Nếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng…
Chương 11
Ai Bắt Nạt Ai?Tác giả: Cúc TiênNếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng… Những cánh lan mỏng manh đang bị gió đùa giỡn, nghiêng mình cùng đùa theo, nhìn nó mà tôi chợt nhớ tới papa đại nhân, không biêt giờ này bố đang làm gì? Tự dưng nhớ papa quá!Chắc hẳn papa đang miệt mài vùi đầu vào mớ giấy lộn ở công ty đến nỗi quên cả ăn đây màHồi trước khi bố mẹ tôi chưa li thân, ngày nào bố cũng chỉ chăm chăm tới công việc mà không chăm sóc gia đình, mặc kệ mẹ ở nhà chăm sóc tôi và chị. Vì bố bỏ tôi một mình ở công viên để gặp đối tác quan trọng nào đó, suýt nữa khiến tôi bị bắt cóc nên mẹ ức quá đến tận công ty để hỏi tội*kí ức cũ ùa về*Người phụ nữ với mái tóc hung đỏ hùng hùng hổ hổ kéo theo một đứa bé gái tầm 5 tuổi đang tiến vào công ty Tiền Giang.Vừa bước vào, cô lễ tân vội chặn lại để hỏi chuyện thì người phụ nữ vội tia nhanh ánh mắt tử thần về phía cô ta, cảnh cáo“Khôn hồn thì mau biến nhanh trước mắt tôi, bằng không ngay lập tức nghỉ việc cho tôi”Cô tiếp tân kinh hãi không dám làm gì vì cô biết với giọng không khách khí kiểu này chắc chắn là vị tổng giám đốc phu nhân rồi, thôi thì cứ để cho vàoNgười phụ nữ kia nhanh chóng lên thang máy đi thẳng lên phòng tổng giám đốc.Ngồi trong phòng kia là vị tổng giám đốc trẻ trung, gương mặt ưu tú đang cặm cụi xử lí hàng đống tài liệu trước mặt. Gương mặt anh có vẻ rất mệt mỏi,có vẻ như đã mấy ngày anh không được ngủRầmCánh cửa phòng đổ ập xuốngVị tổng giám đốc kia giật mình, kinh hãi nhìn cô vợ“Bà xã, có chuyện gì mà bữa nay em lại đại giá quang lâm,chẳng phải em có vụ án quan trọng nào đó sao, ghé thăm công ty làm gì vậy?”“Chuyện gì à..chuyện gì ấy hả..sao hôm qua anh bỏ mặc Tiểu Khuê ở công viên mà không dẫn nó về, anh làm bố kiểu gì thế?” Cô vợ tức giận đến tím tái mặt mày, nghiến răng ken kétGiang Hồng Phong thấy vợ đang nổi đóa nên đành bỏ đống tài liệu lại, đến bên dỗ dành vợ“Bà xã, nghe anh nói ne, anh đâu phải cố ý, anh chẳng phải đã sai thư kí Đỗ đến đón con rồi sao, em nổi cáu gì chứ?”Hòa Nhã nhìn chồng, đánh mắt về phía con gái bé bỏng“Tiểu Khuê, con nói xem, lời bố nói có đúng không?”Cô bé đảo tròn mắt, ánh mắt tinh ranh nhìn bố, thản nhiên đáp“Bố đẹp trai à, lần này con không bênh bố đâu nha, người lớn làm sai thì phải nhận, đừng bắt trẻ con nói dối, không tốt đâu” (bố, tại bố không giữ lời hứa, không đưa con đi Tutorba, đừng trách con)Hồng Phong tức giận lườm con gái“Ranh con, con tính hại chết bố đấy hả?”RầmHòa Nhã tức giận đập thật mạnh lên bàn, quát hai bố con“Tôi đã cho anh nói chưa,hả?”Ánh mắt hình viên đạn “Hừ…Giang Hồng Phong…mấy năm nay anh bỏ bê vợ con, suốt ngày chỉ biết đến công việc , tôi nhịn anh để cho êm thấm nhà cửa, thế mà hôm nay anh lại còn dám để Tiểu Khuê một mình ở công viên, nếu tôi không đến thì con đã bị bắt cóc rồi, anh biết không? Chuyện khác tôi có thể nhịn nhưng chuyện này thì tuyệt đối không”Giang Hồng Phong mệt mỏi nhoay nhoay thái dương “bà xã, rốt cuộc em muốn làm sao?”Hòa Nhã nhìn chồng rồi bịt tai Tiểu Khuê lại “Li hôn ngay bây giờ”Nói rồi cô đưa tập giấy đặt trước mặt chồng, tiếp tục nói “ Kí đi..à, ngày mai em sẽ đưa Tiểu Khuê và Tiểu Mai ra Hà Nội công tác và sống ở đó luôn, bao giờ anh cảm thấy gia đình quan trọng hơn công việc thì ra Hà nội tìm mẹ con em”Nói rồi cô dắt theo con gái trở về nhà, dọn dẹp đồ đạc, dẫn theo hai chị em Tiểu Mai, Tiểu Khuê ra Hà Nội sống.Kể từ đó, Giang Hồng Phong cũng không thèm điện thoại hay liên lạc với mẹ con Hòa Nhã, vì thế, trái tim Hòa Nhã đã hóa thép từ lâu**Trở về hiện tại***
Những cánh lan mỏng manh đang bị gió đùa giỡn, nghiêng mình cùng đùa theo, nhìn nó mà tôi chợt nhớ tới papa đại nhân, không biêt giờ này bố đang làm gì? Tự dưng nhớ papa quá!
Chắc hẳn papa đang miệt mài vùi đầu vào mớ giấy lộn ở công ty đến nỗi quên cả ăn đây mà
Hồi trước khi bố mẹ tôi chưa li thân, ngày nào bố cũng chỉ chăm chăm tới công việc mà không chăm sóc gia đình, mặc kệ mẹ ở nhà chăm sóc tôi và chị. Vì bố bỏ tôi một mình ở công viên để gặp đối tác quan trọng nào đó, suýt nữa khiến tôi bị bắt cóc nên mẹ ức quá đến tận công ty để hỏi tội
*kí ức cũ ùa về*
Người phụ nữ với mái tóc hung đỏ hùng hùng hổ hổ kéo theo một đứa bé gái tầm 5 tuổi đang tiến vào công ty Tiền Giang.Vừa bước vào, cô lễ tân vội chặn lại để hỏi chuyện thì người phụ nữ vội tia nhanh ánh mắt tử thần về phía cô ta, cảnh cáo
“Khôn hồn thì mau biến nhanh trước mắt tôi, bằng không ngay lập tức nghỉ việc cho tôi”
Cô tiếp tân kinh hãi không dám làm gì vì cô biết với giọng không khách khí kiểu này chắc chắn là vị tổng giám đốc phu nhân rồi, thôi thì cứ để cho vào
Người phụ nữ kia nhanh chóng lên thang máy đi thẳng lên phòng tổng giám đốc.
Ngồi trong phòng kia là vị tổng giám đốc trẻ trung, gương mặt ưu tú đang cặm cụi xử lí hàng đống tài liệu trước mặt. Gương mặt anh có vẻ rất mệt mỏi,có vẻ như đã mấy ngày anh không được ngủ
Rầm
Cánh cửa phòng đổ ập xuống
Vị tổng giám đốc kia giật mình, kinh hãi nhìn cô vợ
“Bà xã, có chuyện gì mà bữa nay em lại đại giá quang lâm,chẳng phải em có vụ án quan trọng nào đó sao, ghé thăm công ty làm gì vậy?”
“Chuyện gì à..chuyện gì ấy hả..sao hôm qua anh bỏ mặc Tiểu Khuê ở công viên mà không dẫn nó về, anh làm bố kiểu gì thế?” Cô vợ tức giận đến tím tái mặt mày, nghiến răng ken két
Giang Hồng Phong thấy vợ đang nổi đóa nên đành bỏ đống tài liệu lại, đến bên dỗ dành vợ
“Bà xã, nghe anh nói ne, anh đâu phải cố ý, anh chẳng phải đã sai thư kí Đỗ đến đón con rồi sao, em nổi cáu gì chứ?”
Hòa Nhã nhìn chồng, đánh mắt về phía con gái bé bỏng
“Tiểu Khuê, con nói xem, lời bố nói có đúng không?”
Cô bé đảo tròn mắt, ánh mắt tinh ranh nhìn bố, thản nhiên đáp
“Bố đẹp trai à, lần này con không bênh bố đâu nha, người lớn làm sai thì phải nhận, đừng bắt trẻ con nói dối, không tốt đâu” (bố, tại bố không giữ lời hứa, không đưa con đi Tutorba, đừng trách con)
Hồng Phong tức giận lườm con gái
“Ranh con, con tính hại chết bố đấy hả?”
Rầm
Hòa Nhã tức giận đập thật mạnh lên bàn, quát hai bố con
“Tôi đã cho anh nói chưa,hả?”Ánh mắt hình viên đạn “Hừ…Giang Hồng Phong…mấy năm nay anh bỏ bê vợ con, suốt ngày chỉ biết đến công việc , tôi nhịn anh để cho êm thấm nhà cửa, thế mà hôm nay anh lại còn dám để Tiểu Khuê một mình ở công viên, nếu tôi không đến thì con đã bị bắt cóc rồi, anh biết không? Chuyện khác tôi có thể nhịn nhưng chuyện này thì tuyệt đối không”
Giang Hồng Phong mệt mỏi nhoay nhoay thái dương “bà xã, rốt cuộc em muốn làm sao?”
Hòa Nhã nhìn chồng rồi bịt tai Tiểu Khuê lại “Li hôn ngay bây giờ”
Nói rồi cô đưa tập giấy đặt trước mặt chồng, tiếp tục nói “ Kí đi..à, ngày mai em sẽ đưa Tiểu Khuê và Tiểu Mai ra Hà Nội công tác và sống ở đó luôn, bao giờ anh cảm thấy gia đình quan trọng hơn công việc thì ra Hà nội tìm mẹ con em”
Nói rồi cô dắt theo con gái trở về nhà, dọn dẹp đồ đạc, dẫn theo hai chị em Tiểu Mai, Tiểu Khuê ra Hà Nội sống.Kể từ đó, Giang Hồng Phong cũng không thèm điện thoại hay liên lạc với mẹ con Hòa Nhã, vì thế, trái tim Hòa Nhã đã hóa thép từ lâu
**Trở về hiện tại***
Ai Bắt Nạt Ai?Tác giả: Cúc TiênNếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng… Những cánh lan mỏng manh đang bị gió đùa giỡn, nghiêng mình cùng đùa theo, nhìn nó mà tôi chợt nhớ tới papa đại nhân, không biêt giờ này bố đang làm gì? Tự dưng nhớ papa quá!Chắc hẳn papa đang miệt mài vùi đầu vào mớ giấy lộn ở công ty đến nỗi quên cả ăn đây màHồi trước khi bố mẹ tôi chưa li thân, ngày nào bố cũng chỉ chăm chăm tới công việc mà không chăm sóc gia đình, mặc kệ mẹ ở nhà chăm sóc tôi và chị. Vì bố bỏ tôi một mình ở công viên để gặp đối tác quan trọng nào đó, suýt nữa khiến tôi bị bắt cóc nên mẹ ức quá đến tận công ty để hỏi tội*kí ức cũ ùa về*Người phụ nữ với mái tóc hung đỏ hùng hùng hổ hổ kéo theo một đứa bé gái tầm 5 tuổi đang tiến vào công ty Tiền Giang.Vừa bước vào, cô lễ tân vội chặn lại để hỏi chuyện thì người phụ nữ vội tia nhanh ánh mắt tử thần về phía cô ta, cảnh cáo“Khôn hồn thì mau biến nhanh trước mắt tôi, bằng không ngay lập tức nghỉ việc cho tôi”Cô tiếp tân kinh hãi không dám làm gì vì cô biết với giọng không khách khí kiểu này chắc chắn là vị tổng giám đốc phu nhân rồi, thôi thì cứ để cho vàoNgười phụ nữ kia nhanh chóng lên thang máy đi thẳng lên phòng tổng giám đốc.Ngồi trong phòng kia là vị tổng giám đốc trẻ trung, gương mặt ưu tú đang cặm cụi xử lí hàng đống tài liệu trước mặt. Gương mặt anh có vẻ rất mệt mỏi,có vẻ như đã mấy ngày anh không được ngủRầmCánh cửa phòng đổ ập xuốngVị tổng giám đốc kia giật mình, kinh hãi nhìn cô vợ“Bà xã, có chuyện gì mà bữa nay em lại đại giá quang lâm,chẳng phải em có vụ án quan trọng nào đó sao, ghé thăm công ty làm gì vậy?”“Chuyện gì à..chuyện gì ấy hả..sao hôm qua anh bỏ mặc Tiểu Khuê ở công viên mà không dẫn nó về, anh làm bố kiểu gì thế?” Cô vợ tức giận đến tím tái mặt mày, nghiến răng ken kétGiang Hồng Phong thấy vợ đang nổi đóa nên đành bỏ đống tài liệu lại, đến bên dỗ dành vợ“Bà xã, nghe anh nói ne, anh đâu phải cố ý, anh chẳng phải đã sai thư kí Đỗ đến đón con rồi sao, em nổi cáu gì chứ?”Hòa Nhã nhìn chồng, đánh mắt về phía con gái bé bỏng“Tiểu Khuê, con nói xem, lời bố nói có đúng không?”Cô bé đảo tròn mắt, ánh mắt tinh ranh nhìn bố, thản nhiên đáp“Bố đẹp trai à, lần này con không bênh bố đâu nha, người lớn làm sai thì phải nhận, đừng bắt trẻ con nói dối, không tốt đâu” (bố, tại bố không giữ lời hứa, không đưa con đi Tutorba, đừng trách con)Hồng Phong tức giận lườm con gái“Ranh con, con tính hại chết bố đấy hả?”RầmHòa Nhã tức giận đập thật mạnh lên bàn, quát hai bố con“Tôi đã cho anh nói chưa,hả?”Ánh mắt hình viên đạn “Hừ…Giang Hồng Phong…mấy năm nay anh bỏ bê vợ con, suốt ngày chỉ biết đến công việc , tôi nhịn anh để cho êm thấm nhà cửa, thế mà hôm nay anh lại còn dám để Tiểu Khuê một mình ở công viên, nếu tôi không đến thì con đã bị bắt cóc rồi, anh biết không? Chuyện khác tôi có thể nhịn nhưng chuyện này thì tuyệt đối không”Giang Hồng Phong mệt mỏi nhoay nhoay thái dương “bà xã, rốt cuộc em muốn làm sao?”Hòa Nhã nhìn chồng rồi bịt tai Tiểu Khuê lại “Li hôn ngay bây giờ”Nói rồi cô đưa tập giấy đặt trước mặt chồng, tiếp tục nói “ Kí đi..à, ngày mai em sẽ đưa Tiểu Khuê và Tiểu Mai ra Hà Nội công tác và sống ở đó luôn, bao giờ anh cảm thấy gia đình quan trọng hơn công việc thì ra Hà nội tìm mẹ con em”Nói rồi cô dắt theo con gái trở về nhà, dọn dẹp đồ đạc, dẫn theo hai chị em Tiểu Mai, Tiểu Khuê ra Hà Nội sống.Kể từ đó, Giang Hồng Phong cũng không thèm điện thoại hay liên lạc với mẹ con Hòa Nhã, vì thế, trái tim Hòa Nhã đã hóa thép từ lâu**Trở về hiện tại***