Tác giả:

Nó đang chết đứng như Từ Hải trước ngôi Biệt Thự xa hoa trước mắt. Hôm qua nó biết được sự thật về thân phận của bản thân- tiểu thư của tập đoàn “ Tân Hoàng”. Lòng nó vừa vui lại vừa buồn, vui vì nó tìm được ba mẹ ruột của nó, buồn vì từ giờ nó không còn được ở cạnh ba mẹ nuôi của nó và cả thằng em trời đánh của nó nữa. Nhưng nỗi buồn cũng được an ủi phần nào vì cha ruột của nó- Hoàng Minh Thuận nói rằng nó có thể về thăm cha mẹ nó bất cứ khi nó muốn. - Vào nhà thôi con gái- ba nó âu yếm nhìn nó rồi dắt tay nó vào nhà. Vào trong, nó còn choáng hơn với cái độ xa hoa của ngôi nhà nỳ. ba nó dẫn nó vào phòng khách thì thấy một người phụ nữ gương mặt hiền hậu đang ngồi trên ghế sofa. Khi nó bước vào thì người phụ nữ đó chạy lại ôm chầm lấy nó. - Cuối cùng cũng tìm được con rồi, con gái bé bỏng của mẹ. - Cô là mẹ con hả????? - Ơ… con bé này thế nếu ta không phải mẹ con thì ai là mẹ con??? - Hì hì… Nó cười trừ không biết nói thế nào . - Cha mẹ nuôi con đặt tên con là gì nhỉ? - Dạ Tường Vy,…

Chương 4: Nếu là chuyện hôn ước thì con không chịu đâu

Lấy Tôi Hay Cưới Tôi? Chọn ĐiTác giả: Tiểu MãNó đang chết đứng như Từ Hải trước ngôi Biệt Thự xa hoa trước mắt. Hôm qua nó biết được sự thật về thân phận của bản thân- tiểu thư của tập đoàn “ Tân Hoàng”. Lòng nó vừa vui lại vừa buồn, vui vì nó tìm được ba mẹ ruột của nó, buồn vì từ giờ nó không còn được ở cạnh ba mẹ nuôi của nó và cả thằng em trời đánh của nó nữa. Nhưng nỗi buồn cũng được an ủi phần nào vì cha ruột của nó- Hoàng Minh Thuận nói rằng nó có thể về thăm cha mẹ nó bất cứ khi nó muốn. - Vào nhà thôi con gái- ba nó âu yếm nhìn nó rồi dắt tay nó vào nhà. Vào trong, nó còn choáng hơn với cái độ xa hoa của ngôi nhà nỳ. ba nó dẫn nó vào phòng khách thì thấy một người phụ nữ gương mặt hiền hậu đang ngồi trên ghế sofa. Khi nó bước vào thì người phụ nữ đó chạy lại ôm chầm lấy nó. - Cuối cùng cũng tìm được con rồi, con gái bé bỏng của mẹ. - Cô là mẹ con hả????? - Ơ… con bé này thế nếu ta không phải mẹ con thì ai là mẹ con??? - Hì hì… Nó cười trừ không biết nói thế nào . - Cha mẹ nuôi con đặt tên con là gì nhỉ? - Dạ Tường Vy,… Cuộc sống của nó cứ vậy mà tiếp diễn, giống như 1 vòng tuần hoàn, Sáng dậy đi học, chiều về nhà bên baba và mama của nó, tối thì đốp chát với anh hai. 1 năm đó cuộc sống của nó rộn rã tiếng cười. Ông anh nó thành công trong việc dụ dỗ nó chơi chứng khoán, học võ, tập bắn súng, học kiến thức về kinh doanh, học ngoại ngữ,…. Túm lại cái gì anh nó cũng nắm đầu nó vào học, bây giờ nó ra dáng 1 tiểu thư hơn rất nhiều nhưng cái tính tình hổ báo trường mẫu giáo ấy vẫn ngự trị hầu như hoàn toàn trong người nó và nó thích sống tự lập, tự đi làm hơn là ở nhà bám áo baba nó.Ở trường có rất nhiều bạn “đồng quậy” với nó nhưng nó chỉ xem 3 người là bạn thân chí cốt của nó Phương Khánh, Hồng Ngọc và Quốc An, nó cũng gọi Quốc An là sư phụ vì cái miệng của An có thể giết người không cần dao. Nó hứa 1 ngày đẹp trời trăng thanh gió mát nào đó sẽ quang minh chính đại rước sư phụ nó về nhà trùng trị anh nó.....- Mày đứng lại chưa con ranh.Trên đường , trời gần tối. 1 cảnh tượng 20 người đang đuổi theo 1 cô gái. Mà cô gái trên người mặc đơn giản áo pull xanh lá và quần bò, tóc cột cao trong rất cá tính đang trượt ván 1 cách điêu luyện nhưng bọn kia vẫn mặt dày đuổi theo:- Mau đứng lại.- Điên ha đứng lại.Nó lách vào 1 ngỏ- Làm sao đây? Chít con zòi.- Hế lô, Vy đi đâu vui vậy?- Sư phụ… sư phụ cứu con. Nhanh nhanh- nói rồi nó trượt đến đó- Lại gây chuyện phá gì rồi phải không?- Chúng tới kìa .Nói xong là nó đứng dính vào tường, An đứng che lại giống như tình nhân đang hôn nhau. Bọn người đó không để ý chạy qua luôn. Khi bọn chúng khuất hẳn nó mới thở phào:- Phù. Suýt chút nữa không nhìn thấy mặt trời rồi.- Ăn ở sao mà để cho chúng đuổi dữ vậy?- Trời ơi. Con vô tội mà, đang đi dạo vô tình đá cục đá văng trúng đầu 1 thằng rồi sau đó thì như sư phụ thấy…. haizz thôi bye sư phụ con về nhà đây.Nói rồi nó lên ván trượt về nhà. Vừa đến nhà thì gặp anh nó đang trên lầu đi xuống- Phá ở ngoài đã chưa ???- Con về rồi à. Ba nghĩ con trốn luôn rồi chứ.- Hì hì… con cũng định thế hihi- Con ngồi xuống chút đi- Mẹ nó vỗ xuống ghế nhẹ nhàng nói.- Dạ nếu là chuyện hôn ước thì con con không nói đâu. Con còn nhỏ mà sao baba mama muốn gả con sớm vậy. Hix… con xin phép lên phòng đây- Nó hiểu bama nó muốn nói gì nên chạy là thượng sách.- Nè Vy – Trí vừa gọi vừa chạy theo nó lên phòng. Bama nó thở dài rồi ba nó lấy điện thoại ra bấm gọi cho ai đó.- Alô – Chất giọng lạnh lẽo vang lên ở đầu dây bên kia.- Thiên hả con?- Là Bác à, có chuyện gì không Bác?- Hắn giảm nhiệt độ lại- Con Vy nó không chấp nhận hôn ước. Bây giờ làm sao con?- Bác yên tâm cứ để đó con lo. ^^Tút….Tút…TútHắn ngồi trong phòng làm việc lấy ra tấm ảnh 1 cô bé cười tươi như hoa với mái tóc đen nhánh, cô bé mà hắn đã chờ suốt 13 năm. Ngã lưng ra sau ghế hắn nhếch môi.- Để xem em từ chối được bao lâu.

Cuộc sống của nó cứ vậy mà tiếp diễn, giống như 1 vòng tuần hoàn, Sáng dậy đi học, chiều về nhà bên baba và mama của nó, tối thì đốp chát với anh hai. 1 năm đó cuộc sống của nó rộn rã tiếng cười. Ông anh nó thành công trong việc dụ dỗ nó chơi chứng khoán, học võ, tập bắn súng, học kiến thức về kinh doanh, học ngoại ngữ,…. Túm lại cái gì anh nó cũng nắm đầu nó vào học, bây giờ nó ra dáng 1 tiểu thư hơn rất nhiều nhưng cái tính tình hổ báo trường mẫu giáo ấy vẫn ngự trị hầu như hoàn toàn trong người nó và nó thích sống tự lập, tự đi làm hơn là ở nhà bám áo baba nó.

Ở trường có rất nhiều bạn “đồng quậy” với nó nhưng nó chỉ xem 3 người là bạn thân chí cốt của nó Phương Khánh, Hồng Ngọc và Quốc An, nó cũng gọi Quốc An là sư phụ vì cái miệng của An có thể giết người không cần dao. Nó hứa 1 ngày đẹp trời trăng thanh gió mát nào đó sẽ quang minh chính đại rước sư phụ nó về nhà trùng trị anh nó..

.

.

.

- Mày đứng lại chưa con ranh.

Trên đường , trời gần tối. 1 cảnh tượng 20 người đang đuổi theo 1 cô gái. Mà cô gái trên người mặc đơn giản áo pull xanh lá và quần bò, tóc cột cao trong rất cá tính đang trượt ván 1 cách điêu luyện nhưng bọn kia vẫn mặt dày đuổi theo:

- Mau đứng lại.

- Điên ha đứng lại.

Nó lách vào 1 ngỏ

- Làm sao đây? Chít con zòi.

- Hế lô, Vy đi đâu vui vậy?

- Sư phụ… sư phụ cứu con. Nhanh nhanh- nói rồi nó trượt đến đó

- Lại gây chuyện phá gì rồi phải không?

- Chúng tới kìa .

Nói xong là nó đứng dính vào tường, An đứng che lại giống như tình nhân đang hôn nhau. Bọn người đó không để ý chạy qua luôn. Khi bọn chúng khuất hẳn nó mới thở phào:

- Phù. Suýt chút nữa không nhìn thấy mặt trời rồi.

- Ăn ở sao mà để cho chúng đuổi dữ vậy?

- Trời ơi. Con vô tội mà, đang đi dạo vô tình đá cục đá văng trúng đầu 1 thằng rồi sau đó thì như sư phụ thấy…. haizz thôi bye sư phụ con về nhà đây.

Nói rồi nó lên ván trượt về nhà. Vừa đến nhà thì gặp anh nó đang trên lầu đi xuống

- Phá ở ngoài đã chưa ???

- Con về rồi à. Ba nghĩ con trốn luôn rồi chứ.

- Hì hì… con cũng định thế hihi

- Con ngồi xuống chút đi- Mẹ nó vỗ xuống ghế nhẹ nhàng nói.

- Dạ nếu là chuyện hôn ước thì con con không nói đâu. Con còn nhỏ mà sao baba mama muốn gả con sớm vậy. Hix… con xin phép lên phòng đây- Nó hiểu bama nó muốn nói gì nên chạy là thượng sách.

- Nè Vy – Trí vừa gọi vừa chạy theo nó lên phòng. Bama nó thở dài rồi ba nó lấy điện thoại ra bấm gọi cho ai đó.

- Alô – Chất giọng lạnh lẽo vang lên ở đầu dây bên kia.

- Thiên hả con?

- Là Bác à, có chuyện gì không Bác?- Hắn giảm nhiệt độ lại

- Con Vy nó không chấp nhận hôn ước. Bây giờ làm sao con?

- Bác yên tâm cứ để đó con lo. ^^

Tút….Tút…Tút

Hắn ngồi trong phòng làm việc lấy ra tấm ảnh 1 cô bé cười tươi như hoa với mái tóc đen nhánh, cô bé mà hắn đã chờ suốt 13 năm. Ngã lưng ra sau ghế hắn nhếch môi.

- Để xem em từ chối được bao lâu.

Lấy Tôi Hay Cưới Tôi? Chọn ĐiTác giả: Tiểu MãNó đang chết đứng như Từ Hải trước ngôi Biệt Thự xa hoa trước mắt. Hôm qua nó biết được sự thật về thân phận của bản thân- tiểu thư của tập đoàn “ Tân Hoàng”. Lòng nó vừa vui lại vừa buồn, vui vì nó tìm được ba mẹ ruột của nó, buồn vì từ giờ nó không còn được ở cạnh ba mẹ nuôi của nó và cả thằng em trời đánh của nó nữa. Nhưng nỗi buồn cũng được an ủi phần nào vì cha ruột của nó- Hoàng Minh Thuận nói rằng nó có thể về thăm cha mẹ nó bất cứ khi nó muốn. - Vào nhà thôi con gái- ba nó âu yếm nhìn nó rồi dắt tay nó vào nhà. Vào trong, nó còn choáng hơn với cái độ xa hoa của ngôi nhà nỳ. ba nó dẫn nó vào phòng khách thì thấy một người phụ nữ gương mặt hiền hậu đang ngồi trên ghế sofa. Khi nó bước vào thì người phụ nữ đó chạy lại ôm chầm lấy nó. - Cuối cùng cũng tìm được con rồi, con gái bé bỏng của mẹ. - Cô là mẹ con hả????? - Ơ… con bé này thế nếu ta không phải mẹ con thì ai là mẹ con??? - Hì hì… Nó cười trừ không biết nói thế nào . - Cha mẹ nuôi con đặt tên con là gì nhỉ? - Dạ Tường Vy,… Cuộc sống của nó cứ vậy mà tiếp diễn, giống như 1 vòng tuần hoàn, Sáng dậy đi học, chiều về nhà bên baba và mama của nó, tối thì đốp chát với anh hai. 1 năm đó cuộc sống của nó rộn rã tiếng cười. Ông anh nó thành công trong việc dụ dỗ nó chơi chứng khoán, học võ, tập bắn súng, học kiến thức về kinh doanh, học ngoại ngữ,…. Túm lại cái gì anh nó cũng nắm đầu nó vào học, bây giờ nó ra dáng 1 tiểu thư hơn rất nhiều nhưng cái tính tình hổ báo trường mẫu giáo ấy vẫn ngự trị hầu như hoàn toàn trong người nó và nó thích sống tự lập, tự đi làm hơn là ở nhà bám áo baba nó.Ở trường có rất nhiều bạn “đồng quậy” với nó nhưng nó chỉ xem 3 người là bạn thân chí cốt của nó Phương Khánh, Hồng Ngọc và Quốc An, nó cũng gọi Quốc An là sư phụ vì cái miệng của An có thể giết người không cần dao. Nó hứa 1 ngày đẹp trời trăng thanh gió mát nào đó sẽ quang minh chính đại rước sư phụ nó về nhà trùng trị anh nó.....- Mày đứng lại chưa con ranh.Trên đường , trời gần tối. 1 cảnh tượng 20 người đang đuổi theo 1 cô gái. Mà cô gái trên người mặc đơn giản áo pull xanh lá và quần bò, tóc cột cao trong rất cá tính đang trượt ván 1 cách điêu luyện nhưng bọn kia vẫn mặt dày đuổi theo:- Mau đứng lại.- Điên ha đứng lại.Nó lách vào 1 ngỏ- Làm sao đây? Chít con zòi.- Hế lô, Vy đi đâu vui vậy?- Sư phụ… sư phụ cứu con. Nhanh nhanh- nói rồi nó trượt đến đó- Lại gây chuyện phá gì rồi phải không?- Chúng tới kìa .Nói xong là nó đứng dính vào tường, An đứng che lại giống như tình nhân đang hôn nhau. Bọn người đó không để ý chạy qua luôn. Khi bọn chúng khuất hẳn nó mới thở phào:- Phù. Suýt chút nữa không nhìn thấy mặt trời rồi.- Ăn ở sao mà để cho chúng đuổi dữ vậy?- Trời ơi. Con vô tội mà, đang đi dạo vô tình đá cục đá văng trúng đầu 1 thằng rồi sau đó thì như sư phụ thấy…. haizz thôi bye sư phụ con về nhà đây.Nói rồi nó lên ván trượt về nhà. Vừa đến nhà thì gặp anh nó đang trên lầu đi xuống- Phá ở ngoài đã chưa ???- Con về rồi à. Ba nghĩ con trốn luôn rồi chứ.- Hì hì… con cũng định thế hihi- Con ngồi xuống chút đi- Mẹ nó vỗ xuống ghế nhẹ nhàng nói.- Dạ nếu là chuyện hôn ước thì con con không nói đâu. Con còn nhỏ mà sao baba mama muốn gả con sớm vậy. Hix… con xin phép lên phòng đây- Nó hiểu bama nó muốn nói gì nên chạy là thượng sách.- Nè Vy – Trí vừa gọi vừa chạy theo nó lên phòng. Bama nó thở dài rồi ba nó lấy điện thoại ra bấm gọi cho ai đó.- Alô – Chất giọng lạnh lẽo vang lên ở đầu dây bên kia.- Thiên hả con?- Là Bác à, có chuyện gì không Bác?- Hắn giảm nhiệt độ lại- Con Vy nó không chấp nhận hôn ước. Bây giờ làm sao con?- Bác yên tâm cứ để đó con lo. ^^Tút….Tút…TútHắn ngồi trong phòng làm việc lấy ra tấm ảnh 1 cô bé cười tươi như hoa với mái tóc đen nhánh, cô bé mà hắn đã chờ suốt 13 năm. Ngã lưng ra sau ghế hắn nhếch môi.- Để xem em từ chối được bao lâu.

Chương 4: Nếu là chuyện hôn ước thì con không chịu đâu