Tác giả:

 Buổi tối, nó vừa từ trường Lập Chánh trở về nhà và chuẩn bị ăn cơm để lát nữa đi học thêm môn Lý. Mẹ nó gọi: -Con gái! Lẹ lên con! Sắp trễ giờ rồi! Nó trả lời: -Dạ! Con gần xong rồi! Mẹ đợi con tí! Nó vội vã, hấp tấp chạy xuống lầu mém té vì bị trượt chân may là nó kịp vịn bậc tam cấp gần đó nên không sao! Và nó đi ra xe mẹ nó chở đi học. ----Tại lớp học thêm---- Nó vừa bước vào lớp đã thấy rất vui vì bạn thân của nó Mỹ Chi đã giành cho nó một chỗ rất thoải mái và dễ chịu. Lúc này mọi người đều nói chuyện rôm rả miệng liên tục dao động cho đến khi tiếng chuông vào học reo thì mọi thứ trở về trạng thái im lìm không một tiếng động, cho tới khi thầy Trọng bước vào lớp và mỉm cười nói: -Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn mới! Mong các em đừng giở trò chọc phá nhất là Như đó nha! – thầy vừa nói vừa cười tươi như hoa (nhí nhảnh quá) Mỹ Như nghe xong nhìn thầy như muốn nói “thầy dám bêu xấu con he he thầy chờ đi!” và thầy Trọng đã thấy được ánh mắt đó của nó sống lưng hơi lạnh không khí im…

Chương 7: Người đó là ai?

Tình Yêu Thời Cung Hoàng ĐạoTác giả: Tiên Vay Buổi tối, nó vừa từ trường Lập Chánh trở về nhà và chuẩn bị ăn cơm để lát nữa đi học thêm môn Lý. Mẹ nó gọi: -Con gái! Lẹ lên con! Sắp trễ giờ rồi! Nó trả lời: -Dạ! Con gần xong rồi! Mẹ đợi con tí! Nó vội vã, hấp tấp chạy xuống lầu mém té vì bị trượt chân may là nó kịp vịn bậc tam cấp gần đó nên không sao! Và nó đi ra xe mẹ nó chở đi học. ----Tại lớp học thêm---- Nó vừa bước vào lớp đã thấy rất vui vì bạn thân của nó Mỹ Chi đã giành cho nó một chỗ rất thoải mái và dễ chịu. Lúc này mọi người đều nói chuyện rôm rả miệng liên tục dao động cho đến khi tiếng chuông vào học reo thì mọi thứ trở về trạng thái im lìm không một tiếng động, cho tới khi thầy Trọng bước vào lớp và mỉm cười nói: -Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn mới! Mong các em đừng giở trò chọc phá nhất là Như đó nha! – thầy vừa nói vừa cười tươi như hoa (nhí nhảnh quá) Mỹ Như nghe xong nhìn thầy như muốn nói “thầy dám bêu xấu con he he thầy chờ đi!” và thầy Trọng đã thấy được ánh mắt đó của nó sống lưng hơi lạnh không khí im… Hôm nay, là ngày thứ tư đẹp trời...cây cối xum xuê sau trận mưa hôm qua, lũ chim sẻ cứ lượn qua lượn lại trên cửa sổ phòng nó và hót líu lo...Tít...Tít...Tít - tiếng chuông đồng hồ vang lênNó ngồi dậy tìm đồng hồ để tắt báo thức nhưng chẳng buồn mở mắt...nó đi vào toilet với hai con mắt nhắm chỉ khẽ hở ti tí và thế là....Bốp....nó đụng đầu vô tường và té xuống đất...lúc này nó mới tỉnh ngủ hẳn rồi đứng dậy đi vào toilet nhưng không quên đấm vào bức tường lúc nãy một cái cảnh cáo vì dám làm nó đau...---15 phút---Nó bước ra với đồng phục thể dục và mang giày ba-ta đen trắng rồi vớ lấy ba lô đi học...---Trên đường đi---Nó vừa đi vừa nhìn cảnh vật xung quanh và bất giác mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên, ngây thơ tựa như ánh nắng ban mai nhưng nó đâu biết rằng có một chàng trai cũng đang trên đường đến trường thì bắt gặp nụ cười hồn nhiên của nó làm cho tim đập trễ một nhịp....Nó vẫn cứ đi và nhìn cảnh cho đến khi tới trường rồi bắt đầu buổi thể dục có nhiều điều đang chờ nó!Vừa bước vào sân trường nó bị rất rất nhiều cặp mắt nhìn nó như quái vật xuất hiện...đang ngơ ngác thì Chi từ đâu chạy lại nói:-Sao giờ mới tới? Ai cũng đang khởi động mà bà mới vô là sao?Nó cười giả lã rồi nói:-Hì hì tại vừa đi vừa ngắm cảnh nên giờ mới tới! Thầy đâu?Chi không nói gì chỉ vào ông thầy đang ngồi ghế đá ở gần đó, nó thấy vậy bèn đi lại đứng trước mặt ông thầy, nói:-Con....chào thầy! Con...mới tới....! Thầy cho con vô lớp nha thầy đẹp trai!Ông thầy nhìn nó mặt ngầu ơi là ngầu cố nhịn cười nói:-Sao giờ mới tới?Nó thản nhiên nói:-Tại con vừa đi vừa ngắm cảnh nên mới tới trễ! Thầy thông cảm nha thầy!Ông thầy nhịn cười mặt đỏ như gấc cố lấy giọng nghiêm khắc nói:-Được rồi! Vô hàng khởi động với các bạn đi! Lần sau mà như vậy nữa là đi về nghe chưa?Nó gật đầu nhảy chân sáo về hàng, ông thầy bây giờ ngồi cười lăn cười bò rồi lấy lại vẻ uy nghiêm ban đầu rồi bước ra đứng giữa lớp nói to:-Tập hợp!Cả lớp đều ngoan ngoãn làm theo rồi giọng lớp trưởng Hiếu hô to:-Điểm số....điểm!-1, 2, 3, 4........Sau khi điểm số xong ông thầy bắt tụi nó tập tư thể ném bóng vào rổ...Nó đang chuẩn bị ném thì....Bịch....nó ngã nhào xuống đất rồi ngất lịm, trước khi ngất nó nghe được tiếng gọi của Chi:-Như! Như ơi! Tỉnh lại đi! Bà sao vậy Như?Rồi sau đó nó không nghe thấy gì nữa...về phần mọi người sau khi thấy nó ngất liền đưa nó vào phòng y tế rồi nghe cô y tế phán mấy câu mà mặt ai cũng xanh như tàu lá chuối:-Tại sao? Tại sao vậy hả? Ai đã ném trái bóng vô đầu bạn hả?Tụi nó lắp bắp:-Tụi...tụi...con không biết...!Cô y tá lắc đầu rồi nói:-Thôi được rồi! Tụi con có thể vào thăm bạn!Cô y tá nói xong rồi ra ngoài, còn tụi bạn nó nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm rồi cùng đi vào thăm nó. Cả đám bước vào thì há hốc mồm khi thấy nó với cái đầu u to rồi băng bó tùm lum, mấy đứa con gái thì nấc lên còn mấy đứa con trai thì mặt ra vẻ biết lỗi câu xin tha thứ! Còn về phần nó thi bị tiếng nấc làm tỉnh dậy rồi quát:-Làm cái gì mà khóc bù lu bù loa vậy? Tui bị u đầu chứ có bị gì nghiêm trọng đâu mà khóc ghê vậy?Tụi con gái bây giờ mới nín khóc rồi quệt nước mắt sau đó tiến lại gần nó mỉm cười tay thì giơ lên nào là nước, trái cây, đồ ăn,...Nó về nhà với cái trán đỡ u rồi biến lên phòng tắm cho thoải mái sau đó bước ra với bộ đồ pyjama tay lở còn tay thì cố lau khô mái tóc ướt của mình rồi nằm phịch xuống giường nghe bản nhạc nhẹ “kiss in the rain” rồi thiếp đi vì quá mệt và vì rất nhiều chuyện xảy ra quá bất ngờ làm nó rất mệt mỏi và không thể nào giải quyết được.....[Ngày trôi qua ngày , nhận ra quay ta dường như biết bao niềm đổi thaySao thời gian trôi thật mau, để giờ đây tôi thầm biết được rằngThật hạnh phúc với những gì cuộc đời đã cho tôi.Niềm vui nỗi buồn, sẽ mãi mãi trong tôi với kỉ niệm khó phaiDẫu ngày sau, đi về đâu nhưng lòng này tôi thầm muốn nóiTận đáy con tim chân thành vẫn mong được hát lên.Cám ơn mẹ và ba, cám ơn một gia đìnhĐã cho niềm hạnh phúc, ấm êm không những lo toanCám ơn người dạy dỗ, cám ơn người sinh thànhĐể bây giờ khôn lớn, bước qua bao đắng cay cuộc đời...]Nhạc chuông “Cám Ơn – Wanbi Tuấn Anh” của nó vang lên làm nó thức giấc....Nó uể oải bắt máy trả lời với giọng ngái ngủ:-A lô! Ai zậy?Giọng bên kia vì nín cười nên giọng hơi giống chú hề:-Thắng nè! Bộ Như đang ngủ hả?Nó ầm ừ rồi hỏi:-Ùm! Gọi tui có gì không?Thắng nói tiếp:-Hì xin lỗi! Tại chán gọi chơi hì hì!Nó không nói gì rồi cúp máy cái rụp sau đó nằm xuống ngủ tiếp.Đầu dây bên kia chưa kịp nói gì thì bị cúp ngang thì bị quê rồi cũng cất điện thoại vào túi mắt hướng lên trời ngắm sao! 

Hôm nay, là ngày thứ tư đẹp trời...cây cối xum xuê sau trận
mưa hôm qua, lũ chim sẻ cứ lượn qua lượn lại trên cửa sổ phòng nó và hót líu
lo

...Tít...Tít...Tít - tiếng chuông đồng hồ vang lên

Nó ngồi dậy tìm đồng hồ để
tắt báo thức nhưng chẳng buồn mở mắt...nó đi vào toilet với hai con mắt nhắm chỉ
khẽ hở ti tí và thế là....

Bốp....nó đụng đầu vô tường và té xuống đất...lúc này nó mới
tỉnh ngủ hẳn rồi đứng dậy đi vào toilet nhưng không quên đấm vào bức tường lúc
nãy một cái cảnh cáo vì dám làm nó đau...

---15 phút---

Nó bước ra với đồng phục thể dục và mang giày ba-ta đen
trắng rồi vớ lấy ba lô đi học...

---Trên đường đi---

Nó vừa đi vừa nhìn cảnh vật xung quanh và bất giác mỉm cười,
một nụ cười hồn nhiên, ngây thơ tựa như ánh nắng ban mai nhưng nó đâu biết rằng
có một chàng trai cũng đang trên đường đến trường thì bắt gặp nụ cười hồn nhiên
của nó làm cho tim đập trễ một nhịp....

Nó vẫn cứ đi và nhìn cảnh cho đến khi tới trường rồi bắt
đầu buổi thể dục có nhiều điều đang chờ nó!

Vừa bước vào sân trường nó bị rất rất nhiều cặp mắt nhìn
nó như quái vật xuất hiện...đang ngơ ngác thì Chi từ đâu chạy lại nói:

-Sao giờ mới tới? Ai cũng đang khởi động mà bà mới vô là
sao?

Nó cười giả lã rồi nói:

-Hì hì tại vừa đi vừa ngắm cảnh nên giờ mới tới! Thầy
đâu?

Chi không nói gì chỉ vào ông thầy đang ngồi ghế đá ở gần
đó, nó thấy vậy bèn đi lại đứng trước mặt ông thầy, nói:

-Con....chào thầy! Con...mới tới....! Thầy cho con vô lớp
nha thầy đẹp trai!

Ông thầy nhìn nó mặt ngầu ơi là ngầu cố nhịn cười nói:

-Sao giờ mới tới?

Nó thản nhiên nói:

-Tại con vừa đi vừa ngắm cảnh nên mới tới trễ! Thầy thông
cảm nha thầy!

Ông thầy nhịn cười mặt đỏ như gấc cố lấy giọng nghiêm khắc
nói:

-Được rồi! Vô hàng khởi động với các bạn đi! Lần sau mà
như vậy nữa là đi về nghe chưa?

Nó gật đầu nhảy chân sáo về hàng, ông thầy bây giờ ngồi
cười lăn cười bò rồi lấy lại vẻ uy nghiêm ban đầu rồi bước ra đứng giữa lớp nói
to:

-Tập hợp!

Cả lớp đều ngoan ngoãn làm theo rồi giọng lớp trưởng Hiếu
hô to:

-Điểm số....điểm!

-1, 2, 3, 4........

Sau khi điểm số xong ông thầy bắt tụi nó tập tư thể ném
bóng vào rổ...Nó đang chuẩn bị ném thì....

Bịch....nó ngã nhào xuống đất rồi ngất
lịm, trước khi ngất nó nghe được tiếng gọi của Chi:

-Như! Như ơi! Tỉnh lại đi! Bà sao vậy Như?

Rồi sau đó nó không nghe thấy gì nữa...về phần mọi người
sau khi thấy nó ngất liền đưa nó vào phòng y tế rồi nghe cô y tế phán mấy câu
mà mặt ai cũng xanh như tàu lá chuối:

-Tại sao? Tại sao vậy hả? Ai đã ném trái bóng vô đầu bạn
hả?

Tụi nó lắp bắp:

-Tụi...tụi...con không biết...!

Cô y tá lắc đầu rồi nói:

-Thôi được rồi! Tụi con có thể vào thăm bạn!

Cô y tá nói xong rồi ra ngoài, còn tụi bạn nó nghe xong
thì thở phào nhẹ nhõm rồi cùng đi vào thăm nó. Cả đám bước vào thì há hốc mồm
khi thấy nó với cái đầu u to rồi băng bó tùm lum, mấy đứa con gái thì nấc lên
còn mấy đứa con trai thì mặt ra vẻ biết lỗi câu xin tha thứ! 

Còn về phần nó thi
bị tiếng nấc làm tỉnh dậy rồi quát:

-Làm cái gì mà khóc bù lu bù loa vậy? Tui bị u đầu chứ có
bị gì nghiêm trọng đâu mà khóc ghê vậy?

Tụi con gái bây giờ mới nín khóc rồi quệt nước mắt sau đó
tiến lại gần nó mỉm cười tay thì giơ lên nào là nước, trái cây, đồ ăn,...

Nó về nhà với cái trán đỡ u rồi biến lên phòng tắm cho
thoải mái sau đó bước ra với bộ đồ pyjama tay lở còn tay thì cố lau khô mái tóc
ướt của mình rồi nằm phịch xuống giường nghe bản nhạc nhẹ “kiss in the rain” rồi
thiếp đi vì quá mệt và vì rất nhiều chuyện xảy ra quá bất ngờ làm nó rất mệt mỏi
và không thể nào giải quyết được.....

[Ngày trôi qua ngày , nhận
ra quay ta dường như biết bao niềm đổi thay

Sao thời gian trôi thật mau, để giờ đây tôi thầm
biết được rằng

Thật hạnh phúc với những gì cuộc đời đã cho
tôi.

Niềm vui nỗi buồn, sẽ mãi mãi trong tôi với kỉ
niệm khó phai

Dẫu ngày sau, đi về đâu nhưng lòng này tôi thầm
muốn nói

Tận đáy con tim chân thành vẫn mong được hát
lên.

Cám ơn mẹ và ba, cám ơn một gia đình

Đã cho niềm hạnh phúc, ấm êm không những lo
toan

Cám ơn người dạy dỗ, cám ơn người sinh thành

Để bây giờ khôn lớn, bước qua bao đắng cay cuộc
đời...]

Nhạc chuông “Cám Ơn – Wanbi Tuấn Anh” của nó vang lên làm
nó thức giấc....Nó uể oải bắt máy trả lời với giọng ngái ngủ:

-A lô! Ai zậy?

Giọng bên kia vì nín cười nên giọng hơi giống chú hề:

-Thắng nè! Bộ Như đang ngủ hả?

Nó ầm ừ rồi hỏi:

-Ùm! Gọi tui có gì không?

Thắng nói tiếp:

-Hì xin lỗi! Tại chán gọi chơi hì hì!

Nó không nói gì rồi cúp máy cái rụp sau đó nằm xuống ngủ
tiếp.

Đầu dây bên kia chưa kịp nói gì thì bị
cúp ngang thì bị quê rồi cũng cất điện thoại vào túi mắt hướng lên trời ngắm
sao!

 

Tình Yêu Thời Cung Hoàng ĐạoTác giả: Tiên Vay Buổi tối, nó vừa từ trường Lập Chánh trở về nhà và chuẩn bị ăn cơm để lát nữa đi học thêm môn Lý. Mẹ nó gọi: -Con gái! Lẹ lên con! Sắp trễ giờ rồi! Nó trả lời: -Dạ! Con gần xong rồi! Mẹ đợi con tí! Nó vội vã, hấp tấp chạy xuống lầu mém té vì bị trượt chân may là nó kịp vịn bậc tam cấp gần đó nên không sao! Và nó đi ra xe mẹ nó chở đi học. ----Tại lớp học thêm---- Nó vừa bước vào lớp đã thấy rất vui vì bạn thân của nó Mỹ Chi đã giành cho nó một chỗ rất thoải mái và dễ chịu. Lúc này mọi người đều nói chuyện rôm rả miệng liên tục dao động cho đến khi tiếng chuông vào học reo thì mọi thứ trở về trạng thái im lìm không một tiếng động, cho tới khi thầy Trọng bước vào lớp và mỉm cười nói: -Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn mới! Mong các em đừng giở trò chọc phá nhất là Như đó nha! – thầy vừa nói vừa cười tươi như hoa (nhí nhảnh quá) Mỹ Như nghe xong nhìn thầy như muốn nói “thầy dám bêu xấu con he he thầy chờ đi!” và thầy Trọng đã thấy được ánh mắt đó của nó sống lưng hơi lạnh không khí im… Hôm nay, là ngày thứ tư đẹp trời...cây cối xum xuê sau trận mưa hôm qua, lũ chim sẻ cứ lượn qua lượn lại trên cửa sổ phòng nó và hót líu lo...Tít...Tít...Tít - tiếng chuông đồng hồ vang lênNó ngồi dậy tìm đồng hồ để tắt báo thức nhưng chẳng buồn mở mắt...nó đi vào toilet với hai con mắt nhắm chỉ khẽ hở ti tí và thế là....Bốp....nó đụng đầu vô tường và té xuống đất...lúc này nó mới tỉnh ngủ hẳn rồi đứng dậy đi vào toilet nhưng không quên đấm vào bức tường lúc nãy một cái cảnh cáo vì dám làm nó đau...---15 phút---Nó bước ra với đồng phục thể dục và mang giày ba-ta đen trắng rồi vớ lấy ba lô đi học...---Trên đường đi---Nó vừa đi vừa nhìn cảnh vật xung quanh và bất giác mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên, ngây thơ tựa như ánh nắng ban mai nhưng nó đâu biết rằng có một chàng trai cũng đang trên đường đến trường thì bắt gặp nụ cười hồn nhiên của nó làm cho tim đập trễ một nhịp....Nó vẫn cứ đi và nhìn cảnh cho đến khi tới trường rồi bắt đầu buổi thể dục có nhiều điều đang chờ nó!Vừa bước vào sân trường nó bị rất rất nhiều cặp mắt nhìn nó như quái vật xuất hiện...đang ngơ ngác thì Chi từ đâu chạy lại nói:-Sao giờ mới tới? Ai cũng đang khởi động mà bà mới vô là sao?Nó cười giả lã rồi nói:-Hì hì tại vừa đi vừa ngắm cảnh nên giờ mới tới! Thầy đâu?Chi không nói gì chỉ vào ông thầy đang ngồi ghế đá ở gần đó, nó thấy vậy bèn đi lại đứng trước mặt ông thầy, nói:-Con....chào thầy! Con...mới tới....! Thầy cho con vô lớp nha thầy đẹp trai!Ông thầy nhìn nó mặt ngầu ơi là ngầu cố nhịn cười nói:-Sao giờ mới tới?Nó thản nhiên nói:-Tại con vừa đi vừa ngắm cảnh nên mới tới trễ! Thầy thông cảm nha thầy!Ông thầy nhịn cười mặt đỏ như gấc cố lấy giọng nghiêm khắc nói:-Được rồi! Vô hàng khởi động với các bạn đi! Lần sau mà như vậy nữa là đi về nghe chưa?Nó gật đầu nhảy chân sáo về hàng, ông thầy bây giờ ngồi cười lăn cười bò rồi lấy lại vẻ uy nghiêm ban đầu rồi bước ra đứng giữa lớp nói to:-Tập hợp!Cả lớp đều ngoan ngoãn làm theo rồi giọng lớp trưởng Hiếu hô to:-Điểm số....điểm!-1, 2, 3, 4........Sau khi điểm số xong ông thầy bắt tụi nó tập tư thể ném bóng vào rổ...Nó đang chuẩn bị ném thì....Bịch....nó ngã nhào xuống đất rồi ngất lịm, trước khi ngất nó nghe được tiếng gọi của Chi:-Như! Như ơi! Tỉnh lại đi! Bà sao vậy Như?Rồi sau đó nó không nghe thấy gì nữa...về phần mọi người sau khi thấy nó ngất liền đưa nó vào phòng y tế rồi nghe cô y tế phán mấy câu mà mặt ai cũng xanh như tàu lá chuối:-Tại sao? Tại sao vậy hả? Ai đã ném trái bóng vô đầu bạn hả?Tụi nó lắp bắp:-Tụi...tụi...con không biết...!Cô y tá lắc đầu rồi nói:-Thôi được rồi! Tụi con có thể vào thăm bạn!Cô y tá nói xong rồi ra ngoài, còn tụi bạn nó nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm rồi cùng đi vào thăm nó. Cả đám bước vào thì há hốc mồm khi thấy nó với cái đầu u to rồi băng bó tùm lum, mấy đứa con gái thì nấc lên còn mấy đứa con trai thì mặt ra vẻ biết lỗi câu xin tha thứ! Còn về phần nó thi bị tiếng nấc làm tỉnh dậy rồi quát:-Làm cái gì mà khóc bù lu bù loa vậy? Tui bị u đầu chứ có bị gì nghiêm trọng đâu mà khóc ghê vậy?Tụi con gái bây giờ mới nín khóc rồi quệt nước mắt sau đó tiến lại gần nó mỉm cười tay thì giơ lên nào là nước, trái cây, đồ ăn,...Nó về nhà với cái trán đỡ u rồi biến lên phòng tắm cho thoải mái sau đó bước ra với bộ đồ pyjama tay lở còn tay thì cố lau khô mái tóc ướt của mình rồi nằm phịch xuống giường nghe bản nhạc nhẹ “kiss in the rain” rồi thiếp đi vì quá mệt và vì rất nhiều chuyện xảy ra quá bất ngờ làm nó rất mệt mỏi và không thể nào giải quyết được.....[Ngày trôi qua ngày , nhận ra quay ta dường như biết bao niềm đổi thaySao thời gian trôi thật mau, để giờ đây tôi thầm biết được rằngThật hạnh phúc với những gì cuộc đời đã cho tôi.Niềm vui nỗi buồn, sẽ mãi mãi trong tôi với kỉ niệm khó phaiDẫu ngày sau, đi về đâu nhưng lòng này tôi thầm muốn nóiTận đáy con tim chân thành vẫn mong được hát lên.Cám ơn mẹ và ba, cám ơn một gia đìnhĐã cho niềm hạnh phúc, ấm êm không những lo toanCám ơn người dạy dỗ, cám ơn người sinh thànhĐể bây giờ khôn lớn, bước qua bao đắng cay cuộc đời...]Nhạc chuông “Cám Ơn – Wanbi Tuấn Anh” của nó vang lên làm nó thức giấc....Nó uể oải bắt máy trả lời với giọng ngái ngủ:-A lô! Ai zậy?Giọng bên kia vì nín cười nên giọng hơi giống chú hề:-Thắng nè! Bộ Như đang ngủ hả?Nó ầm ừ rồi hỏi:-Ùm! Gọi tui có gì không?Thắng nói tiếp:-Hì xin lỗi! Tại chán gọi chơi hì hì!Nó không nói gì rồi cúp máy cái rụp sau đó nằm xuống ngủ tiếp.Đầu dây bên kia chưa kịp nói gì thì bị cúp ngang thì bị quê rồi cũng cất điện thoại vào túi mắt hướng lên trời ngắm sao! 

Chương 7: Người đó là ai?