Nếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng…
Chương 9
Ai Bắt Nạt Ai?Tác giả: Cúc TiênNếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng… Theo như quan sát, địa thế của ngôi chùa rất có lợi thế cho việc tu tâm dưỡng tính nhưng lại không có lợi thế cho việc lao động công ích. Ở đây được một tuần, mới đầu tôi còn đang sung sướng khi không phải đến trường học hành vất vả, thế nhưng tôi đã sai, một sai lầm nghiêm trọng. Cứ tưởng rằng không phải đi học thì được rong chơi ở đây nào ngờ ở đây còn phải học kinh, học gõ mõ, gõ chuông, học quét sân, rửa bát, lau tượng Phật, tưới cây, chăm sóc vườn rau..vvv..Tôi không muốn chịu đựng nữa, tôi quyết định: Bỏ trốn!Kế hoạch ban đầu là dậy thật sớm chuẩn bị hết đồ đạc lén lút ra đi. Vừa mới nhảy qua tường,tôi choáng khi nhìn thấy trụ trì đang đứng ở trước mặt. Ông ta nở nụ cười bác ái từ bi với tôi“Tiểu Khuê, Tập thể dục buổi sáng là rất có lợi cho sức khỏe, nhưng con đâu cần thiết mang cả một cái va li to như vậy đâu, Tất Thanh, con đem vali của nữ thí chủ trở lại phòng đi”Tôi mở to mắt nhìn chú tiểu kia đang tiến lại phía tôi, dật lấy chiếc vali trong tay đem về chùa. Ngơ ngác nhìn cảnh vật, đưa mắt nhìn trời “Trời ơi, sao trên đời này lại có cao nhân như thế, chạy trốn tưởng thành công rồi mà lại còn bị bắt lại, trời ơi!”Vị Trụ trì cười tươi, xoa đầu tôi, chỉ dạy“Ta không thông minh tới mức đó đâu, chẳng qua là mẹ con vừa gọi điện bảo ta nhanh đến cổng sau, ai ngờ bắt gặp con chạy trốn đấy chứ, mẹ con quả là thông minh”“Mẹ con…chẳng lẽ bà ấy dùng máy GPS, gắn chip vào người con sao? Ôi …quả là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không ai hiểu con bằng mẹ mà”Thôi, tôi đành thuận theo tự nhiên, quay về ngôi chùa kia sống mặc dù tôi không hể muốn*****Ở đây gần một tháng rồi, những cảm xúc nhớ hà, nhớ người thân đã vơi đi từ lâu, tôi thực sự đã quen với cuộc sống nơi nàyBuổi sáng tháng 6 oi bức, mới ngủ dậy đã khiến người ta oi bức khó chịu. Tôi cũng quen với việc dậy sớm, tắm rửa cho thoải mái rồi bắt đầu đọc kinh. Tôi rất thành khẩn, ngày nào cũng chịu khó học thuộc 5,6 trang , cứ như vậy, cả quyển kinh tôi thuộc làu, tôi không cần vừa gõ mõ, vừa coi sách nữaKhi ăn cơm, tôi không chỉ lấy phần cơm cho mình mà còn phụ giúp người khác bưng cơm, bưng canh.Ăn xong, lại hì hục giúp các thầy rửa bát, dọn dẹp phòng ăn. Lấy nước tưới rau, chăm sóc cây phong lan yêu quý của trụ trì, quét sân, rửa rau, mọi việc lớn nhỏ trong chùa đều được tôi tình nguyện đảm nhiệm mà không cần ai sai bảo hay đốc thúcGần chiều, tôi lại cùng với trụ trì ngồi học đánh cờ, trò chuyện, nghe đàm đạo về nhân sinh cuộc sống. Bây giờ, tôi mới thấy, cuộc sống trước kia của tôi chính là tự mình hại mình, sống không có mục đích, không lí tưởng, chỉ biết chọc phá người khác làm trò tiêu khiểnCòn nhớ, thời gian vẫn còn đi học, tôi luôn nằm trong sổ vàng của trường-học sinh cá biệt. Hôm nay không đi học muộn thì ngày mai nhất định phải chọc tức cô giáo dạy vă, đôi khi tôi ngủ gật trong giờ từ tiết đầu cho đến tiết cuối. Thấy đứa nào bắt nạt bạn bè, tôi lại dương oai diễu võ, tẩn cho chúng một trận. Dĩ nhiên, số phận không cho phép tôi quên nhiệm vụ lên phòng thầy giám thị uống chà đá kèm theo bản kiểm điểm.Hồi đó, bản kiểm điểm của tôi chất thành một chồng riêng rẽ, không thể sai vào đâu được. Thầy giám thị hễ nhìn thấy tôi lại u ám nói“Tôi thấy trong cuộc đời làm giám thị của tôi, tôi chưa bao giờ thấy học sinh nữ nào quậy phá như em!”Điều đó thì thầy công nhận hay không thì vẫn là sự thật. Tôi còn nhớ, tôi ghét cô giáo dạy văn lên đã nhây hết mắt mèo khiến cô nổi trận lôi đình, bắt tôi phải mời phụ huynh đến nói chuyện. Thế là tôi tương kế tựu kế, thuê bà bán chà đá đi họp phụ huynh thay. Không ngờ, mẹ tôi biết chuyện nên đã nhốt tôi vào đồn để cảnh cáoLần khác, tôi rảnh không có chuyện gì làm, cúp tiết vào phòng y tế ngủ.May sao gặp ngay thầy giám thị vừa lúc từ nhà vệ sinh đi ra, tôi tay bắt mặt mừng với thầy“Chào thầy, sao bữa nay thầy lại ở phòng y tế, thầy không khỏe ở đâu ạ?”Thầy bảo “Tôi bị đau bụng nên…mà sao em lại ở đây?”Đương nhiên tôi cũng không thể nói với thầy là tôi buồn ngủ nên trốn xuống phòng ý tế, tôi vờ ôm bụng kêu đau, nhăn mày giải thích“Em …em đến tháng..thầy ạ!”Thầy giám thị đỏ mặt nhìn tôi, định quay đi thì tôi vô tình nhìn thấy thấy chưa đóng khóa quần. À, hang Tomy à, cũng được đấy chứ? Tôi tươi cười chụp lại một kiểu coi như làm kỉ niệm rồi post lên diễn đàn của trường. Ai nói tôi mặt dày, trơ tráo cũng không sao, thấy vui là được rồiChẳng mấy chốc, thông tin tôi post lên diễn đàn lại được nhiều người chung mối hận đồng tình, lại còn share trên các diễn đàn khác. Biết chuyện, thầy tức đến đỏ mặt, bắt tôi phải xóa ảnh ngay lập tức.Làm người không thể vuốt mặt mà không nể mũi, tôi đành xóa ảnh sau đó hủy luôn ảnh trong máy. Qua vụ đấy, thầy giám thị hễ nhìn thấy tôi là cứ như gặp ma không bằng. Tôi thấy lạ, chuyện đã qua rồi thầy còn nhớ lại làm gì…..Chuyện cũ ùa về khiến tôi phần nào xúc động, tôi hất mũi cho qua để tiếp tục cố gắng cho hiện tại
Theo như quan sát, địa thế của ngôi chùa rất có lợi thế cho việc tu tâm dưỡng tính nhưng lại không có lợi thế cho việc lao động công ích. Ở đây được một tuần, mới đầu tôi còn đang sung sướng khi không phải đến trường học hành vất vả, thế nhưng tôi đã sai, một sai lầm nghiêm trọng. Cứ tưởng rằng không phải đi học thì được rong chơi ở đây nào ngờ ở đây còn phải học kinh, học gõ mõ, gõ chuông, học quét sân, rửa bát, lau tượng Phật, tưới cây, chăm sóc vườn rau..vvv..Tôi không muốn chịu đựng nữa, tôi quyết định: Bỏ trốn!
Kế hoạch ban đầu là dậy thật sớm chuẩn bị hết đồ đạc lén lút ra đi. Vừa mới nhảy qua tường,tôi choáng khi nhìn thấy trụ trì đang đứng ở trước mặt. Ông ta nở nụ cười bác ái từ bi với tôi
“Tiểu Khuê, Tập thể dục buổi sáng là rất có lợi cho sức khỏe, nhưng con đâu cần thiết mang cả một cái va li to như vậy đâu, Tất Thanh, con đem vali của nữ thí chủ trở lại phòng đi”
Tôi mở to mắt nhìn chú tiểu kia đang tiến lại phía tôi, dật lấy chiếc vali trong tay đem về chùa. Ngơ ngác nhìn cảnh vật, đưa mắt nhìn trời “Trời ơi, sao trên đời này lại có cao nhân như thế, chạy trốn tưởng thành công rồi mà lại còn bị bắt lại, trời ơi!”
Vị Trụ trì cười tươi, xoa đầu tôi, chỉ dạy
“Ta không thông minh tới mức đó đâu, chẳng qua là mẹ con vừa gọi điện bảo ta nhanh đến cổng sau, ai ngờ bắt gặp con chạy trốn đấy chứ, mẹ con quả là thông minh”
“Mẹ con…chẳng lẽ bà ấy dùng máy GPS, gắn chip vào người con sao? Ôi …quả là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không ai hiểu con bằng mẹ mà”
Thôi, tôi đành thuận theo tự nhiên, quay về ngôi chùa kia sống mặc dù tôi không hể muốn
*****
Ở đây gần một tháng rồi, những cảm xúc nhớ hà, nhớ người thân đã vơi đi từ lâu, tôi thực sự đã quen với cuộc sống nơi này
Buổi sáng tháng 6 oi bức, mới ngủ dậy đã khiến người ta oi bức khó chịu. Tôi cũng quen với việc dậy sớm, tắm rửa cho thoải mái rồi bắt đầu đọc kinh. Tôi rất thành khẩn, ngày nào cũng chịu khó học thuộc 5,6 trang , cứ như vậy, cả quyển kinh tôi thuộc làu, tôi không cần vừa gõ mõ, vừa coi sách nữa
Khi ăn cơm, tôi không chỉ lấy phần cơm cho mình mà còn phụ giúp người khác bưng cơm, bưng canh.Ăn xong, lại hì hục giúp các thầy rửa bát, dọn dẹp phòng ăn. Lấy nước tưới rau, chăm sóc cây phong lan yêu quý của trụ trì, quét sân, rửa rau, mọi việc lớn nhỏ trong chùa đều được tôi tình nguyện đảm nhiệm mà không cần ai sai bảo hay đốc thúc
Gần chiều, tôi lại cùng với trụ trì ngồi học đánh cờ, trò chuyện, nghe đàm đạo về nhân sinh cuộc sống. Bây giờ, tôi mới thấy, cuộc sống trước kia của tôi chính là tự mình hại mình, sống không có mục đích, không lí tưởng, chỉ biết chọc phá người khác làm trò tiêu khiển
Còn nhớ, thời gian vẫn còn đi học, tôi luôn nằm trong sổ vàng của trường-học sinh cá biệt. Hôm nay không đi học muộn thì ngày mai nhất định phải chọc tức cô giáo dạy vă, đôi khi tôi ngủ gật trong giờ từ tiết đầu cho đến tiết cuối. Thấy đứa nào bắt nạt bạn bè, tôi lại dương oai diễu võ, tẩn cho chúng một trận. Dĩ nhiên, số phận không cho phép tôi quên nhiệm vụ lên phòng thầy giám thị uống chà đá kèm theo bản kiểm điểm.Hồi đó, bản kiểm điểm của tôi chất thành một chồng riêng rẽ, không thể sai vào đâu được. Thầy giám thị hễ nhìn thấy tôi lại u ám nói
“Tôi thấy trong cuộc đời làm giám thị của tôi, tôi chưa bao giờ thấy học sinh nữ nào quậy phá như em!”
Điều đó thì thầy công nhận hay không thì vẫn là sự thật. Tôi còn nhớ, tôi ghét cô giáo dạy văn lên đã nhây hết mắt mèo khiến cô nổi trận lôi đình, bắt tôi phải mời phụ huynh đến nói chuyện. Thế là tôi tương kế tựu kế, thuê bà bán chà đá đi họp phụ huynh thay. Không ngờ, mẹ tôi biết chuyện nên đã nhốt tôi vào đồn để cảnh cáo
Lần khác, tôi rảnh không có chuyện gì làm, cúp tiết vào phòng y tế ngủ.May sao gặp ngay thầy giám thị vừa lúc từ nhà vệ sinh đi ra, tôi tay bắt mặt mừng với thầy
“Chào thầy, sao bữa nay thầy lại ở phòng y tế, thầy không khỏe ở đâu ạ?”
Thầy bảo “Tôi bị đau bụng nên…mà sao em lại ở đây?”
Đương nhiên tôi cũng không thể nói với thầy là tôi buồn ngủ nên trốn xuống phòng ý tế, tôi vờ ôm bụng kêu đau, nhăn mày giải thích
“Em …em đến tháng..thầy ạ!”
Thầy giám thị đỏ mặt nhìn tôi, định quay đi thì tôi vô tình nhìn thấy thấy chưa đóng khóa quần. À, hang Tomy à, cũng được đấy chứ? Tôi tươi cười chụp lại một kiểu coi như làm kỉ niệm rồi post lên diễn đàn của trường. Ai nói tôi mặt dày, trơ tráo cũng không sao, thấy vui là được rồi
Chẳng mấy chốc, thông tin tôi post lên diễn đàn lại được nhiều người chung mối hận đồng tình, lại còn share trên các diễn đàn khác. Biết chuyện, thầy tức đến đỏ mặt, bắt tôi phải xóa ảnh ngay lập tức.Làm người không thể vuốt mặt mà không nể mũi, tôi đành xóa ảnh sau đó hủy luôn ảnh trong máy. Qua vụ đấy, thầy giám thị hễ nhìn thấy tôi là cứ như gặp ma không bằng. Tôi thấy lạ, chuyện đã qua rồi thầy còn nhớ lại làm gì
…..
Chuyện cũ ùa về khiến tôi phần nào xúc động, tôi hất mũi cho qua để tiếp tục cố gắng cho hiện tại
Ai Bắt Nạt Ai?Tác giả: Cúc TiênNếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng… Theo như quan sát, địa thế của ngôi chùa rất có lợi thế cho việc tu tâm dưỡng tính nhưng lại không có lợi thế cho việc lao động công ích. Ở đây được một tuần, mới đầu tôi còn đang sung sướng khi không phải đến trường học hành vất vả, thế nhưng tôi đã sai, một sai lầm nghiêm trọng. Cứ tưởng rằng không phải đi học thì được rong chơi ở đây nào ngờ ở đây còn phải học kinh, học gõ mõ, gõ chuông, học quét sân, rửa bát, lau tượng Phật, tưới cây, chăm sóc vườn rau..vvv..Tôi không muốn chịu đựng nữa, tôi quyết định: Bỏ trốn!Kế hoạch ban đầu là dậy thật sớm chuẩn bị hết đồ đạc lén lút ra đi. Vừa mới nhảy qua tường,tôi choáng khi nhìn thấy trụ trì đang đứng ở trước mặt. Ông ta nở nụ cười bác ái từ bi với tôi“Tiểu Khuê, Tập thể dục buổi sáng là rất có lợi cho sức khỏe, nhưng con đâu cần thiết mang cả một cái va li to như vậy đâu, Tất Thanh, con đem vali của nữ thí chủ trở lại phòng đi”Tôi mở to mắt nhìn chú tiểu kia đang tiến lại phía tôi, dật lấy chiếc vali trong tay đem về chùa. Ngơ ngác nhìn cảnh vật, đưa mắt nhìn trời “Trời ơi, sao trên đời này lại có cao nhân như thế, chạy trốn tưởng thành công rồi mà lại còn bị bắt lại, trời ơi!”Vị Trụ trì cười tươi, xoa đầu tôi, chỉ dạy“Ta không thông minh tới mức đó đâu, chẳng qua là mẹ con vừa gọi điện bảo ta nhanh đến cổng sau, ai ngờ bắt gặp con chạy trốn đấy chứ, mẹ con quả là thông minh”“Mẹ con…chẳng lẽ bà ấy dùng máy GPS, gắn chip vào người con sao? Ôi …quả là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, không ai hiểu con bằng mẹ mà”Thôi, tôi đành thuận theo tự nhiên, quay về ngôi chùa kia sống mặc dù tôi không hể muốn*****Ở đây gần một tháng rồi, những cảm xúc nhớ hà, nhớ người thân đã vơi đi từ lâu, tôi thực sự đã quen với cuộc sống nơi nàyBuổi sáng tháng 6 oi bức, mới ngủ dậy đã khiến người ta oi bức khó chịu. Tôi cũng quen với việc dậy sớm, tắm rửa cho thoải mái rồi bắt đầu đọc kinh. Tôi rất thành khẩn, ngày nào cũng chịu khó học thuộc 5,6 trang , cứ như vậy, cả quyển kinh tôi thuộc làu, tôi không cần vừa gõ mõ, vừa coi sách nữaKhi ăn cơm, tôi không chỉ lấy phần cơm cho mình mà còn phụ giúp người khác bưng cơm, bưng canh.Ăn xong, lại hì hục giúp các thầy rửa bát, dọn dẹp phòng ăn. Lấy nước tưới rau, chăm sóc cây phong lan yêu quý của trụ trì, quét sân, rửa rau, mọi việc lớn nhỏ trong chùa đều được tôi tình nguyện đảm nhiệm mà không cần ai sai bảo hay đốc thúcGần chiều, tôi lại cùng với trụ trì ngồi học đánh cờ, trò chuyện, nghe đàm đạo về nhân sinh cuộc sống. Bây giờ, tôi mới thấy, cuộc sống trước kia của tôi chính là tự mình hại mình, sống không có mục đích, không lí tưởng, chỉ biết chọc phá người khác làm trò tiêu khiểnCòn nhớ, thời gian vẫn còn đi học, tôi luôn nằm trong sổ vàng của trường-học sinh cá biệt. Hôm nay không đi học muộn thì ngày mai nhất định phải chọc tức cô giáo dạy vă, đôi khi tôi ngủ gật trong giờ từ tiết đầu cho đến tiết cuối. Thấy đứa nào bắt nạt bạn bè, tôi lại dương oai diễu võ, tẩn cho chúng một trận. Dĩ nhiên, số phận không cho phép tôi quên nhiệm vụ lên phòng thầy giám thị uống chà đá kèm theo bản kiểm điểm.Hồi đó, bản kiểm điểm của tôi chất thành một chồng riêng rẽ, không thể sai vào đâu được. Thầy giám thị hễ nhìn thấy tôi lại u ám nói“Tôi thấy trong cuộc đời làm giám thị của tôi, tôi chưa bao giờ thấy học sinh nữ nào quậy phá như em!”Điều đó thì thầy công nhận hay không thì vẫn là sự thật. Tôi còn nhớ, tôi ghét cô giáo dạy văn lên đã nhây hết mắt mèo khiến cô nổi trận lôi đình, bắt tôi phải mời phụ huynh đến nói chuyện. Thế là tôi tương kế tựu kế, thuê bà bán chà đá đi họp phụ huynh thay. Không ngờ, mẹ tôi biết chuyện nên đã nhốt tôi vào đồn để cảnh cáoLần khác, tôi rảnh không có chuyện gì làm, cúp tiết vào phòng y tế ngủ.May sao gặp ngay thầy giám thị vừa lúc từ nhà vệ sinh đi ra, tôi tay bắt mặt mừng với thầy“Chào thầy, sao bữa nay thầy lại ở phòng y tế, thầy không khỏe ở đâu ạ?”Thầy bảo “Tôi bị đau bụng nên…mà sao em lại ở đây?”Đương nhiên tôi cũng không thể nói với thầy là tôi buồn ngủ nên trốn xuống phòng ý tế, tôi vờ ôm bụng kêu đau, nhăn mày giải thích“Em …em đến tháng..thầy ạ!”Thầy giám thị đỏ mặt nhìn tôi, định quay đi thì tôi vô tình nhìn thấy thấy chưa đóng khóa quần. À, hang Tomy à, cũng được đấy chứ? Tôi tươi cười chụp lại một kiểu coi như làm kỉ niệm rồi post lên diễn đàn của trường. Ai nói tôi mặt dày, trơ tráo cũng không sao, thấy vui là được rồiChẳng mấy chốc, thông tin tôi post lên diễn đàn lại được nhiều người chung mối hận đồng tình, lại còn share trên các diễn đàn khác. Biết chuyện, thầy tức đến đỏ mặt, bắt tôi phải xóa ảnh ngay lập tức.Làm người không thể vuốt mặt mà không nể mũi, tôi đành xóa ảnh sau đó hủy luôn ảnh trong máy. Qua vụ đấy, thầy giám thị hễ nhìn thấy tôi là cứ như gặp ma không bằng. Tôi thấy lạ, chuyện đã qua rồi thầy còn nhớ lại làm gì…..Chuyện cũ ùa về khiến tôi phần nào xúc động, tôi hất mũi cho qua để tiếp tục cố gắng cho hiện tại