Tác giả:

Ngày 26-Tháng 8-Năm 2015 Hôm nay,cái ngày mà cả đất nước à không cả quả đất đón nhận thêm 1 sinh linh bé nhỏ mới vừa chào đời và quan trọng hơn cả là bắt đầu từ ngày hôm nay tôi Châu Khả Ái đã chính thức đã làm mẹ với cái tuổi 15 cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà đã làm mẹ.Khi sinh con ra và khi nhìn mấy chị sản phụ chung phòng thấy họ có chồng con họ có cha mà sao lòng tôi nó nghẹn nghẹn sao ý.Nghĩ đi nghĩ lại thấy tội cho nhóc con của tôi sinh ra trên đời mà chẳng biết pa nó là ai?Tôi ước gì sau này khi con biết nói,tôi mong cho nó không biết nói tiếng“Papa”vì nếu nó nói thì trong lòng tôi cảm thấy ray rức có lỗi với con lắm và càng mong là sau này con đừng hỏi tôi là:“Mẹ ơi,pa con đâu sao ko ở với con?”thì tôi càng thấy thương nó hơn vì ngay cả tôi cũng chả biết cha nó là ai mà sao nó biết được,tốt nhất là nó không biết thằng cha nó là ai. Tôi đã từng đọc truyện“Nhật ký làm mẹ”tôi thấy nữ nhân vật chính trong truyện rất giống tôi nhưng chị ấy tốt số hơn tôi là chị ấy mang thai vào…

Chương 2: Hồi tưởng về quá khứ

Nhật Ký Làm Mẹ Khi Mới 15 TuổiTác giả: RubyNgày 26-Tháng 8-Năm 2015 Hôm nay,cái ngày mà cả đất nước à không cả quả đất đón nhận thêm 1 sinh linh bé nhỏ mới vừa chào đời và quan trọng hơn cả là bắt đầu từ ngày hôm nay tôi Châu Khả Ái đã chính thức đã làm mẹ với cái tuổi 15 cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà đã làm mẹ.Khi sinh con ra và khi nhìn mấy chị sản phụ chung phòng thấy họ có chồng con họ có cha mà sao lòng tôi nó nghẹn nghẹn sao ý.Nghĩ đi nghĩ lại thấy tội cho nhóc con của tôi sinh ra trên đời mà chẳng biết pa nó là ai?Tôi ước gì sau này khi con biết nói,tôi mong cho nó không biết nói tiếng“Papa”vì nếu nó nói thì trong lòng tôi cảm thấy ray rức có lỗi với con lắm và càng mong là sau này con đừng hỏi tôi là:“Mẹ ơi,pa con đâu sao ko ở với con?”thì tôi càng thấy thương nó hơn vì ngay cả tôi cũng chả biết cha nó là ai mà sao nó biết được,tốt nhất là nó không biết thằng cha nó là ai. Tôi đã từng đọc truyện“Nhật ký làm mẹ”tôi thấy nữ nhân vật chính trong truyện rất giống tôi nhưng chị ấy tốt số hơn tôi là chị ấy mang thai vào… Ngày 12-Tháng 6-Năm 2014Hôm đó là ngày sinh nhật của nhỏ pạn thân và cũng như là ngày định mệnh của cuộc đời tôi.Cái ngày mà tôi mất đi sự trong trắng của một đời con gái,mất đi vẻ hồn nhiên,cute của tôi.Gia Như là con pạn thân của tôi khi tôi bắt đầu bước chân vào cấp 2.Hôm đó,tôi đi dự sinh nhật nó,tôi diện bộ đầm trắng trang nhã làm tôn lên nước da trắng hồng của tôi.Trông tôi dễ thương ra phếch ý.Trong suốt cả 1 buổi sinh nhật con Gia Như chả thèm để ý hay quan tâm nói chuyện với tôi gì cả mà tôi cũng chả cần,tôi chỉ để ý tới Quốc Bảo người con trai mà tôi đã yêu thầm trong suốt 4 năm qua kể từ khi tôi gặp cậu ấy tại căn-tin ngay từ buổi học đầu tiên nó giống như là tiếng sét ái tình ý vừa mới gặp là tim tôi đập loạn xạ lun.Sau một hồi đu đưa theo tiếng nhạc sàn cực mạnh thì tôi cầm ly rượi của mình lên và uống một hơi.Khoảng 5 phút sau,tôi cảm thấy cái hơi choáng ván,cái đầu muốn nổ tung và trong người nóng nực bức rức khó chịu lắm.Lúc đó tôi mới nhận ra là mình bị chuốc thuốc ngủ,đang mơ mơ màng màng thì tôi có cảm giác cả cơ thể như được ai đó đang bế lên và tôi còn có cảm giác khi vừa bị bế lên được chừng khoảng 2 phút thì có một cảm giác như là có ai đó đang đánh nhau thì phải nhưng rồi sau đó tôi chẳng cảm nhận và nhớ gì nữa vì tôi đã đưa vào một giấc ngủ ngon.Sáng hôm sau,tôi thức dậy đầu còn đang mơ màng thì nhìn vô đồng hồ mới 4h30’.Bây giờ tôi phát hiện ra là mình ngủ lại quán và trên người tôi không một miếng vải che thân đáng ngạc nhiên hơn là tôi đang qua đêm với một người con trai cũng không một mảnh vải che thân như tôi.Tôi sợ hãi cầm lấy đồ chạy một mạch vô nhà vệ sinh thay đồ sau đó là ra xem mặt tên b**n th** nào dám chuốc thuốc mê và qua đêm với cô thì hắn cựa mình làm tôi sợ chết khiếp liền chạy một mạch ra về.Vừa đi tôi vừa nghĩ“Biết hôm qua không đi là ổn rồi,sự trong trắng,sự thuần khiết của mình phải làm sao bây giờ”hàng ngàn câu hỏi đặt ra trong đầu tôi mà tôi chẳng tìm ra câu trả lời.

Ngày 12-Tháng 6-Năm 2014

Hôm đó là ngày sinh nhật của nhỏ pạn thân và cũng như là ngày định mệnh của cuộc đời tôi.Cái ngày mà tôi mất đi sự trong trắng của một đời con gái,mất đi vẻ hồn nhiên,cute của tôi.

Gia Như là con pạn thân của tôi khi tôi bắt đầu bước chân vào cấp 2.Hôm đó,tôi đi dự sinh nhật nó,tôi diện bộ đầm trắng trang nhã làm tôn lên nước da trắng hồng của tôi.Trông tôi dễ thương ra phếch ý.Trong suốt cả 1 buổi sinh nhật con Gia Như chả thèm để ý hay quan tâm nói chuyện với tôi gì cả mà tôi cũng chả cần,tôi chỉ để ý tới Quốc Bảo người con trai mà tôi đã yêu thầm trong suốt 4 năm qua kể từ khi tôi gặp cậu ấy tại căn-tin ngay từ buổi học đầu tiên nó giống như là tiếng sét ái tình ý vừa mới gặp là tim tôi đập loạn xạ lun.

Sau một hồi đu đưa theo tiếng nhạc sàn cực mạnh thì tôi cầm ly rượi của mình lên và uống một hơi.Khoảng 5 phút sau,tôi cảm thấy cái hơi choáng ván,cái đầu muốn nổ tung và trong người nóng nực bức rức khó chịu lắm.Lúc đó tôi mới nhận ra là mình bị chuốc thuốc ngủ,đang mơ mơ màng màng thì tôi có cảm giác cả cơ thể như được ai đó đang bế lên và tôi còn có cảm giác khi vừa bị bế lên được chừng khoảng 2 phút thì có một cảm giác như là có ai đó đang đánh nhau thì phải nhưng rồi sau đó tôi chẳng cảm nhận và nhớ gì nữa vì tôi đã đưa vào một giấc ngủ ngon.

Sáng hôm sau,tôi thức dậy đầu còn đang mơ màng thì nhìn vô đồng hồ mới 4h30’.Bây giờ tôi phát hiện ra là mình ngủ lại quán và trên người tôi không một miếng vải che thân đáng ngạc nhiên hơn là tôi đang qua đêm với một người con trai cũng không một mảnh vải che thân như tôi.Tôi sợ hãi cầm lấy đồ chạy một mạch vô nhà vệ sinh thay đồ sau đó là ra xem mặt tên b**n th** nào dám chuốc thuốc mê và qua đêm với cô thì hắn cựa mình làm tôi sợ chết khiếp liền chạy một mạch ra về.Vừa đi tôi vừa nghĩ“Biết hôm qua không đi là ổn rồi,sự trong trắng,sự thuần khiết của mình phải làm sao bây giờ”hàng ngàn câu hỏi đặt ra trong đầu tôi mà tôi chẳng tìm ra câu trả lời.

Nhật Ký Làm Mẹ Khi Mới 15 TuổiTác giả: RubyNgày 26-Tháng 8-Năm 2015 Hôm nay,cái ngày mà cả đất nước à không cả quả đất đón nhận thêm 1 sinh linh bé nhỏ mới vừa chào đời và quan trọng hơn cả là bắt đầu từ ngày hôm nay tôi Châu Khả Ái đã chính thức đã làm mẹ với cái tuổi 15 cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà đã làm mẹ.Khi sinh con ra và khi nhìn mấy chị sản phụ chung phòng thấy họ có chồng con họ có cha mà sao lòng tôi nó nghẹn nghẹn sao ý.Nghĩ đi nghĩ lại thấy tội cho nhóc con của tôi sinh ra trên đời mà chẳng biết pa nó là ai?Tôi ước gì sau này khi con biết nói,tôi mong cho nó không biết nói tiếng“Papa”vì nếu nó nói thì trong lòng tôi cảm thấy ray rức có lỗi với con lắm và càng mong là sau này con đừng hỏi tôi là:“Mẹ ơi,pa con đâu sao ko ở với con?”thì tôi càng thấy thương nó hơn vì ngay cả tôi cũng chả biết cha nó là ai mà sao nó biết được,tốt nhất là nó không biết thằng cha nó là ai. Tôi đã từng đọc truyện“Nhật ký làm mẹ”tôi thấy nữ nhân vật chính trong truyện rất giống tôi nhưng chị ấy tốt số hơn tôi là chị ấy mang thai vào… Ngày 12-Tháng 6-Năm 2014Hôm đó là ngày sinh nhật của nhỏ pạn thân và cũng như là ngày định mệnh của cuộc đời tôi.Cái ngày mà tôi mất đi sự trong trắng của một đời con gái,mất đi vẻ hồn nhiên,cute của tôi.Gia Như là con pạn thân của tôi khi tôi bắt đầu bước chân vào cấp 2.Hôm đó,tôi đi dự sinh nhật nó,tôi diện bộ đầm trắng trang nhã làm tôn lên nước da trắng hồng của tôi.Trông tôi dễ thương ra phếch ý.Trong suốt cả 1 buổi sinh nhật con Gia Như chả thèm để ý hay quan tâm nói chuyện với tôi gì cả mà tôi cũng chả cần,tôi chỉ để ý tới Quốc Bảo người con trai mà tôi đã yêu thầm trong suốt 4 năm qua kể từ khi tôi gặp cậu ấy tại căn-tin ngay từ buổi học đầu tiên nó giống như là tiếng sét ái tình ý vừa mới gặp là tim tôi đập loạn xạ lun.Sau một hồi đu đưa theo tiếng nhạc sàn cực mạnh thì tôi cầm ly rượi của mình lên và uống một hơi.Khoảng 5 phút sau,tôi cảm thấy cái hơi choáng ván,cái đầu muốn nổ tung và trong người nóng nực bức rức khó chịu lắm.Lúc đó tôi mới nhận ra là mình bị chuốc thuốc ngủ,đang mơ mơ màng màng thì tôi có cảm giác cả cơ thể như được ai đó đang bế lên và tôi còn có cảm giác khi vừa bị bế lên được chừng khoảng 2 phút thì có một cảm giác như là có ai đó đang đánh nhau thì phải nhưng rồi sau đó tôi chẳng cảm nhận và nhớ gì nữa vì tôi đã đưa vào một giấc ngủ ngon.Sáng hôm sau,tôi thức dậy đầu còn đang mơ màng thì nhìn vô đồng hồ mới 4h30’.Bây giờ tôi phát hiện ra là mình ngủ lại quán và trên người tôi không một miếng vải che thân đáng ngạc nhiên hơn là tôi đang qua đêm với một người con trai cũng không một mảnh vải che thân như tôi.Tôi sợ hãi cầm lấy đồ chạy một mạch vô nhà vệ sinh thay đồ sau đó là ra xem mặt tên b**n th** nào dám chuốc thuốc mê và qua đêm với cô thì hắn cựa mình làm tôi sợ chết khiếp liền chạy một mạch ra về.Vừa đi tôi vừa nghĩ“Biết hôm qua không đi là ổn rồi,sự trong trắng,sự thuần khiết của mình phải làm sao bây giờ”hàng ngàn câu hỏi đặt ra trong đầu tôi mà tôi chẳng tìm ra câu trả lời.

Chương 2: Hồi tưởng về quá khứ