Xin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên…
Chương 56
Lớp Học Kinh DịTác giả: AliceTruyện Huyền HuyễnXin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên… Vậy là những tháng trời ròng rã, lớp 12-8 sẽ phải học học học và học, trong 3 tháng bày thứ tụi nó biết chỉ có thể là học ( và chơi ). Đây là điều lần đầu tiên trong lịch sử từ mấy chục năm về trước. Lần đầu lớp bị khinh miệt, ngu dốt, lười biếng, côn đồ lại chăm học như vậy. Cũng không khác lớp 8, lớp 1 nai lưng ra học miệt mài chăm chỉ.Cách thức học có khác đôi chút. Lớp 1 thì tụi nó cử ra 2 bạn trẻ, giỏi nhất lớp để giảng bài, làm bài, chỉ bài đồng thời nhồi nhét bao nhiêu lời nói kiến thức vào đầu lũ kia. Gin và Hani nói rất nhanh, gọn, lẹ, buộc mọi học sinh của lớp 1 phải nắm chắc trong tay. Khiến lớp 1 xoay một vòng trong đầu nhưng vẫn phải học. Cực kì áp lực, xung quanh lớp 1 chỉ bao quanh ám khí, không lớp nào dám đi ngang qua hành lang lớp đó.Còn lớp 8 học theo kiểu phương Tây: "Vừa học vừa chơi". Tụi nó làm ra một cái hộp, không lớn, không nhỏ, chứa tổng cộng 300 câu hỏi, tức là mỗi học sinh phải trả lời 10 câu hỏi có trong cái thùng ấy. Và những câu hỏi đều được thầy hiệu trưởng đích thân vò đầu bứt tóc suy nghĩ. Ai không trả lời được phải bị cả lớp đá cho một cái ( đá chơi thôi nha ) và phải bao cả lớp đi ăn, đồng thời trực nhật lớp 1 tháng và quét sân trường từ đây cho đến hết kì thi tốt nghiệp. Chỉ nghe vậy thôi tụi nó đã sốt sắng học bài, không dám ho he rủ đi chơi một lời. Mà không ai nói nhưng cả lớp vẫn tụ lại đi chơi như thường ( lạy hồn :)) ). Không thể học suốt ngày như lớp 1. Như vậy sẽ lam căng dây thần kinh não, hiệu quả không biết đạt được hay không nhưng hậu quả sẽ tới nhanh thôi nếu Gin và Hani vẫn cố chấp như vậy.Buổi tối, 12-8 tạm biệt nhau rồi ra về. Dạo gần đây lớp 12-1 ít qua lại với 12-8 hơn. Làm tụi nó hơi khó hiểu nhưng riêng Han lại cảm thấy nghi ngờ một hồi rồi cũng không để ý nữa. Han chỉ cười một mình nhưng nụ cười chứa hàm ý khác với nụ cười hạnh phúc- Có gì vui hả - Anny cầm ly nước nhìn Han- Chỉ là chúng ta sắp được tham dự một buổi tiệc lớn thôi - Han thấy Anny thì ôm eo, kéo nhỏ xuống ghế sofa ngồi- Tiệc? Có thiệp mời sao? - Anny ngây ngốc hỏi- Bây giờ thì chưa có - Han cười nhìn Anny- Quên mất. Mấy chú lại đây - Anny vỗ tay 3 cái, 3 người vệ sĩ xuất hiện- Mấy chú về Pháp nói lại với papa rằng 3 ngày nữa tôi qua. Mà mấy chú về là về luôn nhé. Cấm quay lại. Mọi chuyện ở đây mấy người đã thấy trong thời gian qua không được nói lại cho ai nghe. Được rồi mấy chú về sắp hành lí đi. Tạm biệt - Anny liếc mắt chán nản nhìn 3 người vệ sĩ rồi xua tay ý bảo họ đi. Họ gật đầu rồi biến mất trong bóng tối- Càng ngày càng giống một bà chủ thực thụ ha - Han cầm li nước trong tay Anny uống- Ê ê nước tui lấy cho tui uống mà - Anny nhéo má Han- Ê. Bà tính qua Pháp có ổn không? - Han hỏi- Ngày mốt nhận được cuộc gọi từ papa tui liền - Anny đáp- Ừa... Bà đâu chỉ qua 1 mình đâu ha - Han cười hì hì nhìn Anny- Tui thấy mấy người lắm chiêu thật - Anny chảy mồ hôi- Yên tâm. Ở đây chơi trước đi đã, chưa qua mà - Han- Nè, bộ có tiệc gì sao? Sao ông có vẻ hứng thú quá vậy - Anny nhớ lại câu nói của Han- Là một buổi tiệc.. Có quy mô rất lớn.. Có rất nhiều người tham dự.. Ừm.. Mà bà yên tâm. Có vẻ như thi xong buổi tiệc ấy mới bắt đầu chuẩn bị - Han cười đểu nhìn Anny- Hả.. Lâu vậy sao ông chắc chắn được thế? - Anny vẫn còn ngây ngô- Về phòng ngủ đi. Con nít con nôi biết làm gì - Han búng vào trán Anny rồi đứng lên bước về phòng mang theo nụ cười lạnh lẽo- Có gì mà thích thú vậy trời.. - Anny không hiểu mô tê gì cũng bước về phòng đi ngủ
Vậy là những tháng trời ròng rã, lớp 12-8 sẽ phải học học học và học, trong 3 tháng bày thứ tụi nó biết chỉ có thể là học ( và chơi ). Đây là điều lần đầu tiên trong lịch sử từ mấy chục năm về trước. Lần đầu lớp bị khinh miệt, ngu dốt, lười biếng, côn đồ lại chăm học như vậy. Cũng không khác lớp 8, lớp 1 nai lưng ra học miệt mài chăm chỉ.
Cách thức học có khác đôi chút. Lớp 1 thì tụi nó cử ra 2 bạn trẻ, giỏi nhất lớp để giảng bài, làm bài, chỉ bài đồng thời nhồi nhét bao nhiêu lời nói kiến thức vào đầu lũ kia. Gin và Hani nói rất nhanh, gọn, lẹ, buộc mọi học sinh của lớp 1 phải nắm chắc trong tay. Khiến lớp 1 xoay một vòng trong đầu nhưng vẫn phải học. Cực kì áp lực, xung quanh lớp 1 chỉ bao quanh ám khí, không lớp nào dám đi ngang qua hành lang lớp đó.
Còn lớp 8 học theo kiểu phương Tây: "Vừa học vừa chơi". Tụi nó làm ra một cái hộp, không lớn, không nhỏ, chứa tổng cộng 300 câu hỏi, tức là mỗi học sinh phải trả lời 10 câu hỏi có trong cái thùng ấy. Và những câu hỏi đều được thầy hiệu trưởng đích thân vò đầu bứt tóc suy nghĩ. Ai không trả lời được phải bị cả lớp đá cho một cái ( đá chơi thôi nha ) và phải bao cả lớp đi ăn, đồng thời trực nhật lớp 1 tháng và quét sân trường từ đây cho đến hết kì thi tốt nghiệp. Chỉ nghe vậy thôi tụi nó đã sốt sắng học bài, không dám ho he rủ đi chơi một lời. Mà không ai nói nhưng cả lớp vẫn tụ lại đi chơi như thường ( lạy hồn :)) ). Không thể học suốt ngày như lớp 1. Như vậy sẽ lam căng dây thần kinh não, hiệu quả không biết đạt được hay không nhưng hậu quả sẽ tới nhanh thôi nếu Gin và Hani vẫn cố chấp như vậy.
Buổi tối, 12-8 tạm biệt nhau rồi ra về. Dạo gần đây lớp 12-1 ít qua lại với 12-8 hơn. Làm tụi nó hơi khó hiểu nhưng riêng Han lại cảm thấy nghi ngờ một hồi rồi cũng không để ý nữa. Han chỉ cười một mình nhưng nụ cười chứa hàm ý khác với nụ cười hạnh phúc
- Có gì vui hả - Anny cầm ly nước nhìn Han
- Chỉ là chúng ta sắp được tham dự một buổi tiệc lớn thôi - Han thấy Anny thì ôm eo, kéo nhỏ xuống ghế sofa ngồi
- Tiệc? Có thiệp mời sao? - Anny ngây ngốc hỏi
- Bây giờ thì chưa có - Han cười nhìn Anny
- Quên mất. Mấy chú lại đây - Anny vỗ tay 3 cái, 3 người vệ sĩ xuất hiện
- Mấy chú về Pháp nói lại với papa rằng 3 ngày nữa tôi qua. Mà mấy chú về là về luôn nhé. Cấm quay lại. Mọi chuyện ở đây mấy người đã thấy trong thời gian qua không được nói lại cho ai nghe. Được rồi mấy chú về sắp hành lí đi. Tạm biệt - Anny liếc mắt chán nản nhìn 3 người vệ sĩ rồi xua tay ý bảo họ đi. Họ gật đầu rồi biến mất trong bóng tối
- Càng ngày càng giống một bà chủ thực thụ ha - Han cầm li nước trong tay Anny uống
- Ê ê nước tui lấy cho tui uống mà - Anny nhéo má Han
- Ê. Bà tính qua Pháp có ổn không? - Han hỏi
- Ngày mốt nhận được cuộc gọi từ papa tui liền - Anny đáp
- Ừa... Bà đâu chỉ qua 1 mình đâu ha - Han cười hì hì nhìn Anny
- Tui thấy mấy người lắm chiêu thật - Anny chảy mồ hôi
- Yên tâm. Ở đây chơi trước đi đã, chưa qua mà - Han
- Nè, bộ có tiệc gì sao? Sao ông có vẻ hứng thú quá vậy - Anny nhớ lại câu nói của Han
- Là một buổi tiệc.. Có quy mô rất lớn.. Có rất nhiều người tham dự.. Ừm.. Mà bà yên tâm. Có vẻ như thi xong buổi tiệc ấy mới bắt đầu chuẩn bị - Han cười đểu nhìn Anny
- Hả.. Lâu vậy sao ông chắc chắn được thế? - Anny vẫn còn ngây ngô
- Về phòng ngủ đi. Con nít con nôi biết làm gì - Han búng vào trán Anny rồi đứng lên bước về phòng mang theo nụ cười lạnh lẽo
- Có gì mà thích thú vậy trời.. - Anny không hiểu mô tê gì cũng bước về phòng đi ngủ
Lớp Học Kinh DịTác giả: AliceTruyện Huyền HuyễnXin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên… Vậy là những tháng trời ròng rã, lớp 12-8 sẽ phải học học học và học, trong 3 tháng bày thứ tụi nó biết chỉ có thể là học ( và chơi ). Đây là điều lần đầu tiên trong lịch sử từ mấy chục năm về trước. Lần đầu lớp bị khinh miệt, ngu dốt, lười biếng, côn đồ lại chăm học như vậy. Cũng không khác lớp 8, lớp 1 nai lưng ra học miệt mài chăm chỉ.Cách thức học có khác đôi chút. Lớp 1 thì tụi nó cử ra 2 bạn trẻ, giỏi nhất lớp để giảng bài, làm bài, chỉ bài đồng thời nhồi nhét bao nhiêu lời nói kiến thức vào đầu lũ kia. Gin và Hani nói rất nhanh, gọn, lẹ, buộc mọi học sinh của lớp 1 phải nắm chắc trong tay. Khiến lớp 1 xoay một vòng trong đầu nhưng vẫn phải học. Cực kì áp lực, xung quanh lớp 1 chỉ bao quanh ám khí, không lớp nào dám đi ngang qua hành lang lớp đó.Còn lớp 8 học theo kiểu phương Tây: "Vừa học vừa chơi". Tụi nó làm ra một cái hộp, không lớn, không nhỏ, chứa tổng cộng 300 câu hỏi, tức là mỗi học sinh phải trả lời 10 câu hỏi có trong cái thùng ấy. Và những câu hỏi đều được thầy hiệu trưởng đích thân vò đầu bứt tóc suy nghĩ. Ai không trả lời được phải bị cả lớp đá cho một cái ( đá chơi thôi nha ) và phải bao cả lớp đi ăn, đồng thời trực nhật lớp 1 tháng và quét sân trường từ đây cho đến hết kì thi tốt nghiệp. Chỉ nghe vậy thôi tụi nó đã sốt sắng học bài, không dám ho he rủ đi chơi một lời. Mà không ai nói nhưng cả lớp vẫn tụ lại đi chơi như thường ( lạy hồn :)) ). Không thể học suốt ngày như lớp 1. Như vậy sẽ lam căng dây thần kinh não, hiệu quả không biết đạt được hay không nhưng hậu quả sẽ tới nhanh thôi nếu Gin và Hani vẫn cố chấp như vậy.Buổi tối, 12-8 tạm biệt nhau rồi ra về. Dạo gần đây lớp 12-1 ít qua lại với 12-8 hơn. Làm tụi nó hơi khó hiểu nhưng riêng Han lại cảm thấy nghi ngờ một hồi rồi cũng không để ý nữa. Han chỉ cười một mình nhưng nụ cười chứa hàm ý khác với nụ cười hạnh phúc- Có gì vui hả - Anny cầm ly nước nhìn Han- Chỉ là chúng ta sắp được tham dự một buổi tiệc lớn thôi - Han thấy Anny thì ôm eo, kéo nhỏ xuống ghế sofa ngồi- Tiệc? Có thiệp mời sao? - Anny ngây ngốc hỏi- Bây giờ thì chưa có - Han cười nhìn Anny- Quên mất. Mấy chú lại đây - Anny vỗ tay 3 cái, 3 người vệ sĩ xuất hiện- Mấy chú về Pháp nói lại với papa rằng 3 ngày nữa tôi qua. Mà mấy chú về là về luôn nhé. Cấm quay lại. Mọi chuyện ở đây mấy người đã thấy trong thời gian qua không được nói lại cho ai nghe. Được rồi mấy chú về sắp hành lí đi. Tạm biệt - Anny liếc mắt chán nản nhìn 3 người vệ sĩ rồi xua tay ý bảo họ đi. Họ gật đầu rồi biến mất trong bóng tối- Càng ngày càng giống một bà chủ thực thụ ha - Han cầm li nước trong tay Anny uống- Ê ê nước tui lấy cho tui uống mà - Anny nhéo má Han- Ê. Bà tính qua Pháp có ổn không? - Han hỏi- Ngày mốt nhận được cuộc gọi từ papa tui liền - Anny đáp- Ừa... Bà đâu chỉ qua 1 mình đâu ha - Han cười hì hì nhìn Anny- Tui thấy mấy người lắm chiêu thật - Anny chảy mồ hôi- Yên tâm. Ở đây chơi trước đi đã, chưa qua mà - Han- Nè, bộ có tiệc gì sao? Sao ông có vẻ hứng thú quá vậy - Anny nhớ lại câu nói của Han- Là một buổi tiệc.. Có quy mô rất lớn.. Có rất nhiều người tham dự.. Ừm.. Mà bà yên tâm. Có vẻ như thi xong buổi tiệc ấy mới bắt đầu chuẩn bị - Han cười đểu nhìn Anny- Hả.. Lâu vậy sao ông chắc chắn được thế? - Anny vẫn còn ngây ngô- Về phòng ngủ đi. Con nít con nôi biết làm gì - Han búng vào trán Anny rồi đứng lên bước về phòng mang theo nụ cười lạnh lẽo- Có gì mà thích thú vậy trời.. - Anny không hiểu mô tê gì cũng bước về phòng đi ngủ