Tác giả:

Nó đang chết đứng như Từ Hải trước ngôi Biệt Thự xa hoa trước mắt. Hôm qua nó biết được sự thật về thân phận của bản thân- tiểu thư của tập đoàn “ Tân Hoàng”. Lòng nó vừa vui lại vừa buồn, vui vì nó tìm được ba mẹ ruột của nó, buồn vì từ giờ nó không còn được ở cạnh ba mẹ nuôi của nó và cả thằng em trời đánh của nó nữa. Nhưng nỗi buồn cũng được an ủi phần nào vì cha ruột của nó- Hoàng Minh Thuận nói rằng nó có thể về thăm cha mẹ nó bất cứ khi nó muốn. - Vào nhà thôi con gái- ba nó âu yếm nhìn nó rồi dắt tay nó vào nhà. Vào trong, nó còn choáng hơn với cái độ xa hoa của ngôi nhà nỳ. ba nó dẫn nó vào phòng khách thì thấy một người phụ nữ gương mặt hiền hậu đang ngồi trên ghế sofa. Khi nó bước vào thì người phụ nữ đó chạy lại ôm chầm lấy nó. - Cuối cùng cũng tìm được con rồi, con gái bé bỏng của mẹ. - Cô là mẹ con hả????? - Ơ… con bé này thế nếu ta không phải mẹ con thì ai là mẹ con??? - Hì hì… Nó cười trừ không biết nói thế nào . - Cha mẹ nuôi con đặt tên con là gì nhỉ? - Dạ Tường Vy,…

Chương 20: Người thứ 3

Lấy Tôi Hay Cưới Tôi? Chọn ĐiTác giả: Tiểu MãNó đang chết đứng như Từ Hải trước ngôi Biệt Thự xa hoa trước mắt. Hôm qua nó biết được sự thật về thân phận của bản thân- tiểu thư của tập đoàn “ Tân Hoàng”. Lòng nó vừa vui lại vừa buồn, vui vì nó tìm được ba mẹ ruột của nó, buồn vì từ giờ nó không còn được ở cạnh ba mẹ nuôi của nó và cả thằng em trời đánh của nó nữa. Nhưng nỗi buồn cũng được an ủi phần nào vì cha ruột của nó- Hoàng Minh Thuận nói rằng nó có thể về thăm cha mẹ nó bất cứ khi nó muốn. - Vào nhà thôi con gái- ba nó âu yếm nhìn nó rồi dắt tay nó vào nhà. Vào trong, nó còn choáng hơn với cái độ xa hoa của ngôi nhà nỳ. ba nó dẫn nó vào phòng khách thì thấy một người phụ nữ gương mặt hiền hậu đang ngồi trên ghế sofa. Khi nó bước vào thì người phụ nữ đó chạy lại ôm chầm lấy nó. - Cuối cùng cũng tìm được con rồi, con gái bé bỏng của mẹ. - Cô là mẹ con hả????? - Ơ… con bé này thế nếu ta không phải mẹ con thì ai là mẹ con??? - Hì hì… Nó cười trừ không biết nói thế nào . - Cha mẹ nuôi con đặt tên con là gì nhỉ? - Dạ Tường Vy,… đầu nó đau lắm nó muốn thấy hắn, nhớ những cử chỉ, lời nói bá đạo của hắn. Nhơ hắn đã yêu thương đùm bọc nó như thế nào. Thậm chí nó còn chưa nói bây giờ hắn đỡ đáng ghét hơn rồirầm... rầm Tường Vy em tỉnh lại ngay cho tôi, nhanh lên- Hắn cố hết sức xô vào cánh cửa kính dày cộm này.dưới ghế nó .... có bom hẹn giờ, chỉ còn hai phút nữa thôi liệu sau hai phút này hắn có được nhìn thấy nó nữa khônghàng mi nó giật giật sau đó chầm chậm thật chậm hé mở. Tác dụng của thuốc làm nó vẫn cảm thấy choáng váng. nó đưa mắt nhìn xung quanh phòng và dừng lại ở hình bóng của hắn ngoài cửa. Đúng là hắn, nó không mơ thật sự hắn đã đến rồinó chỉ muốn chạy đến dựa vào hắn kể với hắn bọn chúng đã làm gì với mình nhưng cơ thể mình bị trói chặt - " hừ đúng là nhãi nhép " nó thầm nghĩ điều kiện bây giờ của nó chưa đủ để nói chuyện. Qua vài lần lắc nhẹ thân sợi dây trên người nó nới lỏng và tuột xuống như khônglà con gái của một gia đình giàu có phải biết cách tháo dây thừng trói mình, để thoát thân. nếu không dù chỉ mới về nhà mẹ ruột nó cũng đã chết lên chết xuống mấy lầnnó chạy lại mở của chưa kịp nói gì thì bị hắn lôi đi lại cửa sổ gàn đó. Hắn mở cửa sổ ngó xuống quan sát đìa hình phía dướiđây là tầng 3 đấy anh định nhảy xuống sao, làm cách nình thường đi đây không phải phim hành động đâu - nó nhíu mi khi thấy hắn bế thốc mình lêncó bom chỉ còn một phút nữa thôi, nếu em thích thì cứ dùng một phút đó mà đi từ t xuống - hắn nói vậy nhưng nhưng vẫn cùng nó nhảy xuốngLần đầu tiên cảm nhận cảm giác nhảy xuống mà không có dây thừng, không có dây bảo hộ thế này. Nó chỉ có thể nhắm hai mắt tay cầm chắc cổ áo hắn phó mặchừ - hắn tháy cơ thể mình vẫn còn lơ lửng thì ra hắn đang bám vào cử sổ tầng hai, nó chưa kịp phản ứng hai người lại nhảy thẳng xuống tầng một, bây giờ nếu nó đủ sức chắc chắn nó sẽ hét toáng lên mấthắn vẫn bế nó chạy thẳng ra phía trước quá trình tẩu thoát bằng đường hàng không thương hiệu Lâm Vũ Thiên chưa đến 30 giâycậu chủ ben trong có bom - Đám người của hắn thấy hắn đên lập tức báo cáođược rồi, nhanh - hắn lên chiếc xe gần đó nhất ngồi vào, cánh cổng vẫn đóng im, hắn bực mình rồ ga đồng thời lùi lại một chút xong chiếc xe bay thẳng đến chiếc cổngSầm .... cái cổng khổng lồ hôn đất mẹ thân yêu còn hắn đi ngang qua với tốc độ kinh khủng, bốn chiếc còn lại cũng lao vun vút trên con đườnghết thời gian một tiếng nổ kinh thiên động địa diễn ra làm nó đang trong lòng hắn giật mình ngồi dậy nhìn lại chỗ căn biệt thự đang rực đỏ trong ánh lửa từng phần từng phần một đang đổ xuốngkhông biết thuốc chưa hết tác dụng hay quá mệt mỏi mà nó thiếp đi trong lòng hắnvề đến nhà hắn xác nhận nó không bị thương ở chỗ nào chị bị bầm nhẹ ở chân và tay nên định đi lấy thuốc bôi cho nó ai ngờ vừa ra đến cửa phòng hắn liền bất tỉnh nhân sự do thiếu máusáng hôm sau....nó thức giấc trên chiếc giường quen thuộc tưởng chừng như tất cả chuyện đêm qua như một giấc mơ. noa vươn tay thì lập tức giật mình. Máu ... sao nhiều màu thế này tay nó bây giờ chỉ tính toàn máu đã khônó hoảng hốt kiểm tra toàn thân nhưng không có chỗ nào bị thương, nó cô nhớ lại chuyện đêm qua. nếu không phải máu của nó thì chỉ có thể là ... của hắnnó lật đật chạy ra ngoài suýt nữa thì đụng trúng cô người hầu cũng đang chẩn bị vào, nhìn bộ dạng đầy máu me chân cũng không đi dép trong nhà của nó cô người hầu lập tức ngăn bước chân của nótiểu thư cô dậy rồi, nhanh tắm rửa thay quần áo cái đã - cô ta giữ tay nó không cho nó chạyVũ Thiên đâu, máu trên tay tôi là của ai đêm qua tôi chỉ chạm vào anh ấy thôi - nó đưa đôi bàn tay đầy máu của mình lên trước mặt cô hầulà máu của Vũ Thiên đấy - cô hầu chưa kịp trả lời thì một dọng nói ở đầu cầu thang vọng tới. Nó đưa mắt đến phía vừa phát ra tiếng nói ở đó xuất hiện một cô gái mặc váy áo công sở cách điệu hết sức bắt mắt mái tóc uốn lườn buông xõa tự nhiên hết sức gợi cảm khác hẳn với vẻ hồn nhiên của nóMai tiểu thư cô cần gì không ạ - người hâu thấy cô ta thì cung kính muôn phần hơn nóVũ Thiên đâu rồi, anh ấy bị gì sao nhiều máu vậy - mặc kệ cô người hầu hỏi trước nó quay sang hỏi cô mai mai gì đóvì cứu cô nên anh ấy suýt chết đó, thật là người như cô... - cô ta nhìn nó với ánh mắt vô cùng chán ghétnó nghe vậy liền chạy tới thư phòng đây là nơi hắn hay đến nhất căn nhà này. Quả nhiên hắn đang nằm trên chiếc giường đơn của thư phòng. khuôn mặt tái nhợt hắn đang truyền máunó ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó quan sát một lúc biết hắn chưa ngủ- tôi không bảo anh cứu tôi - trong lòng nó nghĩ khác nhưng lúc nói lên miệng nó lại nói một cách cay nghiệttôi muốn thê - hắn vẫn nhắm mắt chậm rãi trả lời nókhông có anh, tôi cũng có thể từ mình thoát thân . Tôi không muốn người khác khi dễ mình - nó đứng dậy nói lớn với hắn sao nó ghét cải kiểu hắn không thèm nhìn mặt nó nói chuyện như thế này chứem ra ngoài đi tôi mệt - vẫn kiểu hờ hững hắn nói với nó rồi nhích người sang bên kiacô không nghe sao, ra ngoài cho anh ấy nghỉ - Dọng nói của Mai Nhật Hạ vang lên bên tai khiến nó càng tức giận. nó bất mãn bước ra ngoài không quên liếc xéo cô nàng

đầu nó đau lắm nó muốn thấy hắn, nhớ những cử chỉ, lời nói bá đạo của hắn. Nhơ hắn đã yêu thương đùm bọc nó như thế nào. Thậm chí nó còn chưa nói bây giờ hắn đỡ đáng ghét hơn rồi

rầm... rầm Tường Vy em tỉnh lại ngay cho tôi, nhanh lên- Hắn cố hết sức xô vào cánh cửa kính dày cộm này.

dưới ghế nó .... có bom hẹn giờ, chỉ còn hai phút nữa thôi liệu sau hai phút này hắn có được nhìn thấy nó nữa không

hàng mi nó giật giật sau đó chầm chậm thật chậm hé mở. Tác dụng của thuốc
làm nó vẫn cảm thấy choáng váng. nó đưa mắt nhìn xung quanh phòng và
dừng lại ở hình bóng của hắn ngoài cửa. Đúng là hắn, nó không mơ thật sự hắn đã đến rồi

nó chỉ muốn chạy đến dựa vào hắn kể với hắn bọn chúng đã làm gì với mình nhưng cơ thể mình bị trói chặt - " hừ
đúng là nhãi nhép " nó thầm nghĩ điều kiện bây giờ của nó chưa đủ để nói chuyện. Qua vài lần lắc nhẹ thân sợi dây trên người nó nới lỏng và tuột xuống như không

là con gái của một gia đình giàu có
phải biết cách tháo dây thừng trói mình, để thoát thân. nếu không dù chỉ mới về nhà mẹ ruột nó cũng đã chết lên chết xuống mấy lần

nó chạy lại mở của chưa kịp nói gì thì bị hắn lôi đi lại cửa sổ gàn đó. Hắn mở cửa sổ ngó xuống quan sát đìa hình phía dưới

đây là tầng 3 đấy anh định nhảy xuống sao, làm cách nình thường đi đây
không phải phim hành động đâu - nó nhíu mi khi thấy hắn bế thốc mình lên

có bom chỉ còn một phút nữa thôi, nếu em thích thì cứ dùng một phút đó mà
đi từ t xuống - hắn nói vậy nhưng nhưng vẫn cùng nó nhảy xuống

Lần đầu tiên cảm nhận cảm giác nhảy xuống mà không có dây thừng, không có
dây bảo hộ thế này. Nó chỉ có thể nhắm hai mắt tay cầm chắc cổ áo hắn
phó mặc

hừ - hắn tháy cơ thể mình vẫn còn lơ lửng thì
ra hắn đang bám vào cử sổ tầng hai, nó chưa kịp phản ứng hai người lại
nhảy thẳng xuống tầng một, bây giờ nếu nó đủ sức chắc chắn nó sẽ hét
toáng lên mất

hắn vẫn bế nó chạy thẳng ra phía trước quá trình tẩu thoát bằng đường hàng không thương hiệu Lâm Vũ Thiên chưa đến 30 giây

cậu chủ ben trong có bom - Đám người của hắn thấy hắn đên lập tức báo cáo

được rồi, nhanh - hắn lên chiếc xe gần đó nhất ngồi vào, cánh cổng vẫn đóng
im, hắn bực mình rồ ga đồng thời lùi lại một chút xong chiếc xe bay
thẳng đến chiếc cổng

Sầm .... cái cổng khổng lồ hôn đất mẹ thân yêu còn hắn đi ngang qua với tốc độ kinh khủng, bốn chiếc còn
lại cũng lao vun vút trên con đường

hết thời gian một
tiếng nổ kinh thiên động địa diễn ra làm nó đang trong lòng hắn giật
mình ngồi dậy nhìn lại chỗ căn biệt thự đang rực đỏ trong ánh lửa từng
phần từng phần một đang đổ xuống

không biết thuốc chưa hết tác dụng hay quá mệt mỏi mà nó thiếp đi trong lòng hắn

về đến nhà hắn xác nhận nó không bị thương ở chỗ nào chị bị bầm nhẹ ở chân và tay nên định đi lấy thuốc bôi cho nó ai ngờ vừa ra đến cửa phòng hắn liền bất tỉnh nhân sự do thiếu máu

sáng hôm sau....

nó thức giấc trên chiếc giường quen thuộc tưởng chừng như tất cả chuyện
đêm qua như một giấc mơ. noa vươn tay thì lập tức giật mình. Máu ... sao nhiều màu thế này tay nó bây giờ chỉ tính toàn máu đã khô

nó hoảng hốt kiểm tra toàn thân nhưng không có chỗ nào bị thương, nó cô
nhớ lại chuyện đêm qua. nếu không phải máu của nó thì chỉ có thể là ...
của hắn

nó lật đật chạy ra ngoài suýt nữa thì đụng
trúng cô người hầu cũng đang chẩn bị vào, nhìn bộ dạng đầy máu me chân
cũng không đi dép trong nhà của nó cô người hầu lập tức ngăn bước chân
của nó

tiểu thư cô dậy rồi, nhanh tắm rửa thay quần áo cái đã - cô ta giữ tay nó không cho nó chạy

Vũ Thiên đâu, máu trên tay tôi là của ai đêm qua tôi chỉ chạm vào anh ấy
thôi - nó đưa đôi bàn tay đầy máu của mình lên trước mặt cô hầu

là máu của Vũ Thiên đấy - cô hầu chưa kịp trả lời thì một dọng nói ở đầu
cầu thang vọng tới. Nó đưa mắt đến phía vừa phát ra tiếng nói ở đó xuất
hiện một cô gái mặc váy áo công sở cách điệu hết sức bắt mắt mái tóc uốn lườn buông xõa tự nhiên hết sức gợi cảm khác hẳn với vẻ hồn nhiên của

Mai tiểu thư cô cần gì không ạ - người hâu thấy cô ta thì cung kính muôn phần hơn nó

Vũ Thiên đâu rồi, anh ấy bị gì sao nhiều máu vậy - mặc kệ cô người hầu hỏi trước nó quay sang hỏi cô mai mai gì đó

vì cứu cô nên anh ấy suýt chết đó, thật là người như cô... - cô ta nhìn nó với ánh mắt vô cùng chán ghét

nó nghe vậy liền chạy tới thư phòng đây là nơi hắn hay đến nhất căn nhà
này. Quả nhiên hắn đang nằm trên chiếc giường đơn của thư phòng. khuôn
mặt tái nhợt hắn đang truyền máu

nó ngồi xuống chiếc
ghế cạnh đó quan sát một lúc biết hắn chưa ngủ- tôi không bảo anh cứu
tôi - trong lòng nó nghĩ khác nhưng lúc nói lên miệng nó lại nói một
cách cay nghiệt

tôi muốn thê - hắn vẫn nhắm mắt chậm rãi trả lời nó

không có anh, tôi cũng có thể từ mình thoát thân . Tôi không muốn người khác
khi dễ mình - nó đứng dậy nói lớn với hắn sao nó ghét cải kiểu hắn không thèm nhìn mặt nó nói chuyện như thế này chứ

em ra ngoài đi tôi mệt - vẫn kiểu hờ hững hắn nói với nó rồi nhích người sang bên kia

cô không nghe sao, ra ngoài cho anh ấy nghỉ - Dọng nói của Mai Nhật Hạ
vang lên bên tai khiến nó càng tức giận. nó bất mãn bước ra ngoài không
quên liếc xéo cô nàng

Lấy Tôi Hay Cưới Tôi? Chọn ĐiTác giả: Tiểu MãNó đang chết đứng như Từ Hải trước ngôi Biệt Thự xa hoa trước mắt. Hôm qua nó biết được sự thật về thân phận của bản thân- tiểu thư của tập đoàn “ Tân Hoàng”. Lòng nó vừa vui lại vừa buồn, vui vì nó tìm được ba mẹ ruột của nó, buồn vì từ giờ nó không còn được ở cạnh ba mẹ nuôi của nó và cả thằng em trời đánh của nó nữa. Nhưng nỗi buồn cũng được an ủi phần nào vì cha ruột của nó- Hoàng Minh Thuận nói rằng nó có thể về thăm cha mẹ nó bất cứ khi nó muốn. - Vào nhà thôi con gái- ba nó âu yếm nhìn nó rồi dắt tay nó vào nhà. Vào trong, nó còn choáng hơn với cái độ xa hoa của ngôi nhà nỳ. ba nó dẫn nó vào phòng khách thì thấy một người phụ nữ gương mặt hiền hậu đang ngồi trên ghế sofa. Khi nó bước vào thì người phụ nữ đó chạy lại ôm chầm lấy nó. - Cuối cùng cũng tìm được con rồi, con gái bé bỏng của mẹ. - Cô là mẹ con hả????? - Ơ… con bé này thế nếu ta không phải mẹ con thì ai là mẹ con??? - Hì hì… Nó cười trừ không biết nói thế nào . - Cha mẹ nuôi con đặt tên con là gì nhỉ? - Dạ Tường Vy,… đầu nó đau lắm nó muốn thấy hắn, nhớ những cử chỉ, lời nói bá đạo của hắn. Nhơ hắn đã yêu thương đùm bọc nó như thế nào. Thậm chí nó còn chưa nói bây giờ hắn đỡ đáng ghét hơn rồirầm... rầm Tường Vy em tỉnh lại ngay cho tôi, nhanh lên- Hắn cố hết sức xô vào cánh cửa kính dày cộm này.dưới ghế nó .... có bom hẹn giờ, chỉ còn hai phút nữa thôi liệu sau hai phút này hắn có được nhìn thấy nó nữa khônghàng mi nó giật giật sau đó chầm chậm thật chậm hé mở. Tác dụng của thuốc làm nó vẫn cảm thấy choáng váng. nó đưa mắt nhìn xung quanh phòng và dừng lại ở hình bóng của hắn ngoài cửa. Đúng là hắn, nó không mơ thật sự hắn đã đến rồinó chỉ muốn chạy đến dựa vào hắn kể với hắn bọn chúng đã làm gì với mình nhưng cơ thể mình bị trói chặt - " hừ đúng là nhãi nhép " nó thầm nghĩ điều kiện bây giờ của nó chưa đủ để nói chuyện. Qua vài lần lắc nhẹ thân sợi dây trên người nó nới lỏng và tuột xuống như khônglà con gái của một gia đình giàu có phải biết cách tháo dây thừng trói mình, để thoát thân. nếu không dù chỉ mới về nhà mẹ ruột nó cũng đã chết lên chết xuống mấy lầnnó chạy lại mở của chưa kịp nói gì thì bị hắn lôi đi lại cửa sổ gàn đó. Hắn mở cửa sổ ngó xuống quan sát đìa hình phía dướiđây là tầng 3 đấy anh định nhảy xuống sao, làm cách nình thường đi đây không phải phim hành động đâu - nó nhíu mi khi thấy hắn bế thốc mình lêncó bom chỉ còn một phút nữa thôi, nếu em thích thì cứ dùng một phút đó mà đi từ t xuống - hắn nói vậy nhưng nhưng vẫn cùng nó nhảy xuốngLần đầu tiên cảm nhận cảm giác nhảy xuống mà không có dây thừng, không có dây bảo hộ thế này. Nó chỉ có thể nhắm hai mắt tay cầm chắc cổ áo hắn phó mặchừ - hắn tháy cơ thể mình vẫn còn lơ lửng thì ra hắn đang bám vào cử sổ tầng hai, nó chưa kịp phản ứng hai người lại nhảy thẳng xuống tầng một, bây giờ nếu nó đủ sức chắc chắn nó sẽ hét toáng lên mấthắn vẫn bế nó chạy thẳng ra phía trước quá trình tẩu thoát bằng đường hàng không thương hiệu Lâm Vũ Thiên chưa đến 30 giâycậu chủ ben trong có bom - Đám người của hắn thấy hắn đên lập tức báo cáođược rồi, nhanh - hắn lên chiếc xe gần đó nhất ngồi vào, cánh cổng vẫn đóng im, hắn bực mình rồ ga đồng thời lùi lại một chút xong chiếc xe bay thẳng đến chiếc cổngSầm .... cái cổng khổng lồ hôn đất mẹ thân yêu còn hắn đi ngang qua với tốc độ kinh khủng, bốn chiếc còn lại cũng lao vun vút trên con đườnghết thời gian một tiếng nổ kinh thiên động địa diễn ra làm nó đang trong lòng hắn giật mình ngồi dậy nhìn lại chỗ căn biệt thự đang rực đỏ trong ánh lửa từng phần từng phần một đang đổ xuốngkhông biết thuốc chưa hết tác dụng hay quá mệt mỏi mà nó thiếp đi trong lòng hắnvề đến nhà hắn xác nhận nó không bị thương ở chỗ nào chị bị bầm nhẹ ở chân và tay nên định đi lấy thuốc bôi cho nó ai ngờ vừa ra đến cửa phòng hắn liền bất tỉnh nhân sự do thiếu máusáng hôm sau....nó thức giấc trên chiếc giường quen thuộc tưởng chừng như tất cả chuyện đêm qua như một giấc mơ. noa vươn tay thì lập tức giật mình. Máu ... sao nhiều màu thế này tay nó bây giờ chỉ tính toàn máu đã khônó hoảng hốt kiểm tra toàn thân nhưng không có chỗ nào bị thương, nó cô nhớ lại chuyện đêm qua. nếu không phải máu của nó thì chỉ có thể là ... của hắnnó lật đật chạy ra ngoài suýt nữa thì đụng trúng cô người hầu cũng đang chẩn bị vào, nhìn bộ dạng đầy máu me chân cũng không đi dép trong nhà của nó cô người hầu lập tức ngăn bước chân của nótiểu thư cô dậy rồi, nhanh tắm rửa thay quần áo cái đã - cô ta giữ tay nó không cho nó chạyVũ Thiên đâu, máu trên tay tôi là của ai đêm qua tôi chỉ chạm vào anh ấy thôi - nó đưa đôi bàn tay đầy máu của mình lên trước mặt cô hầulà máu của Vũ Thiên đấy - cô hầu chưa kịp trả lời thì một dọng nói ở đầu cầu thang vọng tới. Nó đưa mắt đến phía vừa phát ra tiếng nói ở đó xuất hiện một cô gái mặc váy áo công sở cách điệu hết sức bắt mắt mái tóc uốn lườn buông xõa tự nhiên hết sức gợi cảm khác hẳn với vẻ hồn nhiên của nóMai tiểu thư cô cần gì không ạ - người hâu thấy cô ta thì cung kính muôn phần hơn nóVũ Thiên đâu rồi, anh ấy bị gì sao nhiều máu vậy - mặc kệ cô người hầu hỏi trước nó quay sang hỏi cô mai mai gì đóvì cứu cô nên anh ấy suýt chết đó, thật là người như cô... - cô ta nhìn nó với ánh mắt vô cùng chán ghétnó nghe vậy liền chạy tới thư phòng đây là nơi hắn hay đến nhất căn nhà này. Quả nhiên hắn đang nằm trên chiếc giường đơn của thư phòng. khuôn mặt tái nhợt hắn đang truyền máunó ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó quan sát một lúc biết hắn chưa ngủ- tôi không bảo anh cứu tôi - trong lòng nó nghĩ khác nhưng lúc nói lên miệng nó lại nói một cách cay nghiệttôi muốn thê - hắn vẫn nhắm mắt chậm rãi trả lời nókhông có anh, tôi cũng có thể từ mình thoát thân . Tôi không muốn người khác khi dễ mình - nó đứng dậy nói lớn với hắn sao nó ghét cải kiểu hắn không thèm nhìn mặt nó nói chuyện như thế này chứem ra ngoài đi tôi mệt - vẫn kiểu hờ hững hắn nói với nó rồi nhích người sang bên kiacô không nghe sao, ra ngoài cho anh ấy nghỉ - Dọng nói của Mai Nhật Hạ vang lên bên tai khiến nó càng tức giận. nó bất mãn bước ra ngoài không quên liếc xéo cô nàng

Chương 20: Người thứ 3