Ngày 26-Tháng 8-Năm 2015 Hôm nay,cái ngày mà cả đất nước à không cả quả đất đón nhận thêm 1 sinh linh bé nhỏ mới vừa chào đời và quan trọng hơn cả là bắt đầu từ ngày hôm nay tôi Châu Khả Ái đã chính thức đã làm mẹ với cái tuổi 15 cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà đã làm mẹ.Khi sinh con ra và khi nhìn mấy chị sản phụ chung phòng thấy họ có chồng con họ có cha mà sao lòng tôi nó nghẹn nghẹn sao ý.Nghĩ đi nghĩ lại thấy tội cho nhóc con của tôi sinh ra trên đời mà chẳng biết pa nó là ai?Tôi ước gì sau này khi con biết nói,tôi mong cho nó không biết nói tiếng“Papa”vì nếu nó nói thì trong lòng tôi cảm thấy ray rức có lỗi với con lắm và càng mong là sau này con đừng hỏi tôi là:“Mẹ ơi,pa con đâu sao ko ở với con?”thì tôi càng thấy thương nó hơn vì ngay cả tôi cũng chả biết cha nó là ai mà sao nó biết được,tốt nhất là nó không biết thằng cha nó là ai. Tôi đã từng đọc truyện“Nhật ký làm mẹ”tôi thấy nữ nhân vật chính trong truyện rất giống tôi nhưng chị ấy tốt số hơn tôi là chị ấy mang thai vào…
Chương 12: Biết điểm thi học kỳ
Nhật Ký Làm Mẹ Khi Mới 15 TuổiTác giả: RubyNgày 26-Tháng 8-Năm 2015 Hôm nay,cái ngày mà cả đất nước à không cả quả đất đón nhận thêm 1 sinh linh bé nhỏ mới vừa chào đời và quan trọng hơn cả là bắt đầu từ ngày hôm nay tôi Châu Khả Ái đã chính thức đã làm mẹ với cái tuổi 15 cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà đã làm mẹ.Khi sinh con ra và khi nhìn mấy chị sản phụ chung phòng thấy họ có chồng con họ có cha mà sao lòng tôi nó nghẹn nghẹn sao ý.Nghĩ đi nghĩ lại thấy tội cho nhóc con của tôi sinh ra trên đời mà chẳng biết pa nó là ai?Tôi ước gì sau này khi con biết nói,tôi mong cho nó không biết nói tiếng“Papa”vì nếu nó nói thì trong lòng tôi cảm thấy ray rức có lỗi với con lắm và càng mong là sau này con đừng hỏi tôi là:“Mẹ ơi,pa con đâu sao ko ở với con?”thì tôi càng thấy thương nó hơn vì ngay cả tôi cũng chả biết cha nó là ai mà sao nó biết được,tốt nhất là nó không biết thằng cha nó là ai. Tôi đã từng đọc truyện“Nhật ký làm mẹ”tôi thấy nữ nhân vật chính trong truyện rất giống tôi nhưng chị ấy tốt số hơn tôi là chị ấy mang thai vào… Kết thúc nữa tháng trời ngủ nghê,bây giờ tôi lại đi học.Cái thời điểm này chỉ lên trường để biết điểm thôi rồi còn buôn bán dưa lê dưa cải với mí“thánh”lo chuyện bao đồng ở trong lớp thôi chứ không có học hành gì cả.Đang nằm trên bàn,chán nản,mệt mỏi,muốn ngủ mà không ngủ được,tự nhiên trong người thèm ăn xoài,cốc và bánh tráng trộn.Công nhận có baby nó“thèm ăn”đủ thứ.Thèm là đi mua,tôi rủ nhỏ Gia Như đi theo mà nhỏ không chịu,tôi bèn nói với nhỏ là ăn tôi bao thì mắt nhỏ sáng rực gật đầu lia lịa.Mà nghĩ lại cũng ngồ ngộ,tôi ăn cơm thì ói lên ói xuống mà ăn mí thứ đồ ăn vặt thì ăn rầm rầm.Tôi mua hai bịch cốc,một bịch xoài và hai bịch bánh tráng trộn bự tổ.Trong lúc đợi người ta làm thì tôi vô tình nghe được một câu chuyện rất hay của các thánh chuyên“Xã hội”.“Mày nghe gì chưa?Nghe đâu có một người ngoài lớp chuyên“Xã hội”tụi mình thi môn Anh cao hơn Quốc Bảo lớp mình lun.”“Thật….thật hả?”“Thật mà.”“Người đó thánh hay sao mà thi môn Anh cao hơn Quốc Bảo học giỏi Anh nhất trường?”“Ê,mày chưa biết anh Bảo học tiếng Anh giỏi nhất nhì nước à?”“Ghê vậy.”“Thế mới nói,nghe đâu người đó cao hơn Bảo 0,25 điểm à.”Cái giề,"thánh" Bảo học giỏi Anh vậy mà"thánh"nào còn cao điểm hơn cậu ấy nữa chắc là thần luôn quá.Đang ngồi ăn với nhỏ Như thì ông thầy chủ nhiệm bước vô.Ông này lúc nào cũng vậy,lớp đang làm loạn mà ổng vô thì lớp ngồi im nhưng thấy ổng không nói gì thì cả lớp làm gì ngồi im có cơ hội thì“Quậy”lên cho đã.Lúc sau ổng hắt giọng vài cái và nói.“Các em thân yêu!Hôm nay thầy sẽ phát điểm cho các em nhưng có một điều thầy muốn nói là,Phương Anh!”Nghe thầy gọi tên mình tôi bắt đầu đứng dậy.Chả lẽ mình thi tệ quá hay là ổng biết mình đang mang thai hả.“Có chuyện gì không vậy thầy?”Tôi ngây thơ hỏi.“Dễ thương quá…”Tiếng khen của các boy của lớp làm cho tôi hơi bị ngượng.“Các em im lặng.”Ông thầy quát và đưa khuôn mặt hình sự nhìn tôi.“Em đã làm rạng sáng lớp ta rồi đấy.”Ổng nói nhưng cái mặt hình sự vẫn không thay đổi làm tôi tưởng ổng nói là tôi làm rạng cái lớp bằng việc tôi có baby nha.“Thầy….nói cái gì ạ?”Tôi run sợ nói.“Chắc em không hiểu.Em đã đạt điểm cao nhất khối cũng như cao nhất trường với các điểm cao hơn mấy pạn rất nhìu.”Nói xong thầy đưa cho tôi tờ giấy kết quả điểm.Trời,choáng chắc chết quá.Điểm tôi cao hơn dự tính ban đầu.Tiếng Anh 10;Toán 10;Hóa 10;Văn 10.Hai mắt tôi cứ dán vô tờ giấy điểm,điểm trung bình 10,0.Trời đất,môn Anh tôi“quánh”đại mà trúng,còn môn Văn viết thí mà cũng đạt.Sau một hồi nhìn tờ giấy điểm muốn cháy tờ giấy thì cái đầu tôi bắt đầu hơi choáng ván.Haha,tại thầy khen cho nên tôi choáng á mà chứ hồi đó tới giờ tôi học giỏi mà,trừ môn Anh tôi đại kỵ với môn Anh.Nghe đâu lời của mí con“thánh”tám của lớp“Xã hội”thì tôi cao điểm hơn“thánh”Bảo vậy tôi thành“thần”Ái rồi.Ôi chu choa!Tự hào quá.Lúc này tâm trạng tôi rất vui à không phải gọi là cực kì vui luôn mới đúng,cho nên quyết định đi shopping mới được.Rủ pạn Gia Như iu quý đi mới được.Á phải,kêu luôn pạn Quốc Bảo nhà ta đi luôn coi như chia pùn cùng pạn vậy.Chứ biết sao giờ ta là người học giỏi mà.
Kết thúc nữa tháng trời ngủ nghê,bây giờ tôi lại đi học.Cái thời điểm này chỉ lên trường để biết điểm thôi rồi còn buôn bán dưa lê dưa cải với mí“thánh”lo chuyện bao đồng ở trong lớp thôi chứ không có học hành gì cả.
Đang nằm trên bàn,chán nản,mệt mỏi,muốn ngủ mà không ngủ được,tự nhiên trong người thèm ăn xoài,cốc và bánh tráng trộn.Công nhận có baby nó“thèm ăn”đủ thứ.Thèm là đi mua,tôi rủ nhỏ Gia Như đi theo mà nhỏ không chịu,tôi bèn nói với nhỏ là ăn tôi bao thì mắt nhỏ sáng rực gật đầu lia lịa.
Mà nghĩ lại cũng ngồ ngộ,tôi ăn cơm thì ói lên ói xuống mà ăn mí thứ đồ ăn vặt thì ăn rầm rầm.Tôi mua hai bịch cốc,một bịch xoài và hai bịch bánh tráng trộn bự tổ.Trong lúc đợi người ta làm thì tôi vô tình nghe được một câu chuyện rất hay của các thánh chuyên“Xã hội”.
“Mày nghe gì chưa?Nghe đâu có một người ngoài lớp chuyên“Xã hội”tụi mình thi môn Anh cao hơn Quốc Bảo lớp mình lun.”
“Thật….thật hả?”
“Thật mà.”
“Người đó thánh hay sao mà thi môn Anh cao hơn Quốc Bảo học giỏi Anh nhất trường?”
“Ê,mày chưa biết anh Bảo học tiếng Anh giỏi nhất nhì nước à?”
“Ghê vậy.”
“Thế mới nói,nghe đâu người đó cao hơn Bảo 0,25 điểm à.”
Cái giề,"thánh" Bảo học giỏi Anh vậy mà"thánh"nào còn cao điểm hơn cậu ấy nữa chắc là thần luôn quá.
Đang ngồi ăn với nhỏ Như thì ông thầy chủ nhiệm bước vô.Ông này lúc nào cũng vậy,lớp đang làm loạn mà ổng vô thì lớp ngồi im nhưng thấy ổng không nói gì thì cả lớp làm gì ngồi im có cơ hội thì“Quậy”lên cho đã.Lúc sau ổng hắt giọng vài cái và nói.
“Các em thân yêu!Hôm nay thầy sẽ phát điểm cho các em nhưng có một điều thầy muốn nói là,Phương Anh!”Nghe thầy gọi tên mình tôi bắt đầu đứng dậy.Chả lẽ mình thi tệ quá hay là ổng biết mình đang mang thai hả.
“Có chuyện gì không vậy thầy?”Tôi ngây thơ hỏi.
“Dễ thương quá…”Tiếng khen của các boy của lớp làm cho tôi hơi bị ngượng.
“Các em im lặng.”Ông thầy quát và đưa khuôn mặt hình sự nhìn tôi.“Em đã làm rạng sáng lớp ta rồi đấy.”Ổng nói nhưng cái mặt hình sự vẫn không thay đổi làm tôi tưởng ổng nói là tôi làm rạng cái lớp bằng việc tôi có baby nha.
“Thầy….nói cái gì ạ?”Tôi run sợ nói.
“Chắc em không hiểu.Em đã đạt điểm cao nhất khối cũng như cao nhất trường với các điểm cao hơn mấy pạn rất nhìu.”Nói xong thầy đưa cho tôi tờ giấy kết quả điểm.
Trời,choáng chắc chết quá.Điểm tôi cao hơn dự tính ban đầu.Tiếng Anh 10;Toán 10;Hóa 10;Văn 10.Hai mắt tôi cứ dán vô tờ giấy điểm,điểm trung bình 10,0.Trời đất,môn Anh tôi“quánh”đại mà trúng,còn môn Văn viết thí mà cũng đạt.Sau một hồi nhìn tờ giấy điểm muốn cháy tờ giấy thì cái đầu tôi bắt đầu hơi choáng ván.
Haha,tại thầy khen cho nên tôi choáng á mà chứ hồi đó tới giờ tôi học giỏi mà,trừ môn Anh tôi đại kỵ với môn Anh.Nghe đâu lời của mí con“thánh”tám của lớp“Xã hội”thì tôi cao điểm hơn“thánh”Bảo vậy tôi thành“thần”Ái rồi.Ôi chu choa!Tự hào quá.
Lúc này tâm trạng tôi rất vui à không phải gọi là cực kì vui luôn mới đúng,cho nên quyết định đi shopping mới được.Rủ pạn Gia Như iu quý đi mới được.Á phải,kêu luôn pạn Quốc Bảo nhà ta đi luôn coi như chia pùn cùng pạn vậy.Chứ biết sao giờ ta là người học giỏi mà.
Nhật Ký Làm Mẹ Khi Mới 15 TuổiTác giả: RubyNgày 26-Tháng 8-Năm 2015 Hôm nay,cái ngày mà cả đất nước à không cả quả đất đón nhận thêm 1 sinh linh bé nhỏ mới vừa chào đời và quan trọng hơn cả là bắt đầu từ ngày hôm nay tôi Châu Khả Ái đã chính thức đã làm mẹ với cái tuổi 15 cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà đã làm mẹ.Khi sinh con ra và khi nhìn mấy chị sản phụ chung phòng thấy họ có chồng con họ có cha mà sao lòng tôi nó nghẹn nghẹn sao ý.Nghĩ đi nghĩ lại thấy tội cho nhóc con của tôi sinh ra trên đời mà chẳng biết pa nó là ai?Tôi ước gì sau này khi con biết nói,tôi mong cho nó không biết nói tiếng“Papa”vì nếu nó nói thì trong lòng tôi cảm thấy ray rức có lỗi với con lắm và càng mong là sau này con đừng hỏi tôi là:“Mẹ ơi,pa con đâu sao ko ở với con?”thì tôi càng thấy thương nó hơn vì ngay cả tôi cũng chả biết cha nó là ai mà sao nó biết được,tốt nhất là nó không biết thằng cha nó là ai. Tôi đã từng đọc truyện“Nhật ký làm mẹ”tôi thấy nữ nhân vật chính trong truyện rất giống tôi nhưng chị ấy tốt số hơn tôi là chị ấy mang thai vào… Kết thúc nữa tháng trời ngủ nghê,bây giờ tôi lại đi học.Cái thời điểm này chỉ lên trường để biết điểm thôi rồi còn buôn bán dưa lê dưa cải với mí“thánh”lo chuyện bao đồng ở trong lớp thôi chứ không có học hành gì cả.Đang nằm trên bàn,chán nản,mệt mỏi,muốn ngủ mà không ngủ được,tự nhiên trong người thèm ăn xoài,cốc và bánh tráng trộn.Công nhận có baby nó“thèm ăn”đủ thứ.Thèm là đi mua,tôi rủ nhỏ Gia Như đi theo mà nhỏ không chịu,tôi bèn nói với nhỏ là ăn tôi bao thì mắt nhỏ sáng rực gật đầu lia lịa.Mà nghĩ lại cũng ngồ ngộ,tôi ăn cơm thì ói lên ói xuống mà ăn mí thứ đồ ăn vặt thì ăn rầm rầm.Tôi mua hai bịch cốc,một bịch xoài và hai bịch bánh tráng trộn bự tổ.Trong lúc đợi người ta làm thì tôi vô tình nghe được một câu chuyện rất hay của các thánh chuyên“Xã hội”.“Mày nghe gì chưa?Nghe đâu có một người ngoài lớp chuyên“Xã hội”tụi mình thi môn Anh cao hơn Quốc Bảo lớp mình lun.”“Thật….thật hả?”“Thật mà.”“Người đó thánh hay sao mà thi môn Anh cao hơn Quốc Bảo học giỏi Anh nhất trường?”“Ê,mày chưa biết anh Bảo học tiếng Anh giỏi nhất nhì nước à?”“Ghê vậy.”“Thế mới nói,nghe đâu người đó cao hơn Bảo 0,25 điểm à.”Cái giề,"thánh" Bảo học giỏi Anh vậy mà"thánh"nào còn cao điểm hơn cậu ấy nữa chắc là thần luôn quá.Đang ngồi ăn với nhỏ Như thì ông thầy chủ nhiệm bước vô.Ông này lúc nào cũng vậy,lớp đang làm loạn mà ổng vô thì lớp ngồi im nhưng thấy ổng không nói gì thì cả lớp làm gì ngồi im có cơ hội thì“Quậy”lên cho đã.Lúc sau ổng hắt giọng vài cái và nói.“Các em thân yêu!Hôm nay thầy sẽ phát điểm cho các em nhưng có một điều thầy muốn nói là,Phương Anh!”Nghe thầy gọi tên mình tôi bắt đầu đứng dậy.Chả lẽ mình thi tệ quá hay là ổng biết mình đang mang thai hả.“Có chuyện gì không vậy thầy?”Tôi ngây thơ hỏi.“Dễ thương quá…”Tiếng khen của các boy của lớp làm cho tôi hơi bị ngượng.“Các em im lặng.”Ông thầy quát và đưa khuôn mặt hình sự nhìn tôi.“Em đã làm rạng sáng lớp ta rồi đấy.”Ổng nói nhưng cái mặt hình sự vẫn không thay đổi làm tôi tưởng ổng nói là tôi làm rạng cái lớp bằng việc tôi có baby nha.“Thầy….nói cái gì ạ?”Tôi run sợ nói.“Chắc em không hiểu.Em đã đạt điểm cao nhất khối cũng như cao nhất trường với các điểm cao hơn mấy pạn rất nhìu.”Nói xong thầy đưa cho tôi tờ giấy kết quả điểm.Trời,choáng chắc chết quá.Điểm tôi cao hơn dự tính ban đầu.Tiếng Anh 10;Toán 10;Hóa 10;Văn 10.Hai mắt tôi cứ dán vô tờ giấy điểm,điểm trung bình 10,0.Trời đất,môn Anh tôi“quánh”đại mà trúng,còn môn Văn viết thí mà cũng đạt.Sau một hồi nhìn tờ giấy điểm muốn cháy tờ giấy thì cái đầu tôi bắt đầu hơi choáng ván.Haha,tại thầy khen cho nên tôi choáng á mà chứ hồi đó tới giờ tôi học giỏi mà,trừ môn Anh tôi đại kỵ với môn Anh.Nghe đâu lời của mí con“thánh”tám của lớp“Xã hội”thì tôi cao điểm hơn“thánh”Bảo vậy tôi thành“thần”Ái rồi.Ôi chu choa!Tự hào quá.Lúc này tâm trạng tôi rất vui à không phải gọi là cực kì vui luôn mới đúng,cho nên quyết định đi shopping mới được.Rủ pạn Gia Như iu quý đi mới được.Á phải,kêu luôn pạn Quốc Bảo nhà ta đi luôn coi như chia pùn cùng pạn vậy.Chứ biết sao giờ ta là người học giỏi mà.