tự nhiên. Hồn nhiên, lạc quan, yêu đời. Trần Tiến Phong: Cực kì đẹp trai. Tóc nâu. Lạnh lùng. Được giao phải bám sát và bắt được Băng Tâm Trần Tiến Trung: Giống anh trai mình là Tiến Phong. Nhưng tính cách thì có phần nhí nhảnh hơn. Và các nhân vật khác ========================================================================= Tại bệnh viện Hồng Phúc, tại phòng chờ, các ông bố thi nhau nói và làm việc riêng.Người thì mân mê cái phone của mình, người thì vò đầu bức tai vì hồi hộp, ngược lại, có những người rất thản nhiên như chẳng có gì xảy ra. Nhưng ở băng ghế cuối, một người cách xa với cái nơi ồn ào như vậy chỉ để.....ngủ. Đầu tóc thì rối bù lên như cái ổ quạ không bằng, râu ria lỉa chia tùm lum, gương mặt hốc hác, quầng thâm dầy đặc,…

Chương 7: Đụng độ

Thử Thách Của Số PhậnTác giả: Khiết BăngGiới thiệu nhân vật: Lục Băng Tâm: Xinh đẹp, vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối. Mắt to nâu tròn. Tóc dài hơi xoăn lọn. Mũi cao. Rất quan tâm em gái. Thường được gọi là Tâm Tâm Lục Hạ Như: Cũng rất xinh đẹp như chị gái mình là Băng Tâm. Mắt đen láy. Tóc xoăn tự nhiên. Hồn nhiên, lạc quan, yêu đời. Trần Tiến Phong: Cực kì đẹp trai. Tóc nâu. Lạnh lùng. Được giao phải bám sát và bắt được Băng Tâm Trần Tiến Trung: Giống anh trai mình là Tiến Phong. Nhưng tính cách thì có phần nhí nhảnh hơn. Và các nhân vật khác ========================================================================= Tại bệnh viện Hồng Phúc, tại phòng chờ, các ông bố thi nhau nói và làm việc riêng.Người thì mân mê cái phone của mình, người thì vò đầu bức tai vì hồi hộp, ngược lại, có những người rất thản nhiên như chẳng có gì xảy ra. Nhưng ở băng ghế cuối, một người cách xa với cái nơi ồn ào như vậy chỉ để.....ngủ. Đầu tóc thì rối bù lên như cái ổ quạ không bằng, râu ria lỉa chia tùm lum, gương mặt hốc hác, quầng thâm dầy đặc,… Hạ Như nhìn Băng Tâm đang vắt khăn, khẽ nói:- Chị Tâm Tâm, em xin lỗi vì làm phiền chị quá...- Đừng nói như thế, em không có lỗi gì cả, em bị gạt mà, chị không có ở đó để bảo vệ em, chị mới xin lỗi chứ- Băng Tâm vừa nói vừa mỉm cười.- Chị hai.....- Ngoan! Đừng nói nữa!- Dạ! A! Mà sao chị biết cưỡi ngựa hay dzạ? Siêu thiệt!!!Hạ Như nhớ lại lúc mình còn ở bữa tiệc. Băng Tâm leo lên con ngựa phóng đi trông thật oách.- Thôi, đừng quan tâm, mau ngủ đi!- Nhưng....|- Em không ngủ chị hai cốc đầu bi giờ- Chị hai xấu xa. Lúc nào cũng bắt nạt Như Như. Xí!!!!!!- Hạ Như quay người sang một bên cười thầm rồi nhanh chóng rơi vào giấc ngủ.Băng Tâm khẽ thở dài. Vuốt tóc đứa em gái mình, rơi vào dòng suy nghĩ:- Như Như, chị sợ chị sẽ không bảo vệ em được, đến bản thân chị còn không thể tự bảo vệ.- Cô quay sang cửa sổ- Mẹ ơi! Con sợ con sẽ không bảo vệ Hạ Như được...Sáng hôm sau...Cô rời khỏi nhà để đi xuống chợ mua chút thức ăn.Không hiểu sao trời sai ma khiến thế nào khiến cô ngã té. Bỗng dưng cô ngã vào một người con trai! Thế là cả cô và người đó ngã phịch xuống. MÔI CHẠM MÔI!!!!! Ôi không! Nụ hôn đầu đời của cô đã tên lạ mặt này cướp đi rồi!!!! Cô đứng phắt dậy, tát vào người đó:- b**n th** hả!!!!!!Chàng ta đứng phắt dậy, cãi lại:- Nè! Cô ăn nói cẩn thận chút! Tự cô ngã vào tôi! Còn hôn tôi! Còn nói tôi b**n th**! Vừa phải thôi!(t/g: Tiến Phong đấy^_^)- Quá đáng!- Cô tên gì?- Lục Băng Tâm! Nói xong rồi! Tôi đi đây!

Hạ Như nhìn Băng Tâm đang vắt khăn, khẽ nói:- Chị Tâm Tâm, em xin lỗi vì làm phiền chị quá...

- Đừng nói như thế, em không có lỗi gì cả, em bị gạt mà, chị không có ở đó để bảo vệ em, chị mới xin lỗi chứ- Băng Tâm vừa nói vừa mỉm cười.

- Chị hai.....

- Ngoan! Đừng nói nữa!

- Dạ! A! Mà sao chị biết cưỡi ngựa hay dzạ? Siêu thiệt!!!

Hạ Như nhớ lại lúc mình còn ở bữa tiệc. Băng Tâm leo lên con ngựa phóng đi trông thật oách.

- Thôi, đừng quan tâm, mau ngủ đi!

- Nhưng....|- Em không ngủ chị hai cốc đầu bi giờ

- Chị hai xấu xa. Lúc nào cũng bắt nạt Như Như. Xí!!!!!!- Hạ Như quay người sang một bên cười thầm rồi nhanh chóng rơi vào giấc ngủ.

Băng Tâm khẽ thở dài. Vuốt tóc đứa em gái mình, rơi vào dòng suy nghĩ:

- Như Như, chị sợ chị sẽ không bảo vệ em được, đến bản thân chị còn không thể tự bảo vệ.- Cô quay sang cửa sổ- Mẹ ơi! Con sợ con sẽ không bảo vệ Hạ Như được...

Sáng hôm sau...

Cô rời khỏi nhà để đi xuống chợ mua chút thức ăn.

Không hiểu sao trời sai ma khiến thế nào khiến cô ngã té. Bỗng dưng cô ngã vào một người con trai! Thế là cả cô và người đó ngã phịch xuống. MÔI CHẠM MÔI!!!!! Ôi không! Nụ hôn đầu đời của cô đã tên lạ mặt này cướp đi rồi!!!! Cô đứng phắt dậy, tát vào người đó:

- b**n th** hả!!!!!!

Chàng ta đứng phắt dậy, cãi lại:

- Nè! Cô ăn nói cẩn thận chút! Tự cô ngã vào tôi! Còn hôn tôi! Còn nói tôi b**n th**! Vừa phải thôi!(t/g: Tiến Phong đấy^_^)

- Quá đáng!

- Cô tên gì?

- Lục Băng Tâm! Nói xong rồi! Tôi đi đây!

Thử Thách Của Số PhậnTác giả: Khiết BăngGiới thiệu nhân vật: Lục Băng Tâm: Xinh đẹp, vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối. Mắt to nâu tròn. Tóc dài hơi xoăn lọn. Mũi cao. Rất quan tâm em gái. Thường được gọi là Tâm Tâm Lục Hạ Như: Cũng rất xinh đẹp như chị gái mình là Băng Tâm. Mắt đen láy. Tóc xoăn tự nhiên. Hồn nhiên, lạc quan, yêu đời. Trần Tiến Phong: Cực kì đẹp trai. Tóc nâu. Lạnh lùng. Được giao phải bám sát và bắt được Băng Tâm Trần Tiến Trung: Giống anh trai mình là Tiến Phong. Nhưng tính cách thì có phần nhí nhảnh hơn. Và các nhân vật khác ========================================================================= Tại bệnh viện Hồng Phúc, tại phòng chờ, các ông bố thi nhau nói và làm việc riêng.Người thì mân mê cái phone của mình, người thì vò đầu bức tai vì hồi hộp, ngược lại, có những người rất thản nhiên như chẳng có gì xảy ra. Nhưng ở băng ghế cuối, một người cách xa với cái nơi ồn ào như vậy chỉ để.....ngủ. Đầu tóc thì rối bù lên như cái ổ quạ không bằng, râu ria lỉa chia tùm lum, gương mặt hốc hác, quầng thâm dầy đặc,… Hạ Như nhìn Băng Tâm đang vắt khăn, khẽ nói:- Chị Tâm Tâm, em xin lỗi vì làm phiền chị quá...- Đừng nói như thế, em không có lỗi gì cả, em bị gạt mà, chị không có ở đó để bảo vệ em, chị mới xin lỗi chứ- Băng Tâm vừa nói vừa mỉm cười.- Chị hai.....- Ngoan! Đừng nói nữa!- Dạ! A! Mà sao chị biết cưỡi ngựa hay dzạ? Siêu thiệt!!!Hạ Như nhớ lại lúc mình còn ở bữa tiệc. Băng Tâm leo lên con ngựa phóng đi trông thật oách.- Thôi, đừng quan tâm, mau ngủ đi!- Nhưng....|- Em không ngủ chị hai cốc đầu bi giờ- Chị hai xấu xa. Lúc nào cũng bắt nạt Như Như. Xí!!!!!!- Hạ Như quay người sang một bên cười thầm rồi nhanh chóng rơi vào giấc ngủ.Băng Tâm khẽ thở dài. Vuốt tóc đứa em gái mình, rơi vào dòng suy nghĩ:- Như Như, chị sợ chị sẽ không bảo vệ em được, đến bản thân chị còn không thể tự bảo vệ.- Cô quay sang cửa sổ- Mẹ ơi! Con sợ con sẽ không bảo vệ Hạ Như được...Sáng hôm sau...Cô rời khỏi nhà để đi xuống chợ mua chút thức ăn.Không hiểu sao trời sai ma khiến thế nào khiến cô ngã té. Bỗng dưng cô ngã vào một người con trai! Thế là cả cô và người đó ngã phịch xuống. MÔI CHẠM MÔI!!!!! Ôi không! Nụ hôn đầu đời của cô đã tên lạ mặt này cướp đi rồi!!!! Cô đứng phắt dậy, tát vào người đó:- b**n th** hả!!!!!!Chàng ta đứng phắt dậy, cãi lại:- Nè! Cô ăn nói cẩn thận chút! Tự cô ngã vào tôi! Còn hôn tôi! Còn nói tôi b**n th**! Vừa phải thôi!(t/g: Tiến Phong đấy^_^)- Quá đáng!- Cô tên gì?- Lục Băng Tâm! Nói xong rồi! Tôi đi đây!

Chương 7: Đụng độ