Tác giả:

Xin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên…

Chương 48

Lớp Học Kinh DịTác giả: AliceTruyện Huyền HuyễnXin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên… Tối hôm ấy, lời nói của Han cứ vang mãi trong đầu thầy Suim, thầy khoá hết cửa, đóng hết rèm lại, chùm chăn ngồi trong phòng ngủ, bật tivi lên coi. Sợ hãi không dám bước ra khỏi giường. Thầy Suim đang coi tivi thì bị 1 bộ phim ma đang chiếu trên kênh XX thu hút. Bộ phim ấy nói về kẻ sát nhân, bị ám ảnh bởi 1 hồn ma, sẽ gặp hồn ma ấy trong nhà bếp, trong phòng tắm, trong tủ đồ, dưới gầm giường và cuối cùng là dưới âm phủ.Bỗng nhiên có tiếng "Xoảng" kêu lên trong nhà bếp, thầy Suim giật mình quay lại, không dám bước xuống, chỉ nghĩ chắc đó là con chuột. Lại 1 tiếng "Xoảng" vang lên, "Xoảng..xoảng..keng..cách.." Nhưng tiếng động kì lạ vang lên không ngừng. Bây giờ thầy Suim mới đủ can đảm bước xuống, đầu đội nón bảo hiểm, tay cầm chổi tay cầm cây lau nhà bước xuống nhà bếp, chân thì rón ra rón rénBước xuống nhà bếp không thấy gì, chỉ thấy nồi niêu xoong chảo nằm lăn lóc dưới đất, thầy bỏ cây lau nhà ra để lượm những thứ đó lên.- Áhhhhhhhhhhh - một tiếng hét thất thanh kinh hoàng vang lên. Giọng hét của một người phụ nữThầy Suim giật mình ngoái đầu nhìn lại và la lên- Ai?- Hé hé hé hé ha ha ha ha hi hi hi hi ho ho ho ho - bây giờ là giọng cười hết sức ghê rợn của người phụ nữ ấy- Ai? Đừng tưởng tao sợ... Bước.. Bước ra đây nhanh!!! - thầy Suim rùng mình la lên lần nữa- Há há há há há - tiếng cười ngày một rõ hơn được phát ta từ trong phòng tắm đối diện nhà bếp. Suim mặt xanh mét run run bước đến nhà tắm, đẩy cánh cửa ra và thấy trên tường ghi dòng chữ được viết bằng mực đỏ như máu- Há há há há há há háSuim hốt hoảng la lên chạy về phòng chui vào tủ đồ núp. Suim ôm đồ lại thật chặt miệng cứ lẩm bẩm- Ma.. Ma.. MaRồi một tiếng nói phát ra bên tai phải của Suim như đang thì thầm giọng nhỏ nhẹ- Muốn...chết thử...một lần...không?Giọng của một tên nhóc chừng 5 6 tuổi và tiếng cười của vang lên như búp bê. Suim hét lên bịt tai lại mở tủ chạy lên giường chùm chăn kín mít thì bỗng giưới giường có tiếng gì đó lục cục, lại thêm tiếng sủa. Suim mừng thầm tưởng con chó của mình mới ngó đầu xuống dưới tính ôm nó lên giường cho bớt sợ. Vừa nhìn xuống Suim chợt nhớ " con chó mình nuôi chết vào hôm qua rồi mà?" Suim giật bắn người mở mắt nhìn xuống gầm giường, một cái đầu của con chó cứ sủa rồi nảy lên đập đầu vào giường làm máu ứa ra văng tung toé dính trên mặt Suim. Suim hét lên rồi chạy ra ngoài phòng khách có bàn thờ tổ tiên, Suim quì xuống vái lạy trước bàn thờ. Bỗng đèn bàn thờ tắt rồi bật lại, Suim cảm nhận được gì đó thì quay lại thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa tay chống trên đầu gối cúi mặt xuống miệng lẩm bẩm- Mất rồi.. Đâu rồi.. Lượm cho tôi..Suim mặt trắng bệch hỏi- Lượm gì?..Người ấy ngước lên cười- Mắt chứ gìKhuôn mặt nó thật hoàn mĩ chỉ có điều mắt trống rỗng chỉ có máu đang chảy xuống thay cho nước mắt nỗi tiếc thương. Người phụ nữ này sao trông thật quen. Đây không phải là người mà mình đã ân ái xong rồi giết hay sao? Đây không phải là Biline sao?- Cô..cô.. - thầy Suim cứ lắp ba lắp bắp- Ah.. Mắt.. Ngươi lấy mắt của ta mà đắp lên khuôn mặt bẩn thỉu kia ư? Hừ.. Được lắm!! - cô Biline chậm rãi bò từ ghế sofa bò xuống, chậm rãi tiến lại gần thầy Suim, cái miệng thì cười hà hà- Không! Không phải.. Làm ơn tha cho tôi..! - thầy Suim la hét chạy đến mơ cửa, nhưng mở không được- Chết tiệt.. Sao không mở được? - thầy Suim tức tối đá văng cánh cửaNhưng bên ngoài là đâu đây? Không phải khu phố náo nhiệt mọi hôm nữa. Nơi đâu vô cùng yên ắng, màn đêm bao phủ lấy những... Ngôi mộ?- Đây là nghĩa trang ?? - thầy chỉ trỏ ra bên ngoài nhưng cảm nhận được luồng yêu khí sau lưng.Thầy Suim quay đầu lại thấy cô Biline đã bò tới gần mình thì 3 chân 4 cẳng chạy mất dạngChạy tới ngoài đường, do quá hoảng nên không biết có xe đi tới. Thầy quay đầu lại nhìn cái xe. Ơ.. Xe không người lái.. Suy nghĩ vụt thoáng qua trong đầu thầy Suim và RẦM tiếng động kinh ngườiBây giờ thầy Suim đang nằm dưới thân cái xe ấy. Cái đầu thì bị bánh xe cán cho bẹp dí. Não văng ra ngoài nằm một đống ở đấy. Cái xe nhích lên 1 xíu để cái thân người nằm vào gần bánh xe. Sau 5s cái xe lùi lại, cán qua cán lại cho đến khi thân người thầy Suim nát ra thành bã thì mới bắt đầu biến mất

Tối hôm ấy, lời nói của Han cứ vang mãi trong đầu thầy Suim, thầy khoá hết cửa, đóng hết rèm lại, chùm chăn ngồi trong phòng ngủ, bật tivi lên coi. Sợ hãi không dám bước ra khỏi giường. Thầy Suim đang coi tivi thì bị 1 bộ phim ma đang chiếu trên kênh XX thu hút. Bộ phim ấy nói về kẻ sát nhân, bị ám ảnh bởi 1 hồn ma, sẽ gặp hồn ma ấy trong nhà bếp, trong phòng tắm, trong tủ đồ, dưới gầm giường và cuối cùng là dưới âm phủ.

Bỗng nhiên có tiếng "Xoảng" kêu lên trong nhà bếp, thầy Suim giật mình quay lại, không dám bước xuống, chỉ nghĩ chắc đó là con chuột. Lại 1 tiếng "Xoảng" vang lên, "Xoảng..xoảng..keng..cách.." Nhưng tiếng động kì lạ vang lên không ngừng. Bây giờ thầy Suim mới đủ can đảm bước xuống, đầu đội nón bảo hiểm, tay cầm chổi tay cầm cây lau nhà bước xuống nhà bếp, chân thì rón ra rón rén

Bước xuống nhà bếp không thấy gì, chỉ thấy nồi niêu xoong chảo nằm lăn lóc dưới đất, thầy bỏ cây lau nhà ra để lượm những thứ đó lên.

- Áhhhhhhhhhhh - một tiếng hét thất thanh kinh hoàng vang lên. Giọng hét của một người phụ nữ

Thầy Suim giật mình ngoái đầu nhìn lại và la lên

- Ai?

- Hé hé hé hé ha ha ha ha hi hi hi hi ho ho ho ho - bây giờ là giọng cười hết sức ghê rợn của người phụ nữ ấy

- Ai? Đừng tưởng tao sợ... Bước.. Bước ra đây nhanh!!! - thầy Suim rùng mình la lên lần nữa

- Há há há há há - tiếng cười ngày một rõ hơn được phát ta từ trong phòng tắm đối diện nhà bếp. Suim mặt xanh mét run run bước đến nhà tắm, đẩy cánh cửa ra và thấy trên tường ghi dòng chữ được viết bằng mực đỏ như máu

- Há há há há há há há

Suim hốt hoảng la lên chạy về phòng chui vào tủ đồ núp. Suim ôm đồ lại thật chặt miệng cứ lẩm bẩm

- Ma.. Ma.. Ma

Rồi một tiếng nói phát ra bên tai phải của Suim như đang thì thầm giọng nhỏ nhẹ

- Muốn...chết thử...một lần...không?

Giọng của một tên nhóc chừng 5 6 tuổi và tiếng cười của vang lên như búp bê. Suim hét lên bịt tai lại mở tủ chạy lên giường chùm chăn kín mít thì bỗng giưới giường có tiếng gì đó lục cục, lại thêm tiếng sủa. Suim mừng thầm tưởng con chó của mình mới ngó đầu xuống dưới tính ôm nó lên giường cho bớt sợ. Vừa nhìn xuống Suim chợt nhớ " con chó mình nuôi chết vào hôm qua rồi mà?" Suim giật bắn người mở mắt nhìn xuống gầm giường, một cái đầu của con chó cứ sủa rồi nảy lên đập đầu vào giường làm máu ứa ra văng tung toé dính trên mặt Suim. Suim hét lên rồi chạy ra ngoài phòng khách có bàn thờ tổ tiên, Suim quì xuống vái lạy trước bàn thờ. Bỗng đèn bàn thờ tắt rồi bật lại, Suim cảm nhận được gì đó thì quay lại thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa tay chống trên đầu gối cúi mặt xuống miệng lẩm bẩm

- Mất rồi.. Đâu rồi.. Lượm cho tôi..

Suim mặt trắng bệch hỏi

- Lượm gì?..

Người ấy ngước lên cười

- Mắt chứ gì

Khuôn mặt nó thật hoàn mĩ chỉ có điều mắt trống rỗng chỉ có máu đang chảy xuống thay cho nước mắt nỗi tiếc thương. Người phụ nữ này sao trông thật quen. Đây không phải là người mà mình đã ân ái xong rồi giết hay sao? Đây không phải là Biline sao?

- Cô..cô.. - thầy Suim cứ lắp ba lắp bắp

- Ah.. Mắt.. Ngươi lấy mắt của ta mà đắp lên khuôn mặt bẩn thỉu kia ư? Hừ.. Được lắm!! - cô Biline chậm rãi bò từ ghế sofa bò xuống, chậm rãi tiến lại gần thầy Suim, cái miệng thì cười hà hà

- Không! Không phải.. Làm ơn tha cho tôi..! - thầy Suim la hét chạy đến mơ cửa, nhưng mở không được

- Chết tiệt.. Sao không mở được? - thầy Suim tức tối đá văng cánh cửa

Nhưng bên ngoài là đâu đây? Không phải khu phố náo nhiệt mọi hôm nữa. Nơi đâu vô cùng yên ắng, màn đêm bao phủ lấy những... Ngôi mộ?

- Đây là nghĩa trang ?? - thầy chỉ trỏ ra bên ngoài nhưng cảm nhận được luồng yêu khí sau lưng.

Thầy Suim quay đầu lại thấy cô Biline đã bò tới gần mình thì 3 chân 4 cẳng chạy mất dạng

Chạy tới ngoài đường, do quá hoảng nên không biết có xe đi tới. Thầy quay đầu lại nhìn cái xe. Ơ.. Xe không người lái.. Suy nghĩ vụt thoáng qua trong đầu thầy Suim và RẦM tiếng động kinh người

Bây giờ thầy Suim đang nằm dưới thân cái xe ấy. Cái đầu thì bị bánh xe cán cho bẹp dí. Não văng ra ngoài nằm một đống ở đấy. Cái xe nhích lên 1 xíu để cái thân người nằm vào gần bánh xe. Sau 5s cái xe lùi lại, cán qua cán lại cho đến khi thân người thầy Suim nát ra thành bã thì mới bắt đầu biến mất

Lớp Học Kinh DịTác giả: AliceTruyện Huyền HuyễnXin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên… Tối hôm ấy, lời nói của Han cứ vang mãi trong đầu thầy Suim, thầy khoá hết cửa, đóng hết rèm lại, chùm chăn ngồi trong phòng ngủ, bật tivi lên coi. Sợ hãi không dám bước ra khỏi giường. Thầy Suim đang coi tivi thì bị 1 bộ phim ma đang chiếu trên kênh XX thu hút. Bộ phim ấy nói về kẻ sát nhân, bị ám ảnh bởi 1 hồn ma, sẽ gặp hồn ma ấy trong nhà bếp, trong phòng tắm, trong tủ đồ, dưới gầm giường và cuối cùng là dưới âm phủ.Bỗng nhiên có tiếng "Xoảng" kêu lên trong nhà bếp, thầy Suim giật mình quay lại, không dám bước xuống, chỉ nghĩ chắc đó là con chuột. Lại 1 tiếng "Xoảng" vang lên, "Xoảng..xoảng..keng..cách.." Nhưng tiếng động kì lạ vang lên không ngừng. Bây giờ thầy Suim mới đủ can đảm bước xuống, đầu đội nón bảo hiểm, tay cầm chổi tay cầm cây lau nhà bước xuống nhà bếp, chân thì rón ra rón rénBước xuống nhà bếp không thấy gì, chỉ thấy nồi niêu xoong chảo nằm lăn lóc dưới đất, thầy bỏ cây lau nhà ra để lượm những thứ đó lên.- Áhhhhhhhhhhh - một tiếng hét thất thanh kinh hoàng vang lên. Giọng hét của một người phụ nữThầy Suim giật mình ngoái đầu nhìn lại và la lên- Ai?- Hé hé hé hé ha ha ha ha hi hi hi hi ho ho ho ho - bây giờ là giọng cười hết sức ghê rợn của người phụ nữ ấy- Ai? Đừng tưởng tao sợ... Bước.. Bước ra đây nhanh!!! - thầy Suim rùng mình la lên lần nữa- Há há há há há - tiếng cười ngày một rõ hơn được phát ta từ trong phòng tắm đối diện nhà bếp. Suim mặt xanh mét run run bước đến nhà tắm, đẩy cánh cửa ra và thấy trên tường ghi dòng chữ được viết bằng mực đỏ như máu- Há há há há há há háSuim hốt hoảng la lên chạy về phòng chui vào tủ đồ núp. Suim ôm đồ lại thật chặt miệng cứ lẩm bẩm- Ma.. Ma.. MaRồi một tiếng nói phát ra bên tai phải của Suim như đang thì thầm giọng nhỏ nhẹ- Muốn...chết thử...một lần...không?Giọng của một tên nhóc chừng 5 6 tuổi và tiếng cười của vang lên như búp bê. Suim hét lên bịt tai lại mở tủ chạy lên giường chùm chăn kín mít thì bỗng giưới giường có tiếng gì đó lục cục, lại thêm tiếng sủa. Suim mừng thầm tưởng con chó của mình mới ngó đầu xuống dưới tính ôm nó lên giường cho bớt sợ. Vừa nhìn xuống Suim chợt nhớ " con chó mình nuôi chết vào hôm qua rồi mà?" Suim giật bắn người mở mắt nhìn xuống gầm giường, một cái đầu của con chó cứ sủa rồi nảy lên đập đầu vào giường làm máu ứa ra văng tung toé dính trên mặt Suim. Suim hét lên rồi chạy ra ngoài phòng khách có bàn thờ tổ tiên, Suim quì xuống vái lạy trước bàn thờ. Bỗng đèn bàn thờ tắt rồi bật lại, Suim cảm nhận được gì đó thì quay lại thấy một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa tay chống trên đầu gối cúi mặt xuống miệng lẩm bẩm- Mất rồi.. Đâu rồi.. Lượm cho tôi..Suim mặt trắng bệch hỏi- Lượm gì?..Người ấy ngước lên cười- Mắt chứ gìKhuôn mặt nó thật hoàn mĩ chỉ có điều mắt trống rỗng chỉ có máu đang chảy xuống thay cho nước mắt nỗi tiếc thương. Người phụ nữ này sao trông thật quen. Đây không phải là người mà mình đã ân ái xong rồi giết hay sao? Đây không phải là Biline sao?- Cô..cô.. - thầy Suim cứ lắp ba lắp bắp- Ah.. Mắt.. Ngươi lấy mắt của ta mà đắp lên khuôn mặt bẩn thỉu kia ư? Hừ.. Được lắm!! - cô Biline chậm rãi bò từ ghế sofa bò xuống, chậm rãi tiến lại gần thầy Suim, cái miệng thì cười hà hà- Không! Không phải.. Làm ơn tha cho tôi..! - thầy Suim la hét chạy đến mơ cửa, nhưng mở không được- Chết tiệt.. Sao không mở được? - thầy Suim tức tối đá văng cánh cửaNhưng bên ngoài là đâu đây? Không phải khu phố náo nhiệt mọi hôm nữa. Nơi đâu vô cùng yên ắng, màn đêm bao phủ lấy những... Ngôi mộ?- Đây là nghĩa trang ?? - thầy chỉ trỏ ra bên ngoài nhưng cảm nhận được luồng yêu khí sau lưng.Thầy Suim quay đầu lại thấy cô Biline đã bò tới gần mình thì 3 chân 4 cẳng chạy mất dạngChạy tới ngoài đường, do quá hoảng nên không biết có xe đi tới. Thầy quay đầu lại nhìn cái xe. Ơ.. Xe không người lái.. Suy nghĩ vụt thoáng qua trong đầu thầy Suim và RẦM tiếng động kinh ngườiBây giờ thầy Suim đang nằm dưới thân cái xe ấy. Cái đầu thì bị bánh xe cán cho bẹp dí. Não văng ra ngoài nằm một đống ở đấy. Cái xe nhích lên 1 xíu để cái thân người nằm vào gần bánh xe. Sau 5s cái xe lùi lại, cán qua cán lại cho đến khi thân người thầy Suim nát ra thành bã thì mới bắt đầu biến mất

Chương 48