Nếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng…
Chương 15
Ai Bắt Nạt Ai?Tác giả: Cúc TiênNếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng… Sau khi về nhà, tôi trở lại thành cú đêm với mấy cuốn tiểu thuyết các thím giới thiệu trên diễn đàn. Ngày nào cũng như giờ nào, tôi hầu như không ra khỏi phòng đi nhảy nhót hay tập luyện võ vẽ gì chỉ suốt ngày đọc truyện xuyên Việt.Đang trong tháng hè, may mà không phải đi học thêm nên tôi cứu ru rú trong phòng cặm cụi với chiếc IpadThỉnh thoảng, tôi có ra khỏi phòng lấy chút đồ ăn hoặc nước uống rồi chạy biến vào vỏ ốc của mình.Mama đại nhân dạo này cũng bận, chẳng có thời gian về nhà để quản tôi, chị Mai thì kêu là lên lớp 12 rồi phải chăm chỉ học một chút để đi thi đại học nên bận đi học thêm cả ngày, mãi đến tối mới có thời gian nghỉ ngơi.Haizz..mọi người ai cũng bận, tôi cũng bận cả ngày lẫn đêm.Bữa nay, cô giáo phụ đạo hóa bị ốm nên chị Mai không phải đi học, chị liền sang phòng tôi quan tâm một chút“Nhóc, em làm cái gì mà ru rú ở trong phòng suốt vậy?”Tôi hồn nhiên nhìn chị“Chị bận bịu học hành , làm em gái như em nào dám chểnh mảng đi chơi,em bây giờ bận bù cả đầu ra này…sung sướng gì!”Mai xoa đầu tôi mỉm cười đôn hậu, sau đó tiện tay dật cái Ipad trong tay tôi đem ra ngoài, nhân tiện dặn dò“Bận thì cho chị mượn ipad dùng, em lấy điện thoại mà lên mạng đi”Tôi méo sệch mặt. Điện thoại tan hoang từ lâu rồi còn đâu mà lên mạng, hixNhắc tới điện thoại mới nhớ, Gia Kỳ chưa đền tôi điện thoại, tôi phải đi kiếm hắn tính sổKhoác vội cái áo, tôi nhanh chóng rời nhà“Tiểu Khuê, đi đâu vậy?” Chị Mai“Chị coi nhà nha, thay mặt trưởng ban thanh tra kinh tế bắt tên ôn thần nhà chị đền mạng cho dế yêu của em” tôi“Bao giờ em về?” Chị mai“Hừ, bao giờ em ăn vạ thành công thì em mới về, em đi đây!”Chào tạm biệt chị, tôi phóng một mạch đến nhà hắn với tốc độ bàn thờ.Nhìn cổng đã khóa, tôi điên tiết dùng sức đạp cổng một cái cho bõ tức.Tên này quả là thần thông quảng đại, biết tôi đến đòi nợ nên đi chạy tị nạn rồi chứ gì.Được lắm, Gia kỳ, dù phải càn quét cả thành phố này tôi nhất định phải tìm ra cậu, bắt cậu đền mạng cho em dế của tôiKhông còn cách nào, tôi đành ngồi chờ hắn ở cổng.Đến gần trưa, trời vừa nắng, vừa nóng, tôi cũng mệt đìa ra, không còn sức nữa, thôi ngồi xuống nghỉ ngơi chút. May sao có cô lao công đi qua cho mượn cái nón đội tạm cho đỡ nắngTôi đặt nón xuống đất dự định đến ghế đá bên kia ngồi thì bỗng có một đồng 500k rơi ngay xuống nón..Tôi hóa đá tại chỗTôi không phải là ăn xinTôi càng không phải bang chủ cái bangNên theo bản năng ,tay cầm tiền luôn. Tự dưng lại có 500k từ trên trời rơi xuống, không uổng công ngồi đây từ nãy đến giờ. Tôi ôm cằm suy tư “Ái chà, xem ra nếu lập thành băng nhóm rồi ngồi đại ở đâu đó, ngả nón ra là có tiền rơi xuống thì chẳng mấy chốc sẽ thành tỉ phú ăn xin..ha ha”Cười trong ngây ngốc, tôi dơ đồng 500k lên xem có phải tiền thật hay tiền giảTôi hóa đá toàn tập.Tim không nghe nhịp đập, liệu tôi đã chết rồi sao?Cậu ta, , sao cậu ta lại ở đây?
Sau khi về nhà, tôi trở lại thành cú đêm với mấy cuốn tiểu thuyết các thím giới thiệu trên diễn đàn. Ngày nào cũng như giờ nào, tôi hầu như không ra khỏi phòng đi nhảy nhót hay tập luyện võ vẽ gì chỉ suốt ngày đọc truyện xuyên Việt.
Đang trong tháng hè, may mà không phải đi học thêm nên tôi cứu ru rú trong phòng cặm cụi với chiếc Ipad
Thỉnh thoảng, tôi có ra khỏi phòng lấy chút đồ ăn hoặc nước uống rồi chạy biến vào vỏ ốc của mình.Mama đại nhân dạo này cũng bận, chẳng có thời gian về nhà để quản tôi, chị Mai thì kêu là lên lớp 12 rồi phải chăm chỉ học một chút để đi thi đại học nên bận đi học thêm cả ngày, mãi đến tối mới có thời gian nghỉ ngơi
.Haizz..mọi người ai cũng bận, tôi cũng bận cả ngày lẫn đêm.
Bữa nay, cô giáo phụ đạo hóa bị ốm nên chị Mai không phải đi học, chị liền sang phòng tôi quan tâm một chút
“Nhóc, em làm cái gì mà ru rú ở trong phòng suốt vậy?”
Tôi hồn nhiên nhìn chị
“Chị bận bịu học hành , làm em gái như em nào dám chểnh mảng đi chơi,em bây giờ bận bù cả đầu ra này…sung sướng gì!”
Mai xoa đầu tôi mỉm cười đôn hậu, sau đó tiện tay dật cái Ipad trong tay tôi đem ra ngoài, nhân tiện dặn dò
“Bận thì cho chị mượn ipad dùng, em lấy điện thoại mà lên mạng đi”
Tôi méo sệch mặt. Điện thoại tan hoang từ lâu rồi còn đâu mà lên mạng, hix
Nhắc tới điện thoại mới nhớ, Gia Kỳ chưa đền tôi điện thoại, tôi phải đi kiếm hắn tính sổ
Khoác vội cái áo, tôi nhanh chóng rời nhà
“Tiểu Khuê, đi đâu vậy?” Chị Mai
“Chị coi nhà nha, thay mặt trưởng ban thanh tra kinh tế bắt tên ôn thần nhà chị đền mạng cho dế yêu của em” tôi
“Bao giờ em về?” Chị mai
“Hừ, bao giờ em ăn vạ thành công thì em mới về, em đi đây!”
Chào tạm biệt chị, tôi phóng một mạch đến nhà hắn với tốc độ bàn thờ.Nhìn cổng đã khóa, tôi điên tiết dùng sức đạp cổng một cái cho bõ tức.
Tên này quả là thần thông quảng đại, biết tôi đến đòi nợ nên đi chạy tị nạn rồi chứ gì.Được lắm, Gia kỳ, dù phải càn quét cả thành phố này tôi nhất định phải tìm ra cậu, bắt cậu đền mạng cho em dế của tôi
Không còn cách nào, tôi đành ngồi chờ hắn ở cổng.Đến gần trưa, trời vừa nắng, vừa nóng, tôi cũng mệt đìa ra, không còn sức nữa, thôi ngồi xuống nghỉ ngơi chút. May sao có cô lao công đi qua cho mượn cái nón đội tạm cho đỡ nắng
Tôi đặt nón xuống đất dự định đến ghế đá bên kia ngồi thì bỗng có một đồng 500k rơi ngay xuống nón..Tôi hóa đá tại chỗ
Tôi không phải là ăn xin
Tôi càng không phải bang chủ cái bang
Nên theo bản năng ,tay cầm tiền luôn. Tự dưng lại có 500k từ trên trời rơi xuống, không uổng công ngồi đây từ nãy đến giờ. Tôi ôm cằm suy tư “Ái chà, xem ra nếu lập thành băng nhóm rồi ngồi đại ở đâu đó, ngả nón ra là có tiền rơi xuống thì chẳng mấy chốc sẽ thành tỉ phú ăn xin..ha ha”
Cười trong ngây ngốc, tôi dơ đồng 500k lên xem có phải tiền thật hay tiền giả
Tôi hóa đá toàn tập.
Tim không nghe nhịp đập, liệu tôi đã chết rồi sao?
Cậu ta, , sao cậu ta lại ở đây?
Ai Bắt Nạt Ai?Tác giả: Cúc TiênNếu trước kia có một điều ước, tôi ước tôi có một trăm điều ước Còn bây giờ, nếu có trăm điều ước tôi chỉ ước tôi có thể bắt nạt Trần Gia Kỳ dù phải chấp nhận bất cứ giá nào. Quả nhiên, điều ước đã thành hiện thực nhưng cái giá mà tôi phải trả là lấy thân báo đáp, làm vợ Trần Gia Kỳ Mấy tuần trước, tôi có ghé qua nhà chị Tiểu Mai, tôi than vãn với chị thì bị chị lừ mắt bảo rằng “Thế mà hồi trước có đứa nào mỗi lần tới sinh nhật lại lẩm nhẩm là chỉ cần lấy được Gia Kỳ, em chấp nhận bất cứ giá nào mà, bây giờ than vãn gì nữa” Đâu có, tôi ước thế bao giờ “Chắc chị nhầm rồi, em nói thế hồi nào?” “Hừ, óc heo nhà em, quả là Gia Kỳ rất thương em, đến cả em nói câu gì nó cũng nhớ như in, chẳng bù cho em..đến bây giờ chị vẫn thắc mắc, tại sao người như Gia Kỳ lại đồng ý chịu lấy em..?” Biết trước chị nói câu này, tôi không nên nhắc tới Gia Kỳ trước mặt chị cho xong Dạo này, tôi rảnh tới mức không có chuyện gì làm, ông xã nhà tôi còn rảnh tới mức không có chuyện gì làm nên nói rằng hai vợ chồng… Sau khi về nhà, tôi trở lại thành cú đêm với mấy cuốn tiểu thuyết các thím giới thiệu trên diễn đàn. Ngày nào cũng như giờ nào, tôi hầu như không ra khỏi phòng đi nhảy nhót hay tập luyện võ vẽ gì chỉ suốt ngày đọc truyện xuyên Việt.Đang trong tháng hè, may mà không phải đi học thêm nên tôi cứu ru rú trong phòng cặm cụi với chiếc IpadThỉnh thoảng, tôi có ra khỏi phòng lấy chút đồ ăn hoặc nước uống rồi chạy biến vào vỏ ốc của mình.Mama đại nhân dạo này cũng bận, chẳng có thời gian về nhà để quản tôi, chị Mai thì kêu là lên lớp 12 rồi phải chăm chỉ học một chút để đi thi đại học nên bận đi học thêm cả ngày, mãi đến tối mới có thời gian nghỉ ngơi.Haizz..mọi người ai cũng bận, tôi cũng bận cả ngày lẫn đêm.Bữa nay, cô giáo phụ đạo hóa bị ốm nên chị Mai không phải đi học, chị liền sang phòng tôi quan tâm một chút“Nhóc, em làm cái gì mà ru rú ở trong phòng suốt vậy?”Tôi hồn nhiên nhìn chị“Chị bận bịu học hành , làm em gái như em nào dám chểnh mảng đi chơi,em bây giờ bận bù cả đầu ra này…sung sướng gì!”Mai xoa đầu tôi mỉm cười đôn hậu, sau đó tiện tay dật cái Ipad trong tay tôi đem ra ngoài, nhân tiện dặn dò“Bận thì cho chị mượn ipad dùng, em lấy điện thoại mà lên mạng đi”Tôi méo sệch mặt. Điện thoại tan hoang từ lâu rồi còn đâu mà lên mạng, hixNhắc tới điện thoại mới nhớ, Gia Kỳ chưa đền tôi điện thoại, tôi phải đi kiếm hắn tính sổKhoác vội cái áo, tôi nhanh chóng rời nhà“Tiểu Khuê, đi đâu vậy?” Chị Mai“Chị coi nhà nha, thay mặt trưởng ban thanh tra kinh tế bắt tên ôn thần nhà chị đền mạng cho dế yêu của em” tôi“Bao giờ em về?” Chị mai“Hừ, bao giờ em ăn vạ thành công thì em mới về, em đi đây!”Chào tạm biệt chị, tôi phóng một mạch đến nhà hắn với tốc độ bàn thờ.Nhìn cổng đã khóa, tôi điên tiết dùng sức đạp cổng một cái cho bõ tức.Tên này quả là thần thông quảng đại, biết tôi đến đòi nợ nên đi chạy tị nạn rồi chứ gì.Được lắm, Gia kỳ, dù phải càn quét cả thành phố này tôi nhất định phải tìm ra cậu, bắt cậu đền mạng cho em dế của tôiKhông còn cách nào, tôi đành ngồi chờ hắn ở cổng.Đến gần trưa, trời vừa nắng, vừa nóng, tôi cũng mệt đìa ra, không còn sức nữa, thôi ngồi xuống nghỉ ngơi chút. May sao có cô lao công đi qua cho mượn cái nón đội tạm cho đỡ nắngTôi đặt nón xuống đất dự định đến ghế đá bên kia ngồi thì bỗng có một đồng 500k rơi ngay xuống nón..Tôi hóa đá tại chỗTôi không phải là ăn xinTôi càng không phải bang chủ cái bangNên theo bản năng ,tay cầm tiền luôn. Tự dưng lại có 500k từ trên trời rơi xuống, không uổng công ngồi đây từ nãy đến giờ. Tôi ôm cằm suy tư “Ái chà, xem ra nếu lập thành băng nhóm rồi ngồi đại ở đâu đó, ngả nón ra là có tiền rơi xuống thì chẳng mấy chốc sẽ thành tỉ phú ăn xin..ha ha”Cười trong ngây ngốc, tôi dơ đồng 500k lên xem có phải tiền thật hay tiền giảTôi hóa đá toàn tập.Tim không nghe nhịp đập, liệu tôi đã chết rồi sao?Cậu ta, , sao cậu ta lại ở đây?