Tác giả:

 Buổi tối, nó vừa từ trường Lập Chánh trở về nhà và chuẩn bị ăn cơm để lát nữa đi học thêm môn Lý. Mẹ nó gọi: -Con gái! Lẹ lên con! Sắp trễ giờ rồi! Nó trả lời: -Dạ! Con gần xong rồi! Mẹ đợi con tí! Nó vội vã, hấp tấp chạy xuống lầu mém té vì bị trượt chân may là nó kịp vịn bậc tam cấp gần đó nên không sao! Và nó đi ra xe mẹ nó chở đi học. ----Tại lớp học thêm---- Nó vừa bước vào lớp đã thấy rất vui vì bạn thân của nó Mỹ Chi đã giành cho nó một chỗ rất thoải mái và dễ chịu. Lúc này mọi người đều nói chuyện rôm rả miệng liên tục dao động cho đến khi tiếng chuông vào học reo thì mọi thứ trở về trạng thái im lìm không một tiếng động, cho tới khi thầy Trọng bước vào lớp và mỉm cười nói: -Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn mới! Mong các em đừng giở trò chọc phá nhất là Như đó nha! – thầy vừa nói vừa cười tươi như hoa (nhí nhảnh quá) Mỹ Như nghe xong nhìn thầy như muốn nói “thầy dám bêu xấu con he he thầy chờ đi!” và thầy Trọng đã thấy được ánh mắt đó của nó sống lưng hơi lạnh không khí im…

Chương 11: Việc gì đang xảy ra?

Tình Yêu Thời Cung Hoàng ĐạoTác giả: Tiên Vay Buổi tối, nó vừa từ trường Lập Chánh trở về nhà và chuẩn bị ăn cơm để lát nữa đi học thêm môn Lý. Mẹ nó gọi: -Con gái! Lẹ lên con! Sắp trễ giờ rồi! Nó trả lời: -Dạ! Con gần xong rồi! Mẹ đợi con tí! Nó vội vã, hấp tấp chạy xuống lầu mém té vì bị trượt chân may là nó kịp vịn bậc tam cấp gần đó nên không sao! Và nó đi ra xe mẹ nó chở đi học. ----Tại lớp học thêm---- Nó vừa bước vào lớp đã thấy rất vui vì bạn thân của nó Mỹ Chi đã giành cho nó một chỗ rất thoải mái và dễ chịu. Lúc này mọi người đều nói chuyện rôm rả miệng liên tục dao động cho đến khi tiếng chuông vào học reo thì mọi thứ trở về trạng thái im lìm không một tiếng động, cho tới khi thầy Trọng bước vào lớp và mỉm cười nói: -Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn mới! Mong các em đừng giở trò chọc phá nhất là Như đó nha! – thầy vừa nói vừa cười tươi như hoa (nhí nhảnh quá) Mỹ Như nghe xong nhìn thầy như muốn nói “thầy dám bêu xấu con he he thầy chờ đi!” và thầy Trọng đã thấy được ánh mắt đó của nó sống lưng hơi lạnh không khí im… Ngày hôm sau, trên con đường đến trường nó đã bắt gặp một số học sinh cùng trường với nó đang tụm ba tụm bảy xù xì việc gì đó. Nó tò mò nhưng cũng không quan tâm lắm cho đến khi bước vào cổng trường…Xì xào...xì xào…Vừa bước vào trường nó đã nghe tiếng của đám con gái trong trường đang bàn tán về việc gì đó thì Chi và Thắng chạy lại, nói đứt quãng vì quá mệt:-Như! Bà biết tin gì chưa?Nó lắc đầu nguầy nguậy tỏ vẻ không biết thì Chi nói tiếp:-Hôm nay, có cái anh gì đó đẹp trai lắm vào trường mình đó! Nói là muốn tìm người nào đó! Bởi vậy mấy đứa con gái trường mình mới tưởng tượng là anh đó tìm mấy nhỏ nên cứ mơ mộng tụ tập xù xì từ sang tới giờ!Lúc này nó mới “À” một tiếng tỏ ý hiểu lí do tại sao sang nay có nhiều việc kì lạ đến như vậy! Nhưng mắt của nó thì vô thức nhìn vào nhân vật đã làm cho trường nó náo loạn lên thì trong vô thức nó thấy người này rất quen, hình như nó đã gặp ở đâu rồi nhưng lại không thể nhớ!Trong lúc nó đang nhìn chăm chú và cố nhớ lại xem mình đã gặp ở đâu thì người đó bỗng nhiên đứng trước mặt nó và làm nó không khỏi bất ngờ. Là một Thiên Bình thì lắm lúc nó dù cứng cỏi như thế nào nhưng khi gặp tình huống bất ngờ thì nó cũng sẽ hoảng sợ như bao người khác! Giọng nó bỗng trở nên lắp bắp:-A…an…anh là ai? Sao t…tự…tự nhiên đứng trước mặt em vậy?Người đó bỗng nhiên cười và nói nhỏ với nó:-Anh là người mà em nói nhìn anh giống người Hàn Quốc đó!Lúc này nó mới từ từ nhớ lại…Cách đây vài hôm, nó tình cờ gặp được một anh chàng đẹp trai ở trên một trang mạng xã hội vì tò mò nên nó gửi lời kết bạn, nhưng nó đợi đến hai ngày cũng không thấy anh này hồi âm lại. Lúc này, nó mới nhắn tin cho anh này và nói: “Mình làm bạn nha!” thì ngày lập tức anh ấy đồng ý kết bạn với nó. Nó thấy rất vui nhưng nó không dám inbox nói chuyện.Nhưng trong đầu nó lại nghĩ: “Chưa thử nhắn tin sao mà biết người ta có trả lời hay không?” và rồi nó lấy hết can đảm nhắn tin chào hỏi người lạ mặt này: “Em…chào anh! :)”Người này cũng trả lời lại:“ùm…chào em”Đến lúc này nó thấy tinh thần thoải mái hơn rất nhiều! Nên nó quyết định hỏi người lạ mặt này một câu mà nó thắc mắc nhưng không biết người này có khó chịu khi xem câu hỏi của nó không, nó quyết định nhắn:“Anh ơi! Anh là người Việt hả?”Người lạ mặt mới ngạc nhiên và trả lời lại:“Ừm! Chứ em nghĩ anh là người nước nào?”Nó mới nói thẳng:“Tại em thấy ảnh đại diện của anh đẹp giống sao Hàn Quốc quá nên hỏi hihi”Chàng trai lạ mặt này mới cười và nhắn:“Trời! Hàn Quốc gió đá”Lúc này, nó thấy anh chàng này cũng vui vẻ và nó mạnh dạng nhắn tin tiếp:“hihi! Anh mấy tuổi vậy?”Chàng trai này cũng trả lời:“Anh 19 còn em?”Nó nói tiếp:“Em 15! Hồi đó anh học trường nào vậy anh?”Chàng này mới trả lời không do dự:“Hồi đó anh học trường Quốc Tế KIE, còn em?”Nó xem xong tin nhắn và há hốc mồm ra! Vì từ trước đến giờ ai lại không biết trường Quốc Tế KIE là một trường chất lượng dành cho giới thượng lưu đâu chứ!Nó trả lời lại:“À! Em học trường Angel Wings”Người kia lại trả lời:“Lúc trước trường anh cũng gần trường đó đấy!”Và thế là nhiều nhiều câu chuyện được nó bày ra vô số để tám chuyện với anh chàng lạ mặt này…!Kết thúc buổi nói chuyện! Nó thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn!Tít…tít…Tiếng chuông tin nhắn của nó lại vang lên, nó mở tin ra thì trên đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng vì không biết người gửi là ai và tại sao người này lại có số điện thoại của nó? Và bla…bla nó lại đọc thầm tin nhắn vào đầu mình: “Voi! Chúc ngủ ngon!”…….Lúc này nó mới nhớ đến khuôn mặt của người đang đứng trước mặt nó và nhớ đến cái tin nhắn mà nó quyết tâm đi tìm ra người nhắn nhưng lại quên bén!Nó mới bừng tỉnh khỏi đám suy nghĩ mông lung rồi cười nói:-À! Chào anh! Anh là người hôm bữa nói chuyện với em phải không?Người đó không nói gì rồi gật đầu rồi lấy một tờ giấy nhỏ nhét vào tay nó sau đó người này đi ra khỏi cổng trường trước bao nhiêu cặp mắt ngất ngây và ái mộ. Còn Chi và Thắng thì đã hiểu được một phần nhỏ của câu chuyện qua cuộc đối thoại trên!

Ngày hôm sau, trên
con đường đến trường nó đã bắt gặp một số học sinh cùng trường với nó đang tụm
ba tụm bảy xù xì việc gì đó. Nó tò mò nhưng cũng không quan tâm lắm cho đến khi
bước vào cổng trường…

Xì xào...xì xào…

Vừa bước vào trường
nó đã nghe tiếng của đám con gái trong trường đang bàn tán về việc gì đó thì
Chi và Thắng chạy lại, nói đứt quãng vì quá mệt:

-Như! Bà biết tin gì
chưa?

Nó lắc đầu nguầy nguậy
tỏ vẻ không biết thì Chi nói tiếp:

-Hôm nay, có cái anh
gì đó đẹp trai lắm vào trường mình đó! Nói là muốn tìm người nào đó! Bởi vậy mấy
đứa con gái trường mình mới tưởng tượng là anh đó tìm mấy nhỏ nên cứ mơ mộng tụ
tập xù xì từ sang tới giờ!

Lúc này nó mới “À” một
tiếng tỏ ý hiểu lí do tại sao sang nay có nhiều việc kì lạ đến như vậy! Nhưng mắt
của nó thì vô thức nhìn vào nhân vật đã làm cho trường nó náo loạn lên thì
trong vô thức nó thấy người này rất quen, hình như nó đã gặp ở đâu rồi nhưng lại
không thể nhớ!

Trong lúc nó đang
nhìn chăm chú và cố nhớ lại xem mình đã gặp ở đâu thì người đó bỗng nhiên đứng
trước mặt nó và làm nó không khỏi bất ngờ. Là một Thiên Bình thì lắm lúc nó dù
cứng cỏi như thế nào nhưng khi gặp tình huống bất ngờ thì nó cũng sẽ hoảng sợ
như bao người khác! Giọng nó bỗng trở nên lắp bắp:

-A…an…anh là ai? Sao
t…tự…tự nhiên đứng trước mặt em vậy?

Người đó bỗng nhiên
cười và nói nhỏ với nó:

-Anh là người mà em
nói nhìn anh giống người Hàn Quốc đó!

Lúc này nó mới từ từ
nhớ lại…

Cách đây vài hôm, nó
tình cờ gặp được một anh chàng đẹp trai ở trên một trang mạng xã hội vì tò mò
nên nó gửi lời kết bạn, nhưng nó đợi đến hai ngày cũng không thấy anh này hồi
âm lại. Lúc này, nó mới nhắn tin cho anh này và nói: “Mình làm bạn nha!” thì
ngày lập tức anh ấy đồng ý kết bạn với nó. Nó thấy rất vui nhưng nó không dám
inbox nói chuyện.

Nhưng trong đầu nó lại
nghĩ: “Chưa thử nhắn tin sao mà biết người ta có trả lời hay không?” và rồi nó
lấy hết can đảm nhắn tin chào hỏi người lạ mặt này:

 “Em…chào anh! :)”

Người này cũng trả lời
lại:

“ùm…chào em”

Đến lúc này nó thấy
tinh thần thoải mái hơn rất nhiều! Nên nó quyết định hỏi người lạ mặt này một
câu mà nó thắc mắc nhưng không biết người này có khó chịu khi xem câu hỏi của
nó không, nó quyết định nhắn:

“Anh ơi! Anh là người
Việt hả?”

Người lạ mặt mới ngạc
nhiên và trả lời lại:

“Ừm! Chứ em nghĩ
anh là người nước nào?”

Nó mới nói thẳng:

“Tại em thấy ảnh đại
diện của anh đẹp giống sao Hàn Quốc quá nên hỏi hihi”

Chàng trai lạ mặt
này mới cười và nhắn:

“Trời! Hàn Quốc gió
đá”

Lúc này, nó thấy anh
chàng này cũng vui vẻ và nó mạnh dạng nhắn tin tiếp:

“hihi! Anh mấy tuổi
vậy?”

Chàng trai này cũng
trả lời:

“Anh 19 còn em?”

Nó nói tiếp:

“Em 15! Hồi đó anh học
trường nào vậy anh?”

Chàng này mới trả lời
không do dự:

“Hồi đó anh học trường
Quốc Tế KIE, còn em?”

Nó xem xong tin nhắn
và há hốc mồm ra! Vì từ trước đến giờ ai lại không biết trường Quốc Tế KIE là một
trường chất lượng dành cho giới thượng lưu đâu chứ!

Nó trả lời lại:

“À! Em học trường Angel
Wings”

Người kia lại trả lời:

“Lúc trước trường
anh cũng gần trường đó đấy!”

Và thế là nhiều nhiều
câu chuyện được nó bày ra vô số để tám chuyện với anh chàng lạ mặt này…!

Kết thúc buổi nói
chuyện! Nó thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn!

Tít…tít…

Tiếng chuông tin nhắn
của nó lại vang lên, nó mở tin ra thì trên đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to
đùng vì không biết người gửi là ai và tại sao người này lại có số điện thoại của
nó? Và bla…bla nó lại đọc thầm tin nhắn vào đầu mình: “Voi! Chúc ngủ ngon!”…….

Lúc này nó mới nhớ đến
khuôn mặt của người đang đứng trước mặt nó và nhớ đến cái tin nhắn mà nó quyết
tâm đi tìm ra người nhắn nhưng lại quên bén!

Nó mới bừng tỉnh khỏi
đám suy nghĩ mông lung rồi cười nói:

-À! Chào anh! Anh là
người hôm bữa nói chuyện với em phải không?

Người đó không nói
gì rồi gật đầu rồi lấy một tờ giấy nhỏ nhét vào tay nó sau đó người này đi ra
khỏi cổng trường trước bao nhiêu cặp mắt ngất ngây và ái mộ. Còn Chi và Thắng
thì đã hiểu được một phần nhỏ của câu chuyện qua cuộc đối thoại trên!

Tình Yêu Thời Cung Hoàng ĐạoTác giả: Tiên Vay Buổi tối, nó vừa từ trường Lập Chánh trở về nhà và chuẩn bị ăn cơm để lát nữa đi học thêm môn Lý. Mẹ nó gọi: -Con gái! Lẹ lên con! Sắp trễ giờ rồi! Nó trả lời: -Dạ! Con gần xong rồi! Mẹ đợi con tí! Nó vội vã, hấp tấp chạy xuống lầu mém té vì bị trượt chân may là nó kịp vịn bậc tam cấp gần đó nên không sao! Và nó đi ra xe mẹ nó chở đi học. ----Tại lớp học thêm---- Nó vừa bước vào lớp đã thấy rất vui vì bạn thân của nó Mỹ Chi đã giành cho nó một chỗ rất thoải mái và dễ chịu. Lúc này mọi người đều nói chuyện rôm rả miệng liên tục dao động cho đến khi tiếng chuông vào học reo thì mọi thứ trở về trạng thái im lìm không một tiếng động, cho tới khi thầy Trọng bước vào lớp và mỉm cười nói: -Hôm nay, lớp chúng ta có một bạn mới! Mong các em đừng giở trò chọc phá nhất là Như đó nha! – thầy vừa nói vừa cười tươi như hoa (nhí nhảnh quá) Mỹ Như nghe xong nhìn thầy như muốn nói “thầy dám bêu xấu con he he thầy chờ đi!” và thầy Trọng đã thấy được ánh mắt đó của nó sống lưng hơi lạnh không khí im… Ngày hôm sau, trên con đường đến trường nó đã bắt gặp một số học sinh cùng trường với nó đang tụm ba tụm bảy xù xì việc gì đó. Nó tò mò nhưng cũng không quan tâm lắm cho đến khi bước vào cổng trường…Xì xào...xì xào…Vừa bước vào trường nó đã nghe tiếng của đám con gái trong trường đang bàn tán về việc gì đó thì Chi và Thắng chạy lại, nói đứt quãng vì quá mệt:-Như! Bà biết tin gì chưa?Nó lắc đầu nguầy nguậy tỏ vẻ không biết thì Chi nói tiếp:-Hôm nay, có cái anh gì đó đẹp trai lắm vào trường mình đó! Nói là muốn tìm người nào đó! Bởi vậy mấy đứa con gái trường mình mới tưởng tượng là anh đó tìm mấy nhỏ nên cứ mơ mộng tụ tập xù xì từ sang tới giờ!Lúc này nó mới “À” một tiếng tỏ ý hiểu lí do tại sao sang nay có nhiều việc kì lạ đến như vậy! Nhưng mắt của nó thì vô thức nhìn vào nhân vật đã làm cho trường nó náo loạn lên thì trong vô thức nó thấy người này rất quen, hình như nó đã gặp ở đâu rồi nhưng lại không thể nhớ!Trong lúc nó đang nhìn chăm chú và cố nhớ lại xem mình đã gặp ở đâu thì người đó bỗng nhiên đứng trước mặt nó và làm nó không khỏi bất ngờ. Là một Thiên Bình thì lắm lúc nó dù cứng cỏi như thế nào nhưng khi gặp tình huống bất ngờ thì nó cũng sẽ hoảng sợ như bao người khác! Giọng nó bỗng trở nên lắp bắp:-A…an…anh là ai? Sao t…tự…tự nhiên đứng trước mặt em vậy?Người đó bỗng nhiên cười và nói nhỏ với nó:-Anh là người mà em nói nhìn anh giống người Hàn Quốc đó!Lúc này nó mới từ từ nhớ lại…Cách đây vài hôm, nó tình cờ gặp được một anh chàng đẹp trai ở trên một trang mạng xã hội vì tò mò nên nó gửi lời kết bạn, nhưng nó đợi đến hai ngày cũng không thấy anh này hồi âm lại. Lúc này, nó mới nhắn tin cho anh này và nói: “Mình làm bạn nha!” thì ngày lập tức anh ấy đồng ý kết bạn với nó. Nó thấy rất vui nhưng nó không dám inbox nói chuyện.Nhưng trong đầu nó lại nghĩ: “Chưa thử nhắn tin sao mà biết người ta có trả lời hay không?” và rồi nó lấy hết can đảm nhắn tin chào hỏi người lạ mặt này: “Em…chào anh! :)”Người này cũng trả lời lại:“ùm…chào em”Đến lúc này nó thấy tinh thần thoải mái hơn rất nhiều! Nên nó quyết định hỏi người lạ mặt này một câu mà nó thắc mắc nhưng không biết người này có khó chịu khi xem câu hỏi của nó không, nó quyết định nhắn:“Anh ơi! Anh là người Việt hả?”Người lạ mặt mới ngạc nhiên và trả lời lại:“Ừm! Chứ em nghĩ anh là người nước nào?”Nó mới nói thẳng:“Tại em thấy ảnh đại diện của anh đẹp giống sao Hàn Quốc quá nên hỏi hihi”Chàng trai lạ mặt này mới cười và nhắn:“Trời! Hàn Quốc gió đá”Lúc này, nó thấy anh chàng này cũng vui vẻ và nó mạnh dạng nhắn tin tiếp:“hihi! Anh mấy tuổi vậy?”Chàng trai này cũng trả lời:“Anh 19 còn em?”Nó nói tiếp:“Em 15! Hồi đó anh học trường nào vậy anh?”Chàng này mới trả lời không do dự:“Hồi đó anh học trường Quốc Tế KIE, còn em?”Nó xem xong tin nhắn và há hốc mồm ra! Vì từ trước đến giờ ai lại không biết trường Quốc Tế KIE là một trường chất lượng dành cho giới thượng lưu đâu chứ!Nó trả lời lại:“À! Em học trường Angel Wings”Người kia lại trả lời:“Lúc trước trường anh cũng gần trường đó đấy!”Và thế là nhiều nhiều câu chuyện được nó bày ra vô số để tám chuyện với anh chàng lạ mặt này…!Kết thúc buổi nói chuyện! Nó thấy trong lòng nhẹ nhõm hẳn!Tít…tít…Tiếng chuông tin nhắn của nó lại vang lên, nó mở tin ra thì trên đầu hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng vì không biết người gửi là ai và tại sao người này lại có số điện thoại của nó? Và bla…bla nó lại đọc thầm tin nhắn vào đầu mình: “Voi! Chúc ngủ ngon!”…….Lúc này nó mới nhớ đến khuôn mặt của người đang đứng trước mặt nó và nhớ đến cái tin nhắn mà nó quyết tâm đi tìm ra người nhắn nhưng lại quên bén!Nó mới bừng tỉnh khỏi đám suy nghĩ mông lung rồi cười nói:-À! Chào anh! Anh là người hôm bữa nói chuyện với em phải không?Người đó không nói gì rồi gật đầu rồi lấy một tờ giấy nhỏ nhét vào tay nó sau đó người này đi ra khỏi cổng trường trước bao nhiêu cặp mắt ngất ngây và ái mộ. Còn Chi và Thắng thì đã hiểu được một phần nhỏ của câu chuyện qua cuộc đối thoại trên!

Chương 11: Việc gì đang xảy ra?