*** Nguyễn Ngọc Hải Sa (IQ 350/300) : Một cô gái sở hữu vẻ đẹp thuần khiết và thanh nhã như một thiên thần, tuy mới 17 tuổi nhưng đã hoàn thành khá nhiều bằng đại học của các trường nổi tiếng ở Anh, là con gái của trưởng gia tộc họ Nguyễn Ngọc , thường bị một số kẻ tìm cách hãm hại. *** - Ông già, mau kêu con bé chủ biệt thự này ra đây ! - Các ngươi không được phép hỗn láo, tiểu thư đang mệt nên đã ra nước ngoài chữa trị, các ngươi còn không mau rời đi... -Lão già, định lừa thiếu gia ta hả, con nhỏ tiểu thư các người từ trước tới nay chưa từng bước chân ra ngoài chứ đừng nói đi đâu, nếu lão đã cố tình không nghe thì đừng trách ta ác ! Tên thủ lĩnh vừa dứt lời, ngay lập tức bọn đàn em phía sau liền xông lên, bên ông lão tuy có những người giỏi võ nhưng vì số lượng chênh lệch quá lớn nên không cầm cự được lâu. Trong lúc hai bên đang xảy ra xô xát thì ở trong vườn của căn biệt thự có một thiên sứ đang say giấc nồng. Người con gái yên bình ngủ giữa vườn anh đào hồng rực, mái tóc tím dài…
Chương 6
Thức TỉnhTác giả: Ice*** Nguyễn Ngọc Hải Sa (IQ 350/300) : Một cô gái sở hữu vẻ đẹp thuần khiết và thanh nhã như một thiên thần, tuy mới 17 tuổi nhưng đã hoàn thành khá nhiều bằng đại học của các trường nổi tiếng ở Anh, là con gái của trưởng gia tộc họ Nguyễn Ngọc , thường bị một số kẻ tìm cách hãm hại. *** - Ông già, mau kêu con bé chủ biệt thự này ra đây ! - Các ngươi không được phép hỗn láo, tiểu thư đang mệt nên đã ra nước ngoài chữa trị, các ngươi còn không mau rời đi... -Lão già, định lừa thiếu gia ta hả, con nhỏ tiểu thư các người từ trước tới nay chưa từng bước chân ra ngoài chứ đừng nói đi đâu, nếu lão đã cố tình không nghe thì đừng trách ta ác ! Tên thủ lĩnh vừa dứt lời, ngay lập tức bọn đàn em phía sau liền xông lên, bên ông lão tuy có những người giỏi võ nhưng vì số lượng chênh lệch quá lớn nên không cầm cự được lâu. Trong lúc hai bên đang xảy ra xô xát thì ở trong vườn của căn biệt thự có một thiên sứ đang say giấc nồng. Người con gái yên bình ngủ giữa vườn anh đào hồng rực, mái tóc tím dài… Căn phòng xưa không có nhiều nét thay đổi, vẫn màu trắng tinh khôi, vẫn hương oải hương dịu ngọt, nó như cảm thấy được trở về ngày xưa, cái ngày mà nó nằm trong vòng tay ba mẹ nhõng nhẽo rồi kéo cả anh hai lên ngủ cùng, cái ngày mà sáng sáng nó cố làm con sâu ngủ để ba mẹ và anh hai đến đánh thức.'Cốc cốc...'Tiếng gõ cửa ngân dài, kèm theo là giọng nói của chị Ngân:- Sa Sa, ăn cơm nào em!Nó khẽ đưa tay lau dòng nước mắt trên mặt, với tay lấy một chiếc váy trong tủ, vừa làm vừa nói:- Đợi em lát, em ra ngay!Thay đồ xong, nó xuống nhà, chị Ngân và Lão Tâm đã đợi sẵn.-Tiểu thư-Lão Tâm kéo ghế cho nó xong đứng sang một bên, nó cười nhẹ và bảo Lão:-Con với bác đâu phải người lạ, bác ngồi xuống ăn cùng con, cả chị Ngân nữa!Ngần ngừ một lát, Lão cũng ngồi xuống, chị Ngân đi vào bếp bê đồ ăn ra xong cũng ngồi xuống cùng ăn. Cả bữa ăn bác quản gia cùng chị Ngân liên tục hỏi thăm nó làm nó trả lời méo cả miệng, lại còn nói nó càng ngày càng gầy rồi bắt nó ăn bao nhiêu là thức ăn, nó chỉ biết cười méo xẹo, than nhẹ:-Cứ ở với hai người chắc em thành con heo quá. Làm ơn tha cho em ....!-KKKKKKhônggggg...!Cả hai người đồng thanh rồi nhanh chóng gắp cho nó thêm một bát thức ăn đầy ú ụ, nó nhìn đám thức ăn mà chỉ muốn xỉu.***Trong phòng làm việc của ba nó...-Tiểu thư! Đây là hồ sơ của tiểu thư cùng với thông tin của trường tiểu thư sẽ theo học!Khác hẳn với dáng vẻ dễ thương lúc trước, giờ gương mặt nó không đọng lại một chút cảm xúc nào, ngồi trên chiếc ghế nhung đen mượt xoay mặt về phía của sổ, không thèm liếc về phía lão Tâm một cái, giọng nó cất lên đầy sự buồn chán:-Bác cứ để lên bàn cho con rồi ra ngoài trước đi, con muốn ở một mình một lát!Lão Tâm biết ý liền đặt tập hồ sơ giày cộp lên mặt bàn gỗ bóng lộn rồi đi ra ngoài, trong phòng lúc này chỉ còn một mình nó và tiếng gõ lên tay ghế bằng gỗ khô khốc vang vọng khắp không gian. Đôi mắt nó dán chặt ra ngoài vườn, nơi cả một vườn hoa hồng xanh đang nở rộ và bao phủ trước mắt nó là những bóng hình đã từng quen
Căn phòng xưa không có nhiều nét thay đổi, vẫn màu trắng tinh khôi, vẫn hương oải hương dịu ngọt, nó như cảm thấy được trở về ngày xưa, cái ngày mà nó nằm trong vòng tay ba mẹ nhõng nhẽo rồi kéo cả anh hai lên ngủ cùng, cái ngày mà sáng sáng nó cố làm con sâu ngủ để ba mẹ và anh hai đến đánh thức.'Cốc cốc...'
Tiếng gõ cửa ngân dài, kèm theo là giọng nói của chị Ngân:
- Sa Sa, ăn cơm nào em!
Nó khẽ đưa tay lau dòng nước mắt trên mặt, với tay lấy một chiếc váy trong tủ, vừa làm vừa nói:
- Đợi em lát, em ra ngay!
Thay đồ xong, nó xuống nhà, chị Ngân và Lão Tâm đã đợi sẵn.
-Tiểu thư-Lão Tâm kéo ghế cho nó xong đứng sang một bên, nó cười nhẹ và bảo Lão:
-Con với bác đâu phải người lạ, bác ngồi xuống ăn cùng con, cả chị Ngân nữa!
Ngần ngừ một lát, Lão cũng ngồi xuống, chị Ngân đi vào bếp bê đồ ăn ra xong cũng ngồi xuống cùng ăn. Cả bữa ăn bác quản gia cùng chị Ngân liên tục hỏi thăm nó làm nó trả lời méo cả miệng, lại còn nói nó càng ngày càng gầy rồi bắt nó ăn bao nhiêu là thức ăn, nó chỉ biết cười méo xẹo, than nhẹ:
-Cứ ở với hai người chắc em thành con heo quá. Làm ơn tha cho em ....!
-KKKKKKhônggggg...!
Cả hai người đồng thanh rồi nhanh chóng gắp cho nó thêm một bát thức ăn đầy ú ụ, nó nhìn đám thức ăn mà chỉ muốn xỉu.
***
Trong phòng làm việc của ba nó...
-Tiểu thư! Đây là hồ sơ của tiểu thư cùng với thông tin của trường tiểu thư sẽ theo học!
Khác hẳn với dáng vẻ dễ thương lúc trước, giờ gương mặt nó không đọng lại một chút cảm xúc nào, ngồi trên chiếc ghế nhung đen mượt xoay mặt về phía của sổ, không thèm liếc về phía lão Tâm một cái, giọng nó cất lên đầy sự buồn chán:
-Bác cứ để lên bàn cho con rồi ra ngoài trước đi, con muốn ở một mình một lát!
Lão Tâm biết ý liền đặt tập hồ sơ giày cộp lên mặt bàn gỗ bóng lộn rồi đi ra ngoài, trong phòng lúc này chỉ còn một mình nó và tiếng gõ lên tay ghế bằng gỗ khô khốc vang vọng khắp không gian. Đôi mắt nó dán chặt ra ngoài vườn, nơi cả một vườn hoa hồng xanh đang nở rộ và bao phủ trước mắt nó là những bóng hình đã từng quen
Thức TỉnhTác giả: Ice*** Nguyễn Ngọc Hải Sa (IQ 350/300) : Một cô gái sở hữu vẻ đẹp thuần khiết và thanh nhã như một thiên thần, tuy mới 17 tuổi nhưng đã hoàn thành khá nhiều bằng đại học của các trường nổi tiếng ở Anh, là con gái của trưởng gia tộc họ Nguyễn Ngọc , thường bị một số kẻ tìm cách hãm hại. *** - Ông già, mau kêu con bé chủ biệt thự này ra đây ! - Các ngươi không được phép hỗn láo, tiểu thư đang mệt nên đã ra nước ngoài chữa trị, các ngươi còn không mau rời đi... -Lão già, định lừa thiếu gia ta hả, con nhỏ tiểu thư các người từ trước tới nay chưa từng bước chân ra ngoài chứ đừng nói đi đâu, nếu lão đã cố tình không nghe thì đừng trách ta ác ! Tên thủ lĩnh vừa dứt lời, ngay lập tức bọn đàn em phía sau liền xông lên, bên ông lão tuy có những người giỏi võ nhưng vì số lượng chênh lệch quá lớn nên không cầm cự được lâu. Trong lúc hai bên đang xảy ra xô xát thì ở trong vườn của căn biệt thự có một thiên sứ đang say giấc nồng. Người con gái yên bình ngủ giữa vườn anh đào hồng rực, mái tóc tím dài… Căn phòng xưa không có nhiều nét thay đổi, vẫn màu trắng tinh khôi, vẫn hương oải hương dịu ngọt, nó như cảm thấy được trở về ngày xưa, cái ngày mà nó nằm trong vòng tay ba mẹ nhõng nhẽo rồi kéo cả anh hai lên ngủ cùng, cái ngày mà sáng sáng nó cố làm con sâu ngủ để ba mẹ và anh hai đến đánh thức.'Cốc cốc...'Tiếng gõ cửa ngân dài, kèm theo là giọng nói của chị Ngân:- Sa Sa, ăn cơm nào em!Nó khẽ đưa tay lau dòng nước mắt trên mặt, với tay lấy một chiếc váy trong tủ, vừa làm vừa nói:- Đợi em lát, em ra ngay!Thay đồ xong, nó xuống nhà, chị Ngân và Lão Tâm đã đợi sẵn.-Tiểu thư-Lão Tâm kéo ghế cho nó xong đứng sang một bên, nó cười nhẹ và bảo Lão:-Con với bác đâu phải người lạ, bác ngồi xuống ăn cùng con, cả chị Ngân nữa!Ngần ngừ một lát, Lão cũng ngồi xuống, chị Ngân đi vào bếp bê đồ ăn ra xong cũng ngồi xuống cùng ăn. Cả bữa ăn bác quản gia cùng chị Ngân liên tục hỏi thăm nó làm nó trả lời méo cả miệng, lại còn nói nó càng ngày càng gầy rồi bắt nó ăn bao nhiêu là thức ăn, nó chỉ biết cười méo xẹo, than nhẹ:-Cứ ở với hai người chắc em thành con heo quá. Làm ơn tha cho em ....!-KKKKKKhônggggg...!Cả hai người đồng thanh rồi nhanh chóng gắp cho nó thêm một bát thức ăn đầy ú ụ, nó nhìn đám thức ăn mà chỉ muốn xỉu.***Trong phòng làm việc của ba nó...-Tiểu thư! Đây là hồ sơ của tiểu thư cùng với thông tin của trường tiểu thư sẽ theo học!Khác hẳn với dáng vẻ dễ thương lúc trước, giờ gương mặt nó không đọng lại một chút cảm xúc nào, ngồi trên chiếc ghế nhung đen mượt xoay mặt về phía của sổ, không thèm liếc về phía lão Tâm một cái, giọng nó cất lên đầy sự buồn chán:-Bác cứ để lên bàn cho con rồi ra ngoài trước đi, con muốn ở một mình một lát!Lão Tâm biết ý liền đặt tập hồ sơ giày cộp lên mặt bàn gỗ bóng lộn rồi đi ra ngoài, trong phòng lúc này chỉ còn một mình nó và tiếng gõ lên tay ghế bằng gỗ khô khốc vang vọng khắp không gian. Đôi mắt nó dán chặt ra ngoài vườn, nơi cả một vườn hoa hồng xanh đang nở rộ và bao phủ trước mắt nó là những bóng hình đã từng quen