Tác giả:

"Chuyến bay từ Los Angeles về Việt Nam chuẩn bị khởi hành" - giọng nói của một nhân viên thông báo phát lên từ loa của sân bay.  Yun đang ngồi đọc sách ở dãy ghế chờ, nghe tiếng thông báo, cô vội cất cuốn sách vào balo rồi xách vali lên máy bay. Trên máy bay, Yun lại lấy cuốn sách ra đọc. Nói đọc chứ thật ra tâm hồn để trên mây chờ ai kéo xuống. "Mình đi cũng đã được 5 năm rồi. Không biết bên đó có ai nhớ tới mình không nhỉ? Chắc không đâu... mình tự ý bỏ đi như vậy cơ mà..." Yun thầm nghĩ rồi lắc đầu, mỉm cười chua xót. Đến nơi, Yun bước xuống sân bay. Nhìn những người ôm lấy, cười tươi đón người thân mà cô không khỏi buồn. "Giá như anh ấy cũng ở đây và đón mình nhỉ..." Yun thầm nghĩ. Rồi Yun kéo vali ra khỏi sân bay, đi đến đâu cô cũng được mọi người dòm ngó, lũ boy thì được vào viện tiếp máu còn girl thì ghen vì bạn trai của mình cứ nhìn chằm chằm gái khác mà chảy máu mũi (t/g: người ta đẹp thế cơ mà... haha). Yun mặc một chiếc váy trắng không dây, để lộ bờ vai trắng nõn, phần dưới…

Chương 7: Quy tắc của osin

Siêu Quậy Học Viện SunTác giả: Cừu nhỏTruyện Đô Thị"Chuyến bay từ Los Angeles về Việt Nam chuẩn bị khởi hành" - giọng nói của một nhân viên thông báo phát lên từ loa của sân bay.  Yun đang ngồi đọc sách ở dãy ghế chờ, nghe tiếng thông báo, cô vội cất cuốn sách vào balo rồi xách vali lên máy bay. Trên máy bay, Yun lại lấy cuốn sách ra đọc. Nói đọc chứ thật ra tâm hồn để trên mây chờ ai kéo xuống. "Mình đi cũng đã được 5 năm rồi. Không biết bên đó có ai nhớ tới mình không nhỉ? Chắc không đâu... mình tự ý bỏ đi như vậy cơ mà..." Yun thầm nghĩ rồi lắc đầu, mỉm cười chua xót. Đến nơi, Yun bước xuống sân bay. Nhìn những người ôm lấy, cười tươi đón người thân mà cô không khỏi buồn. "Giá như anh ấy cũng ở đây và đón mình nhỉ..." Yun thầm nghĩ. Rồi Yun kéo vali ra khỏi sân bay, đi đến đâu cô cũng được mọi người dòm ngó, lũ boy thì được vào viện tiếp máu còn girl thì ghen vì bạn trai của mình cứ nhìn chằm chằm gái khác mà chảy máu mũi (t/g: người ta đẹp thế cơ mà... haha). Yun mặc một chiếc váy trắng không dây, để lộ bờ vai trắng nõn, phần dưới… 11h tối, nhà Kun...~~ Yun đang đứng ngay cửa, còn Kun thì đang cắm đầu vào máy tính của mình. Vì hôm qua có một tên nào đó đã đột nhập được wedsite của Royal nhưng may là không qua được tường lửa. Anh đang cố gắng tìm cách để khống chế tên này. Yun lén lút mở cửa rời khỏi phòng. Ai dè chỉ mới vặn tay nắm mà Kun đã biết:- Đứng lại đó, ai cho cô đi? - Kun lạnh lùng- Dù gì cũng muộn rồi... tôi muốn ngủ- Ở đâu? Yun sực tỉnh, vì cô lén vào đây nên đâu có chỗ nào cho cô ngủ chứ. Đúng là khổ mà. - Xuống bếp pha cho tôi 1 li coffeeYun liền chạy xuống bếp ngay lập tức. Bắt tay vào làm. "Buổi tối uống coffee có hại cho sức khỏe lắm. Hay là...". Nghĩ xong Yun không làm coffee mà làm coffee capuchino cho anh. Đem lên trên phòng, anh nhì ly capuchino mà nhíu mày khó chịu:- Tôi bảo pha coffee cơ mà, sao lại là capuchino?- À buổi tối uống coffee có hại lắm nên tôi pha coffee capuchino cho anh, dù gì nó cũng là coffee mà- Được rồi cô đi ngủ đi, phòng kế bến ấy- Cảm ơn anh - Yun rối rít cảm ơn rồi chạy về phòngSáng hôm sau, 6h30...~~Vì bữa nay là chủ nhật nên Yun không đi học mà tha hồ ngủ. Cốc... cốc... cốc...- Này, mở cửa ra đồ con heo, tính nướng tới khi nào hả? - giọng Kun vang lên- Còn sớm, tôi muốn ngủ ~~ - Cô không nhớ cô là osin riêng của tôi sao?- Được rồi đợi chút - Yun liền tỉnh ngủYun vào WC làm vscn rồi xuống ăn sáng. Ngồi đối diện anh, cô ăn nhồm nhoàm như bỏ đói. Một tay cầm cốc nước còn tay kia thì lia lịa cầm. đồ ăn bỏ vào miệng.- Này! Cô là heo à? - Kun nhìn Yun ăn mà ngạc nhiên- Anh mới là heo á! Kun đưa ra một bản danh sách trước mặt Yun. Gì đây?!? Quy tắc của osin? Theo sau là một tờ giấy...::Quy tắc của osin::...- Không được bảo thiếu gia là này nọ, chỉ được gọi là thiếu gia- Luôn nghe lời thiếu gia- Nếu cãi thiếu gia sẽ bị phạt- v.v ... v.v ...::Bản cam kết::...Tôi tên là Trần Nguyễn Mai Hân,  tôi sẽ làm theo lời thiếu gia là Nguyễn Hoàng Anh Thiện và bản quy tắc osin... bla bla- Gì đây? - nó nhướn mày hỏi- Bộ cô không đọc à mà đi hỏi tôi?- Ý tôi hỏi tại sao tôi phải đọc những thứ này- Không phải cô là osin của tôi sao?- Hic~ Đúng vậy- Kí đi - Kun nói rồi quăng cây bút cho cô- Có thể cho thêm thời gian không?- 1 tuần - Kun nói rồi bỏ đi ra chiếc Lamborghini đi đến trường

11h tối, nhà Kun...~~ 

Yun đang đứng ngay cửa, còn Kun thì đang cắm đầu vào máy tính của mình. Vì hôm qua có một tên nào đó đã đột nhập được wedsite của Royal nhưng may là không qua được tường lửa. Anh đang cố gắng tìm cách để khống chế tên này. Yun lén lút mở cửa rời khỏi phòng. Ai dè chỉ mới vặn tay nắm mà Kun đã biết:

- Đứng lại đó, ai cho cô đi? - Kun lạnh lùng

- Dù gì cũng muộn rồi... tôi muốn ngủ

- Ở đâu? 

Yun sực tỉnh, vì cô lén vào đây nên đâu có chỗ nào cho cô ngủ chứ. Đúng là khổ mà. 

- Xuống bếp pha cho tôi 1 li coffee

Yun liền chạy xuống bếp ngay lập tức. Bắt tay vào làm. "Buổi tối uống coffee có hại cho sức khỏe lắm. Hay là...". Nghĩ xong Yun không làm coffee mà làm coffee capuchino cho anh. Đem lên trên phòng, anh nhì ly capuchino mà nhíu mày khó chịu:

- Tôi bảo pha coffee cơ mà, sao lại là capuchino?

- À buổi tối uống coffee có hại lắm nên tôi pha coffee capuchino cho anh, dù gì nó cũng là coffee mà

- Được rồi cô đi ngủ đi, phòng kế bến ấy

- Cảm ơn anh - Yun rối rít cảm ơn rồi chạy về phòng

Sáng hôm sau, 6h30...~~

Vì bữa nay là chủ nhật nên Yun không đi học mà tha hồ ngủ. Cốc... cốc... cốc...

- Này, mở cửa ra đồ con heo, tính nướng tới khi nào hả? - giọng Kun vang lên

- Còn sớm, tôi muốn ngủ ~~ 

- Cô không nhớ cô là osin riêng của tôi sao?

- Được rồi đợi chút - Yun liền tỉnh ngủ

Yun vào WC làm vscn rồi xuống ăn sáng. Ngồi đối diện anh, cô ăn nhồm nhoàm như bỏ đói. Một tay cầm cốc nước còn tay kia thì lia lịa cầm. đồ ăn bỏ vào miệng.

- Này! Cô là heo à? - Kun nhìn Yun ăn mà ngạc nhiên

- Anh mới là heo á!

 

Kun đưa ra một bản danh sách trước mặt Yun. Gì đây?!? Quy tắc của osin? Theo sau là một tờ giấy

...::Quy tắc của osin::...

- Không được bảo thiếu gia là này nọ, chỉ được gọi là thiếu gia

- Luôn nghe lời thiếu gia

- Nếu cãi thiếu gia sẽ bị phạt

- v.v ... v.v

 

...::Bản cam kết::...

Tôi tên là Trần Nguyễn Mai Hân,  tôi sẽ làm theo lời thiếu gia là Nguyễn Hoàng Anh Thiện và bản quy tắc osin... bla bla

- Gì đây? - nó nhướn mày hỏi

- Bộ cô không đọc à mà đi hỏi tôi?

- Ý tôi hỏi tại sao tôi phải đọc những thứ này

- Không phải cô là osin của tôi sao?

- Hic~ Đúng vậy

- Kí đi - Kun nói rồi quăng cây bút cho cô

- Có thể cho thêm thời gian không?

- 1 tuần - Kun nói rồi bỏ đi ra chiếc Lamborghini đi đến trường

Siêu Quậy Học Viện SunTác giả: Cừu nhỏTruyện Đô Thị"Chuyến bay từ Los Angeles về Việt Nam chuẩn bị khởi hành" - giọng nói của một nhân viên thông báo phát lên từ loa của sân bay.  Yun đang ngồi đọc sách ở dãy ghế chờ, nghe tiếng thông báo, cô vội cất cuốn sách vào balo rồi xách vali lên máy bay. Trên máy bay, Yun lại lấy cuốn sách ra đọc. Nói đọc chứ thật ra tâm hồn để trên mây chờ ai kéo xuống. "Mình đi cũng đã được 5 năm rồi. Không biết bên đó có ai nhớ tới mình không nhỉ? Chắc không đâu... mình tự ý bỏ đi như vậy cơ mà..." Yun thầm nghĩ rồi lắc đầu, mỉm cười chua xót. Đến nơi, Yun bước xuống sân bay. Nhìn những người ôm lấy, cười tươi đón người thân mà cô không khỏi buồn. "Giá như anh ấy cũng ở đây và đón mình nhỉ..." Yun thầm nghĩ. Rồi Yun kéo vali ra khỏi sân bay, đi đến đâu cô cũng được mọi người dòm ngó, lũ boy thì được vào viện tiếp máu còn girl thì ghen vì bạn trai của mình cứ nhìn chằm chằm gái khác mà chảy máu mũi (t/g: người ta đẹp thế cơ mà... haha). Yun mặc một chiếc váy trắng không dây, để lộ bờ vai trắng nõn, phần dưới… 11h tối, nhà Kun...~~ Yun đang đứng ngay cửa, còn Kun thì đang cắm đầu vào máy tính của mình. Vì hôm qua có một tên nào đó đã đột nhập được wedsite của Royal nhưng may là không qua được tường lửa. Anh đang cố gắng tìm cách để khống chế tên này. Yun lén lút mở cửa rời khỏi phòng. Ai dè chỉ mới vặn tay nắm mà Kun đã biết:- Đứng lại đó, ai cho cô đi? - Kun lạnh lùng- Dù gì cũng muộn rồi... tôi muốn ngủ- Ở đâu? Yun sực tỉnh, vì cô lén vào đây nên đâu có chỗ nào cho cô ngủ chứ. Đúng là khổ mà. - Xuống bếp pha cho tôi 1 li coffeeYun liền chạy xuống bếp ngay lập tức. Bắt tay vào làm. "Buổi tối uống coffee có hại cho sức khỏe lắm. Hay là...". Nghĩ xong Yun không làm coffee mà làm coffee capuchino cho anh. Đem lên trên phòng, anh nhì ly capuchino mà nhíu mày khó chịu:- Tôi bảo pha coffee cơ mà, sao lại là capuchino?- À buổi tối uống coffee có hại lắm nên tôi pha coffee capuchino cho anh, dù gì nó cũng là coffee mà- Được rồi cô đi ngủ đi, phòng kế bến ấy- Cảm ơn anh - Yun rối rít cảm ơn rồi chạy về phòngSáng hôm sau, 6h30...~~Vì bữa nay là chủ nhật nên Yun không đi học mà tha hồ ngủ. Cốc... cốc... cốc...- Này, mở cửa ra đồ con heo, tính nướng tới khi nào hả? - giọng Kun vang lên- Còn sớm, tôi muốn ngủ ~~ - Cô không nhớ cô là osin riêng của tôi sao?- Được rồi đợi chút - Yun liền tỉnh ngủYun vào WC làm vscn rồi xuống ăn sáng. Ngồi đối diện anh, cô ăn nhồm nhoàm như bỏ đói. Một tay cầm cốc nước còn tay kia thì lia lịa cầm. đồ ăn bỏ vào miệng.- Này! Cô là heo à? - Kun nhìn Yun ăn mà ngạc nhiên- Anh mới là heo á! Kun đưa ra một bản danh sách trước mặt Yun. Gì đây?!? Quy tắc của osin? Theo sau là một tờ giấy...::Quy tắc của osin::...- Không được bảo thiếu gia là này nọ, chỉ được gọi là thiếu gia- Luôn nghe lời thiếu gia- Nếu cãi thiếu gia sẽ bị phạt- v.v ... v.v ...::Bản cam kết::...Tôi tên là Trần Nguyễn Mai Hân,  tôi sẽ làm theo lời thiếu gia là Nguyễn Hoàng Anh Thiện và bản quy tắc osin... bla bla- Gì đây? - nó nhướn mày hỏi- Bộ cô không đọc à mà đi hỏi tôi?- Ý tôi hỏi tại sao tôi phải đọc những thứ này- Không phải cô là osin của tôi sao?- Hic~ Đúng vậy- Kí đi - Kun nói rồi quăng cây bút cho cô- Có thể cho thêm thời gian không?- 1 tuần - Kun nói rồi bỏ đi ra chiếc Lamborghini đi đến trường

Chương 7: Quy tắc của osin