Tác giả:

Tại nhà nó. Nó đang ngồi thẩn thờ trên chiếc ghế sopha chìm trong bao suy nghĩ bâng quơ.từ nhỏ đến giờ nó luôn một mình k quan tâm đến mọi thứ xung quanh.một ngày của nó trôi qua rất đơn giản chỉ nhốt mình trong phòng mãi xa lánh mọi người ngay cả cha mẹ nó.chợt tiếng chuông cửa vang lên dữ dội làm nó bực mình chạy ra xem ai đang phá vừa ra tới cửa nó giật mình liền vội mở cửa.đó là cha mẹ nó cùng với 1 người máu me đầy mình.máu đã làm đỏ cả chiếc áo của a ta.nó hốt hoảng cuống cả lên. -chuyện gì z mẹ.người này là ai?s a ta lại._nó ấp úng. -để sau đi.mau gọi cấp cứu cho ba_ba nó có vẻ lo lắng thấy ông z nó cũng hơi lo gọi nhanh cho cấp cứu.một lúc sau xe đến ông Minh(ba nó)đưa người đó lên xe mẹ nó cũng chạy theo nó thì k hiểu gì cứ ngơ ngát rồi chạy theo luôn.nó cứ mãi thắt mắc"n đó là ai s ba mẹ lại lo đến z.còn s n đó lại chảy máu nhiều thế"nó đành bỏ qua suy nghĩ của mình mà ngồi chờ với ba mẹ.nó thấy ông bà rất lo lắng và nó cũng thấy n đó khoảng tuổi nó.làm nó càng thắt mắc hơn…

Chương 8

Play Boy And Play Girl (Bộ Đôi Lạnh Lùng)Tác giả: TDSTTại nhà nó. Nó đang ngồi thẩn thờ trên chiếc ghế sopha chìm trong bao suy nghĩ bâng quơ.từ nhỏ đến giờ nó luôn một mình k quan tâm đến mọi thứ xung quanh.một ngày của nó trôi qua rất đơn giản chỉ nhốt mình trong phòng mãi xa lánh mọi người ngay cả cha mẹ nó.chợt tiếng chuông cửa vang lên dữ dội làm nó bực mình chạy ra xem ai đang phá vừa ra tới cửa nó giật mình liền vội mở cửa.đó là cha mẹ nó cùng với 1 người máu me đầy mình.máu đã làm đỏ cả chiếc áo của a ta.nó hốt hoảng cuống cả lên. -chuyện gì z mẹ.người này là ai?s a ta lại._nó ấp úng. -để sau đi.mau gọi cấp cứu cho ba_ba nó có vẻ lo lắng thấy ông z nó cũng hơi lo gọi nhanh cho cấp cứu.một lúc sau xe đến ông Minh(ba nó)đưa người đó lên xe mẹ nó cũng chạy theo nó thì k hiểu gì cứ ngơ ngát rồi chạy theo luôn.nó cứ mãi thắt mắc"n đó là ai s ba mẹ lại lo đến z.còn s n đó lại chảy máu nhiều thế"nó đành bỏ qua suy nghĩ của mình mà ngồi chờ với ba mẹ.nó thấy ông bà rất lo lắng và nó cũng thấy n đó khoảng tuổi nó.làm nó càng thắt mắc hơn… __sáng hôm sau tại trường Lan Anh-a Phú hôm qua ngủ ngon k ạk?_DL ôm lấy hắn trước ánh mắt hình viên đạn của mấy bọn nử sinh trong trườnghắn k nói gì đẩy tay cô ra rồi đi ngay lên lớp.còn nó thì đã đến lớp từ sớm nó đang suy nghĩ lời yêu cầu của Thắng mọi thứ làm cho nó phân vânNhư mọi ngày hắn ngủ nó âm thầm quan sát hắn cho đến khi tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên..RENG..RENG..hắn bị Duy kéo đi làm cho DL tức tối-cậu đưa tôi đi đâu?-đi về nhà cậu chứ đâu_Duy thõ thẻ vào tai hắn-về nhà!_hắn ngơ ra-ừk.thôi đi đi.tí cậu sẽ biết thôiDuy đưa hắn đi đến 1 ngôi biệt thự mang tên HOÀNG TỬ.nó to gấp đôi nhà nó và còn đẹp nữa.con đường được mở ra phía sau hàng hoa hồng đỏ rực nhưng thật tội cho hắn là k có chìa khóa thì s mà vào-chìa khóa đâu_Duy hỏi-mình làm gì có!-chắc chắn phải có cậu luôn để nó rất chặt trong túi quần dù có té xuống vực cũng k thể nào rơi mất được-nhưng từ lúc tỉnh lại đến giờ mình k nghe nói đến chiếc chìa khóa này cả!-k thể vậy được!Nhà này chỉ có 1 chìa khóa-và chỉ của cậu mới mở được!Ai biểu hồi đó kêu kỷ sư làm cho dữ vô_Duy trách hắn-mình có biết đâu!-Thôi mình đi đến quán nào cho vào bụng tí đi.mình đói quá rồi_Duy xoa xoa bụng mìnhDuy đưa hắn đến quán ăn Shin mà 2 người hay ăn nhất với hy vọng đánh thức ký ức của hắn nhưng vô dụng khi hắn bình thản trả lời mọi câu hỏi của a là "có sao".Duy tức giận nuốt k trôi thức ăn nên bỏ ra xe chờ hắno0o tại nhà-cái tên này đi đâu k biết!Biết đường đâu mà đi.lỡ mà lạc thì chết mất_nó đi qua đi lại lo cho hắn-1 tháng ư.mình sẽ chinh phục a Phú trong 1 tháng!A hãy chờ đấy.tên khó ưaTiếng mở của bước vào nó lanh lẹ cầm cái khăn theo.hắn vừa bước vào nó đã bay lại lau mồ hôi trên mặt hắn làm hắn giật cả người!"cô này hôm nay ấm trán àk"hắn nghĩ-thôi được rồi để a tự làm_nó cầm chiếc khăn lại-a với Duy đi đâu thế?_nó hỏi-e có thấy chiếc chìa khóa nào trên người a lúc cứu a k?_hắn nhẹ nhìn nóNó im lặng suy nghĩ hiện chiếc chìa khóa đó đang trong người nó.nó có nên đưa cho hắn k hay ích kỷ giữ lại cho riêng mình.Next nèk.Có vẻ do dự hồi lâu nó lắp bấp hỏi?-s tự nhiên a lại hỏi chuyện đó?-àk tại a nghe Duy nói!E có thấy nó k?_hắn trơ mắt nhìn nó-k..k e k có thấy cái chìa khóa nào hết!-thật s?_hắn cúi mặt xuống-e có nói dối a bao giờ"xin lỗi a.k phải e ít kỷ chỉ là e k muốn a nhớ lại khi thấy nó.cứ thế này k tốt hơn s"nó thầm nghĩhắn nghe qua vô cùng buồn bã bước lên phòng.nhìn theo dáng hắn nó muốn khóc nhưng k thể lúc này nó cần hắn bên nó.khẽ nén lại nó về phòng mở 1 cái hộp nhỏ ra.trong đó là cái chìa khóa của hắn.nó áp chiếc chìa khóa vào mặt"phải chi chủ nhân của mày biết được lòng của tao ha"o0o Sáng hôm sĐính Đoong Đính Đoong_chuông cửa vang lên.-chào cậu!Cậu tìm ai_giúp việc nhà nó hỏi Duy-có Phú ở nhà k?Tôi là bạn của phú_Duy nói-cậu Phú vẩn chưa thức.mời cậu vào nhà chơi.để tôi đi gọi?Duy theo cô giúp việc vào nhà vốn vĩ cậu đã ở nhà to to đùng rồi nên với cậu nhà của nó chỉ là bình thường dù nó rất lớn.Duy ngồi trên ghế chờ.cậu nhìn ngắm mọi thứ cho đến khi mắt cậu đơ ra khi nhìn vào... tấm ảnh mà ba của nó chụp lưu niệm với tập đoàn HP-chuyện gì thế thằng phá đám_hắn từ trên lầu bước xuống mặt còn ngáy ngủ-mày lại đầu coi cái này?_Duy vẫy hắn-trời tấm hình thôi làm quá!-đây là nhà của ai vậy??.hình này là hình chụp lưu niệm của chỗ tao làm??-thì bác Minh..hiện là chủ tịch gì đó!_hắn thản nhiên đáp-bác ở Minh s??Tao mới biết.chức đó là do tao đề cử đó(do hắn mất tích nên quyền lớn nhất do Duy nắm nên cậu đã đề cứ ba nó lên làm chủ tịch vì lợi ích của tập đoàn)-mày làm gì ở đó mà quyền cao thế?_hắn ngạc nhiên-để tao nói s giờ mày đi cùng tao!-k đi học sao mà đi chơi?_hắn trơ mắt ra-tao xin phép rồi.yên tâm đi.-mấy a đi đâu vậy?_nó bước xuống hỏi-àk.đi vòng vòng thôi xem Phú có nhớ ra gì k?_Duy nói-cho e đi với_nó cúi mặt xuống.vì chiến dịch chinh phục chàng trai của mình nó gắng nói từng chữ-k được đâu.tụi a có việc riêng!-thôi cho Trang theo đi!_hắn nói đở-cũng được_Duy k hài lòng nhưng cũng chấp nhận-cám ơn nha!_nó hớn hởVà 1 chiếc xe limon lăng bánh rão trên đường.

__sáng hôm sau tại trường Lan Anh

-a Phú hôm qua ngủ ngon k ạk?_DL ôm lấy hắn trước ánh mắt hình viên đạn của mấy bọn nử sinh trong trường

hắn k nói gì đẩy tay cô ra rồi đi ngay lên lớp.còn nó thì đã đến lớp từ sớm nó đang suy nghĩ lời yêu cầu của Thắng mọi thứ làm cho nó phân vân

Như mọi ngày hắn ngủ nó âm thầm quan sát hắn cho đến khi tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên

..RENG..RENG..

hắn bị Duy kéo đi làm cho DL tức tối

-cậu đưa tôi đi đâu?

-đi về nhà cậu chứ đâu_Duy thõ thẻ vào tai hắn

-về nhà!_hắn ngơ ra

-ừk.thôi đi đi.tí cậu sẽ biết thôi

Duy đưa hắn đi đến 1 ngôi biệt thự mang tên HOÀNG TỬ.nó to gấp đôi nhà nó và còn đẹp nữa.con đường được mở ra phía sau hàng hoa hồng đỏ rực nhưng thật tội cho hắn là k có chìa khóa thì s mà vào

-chìa khóa đâu_Duy hỏi

-mình làm gì có!

-chắc chắn phải có cậu luôn để nó rất chặt trong túi quần dù có té xuống vực cũng k thể nào rơi mất được

-nhưng từ lúc tỉnh lại đến giờ mình k nghe nói đến chiếc chìa khóa này cả!

-k thể vậy được!Nhà này chỉ có 1 chìa khóa

-và chỉ của cậu mới mở được!Ai biểu hồi đó kêu kỷ sư làm cho dữ vô_Duy trách hắn

-mình có biết đâu!

-Thôi mình đi đến quán nào cho vào bụng tí đi.mình đói quá rồi_Duy xoa xoa bụng mình

Duy đưa hắn đến quán ăn Shin mà 2 người hay ăn nhất với hy vọng đánh thức ký ức của hắn nhưng vô dụng khi hắn bình thản trả lời mọi câu hỏi của a là "có sao".Duy tức giận nuốt k trôi thức ăn nên bỏ ra xe chờ hắn

o0o tại nhà

-cái tên này đi đâu k biết!Biết đường đâu mà đi.lỡ mà lạc thì chết mất_nó đi qua đi lại lo cho hắn-1 tháng ư.mình sẽ chinh phục a Phú trong 1 tháng!A hãy chờ đấy.tên khó ưa

Tiếng mở của bước vào nó lanh lẹ cầm cái khăn theo.hắn vừa bước vào nó đã bay lại lau mồ hôi trên mặt hắn làm hắn giật cả người!"cô này hôm nay ấm trán àk"hắn nghĩ

-thôi được rồi để a tự làm_nó cầm chiếc khăn lại

-a với Duy đi đâu thế?_nó hỏi

-e có thấy chiếc chìa khóa nào trên người a lúc cứu a k?_hắn nhẹ nhìn nó

Nó im lặng suy nghĩ hiện chiếc chìa khóa đó đang trong người nó.nó có nên đưa cho hắn k hay ích kỷ giữ lại cho riêng mình.

Next nèk.

Có vẻ do dự hồi lâu nó lắp bấp hỏi?

-s tự nhiên a lại hỏi chuyện đó?

-àk tại a nghe Duy nói!E có thấy nó k?_hắn trơ mắt nhìn nó

-k..k e k có thấy cái chìa khóa nào hết!

-thật s?_hắn cúi mặt xuống

-e có nói dối a bao giờ"xin lỗi a.k phải e ít kỷ chỉ là e k muốn a nhớ lại khi thấy nó.cứ thế này k tốt hơn s"nó thầm nghĩ

hắn nghe qua vô cùng buồn bã bước lên phòng.nhìn theo dáng hắn nó muốn khóc nhưng k thể lúc này nó cần hắn bên nó.khẽ nén lại nó về phòng mở 1 cái hộp nhỏ ra.trong đó là cái chìa khóa của hắn.nó áp chiếc chìa khóa vào mặt"phải chi chủ nhân của mày biết được lòng của tao ha"

o0o Sáng hôm s

Đính Đoong Đính Đoong_chuông cửa vang lên.

-chào cậu!Cậu tìm ai_giúp việc nhà nó hỏi Duy

-có Phú ở nhà k?Tôi là bạn của phú_Duy nói

-cậu Phú vẩn chưa thức.mời cậu vào nhà chơi.để tôi đi gọi?

Duy theo cô giúp việc vào nhà vốn vĩ cậu đã ở nhà to to đùng rồi nên với cậu nhà của nó chỉ là bình thường dù nó rất lớn.Duy ngồi trên ghế chờ.cậu nhìn ngắm mọi thứ cho đến khi mắt cậu đơ ra khi nhìn vào... tấm ảnh mà ba của nó chụp lưu niệm với tập đoàn HP

-chuyện gì thế thằng phá đám_hắn từ trên lầu bước xuống mặt còn ngáy ngủ

-mày lại đầu coi cái này?_Duy vẫy hắn

-trời tấm hình thôi làm quá!

-đây là nhà của ai vậy??.hình này là hình chụp lưu niệm của chỗ tao làm??

-thì bác Minh..hiện là chủ tịch gì đó!_hắn thản nhiên đáp

-bác ở Minh s??Tao mới biết.chức đó là do tao đề cử đó(do hắn mất tích nên quyền lớn nhất do Duy nắm nên cậu đã đề cứ ba nó lên làm chủ tịch vì lợi ích của tập đoàn)

-mày làm gì ở đó mà quyền cao thế?_hắn ngạc nhiên

-để tao nói s giờ mày đi cùng tao!

-k đi học sao mà đi chơi?_hắn trơ mắt ra

-tao xin phép rồi.yên tâm đi.

-mấy a đi đâu vậy?_nó bước xuống hỏi

-àk.đi vòng vòng thôi xem Phú có nhớ ra gì k?_Duy nói

-cho e đi với_nó cúi mặt xuống.vì chiến dịch chinh phục chàng trai của mình nó gắng nói từng chữ

-k được đâu.tụi a có việc riêng!

-thôi cho Trang theo đi!_hắn nói đở

-cũng được_Duy k hài lòng nhưng cũng chấp nhận

-cám ơn nha!_nó hớn hở

Và 1 chiếc xe limon lăng bánh rão trên đường.

Play Boy And Play Girl (Bộ Đôi Lạnh Lùng)Tác giả: TDSTTại nhà nó. Nó đang ngồi thẩn thờ trên chiếc ghế sopha chìm trong bao suy nghĩ bâng quơ.từ nhỏ đến giờ nó luôn một mình k quan tâm đến mọi thứ xung quanh.một ngày của nó trôi qua rất đơn giản chỉ nhốt mình trong phòng mãi xa lánh mọi người ngay cả cha mẹ nó.chợt tiếng chuông cửa vang lên dữ dội làm nó bực mình chạy ra xem ai đang phá vừa ra tới cửa nó giật mình liền vội mở cửa.đó là cha mẹ nó cùng với 1 người máu me đầy mình.máu đã làm đỏ cả chiếc áo của a ta.nó hốt hoảng cuống cả lên. -chuyện gì z mẹ.người này là ai?s a ta lại._nó ấp úng. -để sau đi.mau gọi cấp cứu cho ba_ba nó có vẻ lo lắng thấy ông z nó cũng hơi lo gọi nhanh cho cấp cứu.một lúc sau xe đến ông Minh(ba nó)đưa người đó lên xe mẹ nó cũng chạy theo nó thì k hiểu gì cứ ngơ ngát rồi chạy theo luôn.nó cứ mãi thắt mắc"n đó là ai s ba mẹ lại lo đến z.còn s n đó lại chảy máu nhiều thế"nó đành bỏ qua suy nghĩ của mình mà ngồi chờ với ba mẹ.nó thấy ông bà rất lo lắng và nó cũng thấy n đó khoảng tuổi nó.làm nó càng thắt mắc hơn… __sáng hôm sau tại trường Lan Anh-a Phú hôm qua ngủ ngon k ạk?_DL ôm lấy hắn trước ánh mắt hình viên đạn của mấy bọn nử sinh trong trườnghắn k nói gì đẩy tay cô ra rồi đi ngay lên lớp.còn nó thì đã đến lớp từ sớm nó đang suy nghĩ lời yêu cầu của Thắng mọi thứ làm cho nó phân vânNhư mọi ngày hắn ngủ nó âm thầm quan sát hắn cho đến khi tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên..RENG..RENG..hắn bị Duy kéo đi làm cho DL tức tối-cậu đưa tôi đi đâu?-đi về nhà cậu chứ đâu_Duy thõ thẻ vào tai hắn-về nhà!_hắn ngơ ra-ừk.thôi đi đi.tí cậu sẽ biết thôiDuy đưa hắn đi đến 1 ngôi biệt thự mang tên HOÀNG TỬ.nó to gấp đôi nhà nó và còn đẹp nữa.con đường được mở ra phía sau hàng hoa hồng đỏ rực nhưng thật tội cho hắn là k có chìa khóa thì s mà vào-chìa khóa đâu_Duy hỏi-mình làm gì có!-chắc chắn phải có cậu luôn để nó rất chặt trong túi quần dù có té xuống vực cũng k thể nào rơi mất được-nhưng từ lúc tỉnh lại đến giờ mình k nghe nói đến chiếc chìa khóa này cả!-k thể vậy được!Nhà này chỉ có 1 chìa khóa-và chỉ của cậu mới mở được!Ai biểu hồi đó kêu kỷ sư làm cho dữ vô_Duy trách hắn-mình có biết đâu!-Thôi mình đi đến quán nào cho vào bụng tí đi.mình đói quá rồi_Duy xoa xoa bụng mìnhDuy đưa hắn đến quán ăn Shin mà 2 người hay ăn nhất với hy vọng đánh thức ký ức của hắn nhưng vô dụng khi hắn bình thản trả lời mọi câu hỏi của a là "có sao".Duy tức giận nuốt k trôi thức ăn nên bỏ ra xe chờ hắno0o tại nhà-cái tên này đi đâu k biết!Biết đường đâu mà đi.lỡ mà lạc thì chết mất_nó đi qua đi lại lo cho hắn-1 tháng ư.mình sẽ chinh phục a Phú trong 1 tháng!A hãy chờ đấy.tên khó ưaTiếng mở của bước vào nó lanh lẹ cầm cái khăn theo.hắn vừa bước vào nó đã bay lại lau mồ hôi trên mặt hắn làm hắn giật cả người!"cô này hôm nay ấm trán àk"hắn nghĩ-thôi được rồi để a tự làm_nó cầm chiếc khăn lại-a với Duy đi đâu thế?_nó hỏi-e có thấy chiếc chìa khóa nào trên người a lúc cứu a k?_hắn nhẹ nhìn nóNó im lặng suy nghĩ hiện chiếc chìa khóa đó đang trong người nó.nó có nên đưa cho hắn k hay ích kỷ giữ lại cho riêng mình.Next nèk.Có vẻ do dự hồi lâu nó lắp bấp hỏi?-s tự nhiên a lại hỏi chuyện đó?-àk tại a nghe Duy nói!E có thấy nó k?_hắn trơ mắt nhìn nó-k..k e k có thấy cái chìa khóa nào hết!-thật s?_hắn cúi mặt xuống-e có nói dối a bao giờ"xin lỗi a.k phải e ít kỷ chỉ là e k muốn a nhớ lại khi thấy nó.cứ thế này k tốt hơn s"nó thầm nghĩhắn nghe qua vô cùng buồn bã bước lên phòng.nhìn theo dáng hắn nó muốn khóc nhưng k thể lúc này nó cần hắn bên nó.khẽ nén lại nó về phòng mở 1 cái hộp nhỏ ra.trong đó là cái chìa khóa của hắn.nó áp chiếc chìa khóa vào mặt"phải chi chủ nhân của mày biết được lòng của tao ha"o0o Sáng hôm sĐính Đoong Đính Đoong_chuông cửa vang lên.-chào cậu!Cậu tìm ai_giúp việc nhà nó hỏi Duy-có Phú ở nhà k?Tôi là bạn của phú_Duy nói-cậu Phú vẩn chưa thức.mời cậu vào nhà chơi.để tôi đi gọi?Duy theo cô giúp việc vào nhà vốn vĩ cậu đã ở nhà to to đùng rồi nên với cậu nhà của nó chỉ là bình thường dù nó rất lớn.Duy ngồi trên ghế chờ.cậu nhìn ngắm mọi thứ cho đến khi mắt cậu đơ ra khi nhìn vào... tấm ảnh mà ba của nó chụp lưu niệm với tập đoàn HP-chuyện gì thế thằng phá đám_hắn từ trên lầu bước xuống mặt còn ngáy ngủ-mày lại đầu coi cái này?_Duy vẫy hắn-trời tấm hình thôi làm quá!-đây là nhà của ai vậy??.hình này là hình chụp lưu niệm của chỗ tao làm??-thì bác Minh..hiện là chủ tịch gì đó!_hắn thản nhiên đáp-bác ở Minh s??Tao mới biết.chức đó là do tao đề cử đó(do hắn mất tích nên quyền lớn nhất do Duy nắm nên cậu đã đề cứ ba nó lên làm chủ tịch vì lợi ích của tập đoàn)-mày làm gì ở đó mà quyền cao thế?_hắn ngạc nhiên-để tao nói s giờ mày đi cùng tao!-k đi học sao mà đi chơi?_hắn trơ mắt ra-tao xin phép rồi.yên tâm đi.-mấy a đi đâu vậy?_nó bước xuống hỏi-àk.đi vòng vòng thôi xem Phú có nhớ ra gì k?_Duy nói-cho e đi với_nó cúi mặt xuống.vì chiến dịch chinh phục chàng trai của mình nó gắng nói từng chữ-k được đâu.tụi a có việc riêng!-thôi cho Trang theo đi!_hắn nói đở-cũng được_Duy k hài lòng nhưng cũng chấp nhận-cám ơn nha!_nó hớn hởVà 1 chiếc xe limon lăng bánh rão trên đường.

Chương 8