Tác giả:

Xin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên…

Chương 68

Lớp Học Kinh DịTác giả: AliceTruyện Huyền HuyễnXin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên… 9h30 tối hôm ấy. Trên sân thượng của toà chung cư, Anny nhìn quanh bốn phía, đôi mắt nhỏ sáng rực lên.- Đã nghĩ nó như thế nhưng không ngờ, thực tế nó còn đẹp hơn - Lucy lên tiếng- Cái gì đẹp cơ? - Ken gãi đầu nhìn tứ phía xung quanh- Con trai các người sao khô khan quá vậy. Nhìn đi, đèn đường, đèn của nhưng ngôi nhà, đèn của của xe cộ, đủ màu sắc sáng rực. Phía xa xa còn có toà tháp Eiffel kìa. - Bun bĩu môi khinh bỉ nhìn Ken.- Mấy đứa đến để gây chiến hay đến để ngắm cảnh vậy? - Han liếc nhìn- Tất nhiên là ngắm cảnh rồi, gây chiến là việc của Anny mà - Lucy cùng mấy đứa con gái trả lời với khuôn mặt tỉnh bơ.Cánh cửa bỗng mở toang ra, một người con gái mặc cái áo ba lỗ trắng, khoác thêm áo khoác da màu đen, quần bó da đen ôm khít chân, trên tay còn cầm gậy bóng chày kim loại bước vào. Phía sau cô ta là bốn đứa con gái tóc nhuộm xanh đỏ tím vàng, trang điểm hơi lố và bọn du côn to con, da đen, mặt thẹo.- [Bọn mày chỉ có nhiêu đó?] - Jenny lúc đầu kinh ngạc nhưng sau đó lại nở nụ cười khinh.- [À không, chỉ có tôi, và thêm 5 đứa nữa. Những đứa còn lại đến xem cho vui. À cô đừng động vào mấy đứa còn lại nhé] - Anny cười hiền giả vờ ngây thơ.- [Mọi người, đã thấy nó khinh thường chúng ta. Mọi người có muốn chiến?] - Jenny hô to cho mấy người to con đằng sau nghe rõ. Đáp trả nhỏ là tiếng hò hét đồng tình.- [Muốn có nhiêu lên nhiêu hay là muốn 1:1?] - Anny- [Hừm, như vậy thì sẽ có người nói tao chết nhát vì đông dân số hơn. Vậy 1:1 đi. Nhưng tao không muốn đánh bây giờ.... Con kia, ừ mày đấy, lên đánh đi] - Jenny chỉ tay vào một nhỏ nhìn khá đô con- cần dùm, em lên đây - Anny cởi áo khoác đưa Han rồi bước lên giữa sân.Khoảng đầu, hai người chỉ liếc nhau, bước qua bước lại mấy bước để thăm dò. Anny thấy nhỏ này khá yếu nhưng tay phải rất khoẻ, nhỏ cười lạnh mấy cái rồi bật người lên đá vào má trái của ả. Ả bị đá thì nằm xuống đất.- [ Đứng lên! ] - Jenny ra lệnhKì lạ thay, nhỏ không thể nhúc nhích được.. Đôi chân ả bị chân Anny đạp lên rồi, không thể chống cự.Anny lại tiếp tục cười, giơ bàn chân nhỏ nhỏ xinh xinh lên cao, dùng khá nhiều lực đá xuống bụng ả kia, chỉ thấy á hét lên một hồi, sau đó ngất xỉu, ở khoé miệng có rỉ máu.- [Ây ây.. Bể ruột nhanh vậy sao? Thật nhàm chán] - Anny lộ ra khuôn mặt chán nản.- [Jenny.. Hình như nó.. Chết rồi..] - một nhỏ đứng kế bên nói.- [Vậy thì mày lên đi] - Jenny lúc đầu có hơi kinh sợ, nhưng lại ra lệnh cho nhỏ vừa lên tiếng bước lên.- [3 đứa con gái còn lại trừ con Jenny ra, lên hết đi] - Anny hất mặt kênh kiệu- [ Được! Mày dám khinh thường tụi tao! ] - 3 nhỏ bạn đồng thanh rồi bay lên đánh Anny.Nhỏ A đá thì nhỏ B đấm và nhỏ C cào cấu nhưng tất cả đều bị Anny né tránh.- [Trình độ có vậy thôi sao? Mất mặt quá..] - Anny thở dài rồi bắt đầu giơ bàn tay nhỏ nhắn lên tặng cho nhỏ A một cái bạt tai.Nhỏ khuỵu xuống, ôm bờ má có năm ngón tay in đỏ au. Rồi lại quay sang nhỏ B, tung cước đá vào bụng ả, B nằm xuống đất ôm bụng mặt nhăn nhó như khỉ ăn phải ớt, phát ra những tiếng rên yếu ớt rồi ngất. Cuối cùng dùng bàn tay chặt vào cổ nhỏ C, mắt nhỏ C trợn trắng lên và ngất xỉu. Anny phủi tay ý chỉ đã đánh xong rồi. Lại quay qua cười khinh nhìn Jenny.- [Ây ây.. Yếu quá yếu..] - Anny chốn hông cười khinh, hất mặt nhìn Jenny.- [Mày... Dám giết người sao?] - Jenny run rẩy, lưng toát ra mồ hôi lạnh.- [Mạng của nó do nó không biết giữ, tao thay thần chết lấy mạnh của nó. Như vậy có gì không đúng?] - Anny vẫn cười, khuôn mặt còn tỏ vẻ ngây thơ.Nhỏ A bị tát một cái nên sinh mạnh vân còn, từ nãy đến giờ Anny không để ý. Nhân cơ hội, lấy con dao găm giấu trong áo ra, bay thẳng về phía Anny. Jenny thấy vậy thì cười thầm, Lucy thấy sát khí thì phát hiện nhỏ A đang lao tới cùng với con dao.- ANNY!!!!!!!!! CẨN THẬN - Lucy hét to hết mức có thể.

9h30 tối hôm ấy. Trên sân thượng của toà chung cư, Anny nhìn quanh bốn phía, đôi mắt nhỏ sáng rực lên.

- Đã nghĩ nó như thế nhưng không ngờ, thực tế nó còn đẹp hơn - Lucy lên tiếng

- Cái gì đẹp cơ? - Ken gãi đầu nhìn tứ phía xung quanh

- Con trai các người sao khô khan quá vậy. Nhìn đi, đèn đường, đèn của
nhưng ngôi nhà, đèn của của xe cộ, đủ màu sắc sáng rực. Phía xa xa còn
có toà tháp Eiffel kìa. - Bun bĩu môi khinh bỉ nhìn Ken.

- Mấy đứa đến để gây chiến hay đến để ngắm cảnh vậy? - Han liếc nhìn

- Tất nhiên là ngắm cảnh rồi, gây chiến là việc của Anny mà - Lucy cùng mấy đứa con gái trả lời với khuôn mặt tỉnh bơ.

Cánh cửa bỗng mở toang ra, một người con gái mặc cái áo ba lỗ trắng, khoác
thêm áo khoác da màu đen, quần bó da đen ôm khít chân, trên tay còn cầm
gậy bóng chày kim loại bước vào. Phía sau cô ta là bốn đứa con gái tóc
nhuộm xanh đỏ tím vàng, trang điểm hơi lố và bọn du côn to con, da đen,
mặt thẹo.

- [Bọn mày chỉ có nhiêu đó?] - Jenny lúc đầu kinh ngạc nhưng sau đó lại nở nụ cười khinh.

- [À không, chỉ có tôi, và thêm 5 đứa nữa. Những đứa còn lại đến xem cho
vui. À cô đừng động vào mấy đứa còn lại nhé] - Anny cười hiền giả vờ
ngây thơ.

- [Mọi người, đã thấy nó khinh thường chúng ta.
Mọi người có muốn chiến?] - Jenny hô to cho mấy người to con đằng sau
nghe rõ. Đáp trả nhỏ là tiếng hò hét đồng tình.

- [Muốn có nhiêu lên nhiêu hay là muốn 1:1?] - Anny

- [Hừm, như vậy thì sẽ có người nói tao chết nhát vì đông dân số hơn. Vậy 1:1 đi. Nhưng tao không muốn đánh bây giờ.... Con kia, ừ mày đấy, lên
đánh đi] - Jenny chỉ tay vào một nhỏ nhìn khá đô con

- cần dùm, em lên đây - Anny cởi áo khoác đưa Han rồi bước lên giữa sân.

Khoảng đầu, hai người chỉ liếc nhau, bước qua bước lại mấy bước để thăm dò.
Anny thấy nhỏ này khá yếu nhưng tay phải rất khoẻ, nhỏ cười lạnh mấy cái rồi bật người lên đá vào má trái của ả. Ả bị đá thì nằm xuống đất.

- [ Đứng lên! ] - Jenny ra lệnh

Kì lạ thay, nhỏ không thể nhúc nhích được.. Đôi chân ả bị chân Anny đạp lên rồi, không thể chống cự.

Anny lại tiếp tục cười, giơ bàn chân nhỏ nhỏ xinh xinh lên cao, dùng khá
nhiều lực đá xuống bụng ả kia, chỉ thấy á hét lên một hồi, sau đó ngất
xỉu, ở khoé miệng có rỉ máu.

- [Ây ây.. Bể ruột nhanh vậy sao? Thật nhàm chán] - Anny lộ ra khuôn mặt chán nản.

- [Jenny.. Hình như nó.. Chết rồi..] - một nhỏ đứng kế bên nói.

- [Vậy thì mày lên đi] - Jenny lúc đầu có hơi kinh sợ, nhưng lại ra lệnh cho nhỏ vừa lên tiếng bước lên.

- [3 đứa con gái còn lại trừ con Jenny ra, lên hết đi] - Anny hất mặt kênh kiệu

- [ Được! Mày dám khinh thường tụi tao! ] - 3 nhỏ bạn đồng thanh rồi bay lên đánh Anny.

Nhỏ A đá thì nhỏ B đấm và nhỏ C cào cấu nhưng tất cả đều bị Anny né tránh.

- [Trình độ có vậy thôi sao? Mất mặt quá..] - Anny thở dài rồi bắt đầu giơ bàn tay nhỏ nhắn lên tặng cho nhỏ A một cái bạt tai.

Nhỏ khuỵu xuống, ôm bờ má có năm ngón tay in đỏ au. Rồi lại quay sang nhỏ
B, tung cước đá vào bụng ả, B nằm xuống đất ôm bụng mặt nhăn nhó như khỉ ăn phải ớt, phát ra những tiếng rên yếu ớt rồi ngất. Cuối cùng dùng bàn tay chặt vào cổ nhỏ C, mắt nhỏ C trợn trắng lên và ngất xỉu. Anny phủi
tay ý chỉ đã đánh xong rồi. Lại quay qua cười khinh nhìn Jenny.

- [Ây ây.. Yếu quá yếu..] - Anny chốn hông cười khinh, hất mặt nhìn Jenny.

- [Mày... Dám giết người sao?] - Jenny run rẩy, lưng toát ra mồ hôi lạnh.

- [Mạng của nó do nó không biết giữ, tao thay thần chết lấy mạnh của nó.
Như vậy có gì không đúng?] - Anny vẫn cười, khuôn mặt còn tỏ vẻ ngây
thơ.

Nhỏ A bị tát một cái nên sinh mạnh vân còn, từ nãy đến giờ Anny không để ý. Nhân cơ hội, lấy con dao găm giấu trong áo ra, bay thẳng về phía Anny. Jenny thấy vậy thì cười thầm, Lucy thấy sát khí thì phát hiện nhỏ A đang lao tới cùng với con dao.

- ANNY!!!!!!!!! CẨN THẬN - Lucy hét to hết mức có thể.

Lớp Học Kinh DịTác giả: AliceTruyện Huyền HuyễnXin chào, tôi là Lucy, lớp 12-8 trường Green Garden. Lớp chúng tôi là lớp bị "đá", hiểu đơn giản hơn thì lớp chúng tôi bị khinh miệt vì trình độ học... Luôn bị coi thường, mỉa mai và bị bắt nạt. Luôn sống trong sự nhục nhã. "Kém Thông minh có gì sai? Những kẻ như vậy thường tự do, chứ không phải làm tù binh cho sách vở" có người nói với tôi như vậy, trớ trêu thật... - Cả lớp đứng! Nghiêm! - tôi mang thân phận lớp trưởng - Aiss.. Tại sao lại cho mình dạy cái lớp này chứ... nãy giờ mấy đứa nghe tôi nói rồi chứ, tôi đưa câu hỏi rồi, về nhà tự soạn, trong ma trận có nhiêu tôi cho nhiêu, đừng phân bì với lớp khác vì tụi nó học giỏi nên đề ngắn hơn - ông thầy vừa bước ra lớp thì quay lại nói vài câu ngớ ngẩn, xong bước một mạch - Tụi bay ở lại vui vẻ, cúp đây - Ken cầm cặp đi ra khỏi chỗ ngồi - Đợi tao! - anh em Bin, Bun cũng xách cặp lên theo Ken - Tao nữa - tôi - Tao! - Anny - Tao đi luôn, đợi, từ đi với, tao nữa! - cả lớp Đi ngang qua hành lang lớp 12-7 - Nhìn đi, tụi nó học dốt quá nên… 9h30 tối hôm ấy. Trên sân thượng của toà chung cư, Anny nhìn quanh bốn phía, đôi mắt nhỏ sáng rực lên.- Đã nghĩ nó như thế nhưng không ngờ, thực tế nó còn đẹp hơn - Lucy lên tiếng- Cái gì đẹp cơ? - Ken gãi đầu nhìn tứ phía xung quanh- Con trai các người sao khô khan quá vậy. Nhìn đi, đèn đường, đèn của nhưng ngôi nhà, đèn của của xe cộ, đủ màu sắc sáng rực. Phía xa xa còn có toà tháp Eiffel kìa. - Bun bĩu môi khinh bỉ nhìn Ken.- Mấy đứa đến để gây chiến hay đến để ngắm cảnh vậy? - Han liếc nhìn- Tất nhiên là ngắm cảnh rồi, gây chiến là việc của Anny mà - Lucy cùng mấy đứa con gái trả lời với khuôn mặt tỉnh bơ.Cánh cửa bỗng mở toang ra, một người con gái mặc cái áo ba lỗ trắng, khoác thêm áo khoác da màu đen, quần bó da đen ôm khít chân, trên tay còn cầm gậy bóng chày kim loại bước vào. Phía sau cô ta là bốn đứa con gái tóc nhuộm xanh đỏ tím vàng, trang điểm hơi lố và bọn du côn to con, da đen, mặt thẹo.- [Bọn mày chỉ có nhiêu đó?] - Jenny lúc đầu kinh ngạc nhưng sau đó lại nở nụ cười khinh.- [À không, chỉ có tôi, và thêm 5 đứa nữa. Những đứa còn lại đến xem cho vui. À cô đừng động vào mấy đứa còn lại nhé] - Anny cười hiền giả vờ ngây thơ.- [Mọi người, đã thấy nó khinh thường chúng ta. Mọi người có muốn chiến?] - Jenny hô to cho mấy người to con đằng sau nghe rõ. Đáp trả nhỏ là tiếng hò hét đồng tình.- [Muốn có nhiêu lên nhiêu hay là muốn 1:1?] - Anny- [Hừm, như vậy thì sẽ có người nói tao chết nhát vì đông dân số hơn. Vậy 1:1 đi. Nhưng tao không muốn đánh bây giờ.... Con kia, ừ mày đấy, lên đánh đi] - Jenny chỉ tay vào một nhỏ nhìn khá đô con- cần dùm, em lên đây - Anny cởi áo khoác đưa Han rồi bước lên giữa sân.Khoảng đầu, hai người chỉ liếc nhau, bước qua bước lại mấy bước để thăm dò. Anny thấy nhỏ này khá yếu nhưng tay phải rất khoẻ, nhỏ cười lạnh mấy cái rồi bật người lên đá vào má trái của ả. Ả bị đá thì nằm xuống đất.- [ Đứng lên! ] - Jenny ra lệnhKì lạ thay, nhỏ không thể nhúc nhích được.. Đôi chân ả bị chân Anny đạp lên rồi, không thể chống cự.Anny lại tiếp tục cười, giơ bàn chân nhỏ nhỏ xinh xinh lên cao, dùng khá nhiều lực đá xuống bụng ả kia, chỉ thấy á hét lên một hồi, sau đó ngất xỉu, ở khoé miệng có rỉ máu.- [Ây ây.. Bể ruột nhanh vậy sao? Thật nhàm chán] - Anny lộ ra khuôn mặt chán nản.- [Jenny.. Hình như nó.. Chết rồi..] - một nhỏ đứng kế bên nói.- [Vậy thì mày lên đi] - Jenny lúc đầu có hơi kinh sợ, nhưng lại ra lệnh cho nhỏ vừa lên tiếng bước lên.- [3 đứa con gái còn lại trừ con Jenny ra, lên hết đi] - Anny hất mặt kênh kiệu- [ Được! Mày dám khinh thường tụi tao! ] - 3 nhỏ bạn đồng thanh rồi bay lên đánh Anny.Nhỏ A đá thì nhỏ B đấm và nhỏ C cào cấu nhưng tất cả đều bị Anny né tránh.- [Trình độ có vậy thôi sao? Mất mặt quá..] - Anny thở dài rồi bắt đầu giơ bàn tay nhỏ nhắn lên tặng cho nhỏ A một cái bạt tai.Nhỏ khuỵu xuống, ôm bờ má có năm ngón tay in đỏ au. Rồi lại quay sang nhỏ B, tung cước đá vào bụng ả, B nằm xuống đất ôm bụng mặt nhăn nhó như khỉ ăn phải ớt, phát ra những tiếng rên yếu ớt rồi ngất. Cuối cùng dùng bàn tay chặt vào cổ nhỏ C, mắt nhỏ C trợn trắng lên và ngất xỉu. Anny phủi tay ý chỉ đã đánh xong rồi. Lại quay qua cười khinh nhìn Jenny.- [Ây ây.. Yếu quá yếu..] - Anny chốn hông cười khinh, hất mặt nhìn Jenny.- [Mày... Dám giết người sao?] - Jenny run rẩy, lưng toát ra mồ hôi lạnh.- [Mạng của nó do nó không biết giữ, tao thay thần chết lấy mạnh của nó. Như vậy có gì không đúng?] - Anny vẫn cười, khuôn mặt còn tỏ vẻ ngây thơ.Nhỏ A bị tát một cái nên sinh mạnh vân còn, từ nãy đến giờ Anny không để ý. Nhân cơ hội, lấy con dao găm giấu trong áo ra, bay thẳng về phía Anny. Jenny thấy vậy thì cười thầm, Lucy thấy sát khí thì phát hiện nhỏ A đang lao tới cùng với con dao.- ANNY!!!!!!!!! CẨN THẬN - Lucy hét to hết mức có thể.

Chương 68