Tác giả:

Buổi sáng mở mắt ra, Thảo Nguyên thấy một sự lạ. Hình như tối qua cô ngủ, vẫn để đèn hay sao mà trong phòng lại sáng choang thế này nhỉ. Ngẩn ra một lúc, cô mới hét ầm lên: - Trễ giờ rồi! Hóa ra không phải ánh điện, mà là đã chín giờ – sáng – bảnh – mắt – ra – rồi. Với tốc độ nhanh đến kinh hoàng, Thảo Nguyên lăn ra khỏi giường, va đánh uỵch vào mép bàn kêu “ối” một cái đau đớn, vừa xoa cẳng vừa vọt vào nhà tắm. Vệ sinh cá nhân, chải đầu, thay quần áo… hết đúng 10 phút. Cô rầm rập chạy xuống cầu thang, giày vẫn chưa thắt dây vì tay còn bận tranh thủ đội mũ bảo hiểm. Trước khi phi con xe Lead cồng kềnh ra khỏi nhà, cô còn kịp cằn nhằn với bà mẹ đang vui vẻ ngồi tuốt rau ngót: - Sao mẹ lại không gọi con dậy? Người mẹ đảm đang bị cằn nhằn oan ức, lập tức giải thích: - Mẹ thấy phòng mày im im. Tưởng đi rồi. Nào ai biết! Nhưng lời bà chẳng có ai nghe. Cô con gái yêu quý đã chạy mất tiêu mất dạng từ đời thuở nào rồi. Ông bảo vệ già to béo của tòa nhà ném cho Nguyên cái thẻ xe. - Lại đi trễ…

Chương 2: Từ giờ đến chết cũng nhớ anh mới là tổng giám đốc

Có Ai Yêu Em Như AnhTác giả: Minh MoonBuổi sáng mở mắt ra, Thảo Nguyên thấy một sự lạ. Hình như tối qua cô ngủ, vẫn để đèn hay sao mà trong phòng lại sáng choang thế này nhỉ. Ngẩn ra một lúc, cô mới hét ầm lên: - Trễ giờ rồi! Hóa ra không phải ánh điện, mà là đã chín giờ – sáng – bảnh – mắt – ra – rồi. Với tốc độ nhanh đến kinh hoàng, Thảo Nguyên lăn ra khỏi giường, va đánh uỵch vào mép bàn kêu “ối” một cái đau đớn, vừa xoa cẳng vừa vọt vào nhà tắm. Vệ sinh cá nhân, chải đầu, thay quần áo… hết đúng 10 phút. Cô rầm rập chạy xuống cầu thang, giày vẫn chưa thắt dây vì tay còn bận tranh thủ đội mũ bảo hiểm. Trước khi phi con xe Lead cồng kềnh ra khỏi nhà, cô còn kịp cằn nhằn với bà mẹ đang vui vẻ ngồi tuốt rau ngót: - Sao mẹ lại không gọi con dậy? Người mẹ đảm đang bị cằn nhằn oan ức, lập tức giải thích: - Mẹ thấy phòng mày im im. Tưởng đi rồi. Nào ai biết! Nhưng lời bà chẳng có ai nghe. Cô con gái yêu quý đã chạy mất tiêu mất dạng từ đời thuở nào rồi. Ông bảo vệ già to béo của tòa nhà ném cho Nguyên cái thẻ xe. - Lại đi trễ… Thảo Nguyên nằm gục trên mặt bàn. Thảm rồi! Số cô thực sự là thảm rồi. Cô sẽ trở thành trò cười cho toàn công ty, Chi nhánh 1 cũng sẽ làm trò cười cho toàn công ty.Trước mặt cô là màn hình vi tính đang mở một cái email được gửi từ chiều thứ sáu tuần trước, trong đó, trưởng phòng nhân sự đã nhấn mạnh:“Toàn thể nhân viên Chi nhánh 1 công ty Thành Tín chú ý:Sáng thứ hai, Tổng giám đốc Nguyễn Thế Phong cùng bốn nhân sự cấp cao của Tổng công ty sẽ đến thăm và họp cùng với toàn bộ nhân viên chi nhánh. Lưu ý, tất cả mọi người phải có mặt đúng giờ để đón tiếp đoàn khách quý. Không cho phép ai đi trễ, nghỉ hay bất cứ một trường hợp nào khác trừ khi có xét duyệt của Giám đốc Chi nhánh. Những ai không thực hiện: cắt thưởng Quý III.Đính kèm là chương trình đón tiếp và một số lưu ý.Ký tên:Phan Ngọc Linh”Thực quá đáng! Cái báo cáo số lượng hàng xuất cuối tuần khiến cho cô tối tăm mặt mũi, email cũng không kịp kiểm tra, làm sao mà biết có vụ đón tiếp long trọng này cơ chứ. Oan ức cho con lắm mà bụt ơi. Thảo Nguyên mờ mịt nước mắt nhìn vào màn hình vi tính, hận không thể gặm luôn nó vào bụng được. Chiếc màn hình vi tính LG 17 inches văn phòng mới thay cho cô ra sức thanh minh trước đôi mắt xinh đẹp lúc này đang đờ đẫn: “Ối chị ơi. Em vô tội mà. Có trách thì trách cái người gửi email cho chị ấy. À không, nên trách cái vị tổng giám đốc mới nhậm chức kia kìa. Ngồi trên ấy không biết một nhân viên như chị phải cắm mặt cắm mũi vào làm việc, lại còn bắt tiếp đón long trọng nữa chứ. Em quả thực là vô tội!”Sau một thời gian dài dằng dặc như nửa thế kỉ, đám người trong phòng họp rốt cục cũng xong việc, lục tục trở về chỗ ngồi. Nhân viên cùng phòng với Thảo Nguyên vừa ngồi phịch xuống ghế, đã đồng thanh như một quay sang an ủi. Người trong văn phòng với nhau, thấy đồng nghiệp gặp sự cố, dường như ai cũng muốn tỏ rõ tinh thần tương thân tương ái. Mà quan trọng nhất là cái người gặp xui xẻo kia chẳng phải ta, vì thế càng phải ra sức mà an ủi. Nguyên từ lúc chết đứng trước phòng họp, sau đó được sếp Thái cứu cánh bằng cách phẩy tay, tỏ ý xin mời ra ngoài, một lần nữa gậm nhấm lại tâm trạng hoảng loạn. Tất cả cũng nhờ bè lũ đồng bọn phòng kinh doanh. Ai đời an ủi gì mà họ toàn nói:“Nguyên ơi, tội em quá! Chị thấy Linh bà bà đang tức xì bột ớt ra đằng mũi rồi đấy. Em liệu mà giữ thân nhé!”“Còn may chán đấy cậu ạ. Ừ thì sếp tổng, nhưng dù sao cũng là người trong nhà. Nếu mà là họp với khách hàng của công ty thì mới đáng lo cơ.”“Có khi em lại gây ấn tượng với tổng công ty. Trên tổng muốn mời em lên trên đó làm thì Chi nhánh 1 cứ gọi là khóc ròng.”Bla bla…Nguyên cười mà mặt mếu xệch.Đinh! Đinh! Màn hình thông báo email vừa đến. Ngực Nguyên cũng đập đánh “bùm” một cái. Cô nhủ thầm “Có gì phải sợ chứ!”, rồi can đảm click vào hộp thư đến. Thư gửi từ địa chỉ của Ms. Linh trưởng phòng nhân sự. Cực kỳ ngắn gọn:“Thảo Nguyên,năm phút nữa cô lên phòng họp với tôi ngay!”Nhìn Nguyên ảo não lê bước lên đoạn đầu đài, đám nhân viên lè lưỡi lắc đầu. Vụ lần này bà Linh ấy không nghiền cho nát vụn thì cũng thương tật đầy người. Vị nữ trưởng phòng nhân sự này dù mới 30 tuổi nhưng năng lực mắng người và trách phạt không nương tay thì đã khét tiếng khắp vùng rồi. Chỉ sợ trăm năm sau, nếu Thành Tín mà còn tồn tại thì e rằng tên của bà chằn này vẫn còn được đám cháu chắt chút chít nhắc đến mãi thôi.Cũng vì bởi tâm thần bất ổn, nên khi Thảo Nguyên bước vào thang máy, cô không hề để ý rằng thang máy đang đi xuống, trong khi phòng họp thì lại ở tầng trên. Mà xui xẻo hơn nữa, khi cửa thang máy mở ra, năm vị nhân sự cấp cao trên tổng, cùng với giám đốc Thái đang đứng sẵn ở trong ấy. Thấy cô bước vào, tất cả đồng loạt ngẩng lên nhìn. Sếp trực tiếp của cô nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên, cô chỉ còn biết cười đáp lại. Sau đó, hướng đến người đàn ông lớn tuổi đạo mạo, cúi gập đầu xuống chào:- Xin chào tổng giám đốc ạ!Im lặng.Thang máy mà sao lạnh toát như dát bằng băng ở Bắc Cực thế này?Sửng sốt.Mắt ai sao cũng trợn lồi lên thế này?Vỡ òa.Người đàn ông lớn tuổi đạo mạo là tổng giám đốc kia, sao lại nói như thế này:- Cô nhầm rồi. Tôi không phải là Tổng giám đốc. Đây mới là người cô cần chào.Ông ta chỉ sang người bên cạnh. Chính là cái gã trẻ tuổi đã cười cô hồi nãy. À quên, không nên dùng từ “gã” để gọi cho sếp tổng. Thảo Nguyên ơi là Thảo Nguyên… Ngày hôm nay mày bị làm sao mà lại gây thêm tai họa thế này hả giời. Mà cũng tại anh ta trẻ như thế cơ. Dáng người lại cao ráo, ít nhất cũng phải một mét tám đổ lên. Hàng họ thế này, cô nghĩ chỉ có thể là trợ lý mà thôi.Thế Phong nhìn khuôn mặt nhỏ của cô gái đỏ tưng bừng như mặt trời trước mắt, không hiểu sao lại cảm thấy cực kỳ thú vị. Vốn anh nghĩ Chi nhánh 1 cũng tiếp đón hình thức và long trọng một cách nhạt nhẽo như những chi nhánh khác, ai ngờ lại có “màn chào hỏi” độc đáo như thế này.- A, tôi nhầm ạ. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi ạ. – Nguyên gập đầu như giã tỏi.- Cô tên gì? – Một giọng nói trầm ấm thánh thót “ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai” phát ra.Tên? Không phải là hỏi tên để gửi yêu cầu cho thôi việc đấy chứ?- Dạ, Đặng Thảo Nguyên!- Bộ phận nào?- Phòng kinh doanh ạ!- Tôi là Thế Phong, Tổng giám đốc mới được bổ nhiệm của Thành Tín. Mong lần sau, cô sẽ không nhầm lẫn nữa.- A… Dạ!Đinh đoong…Thang máy đã tới tầng trệt rồi. Theo phép tắc, Nguyên đi cùng với giám đốc Chi nhánh tiễn chân đoàn khách quý. Tiễn ra đến tận ô tô. Lại còn phải đứng nhìn theo, tươi cười vẫy tay ra chiều quyến luyến. Chiếc xe con vừa khuất khỏi tầm mắt, Ngọc Thái nhìn cô lắc đầu:- Phong độ thường ngày em cất ở nhà rồi à?- Em… xin lỗi!Rốt cuộc hôm đó, cô không những bị ù tai vì nghe trách phạt, mà còn bị bắt ôm một đống tài liệu về lịch sử, nhân sự và văn hóa công ty để ôn luyện lại.

Thảo Nguyên nằm gục trên mặt bàn. Thảm rồi! Số cô thực sự là thảm
rồi. Cô sẽ trở thành trò cười cho toàn công ty, Chi nhánh 1 cũng sẽ làm
trò cười cho toàn công ty.Trước mặt cô là màn hình vi tính đang mở một
cái email được gửi từ chiều thứ sáu tuần trước, trong đó, trưởng phòng
nhân sự đã nhấn mạnh:

“Toàn thể nhân viên Chi nhánh 1 công ty Thành Tín chú ý:

Sáng thứ hai, Tổng giám đốc Nguyễn Thế Phong cùng bốn nhân sự cấp cao của
Tổng công ty sẽ đến thăm và họp cùng với toàn bộ nhân viên chi nhánh.
Lưu ý, tất cả mọi người phải có mặt đúng giờ để đón tiếp đoàn khách quý. Không cho phép ai đi trễ, nghỉ hay bất cứ một trường hợp nào khác trừ
khi có xét duyệt của Giám đốc Chi nhánh. Những ai không thực hiện: cắt
thưởng Quý III.

Đính kèm là chương trình đón tiếp và một số lưu ý.

Ký tên:

Phan Ngọc Linh”

Thực quá đáng! Cái báo cáo số lượng hàng xuất cuối tuần khiến cho cô
tối tăm mặt mũi, email cũng không kịp kiểm tra, làm sao mà biết có vụ
đón tiếp long trọng này cơ chứ. Oan ức cho con lắm mà bụt ơi. Thảo
Nguyên mờ mịt nước mắt nhìn vào màn hình vi tính, hận không thể gặm luôn nó vào bụng được. Chiếc màn hình vi tính LG 17 inches văn phòng mới
thay cho cô ra sức thanh minh trước đôi mắt xinh đẹp lúc này đang đờ
đẫn: “Ối chị ơi. Em vô tội mà. Có trách thì trách cái người gửi email
cho chị ấy. À không, nên trách cái vị tổng giám đốc mới nhậm chức kia
kìa. Ngồi trên ấy không biết một nhân viên như chị phải cắm mặt cắm mũi
vào làm việc, lại còn bắt tiếp đón long trọng nữa chứ. Em quả thực là vô tội!”

Sau một thời gian dài dằng dặc như nửa thế kỉ, đám người
trong phòng họp rốt cục cũng xong việc, lục tục trở về chỗ ngồi. Nhân
viên cùng phòng với Thảo Nguyên vừa ngồi phịch xuống ghế, đã đồng thanh
như một quay sang an ủi. Người trong văn phòng với nhau, thấy đồng
nghiệp gặp sự cố, dường như ai cũng muốn tỏ rõ tinh thần tương thân
tương ái. Mà quan trọng nhất là cái người gặp xui xẻo kia chẳng phải ta, vì thế càng phải ra sức mà an ủi. Nguyên từ lúc chết đứng trước phòng
họp, sau đó được sếp Thái cứu cánh bằng cách phẩy tay, tỏ ý xin mời ra
ngoài, một lần nữa gậm nhấm lại tâm trạng hoảng loạn. Tất cả cũng nhờ bè lũ đồng bọn phòng kinh doanh. Ai đời an ủi gì mà họ toàn nói:

“Nguyên ơi, tội em quá! Chị thấy Linh bà bà đang tức xì bột ớt ra đằng mũi rồi đấy. Em liệu mà giữ thân nhé!”

“Còn may chán đấy cậu ạ. Ừ thì sếp tổng, nhưng dù sao cũng là người
trong nhà. Nếu mà là họp với khách hàng của công ty thì mới đáng lo cơ.”

“Có khi em lại gây ấn tượng với tổng công ty. Trên tổng muốn mời em lên trên đó làm thì Chi nhánh 1 cứ gọi là khóc ròng.”

Bla bla…

Nguyên cười mà mặt mếu xệch.

Đinh! Đinh! Màn hình thông báo email vừa đến. Ngực Nguyên cũng đập
đánh “bùm” một cái. Cô nhủ thầm “Có gì phải sợ chứ!”, rồi can đảm click
vào hộp thư đến. Thư gửi từ địa chỉ của Ms. Linh trưởng phòng nhân sự.
Cực kỳ ngắn gọn:

“Thảo Nguyên,

năm phút nữa cô lên phòng họp với tôi ngay!”

Nhìn Nguyên ảo não lê bước lên đoạn đầu đài, đám nhân viên lè lưỡi
lắc đầu. Vụ lần này bà Linh ấy không nghiền cho nát vụn thì cũng thương
tật đầy người. Vị nữ trưởng phòng nhân sự này dù mới 30 tuổi nhưng năng
lực mắng người và trách phạt không nương tay thì đã khét tiếng khắp vùng rồi. Chỉ sợ trăm năm sau, nếu Thành Tín mà còn tồn tại thì e rằng tên
của bà chằn này vẫn còn được đám cháu chắt chút chít nhắc đến mãi thôi.

Cũng vì bởi tâm thần bất ổn, nên khi Thảo Nguyên bước vào thang máy,
cô không hề để ý rằng thang máy đang đi xuống, trong khi phòng họp thì
lại ở tầng trên. Mà xui xẻo hơn nữa, khi cửa thang máy mở ra, năm vị
nhân sự cấp cao trên tổng, cùng với giám đốc Thái đang đứng sẵn ở trong
ấy. Thấy cô bước vào, tất cả đồng loạt ngẩng lên nhìn. Sếp trực tiếp của cô nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên, cô chỉ còn biết cười đáp lại. Sau đó,
hướng đến người đàn ông lớn tuổi đạo mạo, cúi gập đầu xuống chào:

- Xin chào tổng giám đốc ạ!

Im lặng.

Thang máy mà sao lạnh toát như dát bằng băng ở Bắc Cực thế này?

Sửng sốt.

Mắt ai sao cũng trợn lồi lên thế này?

Vỡ òa.

Người đàn ông lớn tuổi đạo mạo là tổng giám đốc kia, sao lại nói như thế này:

- Cô nhầm rồi. Tôi không phải là Tổng giám đốc. Đây mới là người cô cần chào.

Ông ta chỉ sang người bên cạnh. Chính là cái gã trẻ tuổi đã cười cô
hồi nãy. À quên, không nên dùng từ “gã” để gọi cho sếp tổng. Thảo Nguyên ơi là Thảo Nguyên… Ngày hôm nay mày bị làm sao mà lại gây thêm tai họa
thế này hả giời. Mà cũng tại anh ta trẻ như thế cơ. Dáng người lại cao
ráo, ít nhất cũng phải một mét tám đổ lên. Hàng họ thế này, cô nghĩ chỉ
có thể là trợ lý mà thôi.

Thế Phong nhìn khuôn mặt nhỏ của cô gái đỏ tưng bừng như mặt trời
trước mắt, không hiểu sao lại cảm thấy cực kỳ thú vị. Vốn anh nghĩ Chi
nhánh 1 cũng tiếp đón hình thức và long trọng một cách nhạt nhẽo như
những chi nhánh khác, ai ngờ lại có “màn chào hỏi” độc đáo như thế này.

- A, tôi nhầm ạ. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi ạ. – Nguyên gập đầu như giã tỏi.

- Cô tên gì? – Một giọng nói trầm ấm thánh thót “ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai” phát ra.

Tên? Không phải là hỏi tên để gửi yêu cầu cho thôi việc đấy chứ?

- Dạ, Đặng Thảo Nguyên!

- Bộ phận nào?

- Phòng kinh doanh ạ!

- Tôi là Thế Phong, Tổng giám đốc mới được bổ nhiệm của Thành Tín. Mong lần sau, cô sẽ không nhầm lẫn nữa.

- A… Dạ!

Đinh đoong…

Thang máy đã tới tầng trệt rồi. Theo phép tắc, Nguyên đi cùng với
giám đốc Chi nhánh tiễn chân đoàn khách quý. Tiễn ra đến tận ô tô. Lại
còn phải đứng nhìn theo, tươi cười vẫy tay ra chiều quyến luyến. Chiếc
xe con vừa khuất khỏi tầm mắt, Ngọc Thái nhìn cô lắc đầu:

- Phong độ thường ngày em cất ở nhà rồi à?

- Em… xin lỗi!

Rốt cuộc hôm đó, cô không những bị ù tai vì nghe trách phạt, mà còn
bị bắt ôm một đống tài liệu về lịch sử, nhân sự và văn hóa công ty để ôn luyện lại.

Có Ai Yêu Em Như AnhTác giả: Minh MoonBuổi sáng mở mắt ra, Thảo Nguyên thấy một sự lạ. Hình như tối qua cô ngủ, vẫn để đèn hay sao mà trong phòng lại sáng choang thế này nhỉ. Ngẩn ra một lúc, cô mới hét ầm lên: - Trễ giờ rồi! Hóa ra không phải ánh điện, mà là đã chín giờ – sáng – bảnh – mắt – ra – rồi. Với tốc độ nhanh đến kinh hoàng, Thảo Nguyên lăn ra khỏi giường, va đánh uỵch vào mép bàn kêu “ối” một cái đau đớn, vừa xoa cẳng vừa vọt vào nhà tắm. Vệ sinh cá nhân, chải đầu, thay quần áo… hết đúng 10 phút. Cô rầm rập chạy xuống cầu thang, giày vẫn chưa thắt dây vì tay còn bận tranh thủ đội mũ bảo hiểm. Trước khi phi con xe Lead cồng kềnh ra khỏi nhà, cô còn kịp cằn nhằn với bà mẹ đang vui vẻ ngồi tuốt rau ngót: - Sao mẹ lại không gọi con dậy? Người mẹ đảm đang bị cằn nhằn oan ức, lập tức giải thích: - Mẹ thấy phòng mày im im. Tưởng đi rồi. Nào ai biết! Nhưng lời bà chẳng có ai nghe. Cô con gái yêu quý đã chạy mất tiêu mất dạng từ đời thuở nào rồi. Ông bảo vệ già to béo của tòa nhà ném cho Nguyên cái thẻ xe. - Lại đi trễ… Thảo Nguyên nằm gục trên mặt bàn. Thảm rồi! Số cô thực sự là thảm rồi. Cô sẽ trở thành trò cười cho toàn công ty, Chi nhánh 1 cũng sẽ làm trò cười cho toàn công ty.Trước mặt cô là màn hình vi tính đang mở một cái email được gửi từ chiều thứ sáu tuần trước, trong đó, trưởng phòng nhân sự đã nhấn mạnh:“Toàn thể nhân viên Chi nhánh 1 công ty Thành Tín chú ý:Sáng thứ hai, Tổng giám đốc Nguyễn Thế Phong cùng bốn nhân sự cấp cao của Tổng công ty sẽ đến thăm và họp cùng với toàn bộ nhân viên chi nhánh. Lưu ý, tất cả mọi người phải có mặt đúng giờ để đón tiếp đoàn khách quý. Không cho phép ai đi trễ, nghỉ hay bất cứ một trường hợp nào khác trừ khi có xét duyệt của Giám đốc Chi nhánh. Những ai không thực hiện: cắt thưởng Quý III.Đính kèm là chương trình đón tiếp và một số lưu ý.Ký tên:Phan Ngọc Linh”Thực quá đáng! Cái báo cáo số lượng hàng xuất cuối tuần khiến cho cô tối tăm mặt mũi, email cũng không kịp kiểm tra, làm sao mà biết có vụ đón tiếp long trọng này cơ chứ. Oan ức cho con lắm mà bụt ơi. Thảo Nguyên mờ mịt nước mắt nhìn vào màn hình vi tính, hận không thể gặm luôn nó vào bụng được. Chiếc màn hình vi tính LG 17 inches văn phòng mới thay cho cô ra sức thanh minh trước đôi mắt xinh đẹp lúc này đang đờ đẫn: “Ối chị ơi. Em vô tội mà. Có trách thì trách cái người gửi email cho chị ấy. À không, nên trách cái vị tổng giám đốc mới nhậm chức kia kìa. Ngồi trên ấy không biết một nhân viên như chị phải cắm mặt cắm mũi vào làm việc, lại còn bắt tiếp đón long trọng nữa chứ. Em quả thực là vô tội!”Sau một thời gian dài dằng dặc như nửa thế kỉ, đám người trong phòng họp rốt cục cũng xong việc, lục tục trở về chỗ ngồi. Nhân viên cùng phòng với Thảo Nguyên vừa ngồi phịch xuống ghế, đã đồng thanh như một quay sang an ủi. Người trong văn phòng với nhau, thấy đồng nghiệp gặp sự cố, dường như ai cũng muốn tỏ rõ tinh thần tương thân tương ái. Mà quan trọng nhất là cái người gặp xui xẻo kia chẳng phải ta, vì thế càng phải ra sức mà an ủi. Nguyên từ lúc chết đứng trước phòng họp, sau đó được sếp Thái cứu cánh bằng cách phẩy tay, tỏ ý xin mời ra ngoài, một lần nữa gậm nhấm lại tâm trạng hoảng loạn. Tất cả cũng nhờ bè lũ đồng bọn phòng kinh doanh. Ai đời an ủi gì mà họ toàn nói:“Nguyên ơi, tội em quá! Chị thấy Linh bà bà đang tức xì bột ớt ra đằng mũi rồi đấy. Em liệu mà giữ thân nhé!”“Còn may chán đấy cậu ạ. Ừ thì sếp tổng, nhưng dù sao cũng là người trong nhà. Nếu mà là họp với khách hàng của công ty thì mới đáng lo cơ.”“Có khi em lại gây ấn tượng với tổng công ty. Trên tổng muốn mời em lên trên đó làm thì Chi nhánh 1 cứ gọi là khóc ròng.”Bla bla…Nguyên cười mà mặt mếu xệch.Đinh! Đinh! Màn hình thông báo email vừa đến. Ngực Nguyên cũng đập đánh “bùm” một cái. Cô nhủ thầm “Có gì phải sợ chứ!”, rồi can đảm click vào hộp thư đến. Thư gửi từ địa chỉ của Ms. Linh trưởng phòng nhân sự. Cực kỳ ngắn gọn:“Thảo Nguyên,năm phút nữa cô lên phòng họp với tôi ngay!”Nhìn Nguyên ảo não lê bước lên đoạn đầu đài, đám nhân viên lè lưỡi lắc đầu. Vụ lần này bà Linh ấy không nghiền cho nát vụn thì cũng thương tật đầy người. Vị nữ trưởng phòng nhân sự này dù mới 30 tuổi nhưng năng lực mắng người và trách phạt không nương tay thì đã khét tiếng khắp vùng rồi. Chỉ sợ trăm năm sau, nếu Thành Tín mà còn tồn tại thì e rằng tên của bà chằn này vẫn còn được đám cháu chắt chút chít nhắc đến mãi thôi.Cũng vì bởi tâm thần bất ổn, nên khi Thảo Nguyên bước vào thang máy, cô không hề để ý rằng thang máy đang đi xuống, trong khi phòng họp thì lại ở tầng trên. Mà xui xẻo hơn nữa, khi cửa thang máy mở ra, năm vị nhân sự cấp cao trên tổng, cùng với giám đốc Thái đang đứng sẵn ở trong ấy. Thấy cô bước vào, tất cả đồng loạt ngẩng lên nhìn. Sếp trực tiếp của cô nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên, cô chỉ còn biết cười đáp lại. Sau đó, hướng đến người đàn ông lớn tuổi đạo mạo, cúi gập đầu xuống chào:- Xin chào tổng giám đốc ạ!Im lặng.Thang máy mà sao lạnh toát như dát bằng băng ở Bắc Cực thế này?Sửng sốt.Mắt ai sao cũng trợn lồi lên thế này?Vỡ òa.Người đàn ông lớn tuổi đạo mạo là tổng giám đốc kia, sao lại nói như thế này:- Cô nhầm rồi. Tôi không phải là Tổng giám đốc. Đây mới là người cô cần chào.Ông ta chỉ sang người bên cạnh. Chính là cái gã trẻ tuổi đã cười cô hồi nãy. À quên, không nên dùng từ “gã” để gọi cho sếp tổng. Thảo Nguyên ơi là Thảo Nguyên… Ngày hôm nay mày bị làm sao mà lại gây thêm tai họa thế này hả giời. Mà cũng tại anh ta trẻ như thế cơ. Dáng người lại cao ráo, ít nhất cũng phải một mét tám đổ lên. Hàng họ thế này, cô nghĩ chỉ có thể là trợ lý mà thôi.Thế Phong nhìn khuôn mặt nhỏ của cô gái đỏ tưng bừng như mặt trời trước mắt, không hiểu sao lại cảm thấy cực kỳ thú vị. Vốn anh nghĩ Chi nhánh 1 cũng tiếp đón hình thức và long trọng một cách nhạt nhẽo như những chi nhánh khác, ai ngờ lại có “màn chào hỏi” độc đáo như thế này.- A, tôi nhầm ạ. Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi ạ. – Nguyên gập đầu như giã tỏi.- Cô tên gì? – Một giọng nói trầm ấm thánh thót “ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai” phát ra.Tên? Không phải là hỏi tên để gửi yêu cầu cho thôi việc đấy chứ?- Dạ, Đặng Thảo Nguyên!- Bộ phận nào?- Phòng kinh doanh ạ!- Tôi là Thế Phong, Tổng giám đốc mới được bổ nhiệm của Thành Tín. Mong lần sau, cô sẽ không nhầm lẫn nữa.- A… Dạ!Đinh đoong…Thang máy đã tới tầng trệt rồi. Theo phép tắc, Nguyên đi cùng với giám đốc Chi nhánh tiễn chân đoàn khách quý. Tiễn ra đến tận ô tô. Lại còn phải đứng nhìn theo, tươi cười vẫy tay ra chiều quyến luyến. Chiếc xe con vừa khuất khỏi tầm mắt, Ngọc Thái nhìn cô lắc đầu:- Phong độ thường ngày em cất ở nhà rồi à?- Em… xin lỗi!Rốt cuộc hôm đó, cô không những bị ù tai vì nghe trách phạt, mà còn bị bắt ôm một đống tài liệu về lịch sử, nhân sự và văn hóa công ty để ôn luyện lại.

Chương 2: Từ giờ đến chết cũng nhớ anh mới là tổng giám đốc